Chương 666 – Bắt Người Phản Loạn

Chapter Truyện / Chương 666 – Bắt Người Phản Loạn

Cự Quỷ Vương khôi phục tu vi, ba Thiên Nhân, một chết hai bị bắt, việc này phát sinh quá nhanh, ba đại gia tộc không có cách nào, lại nói tới sáu Thiên Hầu trong Cự Quỷ Thành…

Trước mắt Cự Quỷ Thành lòng người bàng hoàng, thế lực trong nội thành khẩn trương và lo lắng, nếu ngày đó Cự Quỷ Vương chết thì cũng thôi đi, hết lần này tới lần khác bị Bạch Hạo cứu đi, kể từ đó trong lòng những người làm phản treo một thanh đao, chỉ có thể chờ mong ba đại Thiên Nhân ra ngoài truy sát, cuối cùng có thể chém giết Cự Quỷ Vương.

Những người không làm phản cũng chột dạ, bởi vì Cự Quỷ Vương xây dựng ảnh hưởng quá nặng, bọn họ không có đi bình loạn, việc này nếu như miễn cưỡng nói đồng mưu, bọn họ cũng khó giải thích.

Trong tình thế khẩn trương như thế, toàn bộ Cự Quỷ Thành bị kiềm chế, không thấy người đi đường, tất cả hồn tu đều ở lại nơi ở của mình, yên lặng chờ đợi lần tạo phản kết thúc.

Chỉ có Hồn Quân quân đoàn của sáu đại Thiên Hầu đang lo lắng hãi hùng, bọn họ tuần tra trong trong Cự Quỷ Thành, đồng thời cũng không từ bỏ tìm kiếm, dù sao không ai dám cam đoan Cự Quỷ Vương đào tẩu sẽ không lẻn vào trong thành, mặc dù khả năng này không lớn nhưng cũng không buông lỏng quá nhiều.

Về phần sáu Thiên Hầu làm phản kia, sắc mặt bọn họ âm trầm, tụ tập trong đại điện tại nội thành, bọn họ ít nói chuyện, khi thì nhìn sang bầu trời xa xa, mong ba đại Thiên Nhân quay về.

– Cự Quỷ Vương suy yếu, mặc dù Bạch Hạo giảo hoạt, thủ đoạn tàn nhẫn, dù sao tu vi không đủ, nhất định sẽ thành!

– Cho dù Cự Quỷ Vương có hồn huyết, dù sao cũng là hồn huyết, hắn có mấy giọt chứ?

Sáu người không ngừng tự an ủi mình, lại không thể ức chế trái tim đập loạn.

Cùng lúc đó bên ngoài Cự Quỷ Thành, trên một đỉnh núi có hai người đang đứng, bọn họ nhìn xung quanh.

Hai người này chính là U Minh Công và Vô Thường Công, mỗi người bọn họ kiêng kỵ, bọn họ chờ mong, trong lòng càng hiểu rõ, mạng lẫn vận đã không phải bọn họ quyết định, sống hay chết đều nằm trong tay ba đại Thiên Nhân cùng Cự Quỷ Vương.

Thiên Nhân của ba đại gia tộc thành công, Vô Thường Công chỉ có thể bỏ chạy hoặc quy thuận bọn họ, trái lại… Đó là lúc U Minh Công đại nạn lâm đầu, cho nên hai người từ bỏ đấu pháp, bọn họ nhìn chằm chằm lẫn nhau, có thể làm cho đối phương giảm bớt chiến lực một Thiên Nhân, đây là ý nghĩa sự tồn tại của bọn họ.

Trong lúc toàn bộ Cự Quỷ Thành đang ngột ngạt, tất cả mọi người khẩn trương lo nghĩ, thời gian trôi qua, dần dần hoàng hôn đến, bầu trời đỏ rực như mây lửa, trong mắt hồn tu Cự Quỷ Thành bó lại nặng nề, nội tâm mọi người đang lo lắng.

Vào lúc này bầu trời quay cuồng, thời gian trong nháy mắt, toàn bộ mây trên bầu trời biến hóa, từng tiếng thiên lôi nổ vang trên chín tầng trời, vang vọng bát phương.

Rầm rầm rầm!!

