Chương 688 – Cố Nhân

Chapter Truyện / Chương 688 – Cố Nhân

Sắc mặt Vô Thường Công hơi động, ngẩng đầu nhìn lên, Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn theo.

Ánh mắt Bạch Tiểu đảo qua, hai đạo hào quang bay đầu tiên có tốc độ nhanh nhất, từng âm thanh phá không vang lên chói tai, trong nháy mắt hai đạo thân ảnh xuất hiện trước mặt bọn họ.

Một người trong đó là một lão giả mặt mũi nhăn nheo, mặc một bộ trường sam màu đen, đôi mắt mơ hồ, bộ dạng không có tinh thần nhưng hắn đứng ở nơi đó lại dung hợp với thiên địa, thậm chí thần dùng thần thức dò xét cũng không phát hiện sự tồn tại của người này.

Ánh mắt của hắn nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, hắn lại mỉm cười với Vô Thường Công, hai người ôm quyền chào nhau.

Bên cạnh lão giả là một thanh niên, thanh niên này mặc một thân trường bào màu tím, thần sắc kiệt ngạo, có uy nghiêm vô hình, nhất là đôi mắt của hắn cực kỳ sắc bén, một thân tu vi Nguyên Anh viên mãn bao phủ bốn phía, phối hợp khí thế trên người hắn không khác gì thanh lợi kiếm ra khỏi vỏ, có thể phá hủy tất cả ánh mắt nhìn hắn.

Hắn cũng nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, cười lạnh sau đó không nhìn, lại quay đầu nhìn sang Luyện Hồn Hồ, trong mắt có hào quang lập lòe.

Hai người vừa xuất hiện đã đưa tới Bạch Tiểu Thuần coi trọng, Vô Thường Công nhìn sang sau đó truyền âm cho Bạch Tiểu Thuần.

– Đây là thế tử Cửu U Vương… Chu Hoành, kẻ này lãnh khốc, giết chóc rất nhiều!

Bạch Tiểu Thuần nuốt nước bọt, hắn cũng không biết thế nào, khi nhìn sang Chu Hoành có loại cảm ứng kỳ dị, biết hắn là Thiên Thú Hồn Nguyên Anh, Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ có lẽ có quan hệ với Thiên Đạo Nguyên Anh, hiện tại như có điều suy nghĩ, chỉ thấy Chu Hoành có khí thế kinh người, lại thân là thế tử, tất có bí pháp Bán Thần, nhìn bộ dạng không dễ chọc, rất phù hợp với định nghĩa thiên kiêu trong lòng hắn.

– Đơn độc đánh nhau, ta cũng không sợ hắn, giả hỏa này có phụ thân tốt, không nên chọc hắn.

Bạch Tiểu Thuần hạ quyết tâm, vào lúc đang suy nghĩ, nơi xa có hào quang bay tới, cũng là hai đạo hào quang, trong nháy mắt tới gần liền hóa thành hai nữ tử.

Hai nữ tử này một già một trẻ, lão ẩu mặc trường bào rộng thùng thình, sắc mặt bình tĩnh, thiếu nữ bên cạnh nàng lại ngang ngược, trong mắt có chiến ý dạt dào, trên ngọc thủ mang bao tay màu tím, nàng rất đẹp nhưng có phần bạo lực, từ vẻ ngoài ai cũng có thể nhìn ra.

Lúc thiếu nữ tới nơi này, Chu Hoành nheo mắt, dường như có kiêng kị, càng không dám nhìn dáng vẻ của nàng, Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi khí lạnh và kinh hãi khi phát hiện ra điểm này.

– Quận chúa của Linh Lâm Vương, Hứa San… Nàng có tính cách bạo lực, một lời bất hòa sẽ nổi giận xuất thủ.

Vô Thường Công truyền âm bên tai Bạch Tiểu Thuần.

– Thiên kiêu Man Hoang đều có dáng vẻ bạo lực sao… Hứa San cũng là Thiên Thú Hồn viên mãn, dường như nhục thân rất mạnh

Mí mắt Bạch Tiểu Thuần nhảy mây lần, hắn nhìn Hứa San, suy nghĩ tính tình của nàng không tốt, ngay cả Chu Hoành cũng kiêng kị, bản thân mình nên cẩn thận nhiều hơn.

Lúc muốn thu hồi ánh mắt, bỗng nhiên ánh mắt Hứa San trừng một cái nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, dường như kích động, chiến ý trong mắt cực mạnh, cũng may lão ẩu bên cạnh nàng ho khan một tiếng, Hứa San mới có hơi buồn bực lui ra phía sau mấy bước, ánh mắt còn mang theo chiến ý rõ ràng.

