Chương 707 – Ta Và Ngươi Gặp Nhau Là Duyên

Chapter Truyện / Chương 707 – Ta Và Ngươi Gặp Nhau Là Duyên

Phận

Khôi phục thần trí của Bạch Hạo là chuyện phi thường trọng yếu với Bạch Tiểu Thuần, Bạch Hạo là đệ tử của hắn, nếu như không tìm được cũng bỏ đi, không ngờ hôm nay đã tìm được, lúc này Bạch Tiểu Thuần đã có quyết đoán.

Nếu Bạch Tiểu Thuần vừa mới đến Man Hoang, hắn muốn làm được điểm này rất khó, trước mắt hắn là luyện hồn sư huyền phẩm, trong tay nắm giữ tài bảo của ba đại gia tộc, trọng yếu nhất hắn có được hai đại bí bảo của ba đại gia tộc, hạt sen và giọt máu kia.

Hai bí bảo này có trợ giúp lớn với hồn, nhất là giọt máu bí bảo nội tình của Trần gia có thể giúp oan hồn khôi phục trí nhớ kiếp trước, trở thành tồn tại như quỷ tu.

Hạt sen có thể trọng tổ, tuy nói có thể trợ giúp người sống, không biết có hữu hiệu với oan hồn hay không, có thể Bạch Tiểu Thuần hay là muốn nếm thử một chút.

Bạch Tiểu Thuần không có hành động thiếu suy nghĩ, tuy có hai hạt sen nhung chỉ có một giọt máu, hắn cần phải chuẩn bị tốt mới có thể nếm thử.

Dù sao cơ hội chỉ có một lần.

Thậm chí hắn còn chuyên môn đi Trần gia, tìm được tộc trưởng Trần gia hiện tại, sau khi câu thông một lúc, Bạch Tiểu Thuần trả cái giá lớn, dùng thành ý mới có thể từ chỗ Trần gia tìm được tin tức chi tiết về cách sử dụng giọt máu kia.

– Giọt máu này có lực lượng thần bí, có thể giúp oan hồn khôi phục trí nhớ kiếp trước… Trong quá trình này cực kỳ hung hiểm, tiêu hao oan hồn rất lớn, nếu là hồn của Thiên Nhân cảnh khá tốt, Bạch Hạo trước khi chết chỉ là Trúc Cơ… Như vậy hắn có thể gắng gượng vượt qua hay không còn chưa biết…

Sau khi từ Trần gia trở về, Bạch Tiểu Thuần phát sầu, hắn không có cách nào, hồn Bạch Hạo hiện tại vô cùng bạo ngược, là hồn thể đơn thuần không cách nào tu hành.

Kể từ đó chỉ có thể vĩnh viễn cố định ở tầng hồn Trúc Cơ mà thôi, muốn đề cao là ít có khả năng…

– Như vậy chỉ có một biện pháp giải quyết, đó chính là trong quá trình sử dụng giọt máu kia, không gián đoạn dùng hồn dược chèo chống… Số lượng quá lớn, không biết cần bao nhiêu mới đủ.

Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ, trầm ngâm một lúc, trong mắt hắn có quyết đoán, hắn an bài mọi chuyện và đi vào Cự Quỷ Thành tìm hồn dược.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần trở thành Đại tổng quản, các thế lực Cự Quỷ Thành đưa đại lễ tới, mà hắn lại vơ vét ba đại gia tộc, hôm nay thân gia của hắn rất dày, hiện tại vì Bạch Hạo, Bạch Tiểu Thuần không chút do dự sử dụng đại lượng tài vật.

Của cải từ ba đại gia tộc không ít, hơn nữa Bạch Tiểu Thuần chủ động đổi lấy, hiện tại hắn tích lũy hồn dược nhiều tới mức kinh khủng.

Bạch Tiểu Thuần không ngừng tìm kiếm hồn dược, mọi người trong Cự Quỷ Thành lại nơm nớp lo sợ, thật sự là những ngày này mọi người không ngừng khiếp sợ.

Có hơn trăm cường giả tới, còn có ba Thiên Nhân, cả đám nộ khí trùng thiên nhưng vẫn khắc chế không ít, không có trùng kích Cự Quỷ Thành, bọn họ khoanh chân ngồi bên ngoài Cự Quỷ Thành, ẩn ẩn vờn quanh Cự Quỷ Thành.