Âm thanh càng lúc càng lớn, tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, rung chuyển tất cả thế lực trong Cự Quỷ Thành, sắc mặt sáu đại Thiên Hầu biến hóa, bọn họ nhìn nhau, không nói một lời và nhìn lên bầu trời.

Vô Thường Công và U Minh Công cũng ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt hai người khẩn trương và mong đợi.

Trong nháy mắt nhìn sang, sắc mặt U Minh Công biến hóa, hắn không dám tin và kinh hãi, mà Vô Thường Công rung động, hắn vui mừng như điên và cười lên ‘ha ha’.

Thần thái của hai người khác biệt, một kẻ kinh, một kẻ vui, tiếng thiên lôi nổ vang trên bầu trời truyền vào Cự Quỷ Thành.

Ầm!

Âm thanh như thiên địa sơ khai, tất cả người trong Cự Quỷ Thành rung động, trên bầu trời xuất hiện khe nứt lớn, xoạt một tiếng, dường như nhân sinh của mọi người bị chém thành hai.

Vết nứt này dài ngàn trượng, nó như thanh đao vô hình chém đứt hư vô, phong bạo màu đen bao phủ bát phương, từ trong vết nứt có hai người đi ra!

Người trước nhất đội vương miệng, mặc mãng long bào màu tím, trong nháy mắt hắn bước ra thiên địa rung chuyển, vô số lôi đình lan ra xung quanh, vạn vật bị áp chế.

Nhất là ánh mắt của hắn như tia sáng chói mắt nhất thiên địa, vị trí hắn dứng lại là bóng tối vô tận.

Cự Quỷ Thành vốn có cảm giác đè nén lại càng mạnh hơn nữa, trong nháy mắt áp lực bao phủ tòa thành, tất cả hồn tu trong thành run rẩy, nội tâm sinh ra sóng gió ngập trời, cũng không biết là ai kêu lên, rất nhanh, toàn bộ thành trì sôi trào.

– Cự… Cự Quỷ Vương!!

– Cự Quỷ Vương trở về!

– Cung nghênh Cự Quỷ Vương!!!

Lúc này tiếng bái kiến vang lên khắp tòa thành, sáu Thiên Hầu làm phản run rẩy, sắc mặt không còn chút máu, bọn họ đang chờ đợi tử hình.

Bại… Triệt triệt để để… Bại!

Với tu vi của bọn họ đã nhìn ra Cự Quỷ Vương… Đã khôi phục, có thể tưởng tượng, Thiên Nhân lão tổ của ba đại gia tộc có hạ tràng thế nào.

Tiếng thở dốc bao phủ khắp toàn thành, từng ánh mắt đều tập trung lên người Cự Quỷ Vương, lúc này chỉ ộ một người diễu võ giương oai, dường như trong thiên địa trừ Cự Quỷ Vương ra, chỉ còn lại mình hắn độc tôn, kẻ đó là… Bạch Tiểu Thuần!

Bạch Tiểu Thuần kích động và hưng phấn, hiện tại hắn điều chỉnh hô hấp nhìn thành trì phía dưới, hắn có cảm giác khổ tận cam lai, hắn hưng phấn không chịu nổi, trước kia hắn ở trong tòa thành như chuột chạy qua đường, bị đuổi giết chạy bốn phía, hiện tại hắn mang theo hào quang của người chiến thắng quay về nơi đây, đắc ý không cách nào hình dung.

Hắn ngẩng đầu lên, Bạch Tiểu Thuần bước về phía trước, trực tiếp đi tới trước Cự Quỷ Vương, hắn đứng tại đó sau đó quát lớn với toàn thành.

– Đều nghe cho kỹ đây, ba đại gia tộc phạm thượng, đã bị vương gia chém thủ lĩnh, hiện tại Vương gia trở về, các ngươi còn không mau tới bái kiến, còn chờ tới khi nào?

Bạch Tiểu Thuần vừa hô lên, lúc này từ bốn phương tám hướng có bóng người bay lên, bọn họ bay tới trước Cự Quỷ Vương sau đó quỳ lạy.

– Cung nghênh Cự Quỷ Vương!!

– Cung nghênh Cự Quỷ Vương!!!