Bạch Tiểu Thuần choáng váng, thầm nghĩ chính mình không có đắc tội bạo lực nữ trước mặt, tại sao đối phương vừa nhìn mình đã muốn xuất thủ…

– Nơi này quá dã man, Man Hoang không thích hợp với ta

Bạch Tiểu Thuần cảm khái, lúc này phía trước có hơn mười người bay tới, đều là thiên kiêu của thế lực trong Man Hoang, bên cạnh bọn họ có người hộ đạo, mặc dù không bằng bốn đại Thiên Vương an bài Thiên Nhân hộ đạo nhưng cũng là cường giả Nửa bước Thiên Nhân…

Sau khi đáp xuống nơi này, những người kia lập tức tản ra, có đến bên người Chu Hoành, có đến bên cạnh Hứa San, còn có một số đơn độc tụ tập với nhau, thỉnh thoảng nhìn lên bầu trời đang chờ người nào đó.

– Tiểu Lang Thần, Lý Thiên Thắng, Triệu Đông Sơn, Diệu Lâm Nhi…

Lúc những thiên kiêu này xuất hiện, Vô Thường Công giới thiệu từng người cho Bạch Tiểu Thuần biết, mỗi khi nói một cái tên, Bạch Tiểu Thuần liền thuận theo ánh mắt Vô Thường Công nhìn sang, càng ngày càng kinh hãi.

Tiểu Lang Thần là thanh niên mang theo sát cơ trên mặt rất rõ ràng, ánh mắt cực kỳ hung tàn, về phần Lý Thiên Thắng, tuy tốt một chút nhưng sắc mặt âm lãnh cũng làm Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được người này không dễ sống chung.

Còn có Triệu Đông Sơn, đó là một đại hán cực kỳ khôi ngô, dường như có một phần huyết mạch thổ dân, hắn đứng đó như ngọn núi nhỏ, trong tay cầm một cây lang nha bổng khổng lồ, rất bưu hãn.

Trong hơn mười người này, phần lớn là nam tử, nữ tử không nhiều, trong đó có một nữ tử làm Bạch Tiểu Thuần chú ý vài lần, nàng chính là Diệu Lâm Nhi trong miệng Vô Thường Công, quần áo nữ tử này quá bạo lộ, dáng người càng thướt tha, nàng đứng đó nhưng hương thơm ngạt ngào tỏa ra xung quanh, không ít thiên kiêu dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn sang.

Dường như nàng không ngại chút nào, khi thì tươi cười xinh đẹp, phong thái tuyệt đại, nhất là sau khi chú ý tới ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần, nàng che miệng cười một tiếng, đôi chân nàng giao thoa, hai đùi ngọc trắng nõn xê dịch nhẹ một chút, Triệu Đông Sơn đứng bên cạnh hít thở dồn dập.

– Nữ tử của Man Hoang ăn mặc lớn mật, nhưng còn kém Tống Quân Uyển không ít.

Bạch Tiểu Thuần vụng trộm nhìn sang, nội tâm bình phẩm từ đầu đến chân một phen, đồng thời đáy lòng gõ trống, mặc dù những người này đều là tuấn nam mỹ nữ nhưng trên người có sát khí, hiển nhiên chém giết không ít, nhất là chỗ đứng của bọn họ đã đại biểu thế lực.

– Ta đại biểu Cự Quỷ Vương, thế lực Cự Quỷ Vương đâu? Tại sao không ai đứng bên này?

Bạch Tiểu Thuần ẩn ẩn cảm thấy có chút không đúng.

– Chẳng lẽ còn không đến? Hoặc không có người nào?

Bạch Tiểu Thuần kinh nghi, ánh mắt đảo qua đám người, đáy lòng đoán ai là người Cự Quỷ Vương an bài giúp đỡ… Nhưng hắn nhìn thật lâu cũng không nhìn ra, nội tâm có chút hoài nghi.

Rất nhanh, lại có bóng dáng từ xa bay tới, dần dần càng ngày càng nhiều, trong đó một nửa đều có người hộ đạo, phần lớn bọn họ trầm mặc không nói, chỉ có không nhiều đang nói chuyện với nhau.

Về phần một nửa khác người đều là thiên kiêu Nguyên Anh muốn đi vào Luyện Hồn Hồ, lúc Bạch Tiểu Thuần dò xét bọn họ, ánh mắt của bọn họ cũng quan sát Bạch Tiểu Thuần, trong thần sắc có khinh miệt, có băng hàn, còn có người cảm thấy hứng thú, hiển nhiên trước khi tới đây bọn họ đã tìm hiểu tin tức, cho nên cũng hiểu biết về Bạch Tiểu Thuần.

