Chương 693 – Diều Hâu Vồ Gà Con

Chapter Truyện / Chương 693 – Diều Hâu Vồ Gà Con

Sau khi Bạch Tiểu Thuần rời đi không lâu, tại nơi hắn giao thủ với Tiểu Lang Thần có bảy, tám người bay tới gần, sau khi nhìn thấy pháp thuật chấn động của Tiểu Lang Thần lưu lại nơi đây, xung quanh còn có rất nhiều máu tươi văng tung tóe, sắc mặt mọi người biến hóa sau đó truyền âm với nhau, cũng phân tán xung quanh tìm kiếm tung tích Bạch Tiểu Thuần.

Vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần bay nhanh trong sương mù, hắn vừa bay vừa liếm môi, trong đôi mắt còn mang theo điên cuồng, Tiểu Lang Thần không phải thiên kiêu hắn bắt được đầu tiên, trước Tiểu Lang Thần, hắn đã bắt tới bảy, tám người.

– Ta đánh kẻ biến thân như ngươi trước.

Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh, Tiểu Lang Thần không phải người hắn bắt đầu tiên, hắn cũng đã ra tay mấy lần trước đó, có thể nói đây là lần Bạch Tiểu Thuần ra tay chính thức sau khi trở thành Thiên Đạo Nguyên Anh, hắn cũng cảm giác được Thiên Đạo Nguyên Anh phi phàm cỡ nào.

– Thiên Đạo Nguyên Anh có thể áp chế Nguyên Anh khác… Mấy người trước, lúc ta ra tay cũng bị suy yếu.

Bạch Tiểu Thuần cân nhắc một phen, hắn nhớ tới trận chiến trước đó, tu vi của Tiểu Lang Thần thật sự bất ổn, nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần cân nhắc đi nghiệm chứng thêm vài lần.

Vì vậy hắn bay đi thật nhanh, không bao lâu, sắc mặt hắn hơi động và cải biến phương hướng, hắn lao vào khu vực bên phải, nơi này đang có hai thiên kiêu Man Hoang đang bị rất nhiều oan hồn đuổi giết.

– Mượn hai người này thí nghiệm một chút!

Bạch Tiểu Thuần cười hắc hắc, tốc độ không giảm còn bay nhanh hơn, hắn lao thẳng về phía hai người kia, chỉ trong chốc lát hai thiên kiêu Man Hoang đã nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, bọn họ biến sắc, đang muốn mở miệng đã thấy Bạch Tiểu Thuần phát tay áo đánh ra một đạo cuồng phong, hai người bọn họ muốn ngăn cản, bằng vào tu vi Nguyên Anh trung kỳ của bọn họ làm sao có thể là đối thủ của Bạch Tiểu Thuần, cho nên bọn họ bị pháp thuật của Bạch Tiểu Thuần đánh trúng, tu vi của bọn họ bị áp chế nghiêm trọng, vận chuyển chậm chạp và có xu thế tán loạn.

Không đợi nghĩ ra biện pháp giải quyết, bọn họ nghe tiếng nổ tung sau đó phun máu tươi bay ngược ra sau, Bạch Tiểu Thuần bước tới một bước, hắn dùng hai tay nâng hai người lên như nâng con gà con.

Tiện tay phong ấn hai người và ném vào trong túi trữ vật, Bạch Tiểu Thuần vô cùng vui sướng, lần này hắn trọng điểm quan sát tu vi hai người này biến hóa, hiện tại hắn tin tức Thiên Đạo Nguyên Anh của mình có thể áp chế các Nguyên Anh khác, tâm thần phấn chấn không nhỏ.

– Trời ơi, thì ra tay mạnh như thế!

Bạch Tiểu Thuần mang theo kích động rời đi.

Cứ như thế, những thiên kiêu Man Hoang đang phân tán trong Luyện Hồn Hồ đã biến thành con mối trong mắt Bạch Tiểu Thuần, mà hắn là thợ săn, thân ảnh biến mất quỷ dị, mỗi lần xuất hiện là có thiên kiêu bị hắn bắt như diều hâu bắt gà con.

Nếu nhân số khá nhiều, hắn sẽ thối lui, gặp được một người sẽ đuổi giết như gió bão, mỗi lần ra tay đều rất ngắn, sau đó hắn lại chạy đi thật nhanh, cho nên mọi người khó có thể tạo thành xu thế vây công hắn.

– Đáng chết, vì sao Bạch Hạo có thể qua lại sương mù tự do như thế?

– Đã có hơn mười người mất đi tin tức…

– Thông tri tất cả mọi người, không nên đi một mình, ít nhất cũng phải đi ba năm người với nhau!

Những thiên kiêu Man Hoang tiến vào Luyện Hồn Hồ phần lớn đều dùng Công Tôn Dịch, Chu Hoành cùng với Hứa San cầm đầu, sau đó bọn họ liên hệ vói nhau, thần thái cảnh giác.

