Chương 746 – Đại Hắc Là Tên Một Cô Nương Sao?

Chapter Truyện / Chương 746 – Đại Hắc Là Tên Một Cô Nương Sao?

Hứa San trực tiếp thổ lộ làm cho Bạch Tiểu Thuần đầu lớn như cái đấu, hắn tuyệt vọng phát hiện, mình đường đường là một Vạn phu trưởng, là Đại tổng quản của Cự Quỷ Thành, là danh nhân trong Man Hoang, hơn trăm thiên kiêu mình cũng dám trói, Thiên Nhân cũng dám chiến, Bán Thần vương gia mình cũng từng dám đập vào đầu, nhưng mà… Trong tình yêu nam nữ này, mình lại bó tay…

Một ngày này, hắn cũng không biết mình sao mình có thể vượt qua, chỉ nhớ là giữa Hứa San cùng Trần Mạn Dao dường như đã xảy ra một ít mâu thuẫn…

Vất vả chịu đựng đến hoàng hôn, sau khi thấy Hứa San và Trần Mạn Dao rời đi, Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng đem cửa hàng đóng cửa sớm, hắn ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà, vẻ mặt u sầu.

– Ta là tình thánh cơ mà…

– Tại sao lại như vậy, năm đó Tống Quân Uyển cùng Hầu Tiểu Muội bị mị lực của ta làm cho mê mệt… Sau khi ta đến Man Hoang liền vô cùng cẩn thận, sợ sự xuất sắc của mình hấp dẫn các cô gái… Nên ta đã dùng hình dáng của đồ nhi Bạch Hạo, giấu đi khuôn mặt tuấn lãng của mình, nhưng tại sao… Ta vẫn bị người ta thích… Trời xanh ơi, sao ngươi lại đối xử với ta như thế?

Bạch Tiểu Thuần ra sức vỗ ngực, vô cùng oan khuất than thân trách phận.

Hồn Bạch Hạo mở to mắt, nghe sư phụ nói thế, hắn rất buồn bực, sờ sờ mặt mình, muốn phản bác lại sư phụ, nhưng thấy trạng thái sư phụ không bình thường, hắn do dự một chút, rồi cũng chỉ có thể nhận mệnh.

– Chẳng lẽ sự xuất sắc của ta đã vượt qua khuôn mặt, vượt qua thời không, siêu thoát tất cả, chỉ dựa vào khí chất, dựa vào linh hồn thuần khiết của ta mà đã có thể làm cho vô số cô gái vì ta điên cuồng sao?

Bạch Tiểu Thuần phẫn uất đấm ngực dậm chân.

– Chẳng lẽ Bạch Tiểu Thuần ta thực sự đã đạt đến cảnh giới đó sao?

– Ta nên làm cái gì bây giờ, xuất sắc, không phải lỗi của ta.

Bạch Tiểu Thuần ra sức lắc lắc đầu, hồn Bạch Hạo không thể nhìn nổi nữa, bị những lời này của sư phụ làm kích thích mãnh liệt, hắn nhịn không được hỏi một câu.

– Sư phụ, ngươi… Người là đang tự trách hay là đang khoe khoang thế?

Bạch Tiểu Thuần lập tức quay người, nghiêm nghị nhìn đồ nhi của mình.

– Đồ nhi, ngươi chẳng lẽ không nhìn ra vi sư đang rất phiền não sao, ôi, ngươi không hiểu đâu đồ nhi, ngươi biết không, năm đó khi vi sư vẫn còn là phàm nhân, cũng đã rất phiền não rồi. Những cô gái trẻ trong thôn, Đại Hoa này, Đại Hoàng này, Đại Hắc này, các nàng đều thích ta, ngày nào cũng theo đuổi ta… Làm ta phải từ chối vô số lần…

Bạch Tiểu Thuần trong mắt lộ ra hồi ức, tràn đầy cay đắng nói.

Hồn Bạch Hạo càng nghe càng thấy có gì đó sai sai, Đại Hoa nghe như là tên của một con mèo, mà Đại Hoàng nghe như là tên của một con chó, còn Đại Hắc nghe giống tên của con gì nhỉ, hắn nghĩ cả nửa ngày cũng không nghĩ ra cô nương nào sẽ dùng cái tên này.

– Vốn tưởng rằng khi ta bước vào tiên lộ, sẽ không hấp dẫn các cô gái nữa, nhưng ngươi không biết đâu, không bao lâu sau, Hầu Tiểu Muội liền coi trọng ta, Tiểu Phỉ Phỉ cũng coi trọng ta, rơi vào đường cùng, thế là ta phải trốn qua Huyết Khê tông, nhưng không nghĩ đến Tống Quân Uyển của Huyết Khê tông cũng coi trọng ta…

Bạch Tiểu Thuần không biết suy nghĩ của hồn Bạch Hạo, tiếp tục cảm thán.