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần càng khẩn trương, nhìn ra ánh mắt của những người này không có bao nhiêu thiện ý, vào lúc tâm thần bất định, bỗng nhiên đám người xung quanh an tĩnh, ánh mắt Vô Thường Công ngưng trọng nhìn về nơi xa, chỉ thấy một đạo hào quang từ xa bay tới, tốc độ nhanh chóng, chỉ trong nháy mắt đã tới gần.

Người đến chỉ có một người, không có người hộ đạo đi theo, một thân khí thế kinh thiên, dường như sự xuất hiện của hắn trấn áp tất cả thiên kiêu.

Đó là một thanh niên mặc trường sam màu xanh, thần sắc lạnh nhạt giống như trong thiên địa này khó có thứ gì làm hắn động dung, hắn bước đi từng bước một, thiên kiêu bốn phía cúi đầu bái kiến, nhất là những người đơn độc tụ tập với nhau cũng đi lên.

– Bái kiến Tiểu Thắng Vương!

– Bái kiến Tiểu Thắng Vương!

Âm thanh chập trùng truyền khắp tứ phương, thanh niên này không quan tâm, hắn đứng ở nơi đó, hai mắt nhắm nghiền, từ đầu đến cuối hắn không thèm nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Trong mắt Chu Hoành mang theo không phục nhưng lại nhịn xuống, Linh Lâm Thành Hứa San sinh ra chiến ý dạt dào, dường như nàng hứng thú Tiểu Thắng Vương vượt xa Bạch Tiểu Thuần.

– Người này là con của Đấu Thắng Vương, được vinh dự gọi là Tiểu Thắng Vương… Công Tôn Dịch!

Vô Thường Công ngưng trọng truyền âm, Bạch Tiểu Thuần thở dài, Tiểu Thắng Vương này đã vượt qua viên mãn, sợ rằng cách Nửa bước Thiên Nhân một tia mà thôi.

Vào lúc muốn hỏi Vô Thường Công, trợ thủ của mình ở nơi nào, ở nơi xa có ba người bay tới.

Ba người này lại làm người ta chú ý nhất, đi đầu là một nam một nữ, nam tuấn lãng phi phàm, nữ tuyệt mĩ vô song, hai người xuất hiện lập tức làm mọi người nhìn sang.

– Nhị hoàng tử…

– Đó là… Đệ tử của Đại Thiên Sư Trần Mạn Dao!!

Đám người truyền âm với nhau, Vô Thường Công cũng giới thiệu cho Bạch Tiểu Thuần biết, đầu óc Bạch Tiểu Thuần chấn động giống như không nghe được gì cả, trong mắt hắn chỉ có dung nhan tuyệt mĩ phong hoa tuyệt đại kia!

Nữ tử tiến đến chính là Trần Mạn Dao, nàng mỹ lệ giống hệt nữ tử trong trí nhớ của Bạch Tiểu Thuần, da thịt thổi qua sẽ bị sướt, dáng người hoàn mỹ, còn có mái tóc dài, cả người của nàng giống như tiên tử, người ta sau khi nhìn thấy trái tim sẽ đập thình thịch.

Trong mắt nàng còn có một tia ưu sầu không tan, làm cho nàng nhìn rất yếu ớt, một tia yếu ớt này càng làm nàng mỹ lệ hơn trước!

– Trần Mạn Dao…

Bạch Tiểu Thuần phức tạp, hắn đi vào Man Hoang lâu như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy người quen cũ.

Trần Mạn Dao, đệ tử Nghịch Hà Tông… Lại theo Bạch Tiểu Thuần đi Tinh Không Đạo Cực Tông, sau khi đi tới Trường Thành liền biến mất không thấy tung tích, Bạch Tiểu Thuần cũng đoán được nơi nàng phải đi, nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy, trong lòng hoảng hốt, ký ức Nghịch Hà Tông hiện ra trong lòng.

Hắn lờ mờ nhớ lại nàng chính là người làm ra sự kiện thư tình, Hầu Tiểu Muội, Tống Quân Uyển bất mãn… Còn nhớ rõ Hứa Bảo Tài rất ái mộ Trần Mạn Dao…

Tu vi của Trần Mạn Dao hoàn toàn khác với trí nhớ của Bạch Tiểu Thuần, một thân khí tức Nguyên Anh cực kỳ thâm hậu, hiển nhiên trở lại Man Hoang có được tạo hóa không cạn.

Trần Mạn Dao xuất hiện đã khơi gợi ký ức của Bạch Tiểu Thuần, trong chớp mắt hắn vô hạn nhớ Nghịch Hà Tông, cuối cùng hắn vẫn phải trỏ về hiện tại, hắn tại Man Hoang cách Nghịch Hà Tông… Quá xa.

Chapter Truyện / Chương 688 – Cố Nhân