Ngay sau đó lại có không ít thân ảnh thông qua truyền tống trận trực tiếp hàng lâm Cự Quỷ Thành, sau khi những thân ảnh này xuất hiện đều mang theo không ít tùy tùng, khí thế không thu liễm, bọn họ trực tiếp đi vào vương điện câu thông Cự Quỷ Vương.

Thường thường một phương chưa câu thông xong, bên phía truyền tống trận lại có hào quang bộc phát, lúc này không ít người hàng lâm.

Mỗi ngày có hơn mười thế lực thông qua truyền tống trận xuất hiện trong thành, trong đó có hơn mười Thiên Nhân, phải biết bất cứ Thiên Nhân nào cũng là đại nhân vật dậm chân một cái làm thiên địa chấn động, cả thế giới có Thiên Nhân còn sống không cao hơn nắm mươi người.

Trước mắt số Thiên Nhân tụ tập tại Cự Quỷ Thành là hơn mười người, cho dù Vô Thưởng Công cũng có cảm giác như lâm vào vực sâu không đáy, cũng may Cự Quỷ Vương không bảo hắn đi xử lý, tất cả người này xuất hiện đều đi tới vương cung nói chuyện.

Cứ như vậy, tiễn một đám lại có một đám xuất hiện, trong thời gian hai ba ngày qua, người trong Cự Quỷ Thành từ hãi hùng khiếp vía lúc ban đầu biến thành chết lặng, liên tục suy đoán xảy ra chuyện gì, mà việc này cũng khó phong tỏa tin tức, ngay sau đó lại truyền tin tức ra ngoài.

– Cái gì, Bạch Hạo nhận mệnh của vương gia bắt trói thiên kiêu của tám thành quyền quý trong Man Hoang.

– Trời ơi, Bạch Hạo trói người nghiện rồi! Ban đầu là phụ thân của hắn, sau đó là vương gia, hôm nay lại trói hơn trăm người…

– Vương gia đang bàn tính cái gì, tại sao ta nhìn mà không hiểu.

Trong Cự Quỷ Thành, khi tin tức truyền ra, vô số người suy đoán, càng cảm thấy Bạch Hạo dũng mãnh không cách nào hình dung.

Qua ba ngày sau, một tiếng gầm giận dữ trên bầu trời oanh động cả thiên địa, Bạch Tiểu Thuần nhìn lên bầu trời, nơi đó xuất hiện một thanh chiến phủ khổng lồ, trên chiến phủ còn có một thân ảnh đỉnh thiên lập địa.

– Cửu U Vương!

Cự Quỷ Vương ra khỏi vương điện nhìn thân ảnh trên bầu trời, hai người truyền âm với nhau một lúc, sắc mặt Cửu U Vương âm trầm tiến vào trong đại điện của Cự Quỷ Vương, không bao lâu hắn cũng rời đi.

Sau đó Linh Lâm Vương với thân thể như núi thịt cũng hàng lâm, còn có Đấu Thắng Vương, tất cả thế lực của Cự Quỷ Thành triệt để ngây người.

Cho tới bảy ngày sau mới kết thúc, truyền tống trận cũng không có cách không bao lâu lại sáng lên, Bạch Tiểu Thuần cũng nhu thuận ít xuất hiện, không dám đi tìm hiểu cái gì, hắn biết rõ tâm tình của Cự Quỷ Vương hiện tại rất không tốt.

– Cũng không thể oán ta, là ngươi bịp ta trước.

Bạch Tiểu Thuần cũng không phục, hắn hiểu nắm tay của người nào lớn hơn, lúc này chỉ lầm bầm vài câu sau đó co đầu bế quan, âm thầm tiếp tục sưu tập hồn dược và bí mật tìm Trần phu nhân câu thông một phen.

Cũng xác thực đúng như Bạch Tiểu Thuần đoán, tâm tình của Cự Quỷ Vương thật không tốt, trong bảy ngày qua hắn câu thông với thế lực khắp nơi, hơn trăm thiên kiêu kia cũng bị gia tộc bọn họ mang về, đối với Cự Quỷ Vương, có người hắn lựa chọn bỏ qua, có người trừng mắt xảo trá, có một bộ phận người hắn không có biện pháp, chỉ có thể trả giá thật nhiều.

Như Linh Lâm Vương, Đấu Thắng Vương chính là như thế, dù sao Cự Quỷ Vương vốn phạm kiêng kị, bị người ta bắt được tận tay, sau đó trời xui đất khiến thế nào lại bắt con của người ta.