Kể từ đó Bạch Tiểu Thuần phát sầu, mặc dù hắn có thể đánh hạ năm người nhưng sẽ tiêu hao một ít thời gian, thân ảnh của hắn đi vào trong sương mù dày đặc tìm kiếm, vào lúc suy nghĩ có nên mạo hiểm dùng mặt nạ cải biến thành gương mặt người khác, lừa dối trói người hay không, Bạch Tiểu Thuần vui vẻ.

– Có lạc đàn!

Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, hắn nhìn thấy đó là một thân ảnh khôi ngô đang tiến lên thật nhanh, hắn đang tả xung hữu đột trong đám oan hồn đuổi giết, người này chính là Triệu Đông Sơn!

– Có hơi xa, nếu hắn thuấn di bỏ chạy, ta đuổi theo cũng cần một thời gian ngắn.

Bạch Tiểu Thuần vỗ túi trữ vật, hắn lấy một cây đại cung ra.

Vào lúc Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy Triệu Đông Sơn, Triệu Đông Sơn cũng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần.

Triệu Đông Sơn vô cùng kinh hãi, lúc trước hắn nghe nói có không ít người mất tích, hiện tại hắn đang tiến lên phía trước thật nhanh, đang muốn đi tới nơi mọi người tụ tập cách đây không xa, sau khi hắn lao ra khỏi đám oan hồn vây quanh thì nội tâm hắn sinh ra cảm giác nguy cơ mãnh liệt, không phải thần thức của hắn cảm nhận nguy cơ, hắn tu hành công pháp đặc thù cho nên thân thể sinh ra cảnh báo!

Lúc quay đầu nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt của hắn biến hóa, hắn không do dự vận dụng thuấn di muốn chạy trốn, trong nháy mắt hắn thuấn di, một mũi tên mang theo khí thế kinh người bay thẳng về phía hắn, không chờ tới gần hắn, mũi tên lập tức tự bạo.

Oanh, uy lực vụ tự bạo làm hư không rối loạn.

– Mũi tên luyện linh!

Triệu Đông Sơn phun máu tươi, chỉ có mũi tên luyện linh ít nhất mười một lần tự bạo mới có khả năng rối loạn hư không, từ đó cắt đứt hắn thuấn di.

Triệu Đông Sơn kêu khổ, đang muốn lui về phía sau, ngay sau đó ánh mắt của hắn tuyệt vọng, hắn nhìn thấy thân ảnh Bạch Tiểu Thuần đứng xa tay cầm cự cung, một lần bắn ra bảy mũi tên, bảy mũi tên phát ra âm thanh sưu sưu bay thẳng về phía hắn.

– Bạch Hạo!!

Triệu Đông Sơn hét lớn một tiếng, nơi này bị mũi tên tự bạo nên hư không rối loạn, cho nên hắn khó thuấn di, vào lúc này chỉ có thể dựa vào tốc độ lui ra phía sau.

Hắn trước kia còn xem thường Bạch Tiểu Thuần, khi đó mọi người liên tục vây công, hắn còn là người đầu tiên ra tay với đối phương, hiện tại ngực vẫn còn đau đớn, căn bản không có tâm tư đối chiến cho nên hắn lui nhanh, không ngờ bị mũi tên tự bạo cắt ngang thuấn di.

Tiếng nổ vang vọng bốn phương, Triệu Đông Sơn không ngừng phun máu tươi, hắn không quan chuyện khác, chỉ cúi đầu bỏ chạy, so với tốc độ của Bạch Tiểu Thuần thì tốc độ của hắn hiện tại quá chậm, không bao lâu đã bị Bạch Tiểu Thuần đuổi kịp.

– Không phải ngươi rất lợi hại sao, nãi nãi của ngươi, không ngờ dám làm người đầu tiên ra tay tấn công Bạch gia gia, gia gia ta đánh chết ngươi!

Bạch Tiểu Thuần vừa nhớ tới Triệu Đông Sơn chính là người ra tay với mình đầu tiên liền tức giận, trực tiếp đánh ra một quyền kinh thiên động địa, tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, vô số sóng xung kích lan truyền xung quanh, thân ảnh Triệu Đông Sơn biến mất, hắn bị Bạch Tiểu Thuần trói lại và thu vào trong không gian giới chỉ.

Trong lúc xuyên qua sương mù, trái tim Bạch Tiểu Thuần đập nhanh hơn, hắn cảm thấy lần này quá kích thích, cảm giác như chơi trốn tìm làm hắn chờ mong và hướng tới

– Một đám nhát gan, chỉ biết lấy nhiều khi ít, hừ hừ, làm gì có kẻ nào dám đơn đả độc đấu với Bạch gia gia ta.

Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng, hắn cảm giác bộ dạng này mới xứng với vị trí vô địch thiên hạ, hiện tại hắn rất đắc ý, hắn dừng bước nhìn vào sương mù, nơi đó có không ít oan hồn gào thét dữ tợn, dường như đang vây công cái gì đó.

