Chương 724 – Cây Muốn Lặng Gió Chẳng Ngừng

Chapter Truyện / Chương 724 – Cây Muốn Lặng Gió Chẳng Ngừng

Vào lúc sinh ý càng ngày càng tốt, mỗi ngày cửa hàng vừa khai trương đã có không ít người chờ đợi, trong đó có một nửa là mộ danh mà đến luyện linh, còn lại đa số là vì hồn dược thượng phẩm.

Dù sao hồn dược thượng phẩm có quá nhiều chỗ tốt với hồn tu, vượt qua xa hồn dược hạ phẩm có thể so sánh, nhất là trong cửa hàng Luyện Linh Đệ Nhất Thiên Hạ có tồn trữ không ít hồn dược thượng phẩm, lúc này có không ít người động lòng.

Từ đó cửa hàng càng ngày càng náo nhiệt, trong hai tháng ngắn ngủn đã hình thành danh tiếng cực tốt tại khu tám mươi chín, thậm chí danh tiếng còn lan tới mấy vùng gần đó.

Tiếp tục như vậy, nói cửa hàng ngày thu đấu vàng cũng không kém, nhất là tích trữ oan hồn nhiều tới mức Bạch Tiểu Thuần hưng phấn, hắn cảm thấy cứ như vậy, mình không cần phát sầu vì oan hồn không đủ.

Về phần Bạch Hạo cũng rất thỏa mãn, mấy tháng qua lúc có người ngoài hắn đều dùng thân phận hồn nô của Bạch Tiểu Thuần có cảm giác khô khan nhưng nội tâm vô cùng hưng phấn, dù sao khi còn sống hay khi đã chết hắn đều sống một mình, nội tâm rất khát vọng tiếp xúc với người khác.

Trước mắt cửa hàng náo nhiệt, mỗi ngày hắn nhìn thấy rất nhiều người ra ra vào vào, mặc dù trở ngại thân phận cho nên hắn chỉ có thể câu thông đơn giản vẫn cảm thấy thỏa mãn.

Sinh ý cửa hàng càng ngày càng náo nhiệt, tự nhiên sẽ có người đố kỵ, càng có các cửa hàng làm chung sinh ý áp bách, vì vậy trong mấy tháng qua có không ít người tới gây phiền toái.

Tuy Bạch Hạo câu thông và giải quyết, đại đa số là hóa giải, cách làm của Bạch Hạo là thà rằng ăn chút thiệt thòi, chỉ cần không ảnh hưởng sinh ý là tốt rồi.

Lúc bắt đầu Bạch Tiểu Thuần còn không để ý, sau khi người gây phiền toái càng ngày càng nhiều thì hắn không vui, nhất là nghĩ đến tu vi và thân phận của mình liền không vui…

– Ta đường đường trường Vạn phu trưởng Trường Thành, Đại tổng quản Cự Quỷ Thành, lại là đạo lữ đại thống lĩnh Cự Quỷ quân đoàn, khốn kiếp, ta còn dám trói Cự Quỷ Vương, trói hơn trăm thiên kiêu trong Luyện Hồn Hồ, ta thành thành thật thật buôn bán không đi khi dễ người khác là không tệ, đám tôm tép nhỏ này dám khi dễ ta?

– Đồ nhi, bắt đầu ngày mai, kẻ nào tới gây sự lập tức gọi ta, ta sẽ đi giải quyết với bọn chúng.

Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, ngay trong đêm hôm đó hắn nói với Bạch Hạo.

Hắn quan sát mấy ngày qua, kẻ tới gây phiền toái phần lớn có tu vi Nguyên Anh, trong đó có không ít là Kết Đan, cho nên hắn yên tâm, dũng khí cũng mạnh hơn nhiều.

Lúc này nhìn thấy sư phụ bất mãn, Bạch Hạo cười khổ, cân nhắc một chút liền tận tình khuyên bảo.

– Sư phụ, chúng ta an ổn làm sinh ý cũng không tệ, chúng ta nên ít gây chuyện đi, ngươi yên tâm, ta sẽ xử lý.

Bạch Hạo nhanh chóng an ủi, hắn thật sự sợ năng lực gây chuyện của sư phụ, vừa nghĩ tới Cự Quỷ quân đoàn gây ra thanh thế lớn như vậy, còn có những chuyện nghe nói trong Cự Quỷ Thành, Bạch Hạo vô cùng khẩn trương, hết lần này tới lần khác sư phụ nói chuyện như vô cùng ủy khuất, hắn có cảm giác dở khóc dở cười và bất đắc dĩ.