Về phần Cửu U Vương, Cự Quỷ Vương không dễ dàng cúi đầu như vậy, ngược lại cười lạnh và cường ngạnh, mà Cửu U Vương lúc trước thừa dịp Cự Quỷ Vương suy biến kỳ ra tay, đồng dạng phạm huý kiêng kị, tuy trước mắt hai người nói hòa nhưng không có chỗ tốt gì, mà Cự Quỷ Vương lại kéo thêm Đấu Thắng Vương cùng Linh Lâm Vương, Cửu U Vương chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn rời đi.

Đây chưa phải là đau đầu nhất, đau đầu nhất là nhị hoàng tử, cho dù thế nào thì đối phương cũng là hoàng tộc, tuy nói hiện tại hoàng tộc xuống dốc, thực quyền cả thiên hạ bị Đại Thiên Sư khống chế, hoàng tộc dù sao cũng là hoàng tộc, làm sao có thể chịu nhục, Cự Quỷ Vương cố nén đau lòng, trả giá không nhỏ mới vãn hồi việc này.

– Cuối cùng cũng xong.

Cự Quỷ Vương quay về trong tẩm cung, hắn thở dài và xoa xoa mi tâm, hắn bị làm phiền suốt bảy ngày qua, đủ loại tâm cơ thủ đoạn dùng hết, lúc này mới áp chế tổn thất xuống mức nhỏ nhất.

– Đều do thằng ranh con kia.

Cự Quỷ Vương vừa nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần, hắn lập tức bị thân ảnh nóng bỏng phía sau hấp dẫn, trực tiếp ôm vào trong lòng, đó là Trần phu nhân…

Cự Quỷ Vương nghiêng đầu nhìn nữ nhân trong ngực, trong mắt mang theo nhu hòa, Trần phu nhân lại thừa cơ nói tốt cho Bạch Hạo, Cự Quỷ Vương cũng bớt tức giận không ít, nhớ tới chỗ tốt mà Bạch Hạo mang lại.

– Mặc dù trả cái giá lớn nhưng ta cũng đạt được Quỷ Vương Quả, tất cả đều đáng giá! Nếu lúc này không có Bạch Hạo, một khi Quỷ Vương Quả bị ba tên kia cầm đi, ta muốn đổi lấy cũng phải trả giá thật nhiều, có khi còn gấp mười lần hiện tại.

Cự Quỷ Vương suy nghĩ như thế liền cân đối, cuối cùng hắn hừ lạnh không so đo việc này.

Bạch Tiểu Thuần biết mấy ngày qua Cự Quỷ Vương không gây phiền toái cho mình, nội tâm chắc chắc một ít, bắt đầu giống trống khua chiên sưu tầm hồn dược, rốt cục qua vài ngày hắn đã tìm được rất nhiều hồn dược.

Lúc này hắn cắn răng động thủ trợ giúp hồn Bạch Hạo khôi phục thần trí!

Việc này quá mức che giấu, Bạch Tiểu Thuần không dám luyện hồn trong Cự Quỷ Thành, vì vậy hắn ra khỏi Cự Quỷ Thành, tìm nơi bí mật bố trí một phen, xác định không ngại, tâm thần Bạch Tiểu Thuần ổn định, hắn lấy trữ hồn tháp chứa hồn Bạch Hạo ra.

Hồn Bạch Hạo bị hào quang nhu hòa bao lâu phiêu phù trong tay Bạch Tiểu Thuần, dường như vô cùng mờ mịt với cảnh vật xung quanh, sau đó hồn Bạch Hạo khôi phục như cũ, xuyên thấu qua hào quang, hồn Bạch Hạo gào thét với Bạch Tiểu Thuần.

Lúc này va chạm với màn sáng, muốn xuyên qua màn sáng tấn công Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần yên lặng nhìn hồn Bạch Hạo trong màn sáng, ánh mắt phức tạp, sau một lúc lâu, hồn Bạch Hạo vẫn còn gào thét, ánh mắt tham lam và điên cuồng, Bạch Tiểu Thuần than thở sau đó thả uy áp ra.

Uy áp vừa xuất hiện, hồn Bạch Hạo trong màn sáng run rẩy chậm rãi lui ra phía sau, bản năng cảnh giác nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Ta và ngươi gặp nhau chính là duyên phận…

Bạch Tiểu Thuần lẩm bẩm.

Chapter Truyện / Chương 707 – Ta Và Ngươi Gặp Nhau Là Duyên