Chương 722 – Sư Đồ Nương Tựa Lẫn Nhau

Chapter Truyện / Chương 722 – Sư Đồ Nương Tựa Lẫn Nhau

Cả Khôi Hoàng Thành, không tính cả hoàng cung chia làm chín mươi bảy khu vực, trong chín mươi bảy khu vực này trung bộ chiếm cứ một thành, phía bắc lớn nhất, chiếm cứ hai thành.

Gian cửa hàng luyện linh của Bạch Tiểu Thuần nằm ở biên giới của khu vực tám mươi chín, mặc dù không tính là phồn hoa nhưng chỉ cần có cửa hàng trong Khôi Hoàng Thành đã là tài phú lớn.

Lúc Bạch Tiểu Thuần thật vất vả tìm tới nơi này, cảnh đêm đã hàng lâm, trên đường đi tới đây hắn nhìn thấy rất nhiều người ra ra vào vào mua bán ở các cửa hàng.

Nhưng mà Bạch Tiểu Thuần cảm thấy buồn bực, hắn tìm được cửa hàng mình muốn tìm, cửa hàng này không lớn, nó chỉ rộng một trượng, hoàn toàn không thể so sánh với các cửa hàng ba bốn trượng bên cạnh.

Biển hiệu trước cửa hàng là ba chữ Luyện Linh Phô.

Nhìn thấy ba chữ vô cùng đơn giản nhưng tàn phá không chịu nổi làm Bạch Tiểu Thuần há hốc mồm, về phần bên trong dài hẹp, nhìn ra được bên ngoài là cửa hàng, bên trong có hậu viện, nhưng mà nhìn thế nào thì cửa hàng này chẳng khác gì cửa hàng bỏ túi.

Tuy bên trong có một ngọn đèn dầu nhưng lại không sáng bao nhiêu, hoàn toàn chênh lệch với cửa hàng xung quanh đèn đuốc sáng trưng, càng không cần nói tới người lui tới liên tục.

Chỉ có một điểm làm Bạch Tiểu Thuần an ủi là cửa hàng này không phải không có khách, lúc này có một thanh niên đang đứng ở nơi đó, bộ ngực của hắn không ngừng phập phồng hít thở dồn dập, không đợi Bạch Tiểu Thuần đi vào, hắn nhìn thấy thanh niên này tức giận rống to.

– Lưu Vân Châu của ta bị ngươi luyện ba lần đã phế?

– Đáng chết, ta chỉ yêu cầu các ngươi luyện linh hai lần, hai lần mà thôi, ngươi ngươi ngươi…

Thanh niên kia hét lên như điên, giọng của hắn truyền ra ngoài cửa hàng, đám người xung quanh đứng lại bàn tán với nhau.

– Chắc người này là người từ bên ngoài tới, nếu không cũng không chọn luyện linh ở nơi này.

– Luyện Linh Phô này nổi danh phế vật, nó có thể mở tới bây giờ đúng là kỳ tích.

Nghe người xung quanh bàn tán với nhau, Bạch Tiểu Thuần cau mày, thanh niên trong cửa hàng mang theo tức giận rời đi, hắn đứng ở ngoài cửa hàng mắng chửi vài câu, lúc này mới phiền muộn rời đi, Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn nhìn ra được gian cửa hàng này trừ giá trị bản thân của nó thì không còn giá trị nào khác.

– Bỏ đi bỏ đi, ta chỉ muốn tìm một nơi đặt chân mà thôi.

Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, hắn đi về phía cửa hàng, sau khi đi vào một gian phòng không lớn, chỉ có lão giả đang tựa vào án dài bộ dạng chán muốn chết, về phần trên vách tường xung quanh đều trống trải, mặc dù cũng có một ít vật phẩm luyện linh bày ra, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy những vật phẩm luyện linh này đa số là ba bốn lần mà thôi.

Lúc Bạch Tiểu Thuần tiến vào, lão giả này ngáp dài, ánh mắt đảo qua người Bạch Tiểu Thuần liền không để ý tới, Bạch Tiểu Thuần nhìn xung quanh một chút, hắn thở dài đi tới trước án dài, hắn ném ngọc giản khế đất ra.