– Như vậy sao được, vi sư là người có thể nén giận khi bị ức hiếp sao?

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt.

– Sư phụ, ngươi xem chúng ta đang ở hoàng thành, đều là địch nhân, những thiên kiêu quyền quý ngươi bắt đều ở nơi này, chúng ta nên nhịn một chút, tăng thêm một chuyện không bằng bớt đi một chuyện.

Bạch Hạo thở dài, hắn xuất ra đòn sát thủ, nhắc tới những thiên kiêu quyền quý bị Bạch Tiểu Thuần bắt ngày trước.

Những lời này vừa ra liền có tác dụng, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa, hắn nhớ tới đám thiên kiêu ngày trước bị mình thu thập rất thảm, nếu mình ở Cự Quỷ Thành cũng bỏ đi, trước mắt ở địa bàn của người ta, hắn lập tức chột dạ, biểu hiện cũng ảm đạm không ít, lại vỗ vai Bạch Hạo và cười nói.

– Vi sư chỉ nói đùa mà thôi, không tệ không tệ, đồ nhi ngươi có tính cảnh giác rất tốt, có phong phạm vi sư năm đó, ta cho rằng ngươi nói đúng, trên thực tết ta cũng nghĩ như vậy.

Bạch Tiểu Thuần mặt không đỏ hơi thở không gấp, ánh mắt vui mừng và thay đổi chủ đề.

Lúc Bạch Tiểu Thuần bỏ đi ý niệm trong đầu, hồn Bạch Hạo an tâm không ít, cũng không đi vạch trần, hắn cười nói với Bạch Tiểu Thuần. Thời gian tiếp tục như vậy, lúc ban ngày, Bạch Hạo đang tiếp đãi khách bên ngoài, Bạch Tiểu Thuần nghiên cứu phương pháp luyện chế thập lục sắc hỏa.

Lúc buổi tối, Bạch Tiểu Thuần lại tiến hành luyện linh những pháp bảo nhận ban ngày, sau đó tiếp tục nghiên cứu phương pháp luyện chế thập lục sắc hỏa, lại qua nửa tháng, vào ngày hôm nay được Bạch Hạo phối hợp, Bạch Tiểu Thuần cũng hoàn toàn sờ rõ phối phương thập lục sắc hỏa.

Lúc này muốn bắt đầu luyện chế lo lắng có chuyện ngoài ý muốn cho nên Bạch Tiểu Thuần không tiếc một cái giá lớn đi trong Khôi Hoàng Thành mua không ít trận pháp cấm chế, thậm chí hắn tài đại khí thô còn mua hồn trận phòng hộ một gia tộc cổ bố trí xung quanh phòng luyện hỏa của hắn, chế tạo như tường đồng vách sắt, lúc này miễn cưỡng an tâm luyện chế.

Bạch Hạo biết rõ đúng mực, Bạch Tiểu Thuần bắt đầu luyện hỏa, hắn đóng cửa hàng không kinh doanh, không tiếp nhận bất cứ sinh ý luyện linh nào, hắn toàn lực phụ trợ Bạch Tiểu Thuần luyện hỏa.

Luyện chế thập lục sắc hỏa cũng không phải thuận lợi, dù Bạch Tiểu Thuần nghiên cứu cách luyện chế thấu triệt, lại có Bạch Hạo tương trợ cũng thất bại nhiều lần, cũng mấy hắn oan hồn đầy đủ chống đõ tiêu hao, cuối cùng qua một tháng sau rốt cục Bạch Tiểu Thuần để thập ngũ sắc hỏa hấp thu oan hồn vô cùng thuận lợi.

Tâm thần Bạch Tiểu Thuần kích động, hắn phấn chấn khống chế tâm tình không sinh ra kích động, hắn tập trung tâm thần luyện chế, cho dù lúc điều khiển biển lửa xung quanh áp súc vào lòng bàn tay, sau khi nắm chặt và mở ra lần nữa, trong lòng bàn tay của hắn chính là thập lục sắc hỏa…

– Thành công!

Bạch Tiểu Thuần cười ‘ha ha’, nội tâm kích động không thể ức chế, vì luyện chế thập lục sắc hỏa đã tiêu hao thời gian suốt nửa năm, tốn hao vô số oan hồn, công lao của Bạch Hạo thật lớn, trong lần luyện chế này, nếu như đổi thành người khác, đừng nói nửa năm, chỉ sợ cho dù mấy chục năm cũng khó thành công.

Nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần thành công luyện chế thập lục sắc hỏa, mặc dù Bạch Hạo mỏi mệt nhưng vô cùng vui sướng, hắn cũng hiểu tính cách của Bạch Tiểu Thuần không ít, biết rõ sư phụ thích nghe người khác thổi phồng, vì vậy cười nói chúc mừng.

Bạch Tiểu Thuần cười ‘ha ha’, cảm thấy mỹ mãn muốn tiếp tục luyện chế, dần dần phát hiện xác xuất luyện chế thập lục sắc hỏa không cao, thường thường bảy, tám lần mới có thể thành công một lần, mặc dù hắn không vừa ý nhưng trước mắt đã tới cực hạn.

– Cũng được, oan hồn của ta nhiều, mặc dù tiêu hao lớn nhưng cuối cùng cũng nắm giữ phương pháp luyện chế.

Bạch Tiểu Thuần nghĩ lại cũng không xoi mới cái gì, còn chuyện luyện linh Nguyên Anh, Bạch Tiểu Thuần cân nhắc một lúc và bỏ qua…

Tuy nói luyện chế Nguyên Anh giúp tăng cao tu vi nhưng đồng dạng sẽ làm Man Hoang coi trọng, chuyện trùng hợp xuất hiện liên cũng sẽ có kẻ hoài nghi, cho dù là chính bản thân hắn cũng tự hoài nghi mình.

– Chờ ta luyện ra thập bát sắc hỏa hoặc cao hơn, có thể duy nhất một lần luyện linh Nguyên Anh và đột phá tu vi sẽ ổn thỏa hơn.

Bạch Tiểu Thuần hạ quyết tâm sau đó nghỉ ngơi một lúc, về sau hắn bắt đầu nghiên cứu phối phương thập thất sắc hỏa. Đồng thời Bạch Hạo cũng mở cửa hàng buôn bán lần nữa, không cần phải nói, bởi vì không kinh doanh mấy tháng cho nên sinh ý bạo tăng.

Thời gian chậm rãi trôi qua, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy sinh ý rất tốt, nhìn thấy bộ dạng thỏa mãn của Bạch Hạo liền cao hứng thay hắn, cảm giác mình đi tới nơi nào cũng có thể quật khởi, trừ cảm khái nhưng lại hưởng thụ bình tĩnh hiếm có, có bộ dạng cao nhân ẩn núp trong phàm tục, chỉ có tiếc nuối không có sinh lực tu luyện Bất Tử Cốt cho nên dừng lại không tiến.

Tuy cây muốn lặng nhưng gió không ngừng, Bạch Tiểu Thuần ý định bình tĩnh nhưng trên thực tế khi danh tiếng của hắn truyền ra đã làm nhiều người chú ý tới…

Trong một khu vực ở Khôi Hoàng Thành, tại vùng thứ chín, trong lầu các xa hoa có vài chục người đang ngồi.

Những người này tuấn lãng phi phàm, tu vi cũng cực kỳ không tầm thường, yếu nhất cũng là Nguyên Anh trung kỳ, còn có mấy người là Nguyên Anh viên mãn, nếu có người quen thuộc bọn họ sẽ nhận ra những người này là thế hệ thiên kiêu nhà quyền quý trong Khôi Hoàng Thành.

Một người trong đó là Tiểu Lang Thần, còn có Lý Thiên Thắng, ngay cả Diệu Lâm Nhi cũng có mặt.

Sắc mặt những người có mặt đều âm trầm, bọn họ im lặng suốt nửa ngày, Tiểu Lang Thần cắn răng lên tiếng.

– Mọi người đều biết, Bạch Hạo đáng chết kia đã đến Khôi Hoàng Thành chúng ta, nếu hắn ở trong Cự Quỷ quân đoàn cũng bỏ đi, chúng ta không gây sự được, hiện tại hắn mở một cửa hàng luyện linh tại khu vực tám mươi chín!

– Ta cũng nghe nói hắn bị đuổi ra khỏi Cự Quỷ quân đoàn!

Mọi người nói chuyện với nhau, bọn họ hận Bạch Tiểu Thuần không thể dùng lời lẽ hình dung, chuyện trong Luyện Hồn Hồ là ác mộng của bọn họ, càng là sỉ nhục, vừa nghĩ tới bị người ta bắt và hút sinh lực, suýt nữa bị hút khô, những thiên kiêu này sinh ra sát ý mãnh liệt.

Chapter Truyện / Chương 724 – Cây Muốn Lặng Gió Chẳng Ngừng