Chương 699 – Ai Là Đá Mài Đao

Chapter Truyện / Chương 699 – Ai Là Đá Mài Đao

Sau khi niệm hai chữ này, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, khí thế của hắn tăng vọt, tóc của hắn không gió tự bay, ngay cả cái đầm nước mọi người không nhìn thấy lại bao trùm trong vòng ngàn dặm, trong chốc lát xung quanh Bạch Tiểu Thuần rõ ràng xuất hiện từng gai nhọn, những gai nhọn này lao lên rất nhanh, tiếng xé gió vang vọng không gian, cuối cùng một thú trảo bao phủ phạm vi ngàn dặm bạo phát!

Thiên địa như muốn sụp đổ, bát phương oanh động, hai con kim long kêu gào thảm thiết, một con đâm vào thú trảo, nó đối mặt với thú trảo chỉ là con giun mà thôi, tất cả đều tan nát, nhị hoàng tử há miệng phun máu tươi, thân thể run rẩy rất mạnh, hắn bị đánh bay ra xa, sắc mặt những thiên kiêu xung quanh biến hóa, thân thể như đụng vào ngọn núi, toàn bộ phún máu và bay ngược ra sau.

Nhất là những người nhận thua ở xa đã bay được một nửa đoạn đường cũng giật mình dừng lại giữa không trung, bọn họ ngạc nhiên không nói nên lời.

Bọn họ không thể không há hốc mồm, mới một giây trước Bạch Tiểu Thuần còn chiến đấu không phân cao thấp với nhị hoàng tử, trong một giây tiếp theo nhị hoàng tử phun máu trọng thương, những người khác bay ngược ra phía sau, nhất là có một bộ phận còn bị trọng thương.

Bọn họ ngạc nhiên không nói thành lời, ánh mắt mang theo kinh hoàng, nội tâm đắng chát hối hận đến mức tận cùng, lúc này tiến không được, lui không xong, bọn họ dừng ở giữa không trung, nội tâm run rẩy, sau khi nhìn nhau, bọn họ lập tức tản ra, không ai đi tới gần Quỷ Vương Hoa, cũng không có đi tới miệng Luyện Hồn Hồ, bọn họ thật sự sợ rồi, mọi người tản ra đi ẩn núp, thế giới Luyện Hồn Hồ lớn như vậy, cho dù Bạch Tiểu Thuần muốn tìm cũng không cách nào tìm được toàn bộ.

Những người vừa đi tới một nửa phân tán bỏ chạy các nơi, Bạch Tiểu Thuần không để ý tới, nội tâm hắn kích động không nói nên lời, đây là lần đầu tiên hắn thi triển Thủy Trạch Quốc Độ sau khi tu vi đột phá tới Nguyên Anh, trong ngàn dặm chính là phạm vi của thú trảo, tâm thần hắn rung động mãnh liệt.

– Quá mạnh, chỉ sợ tương xứng với Bất Diệt Đế Quyền.

Bạch Tiểu Thuần nuốt nước bọt, hắn biết rõ việc này có quan hệ với Thiên Đạo Nguyên Anh của mình, cho nên mới có thể cường đại như thế, trong nội tâm cảm khái không nhỏ, chính mình trả giá và đau khổ khi đột phá Thiên Đạo Nguyên Anh đều đáng giá.

Thậm chí hắn ẩn ẩn có loại dự cảm, dường như mình cho rằng thú trảo nguyên vẹn kia cũng không phải nguyên vẹn chính thức… Dường như chỉ xuất hiện một phần móng vuốt mà thôi.

– Bản mạng thú của ta!

Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, hắn lập tức xuất hiện trước mặt đám thiên kiêu bị Thủy Trạch Quốc Độ đánh trọng thương, sau đó phong ấn và ném vào túi trữ vật, về phần nhị hoàng tử giãy dụa muốn lên tiếng, Bạch Tiểu Thuần không có tâm tình nguyên, hắn phong ấn đối phương.