Không ngừng có người bay ra, trong nháy mắt vô số hồn tu lít nha lít nhít nhiều không thấy hết đều xuất hiện, bọn họ cùng bái kiến nên âm thanh vang vọng bầu trời.

Về phần sáu Thiên Hầu kia, mặt xám như tro, từng người tuyệt vọng, biết căn bản không dám bỏ chạy, thậm chí cũng không dám phản kháng, tất cả đều cúi đầu quỳ lạy.

Còn có bốn Thiên Hầu lựa chọn im lặng trong phản loạn, bọn họ run rẩy bái kiến, từng người thấp thỏm lo âu, nơi xa hai đạo hào quang bay tới và dừng giữa không trung.

Chính là Vô Thường Công và U Minh Công, Vô Thường Công rất kích động, hắn ôm quyền cúi đầu với Cự Quỷ Vương.

– Bái kiến vương gia!

Sắc mặt U Minh Công lo lắng không yên, hắn không có lỗ mãng lựa chọn bỏ chạy, hắn biết, trốn không thoát, một khi trốn thì phải chết… Mà không trốn, có lẽ còn có một tia sinh lực, lúc này sắc mặt tái nhợt quỳ xuống.

Trong Cự Quỷ Thành xuất hiện vô số tiếng bái kiến, thanh thế cực kỳ kinh người.

Cự Quỷ Vương mặt không biểu tình, từ đầu đến cuối, hắn đều không nói một lời, hắn đứng nơi đó nhìn đám người. Hắn căn bản không nói tiếng nào, chỉ dựa vào tư thái Vương giả trở về đã đủ nghiền ép tất cả phản loạn.

Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy tất cả, nội tâm càng phấn chấn, cũng may hắn hắn chưa quên uy nghiêm của Cự Quỷ Vương, lúc này vụng trộm nhìn sau đó nội tâm có quyết định, thế là chắp tay sau lưng, ngạo nghễ nhìn đám người phía dưới và lên tiếng.

– Bắt người phản loạn!

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình nói câu này quá sắc bén, giờ phút này nội tâm vui sướng. Hắn nói ra câu này bốn đại Thiên Hầu không tham dự phản loạn lập tức hành động, bọn họ bay tới chỗ sáu Thiên Hầu làm phản sau đó xuất thủ phong ấn tu vi, lại bắt giữ bọn họ.

Sáu người kia căn bản không dám phản kháng, trong chớp mắt bị phong ấn quỳ trên mặt đất, bọn họ không động đậy, cùng lúc đó Vô Thường Công cũng nâng tay phải lên, thân thể U Minh Công run rẩy, tu vi bị phong ấn, hắn chán nản thừa nhận.

Về phần người dưới trướng sáu đại Thiên Hầu không bỏ chạy, rất nhanh, bốn Thiên Hầu khác đã áp chế toàn bộ.

Cự Quỷ Vương vẫn lạnh lùng nhìn tất cả, không có mở miệng nhưng nội tâm rất thưởng thức cách làm của Bạch Tiểu Thuần, hiện tại hắn đi một bước tới pho tượng Cự Quỷ Vương, hắn vung tay lên, lập tức bốn phương vặn vẹo, thời gian nghịch chuyển, từng khối đá dưới đất bay lên, trong chớp mắt pho tượng đã sụp đổ khôi phục như ban đầu.

Còn có đại điện vương cung, những hòn đá bay lên và khôi phục như cũ, thậm chí từng vết nứt cũng khép lại, qua mấy hô hấp, mọi việc giống như kỳ tích… Pho tượng Cự Quỷ Vương đứng sừng sững, vương cung rộng lớn như trước.

– Bản vương, trở về!

Từ khi Cự Quỷ Vương trở về tới bây giờ, lần đầu hắn mở miệng, giọng nói mang theo uy nghiêm vang vọng khắp toàn thành.

– Cự Quỷ Vương!

– Cự Quỷ Vương!

– Cự Quỷ Vương!

Trong thành trì, tất cả mọi người đồng loạt hô to, phong vân luân chuyển, âm thanh cuồng nhiệt được Bạch Tiểu Thuần dẫn dắt…

Chapter Truyện / Chương 666 – Bắt Người Phản Loạn