– Muốn luyện ngọc giản này? Đầu tiên nói trước, cho dù thành công hay không thành công sẽ thu phí tổn trước, sau khi thất bại cũng đừng trách ta.

Lão giả này hồ nghi ngẩng đầu lên, hắn nói một câu sau đó nhìn ngọc giản, ánh mắt quét qua sau đó sững sờ mở to mắt.

– Ngươi là ông chủ?

Lão giả đứng lên dò xét Bạch Tiểu Thuần vài lần sau đó lại ngồi xuống.

– Đây là cửa hàng của ta.

Bạch Tiểu Thuần nghĩ lại, hắn còn giật mình xem có đi sai hay không.

– Cũng được, ngươi đã đến thì kết toán tiền công cho ta đi, một năm ba ngàn hồn dược, còn có ba ngàn hồn dược năm tiếp theo, không cho thì lão phu sẽ bỏ đi.

Lão giả ngồi đó với thần sắc kiêu căng, ánh mắt nhìn lên người Bạch Tiểu Thuần, hắn xem ra mình luyện linh không tốt nhưng hắn quen thuộc cửa hàng và Khôi Hoàng Thành, trước mắt chỉ có một mình hắn trông coi cửa hàng, đối phương không để mình rời đi.

– Tiền công?

Bạch Tiểu Thuần sững sờ một chút, cẩn thận hỏi vài câu sau đó xem như hiểu ra, mặc dù sinh ý không tốt nhưng tuyệt đối không phải không có, chỉ có điều từ khi cửa hàng thuộc về Bạch Tiểu Thuần gì nhân viên của gia tộc rời đi, chỉ để lại lão giả này trông giữ.

Lão giả này luyện linh rất phế vật, vì vậy làm sinh ý cửa hàng càng ngày càng kém, hôm nay không nói tên xấu rõ ràng nhưng không kém bao nhiêu, ngày bình thường không có người tiến tới, ngẫu nhiên có người bên ngoài tới nhưng bị hố vài lần sau đó đuổi đi.

Bạch Tiểu Thuần im lặng, hắn nhìn lão giả trước mắt với bộ dạng không cho ta tiền công ta sẽ bỏ đi, hắn vỗ túi trữ vật ném ba ngàn hồn dược ra ngoài.

– Đi nhanh lên!

– Ngươi bảo ta đi?

Lão giả sững sờ, trên mặt lộ ra vẻ không vui, hắn cầm ba ngàn hồn dược sau đó đứng dậy ra khỏi cửa hàng.

– Không quá một tháng người này nhất định sẽ tới mời ta quay về, trong Khôi Hoàng Thành này có nhiều cửa hàng luyện linh, cạnh tranh với nhau cực kỳ kịch liệt, muốn tìm luyện hồn sư đến tọa trấn hắn còn phải trả giá cao hơn nhiêu.

Lão giả cười lạnh vài tiếng, càng chạy càng xa.

Lúc lão giả rời đi, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn qua cửa hàng trống trải, dứt khoát đóng cửa hàng lại, sau khi bố trí cấm chế lại quét dọn một phen, cho đến đêm khuya, rốt cuộc hắn cũng quét dọn từ trong ra ngoài, kể cả hậu viện và các gian phòng trống đều sửa sang lại, lúc này mới khoanh chân ngồi trong hậu viện nhìn qua bốn phía, thở dài.

– Tòa nhà này không sánh bằng đại viện trong Cự Quỷ Thành.

Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, hắn càng hoài niệm thời gian mình ở Cự Quỷ Thành, càng hối hận lúc trước không giao Trần Mạn Dao ra xem, giao sớm chẳng phải không có chuyện gì sao?

Bạch Tiểu Thuần không hài lòng về cửa hàng, Bạch Hạo thì ngược lại, hắn cực kỳ thỏa mãn với cửa hàng, hắn thân là quỷ tu, hồn thể đặc thù, sau khi phiêu đãng trong cửa hàng vài vòng, sắc mặt thỏa mãn, hắn đi tới bên người Bạch Tiểu Thuần và hưng phấn lên tiếng.