Sau khi làm xong những việc này, Bạch Tiểu Thuần nhìn sang nơi này chỉ còn lại hai người, một là Công Tôn Dịch, hắn vẫn ngồi khoanh chân nhập định, nhắm mắt không quan tâm tới, cho dù Bạch Tiểu Thuần thi triển một kích kinh thiên, hắn cũng nhắm mắt lại, trong mắt Bạch Tiểu Thuần, trong cơ thể Công Tôn Dịch tồn tại một đạo khí thế rất mạnh, khí thế không ngừng tăng lên, dường như chỉ cần hắn mở mắt ra thì đó là thời khắc mạnh nhất cả đời của hắn.

Bạch Tiểu Thuần nhìn đối phương một lúc, cảm thấy có chút không tự nhiên, lúc này hắn nhìn sang người thứ hai… Trần Mạn Dao.

Trần Mạn Dao đứng ở nơi đó, nàng đang cau mày nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần cũng không biết đối phương có nhận ra mình hay không, nội tâm vô cùng khẩn trương, thần thái của hắn vô cùng bình tĩnh giống như không nhận ra cái gì, tận lực làm bộ như lạnh lùng, hắn nói:

– Ngươi từ đầu đến cuối không ra tay với ta, nếu như thế, ta cũng không làm khó ngươi, ngươi đi đi.

Bạch Tiểu Thuần dường như rất cao ngạo, hắn nói xong cũng không quan tâm tới Trần Mạn Dao, hắn đi về phía Công Tôn Dịch, hắn lại âm thầm vụng trộm dò xét sắc mặt Trần Mạn Dao.

Mí mắt Công Tôn Dịch tựu rung rung, dường như muốn mượn nhờ áp lực của Bạch Tiểu Thuần tôi luyện chiến ý bản thân, muốn nghẹn đến mức tận cùng.

Ngay thời điểm Bạch Tiểu Thuần cách Công Tôn Dịch hơn trăm trượng, bỗng nhiên đôi mắt Trần Mạn Dao bắn ra hào quang, tay phải bấm niệm pháp quyết, xung quanh nàng có vô số phi tuyết biến ảo trước mặt nàng, hình thành một tấm băng kính đánh thẳng vào người Bạch Tiểu Thuần.

Dưới một chiêu này, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa, hắn lui ra phía sau, vào lúc hắn vừa rút lui, vị trí hắn vừa đứng đóng băng, âm thanh ken két hóa thành hàn băng.

Hàn băng quỷ dị, sau khi xuất hiện, hàn khí bốn phía bộc phát, nội tâm Bạch Tiểu Thuần rung động, hắn phát hiện hàn khí này dẫn động hàn giới chi pháp của hắn, dường như hàn khí muốn bộc phát, cũng may tu vi hắn cường đại, ý niệm hơi động liên đè ép xuống, nội tâm phức tạp nhìn sang, hắn tận lực giận dữ nhìn sang Trần Mạn Dao.

– Ngươi muốn làm gì?

Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra lời này, Trần Mạn Dao không để ý tới, nàng bấm niệm pháp quyết điểm ngón chỉ, ngay sau đó hàn băng nghịch chuyển lại trở thành hỏa diễm và nổ tung, hóa thành biển lửa nhưng không lan tỏa ra bát phương, nó lại bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, trực tiếp thôn phệ hắn, mục tiêu vẫn như cũ, chính là muốn thăm dò trong người Bạch Tiểu Thuần có tồn tại hàn giới chi lực hay không!

Ngọn lửa này càng trực tiếp, dường như xuất phát từ bản năng, một khi tu sĩ tu hàn hàn khí bị hỏa diễm chi lực tấn công, cho dù áp chế nhưng hàn khí quanh năm ở trong cơ thể cũng có dị động, khi đó sẽ lộ sơ hở.

Bạch Tiểu Thuần đổ mồ hôi trán, loại thăm dò này quá rõ ràng, hắn khẩn trương, trong biết rõ nếu tiếp tục như vậy mình sẽ bại lộ, hắn cũng không kịp nghĩ nhiều, quay người tấn công, hắn xuất hiện trước mặt Trần Mạn Dao sau đó hung ác nâng tay phải lên.