– Lúc trước chỉ làm nóng người, hiện tại là lúc diều hâu bắt gà con.

Bạch Tiểu Thuần liếm liếm bờ môi, hắn tiến tới gần sương mù, hắn cảm giác ở xa có năm thiên kiêu Man Hoang bị oan hồn vây công, bọn họ xung phong liều chết, bốn người trong năm người là Nguyên Anh trung kỳ, một người là Nguyên Anh hậu kỳ, liên thủ rất hung tàn, xem chừng không bao lâu sẽ thoát ra khỏi vây công.

– Đáng tiếc, ta không thể điều khiển oan hồn, bằng không ta sẽ không để bọn chúng trốn thoát dễ dàng.

Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn trầm ngâm một lúc liền cầm thập ngũ sắc hỏa ra, ánh mắt lóe sáng, hắn cười hắc hắc, hắn luyện chế thật nhanh và che dấu chấn động đi tới gần.

Không bao lâu trên bầu trời sinh ra tiếng nổ ngập trời, ngay sau đó bầu trời có mây đỏ xuất hiện, sau đó lại tạo thành từng đám thiên hỏa hàng lâm nơi này, chính là thiên hỏa thần thông do Bạch Tiểu Thuần tự nghĩ ra. Bạch Tiểu Thuần đột phá Thiên Đạo Nguyên Anh, thiên hỏa thần thông được Thiên Đạo Nguyên Anh tăng phúc nên luyện chế dễ dàng hơn trước. Biển lửa bao phủ và liên tục oanh kích xuống dưới, năm thiên kiêu Man Hoang bị biển lửa oanh kích liền sợ hãi, uy lực của thập ngũ sắc hỏa, cho dù là bọn họ cũng kinh hãi, nhất là thiên hỏa không có rễ nên không thể thu, năm người chỉ có thể tăng tốc độ lao ra ngoài, vào lúc này thân ảnh Bạch Tiểu Thuần thừa dịp loạn đi tới gần, hắn cầm trường thương trong tay và bộc phát chiến lực bản thân giết vào biển lửa.

Tiếng nổ mạnh vang lên khắp nơi, qua hơn mười hô hấp, Bạch Tiểu Thuần liền xoay người bỏ chạy, biển lửa sau lưng biến mất, thân ảnh năm thiên kiêu cũng không còn.

Cả thế giới Luyện Hồn Hồ rối loạn, những thiên kiêu Man Hoang kia hãi hùng khiếp vía, đến bây giờ đã có hơn ba mươi người mất tích.

Tốc độ của Bạch Hạo quá nhanh, thường thường lúc bọn họ đuổi tới căn bản không thể hình thành vòng vây đuổi giết, bọn họ phát hiện lệ quỷ trong sương mù lại bỏ qua Bạch Hạo.

Điểm này làm nội tâm mọi người biệt khuất, tức giận tràn ngập tâm thần, cũng có người kinh hãi, bởi vì Bạch Tiểu Thuần trả thù quá nhanh và quá sắc bén.

Hiện tại có gần trăm thiên kiêu tiến vào nơi này, bọn họ phân thành bốn bộ phận bao quanh Công Tôn Dịch, Chu Hoành và Hứa San cùng nhị hoàng tử, cục diện lạc đàn rất ít.

Hiện tại không phải kế lâu dài, dù sao bọn họ phải tìm Bạch Tiểu Thuần, nếu không tiếp tục giằng co như thế, Quỷ Vương Quả không thuộc về bọn họ.

Mà dù tách nhau không xa tạo thành lưới tìm kiếm, đáng tiếc hoàn cảnh Luyện Hồn Hồ không thích hợp làm như vậy, dù sao trong sương mù nơi này tồn tại quá nhiêu lệ quỷ và oan hồn, một khi bọn họ tìm kiếm như thế, sợ chưa tìm ra Bạch Tiểu Thuần, bọn họ đã bị đám lệ quỷ và oan hồn làm sứt đầu mẻ trán.

Vào lúc khó xử như vậy, bốn phương an bài với nhau, nhị hoàng tử mang theo hơn mười người bên cạnh và không phân tán ra xung quanh, hắn cùng Trần Mạn Dao cùng tìm kiếm.

Vê phần Công Tôn Dịch, Chu Hoành và Hứa San, mặc dù ba người có tự tin nhưng vẫn mang theo năm ba người bên cạnh và tách ra tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần, về phần những người khác tạo thành một tổ năm người, nhìn như không an toàn liên biến thành một tổ mười người, một khi gặp phải Bạch Tiểu Thuần, bọn họ có nắm chắc kéo dài thời gian chờ mọi người vây kín xung quanh.

Chapter Truyện / Chương 693 – Diều Hâu Vồ Gà Con