– Sư phụ, nơi này rất tốt, dù sao chúng ta trong thời gian ngắn không thể quay về Cự Quỷ Thành, an cư ở nơi này cũng tốt, linh lực nơi này tẩm bổ cho ta, ta tu hành ở nơi này còn nhanh hơn ở nơi khác nhiều.

Hồn Bạch Hạo phấn chấn nói ra, thân thể cải biến bộ dạng thành một trung niên, cảm xúc hứng thú dạt dào.

– Chút linh lực này tính là cái gì, chờ sau này vi sư mang ngươi đi tới nơi tốt hơn, linh khí còn nồng đậm hơn nơi này vô số lần.

Bạch Tiểu Thuần nói ra.

– Sư phụ không cần nhụt chí, ta cảm thấy nơi này không tệ, ngày bình thường sư phụ có thể tu hành, về phần chuyện tiểu nhị cửa hàng sẽ do ta làm.

Hồn Bạch Hạo nói đến đây liền hưng phấn, hắn ngày bình thường đều ở trong trữ hồn tháp của Bạch Tiểu Thuần, mặc dù bởi vì hồn thể đặc thù và có lực lượng mặt nạ của Bạch Tiểu Thuần bảo hộ cho nên không sợ người khác nhìn ra mánh khóe, đáng tiếc tu vi khi còn sống chỉ là Trúc Cơ mà thôi, nơi đi xa nhất chính là Mê Hồn Lâm trước khi chết mà thôi.

Hiện tại hắn đi vào Khôi Hoàng Thành, càng có một gian cửa hàng, tâm tình của hắn vô cùng kích động.

Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy Bạch Hạo vui vẻ, tâm tình của hắn cũng đỡ một ít, ánh mắt nhìn hồn Bạch Hạo và có điều suy nghĩ, nhìn ra đối có một ít lòng trung thành với nơi này.

– Cũng được, vận mệnh đồ nhi của ta không quá tốt, sau khi trở thành quỷ tu, lại bởi vì ta dùng thân phận của hắn làm việc cho nên hắn dù muốn tiếp xúc người khác cũng không dám hiển lộ quá mức, là ta ủy khuất hắn.

Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm một lát, tay phải bấm niệm pháp quyết điểm vào hồn của Bạch Hạo, lực lượng mặt nạ bộc phát và tăng thêm không ít, lực lượng ngưng tụ trong hồn Bạch Hạo.

– Sư phụ…

Bạch Hạo khẽ giật mình.

– Về sau thời điểm có người, ngươi ủy khuất cải biến thành hồn nô của vi sư, với tài nghệ luyện linh của vi sư, lật tay cũng có thể giúp cửa hàng khởi tử hồi sinh.

Bạch Tiểu Thuần cười cười, rất nhiều luyện hồn sư trong Man Hoang đều giữ hồn nô bên cạnh, những hồn nô này khô khan, chỉ có thể làm chút chuyện đơn giản.

Sau khi hồn Bạch Hạo giả thành hồn nô là có thể giải quyết vấn đề tôn tại của hắn, hắn là quỷ tu vô hình, cải biến bộ dạng không làm người khác chú ý.

Nội tâm hồn Bạch Hạo cảm động, hắn nhìn sư phụ sau đó ôm quyền cúi đầu.

Cứ như vậy, sư đồ hai người ở trong cửa hàng chờ mấy ngày, cửa hàng lại mở cửa, mặc dù bề ngoài nhìn không khác gì lúc trước nhưng thực lực luyện linh sư chênh lệch như trời và đất.

Đáng tiếc danh khí cửa hàng quá thối, mở cửa hơn nửa tháng nhưng người bên ngoài đi lại hối hả, người đi vào cửa hàng xung quanh rất đông nhưng không ai hỏi thăm nơi này.

Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy thế, hắn nghĩ tới mình mạnh miệng cho nên có chút ngồi không yên, trầm ngâm sau đó phân phó Bạch Hạo.

– Đồ nhi, ta cân nhắc cửa hàng chúng ta không có người tới là vì cái tên không vang dội, ngươi đi đổi tên đi, gọi là… Cửa hàng Luyện Linh Đệ Nhất Thiên Hạ!

Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ mở miệng.

Chapter Truyện / Chương 722 – Sư Đồ Nương Tựa Lẫn Nhau