– Muốn chết!

Tiếng nổ vang lên, Bạch Tiểu Thuần vừa đánh ra một quyền, hồi hợp trong mắt Trần Mạn Dao biến mất, ánh mắt của nàng lộ ra vẻ kỳ dị, cũng không tránh né chút nào, nàng vẫn đứng ở nơi đó nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, tùy ý để một quyền của Bạch Tiểu Thuần tấn công mình.

Cảnh này làm Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, một khi một quyền này đánh xuống, Trần Mạn Dao không chống cự, khi đó nàng không chết cũng trọng thương, Bạch Tiểu Thuần lập tức thu quyền, vào lúc nàng thu hồi nắm đấm, đôi mắt phượng của Trần Mạn Dao xuất hiện thần thái vui mừng, nàng cắn môi dưới, khóe miệng vẫn mỉm cười… Cảnh này làm Bạch Tiểu Thuần hiểu ra, Trần Mạn Dao dùng bản thân mình để dò xét hắn…

– Giảo hoạt…

Bạch Tiểu Thuần khóc không ra nước mắt, chỉ có thể mất bò mới lo làm chuồng, mặc dù thu hồi nắm đấm nhưng bàn tay lại vỗ lên người Trần Mạn Dao, hắn phong ấn nàng, không đợi Trần Mạn Dao mở miệng, Bạch Tiểu Thuần vội vàng bắt lấy nàng ném vào trong túi trữ vật, cũng không dám nhìn ánh mắt đối phương.

– Việc này nên tính thế nào đây?

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần do dự, hắn đoán có một nửa khả năng Trần Mạn Dao đã đoán ra thân phận của mình, hắn rất đau đầu, cảm giác mình che dấu tốt như vậy, tại sao còn bị nữ tử giảo hoạt này nhìn thấu?

Cố tình muốn hỏi nhưng hiện tại hắn lại sợ nhìn thấy Trần Mạn Dao, lo lắng tiếp tục lộ ra sơ hở.

Thở dài, Bạch Tiểu Thuần nhìn sang người cuối cùng, ánh mắt của hắn nhìn Công Tôn Dịch, hắn phát hiện mí mắt Công Tôn Dịch rung rung càng nhiều.

– Thú vị, muốn dùng áp lực của ta làm đá mài đao để rèn luyện chiến ý bản thân… Loại phương pháp này hữu dụng sao?

Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, hắn bị chuyện của Trần Mạn Dao làm phiền muộn, cũng không nói nhảm nữa, trực tiếp đi về phía Công Tôn Dịch.

Hắn còn nhớ rõ, chính Công Tôn Dịch thi triển lưới phong ấn làm cho mình dừng lại, do đó mình bị thần thông của đám thiên kiêu oanh kích, vừa nghĩ tới nguy cơ lúc ấy, nội tâm Bạch Tiểu Thuần nổi giận.

Hắn bay nhanh, lúc còn cách Công Tôn Dịch mười trượng… Đột nhiên Công Tôn Dịch mở to mắt ra, trong mắt của hắn bắn ra hào quang như mặt trời, càng có chiến ý bộc phát giống như áp lực đến mức tận cùng sau đó bộc phát tận trời.

– Bạch Hạo!!

Công Tôn Dịch gầm lớn, toàn thân sinh ra chiến ý ngập trời, bên ngoài thân thể của hắn xuất hiện mười vạn phù văn, mười vạn phù văn vừa xuất hiện liền xoay tròn, hóa thành từng đạo kim quang giống như vòi rồng màu vàng.

Trong tiếng nổ to lớn và hào quang sáng chói mắt, Bạch Tiểu Thuần như lá liễu dập dờn trong gió, dường như hắn tùy thời bị vòi rồng xé chia năm xẻ bảy, mười vạn phù văn xoay tròn, chúng xoay tròn rất nhanh giống như mười vạn thanh đao sắc bén, chúng lập tức tấn công Bạch Tiểu Thuần.

Chapter Truyện / Chương 699 – Ai Là Đá Mài Đao