– Ta có thể làm gì, ta cũng không muốn thế, thế là ta lại ra đi, nhưng không nghĩ tới, ở trong Nghịch Hà Tông lại có hàng ngàn hàng vạn nữ đệ tử gửi thư tình cho ta…

– Đồ nhi, ngươi nói xem vì sao trời xanh lại cho ta xuất sắc như vậy, đây rốt cuộc là vì sao!!

Bạch Tiểu Thuần sụt sịt, lúc đầu hắn thực sự rất rầu rĩ, nhưng sau khi nói một hồi, không biết sao tự nhiên hắn cảm thấy vô cùng đắc ý.

Hồn Bạch Hạo cười khổ liếc mắt nhìn sư phụ mình, những lời nói của sư phụ hắn không tin một chút nào, nhưng hắn không biết là… Sư phụ của hắn giờ phút này đang chờ vẻ mặt không tin của hắn, vừa thấy Bạch Hạo tỏ vẻ không tin, Bạch Tiểu Thuần lập tức vỗ túi trữ vật, ngay lập tức hơn một vạn lá thư tình liền rơi ra… Chất đống thành núi, bên trong cũng không có thiếu thư tình gấp hình trái tim.

– Ngươi nhìn xem!

Bạch Tiểu Thuần dùng ánh mắt đau buồn phẫn nộ che dấu sự đắc ý của mình.

Hồn Bạch Hạo hoảng sợ, sau khi sửng sốt một lát đột nhiên trợn mắt há hốc mồm, đầu hắn ‘ông’ một tiếng, trố mắt nhìn, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Nhìn thấy vẻ mặt của đồ nhi, Bạch Tiểu Thuần thấy rất thỏa mãn, liền đem những thư tình này cẩn thận thu hồi, thầm nghĩ sau này có cơ hội thích hợp phải mang đống thư này ra dùng tiếp, thầm nghĩ thân làm sư phụ phải làm cho đệ tử của mình sùng bái mình, phải làm cho đệ tử của mình biết sự lợi hại của mình.

Không để ý tới hồn Bạch Hạo nữa, Bạch Tiểu Thuần đứng đó, lần này hắn thực sự buồn rầu, nhưng sau một đêm, hắn cũng không tìm được biện pháp nào để giải quyết tình hình, chỉ có thể thở dài một tiếng, lấy phối phương thập thất sắc hỏa ra nghiên cứu giết thời gian.

Nhưng cái gì phải tới sẽ tới, ngày hôm sau, Hứa San cùng Trần Mạn Dao lại theo nhau mà tới, nhất là Hứa San, tính cách nàng rất bá đạo, trực tiếp ngồi ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, hắn đi đến chỗ nào, nàng theo tới chỗ đó, nàng muốn ám chỉ với Trần Mạn Dao, đây là nam nhân của ta, thỉnh thoảng nàng còn khiêu khích nhìn Trần Mạn Dao.

Trần Mạn Dao sắc mặt cũng không tốt, chốc chốc châm chọc vài câu, nhưng mỗi lần vừa mở miệng, Hứa San đã trực tiếp lớn tiếng quát, muốn động thủ, mỗi lần như thế Bạch Tiểu Thuần đều run cầm cập, khẩn trương kéo nàng lại.

Hồn Bạch Hạo cũng lo lắng không thôi, đối với chuyện này, hắn giả bộ mình chỉ là một hồn nô ‘hô khan’ không tham dự vào.

– Hứa San này, xem ra cũng là sư mẫu của mình…

Hồn Bạch Hạo hít sâu một hơi, quyết định làm theo biện pháp bản thân đưa ra.

Bạch Tiểu Thuần rất buồn bực, cũng không có tâm tình để ý tới hồn Bạch Hạo, hắn cảm giác mới qua có mấy ngày mà tóc mình đã xuất hiện mấy sợi bạc, nhưng hắn vẫn phải ra mặt trấn an hai nữ tử này, dù sao cửa hàng này cũng là tâm huyết của hắn, chẳng may hai nữ nhân này đánh nhau thì cửa hàng của hắn sẽ bị phá tan mất.

Một ngày, hai ngày hắn còn có thể can ngăn, nhưng sau nửa tháng, Bạch Tiểu Thuần đều muốn điên rồi, mâu thuẫn giữa Hứa San cùng Trần Mạn Dao càng ngày càng mãnh liệt.

Cuối cùng mâu thuẫn giữa hai nàng triệt để bộc phát.

– Trần Mạn Dao, ngươi là kẻ hèn hạ, ngươi mới vừa nói cái gì!

– Hứa San, người khác sợ thân phận của ngươi, nhưng với ta, ngươi chỉ là một nha đầu ngu xuẩn chỉ biết đánh giết mà thôi!

Hứa San cùng Trần Mạn Dao vô cùng căm tức lẫn nhau, muốn ra tay đánh nhau, giờ phút này không ít hồn tu trong cửa hàng đều khẩn trương lui ra phía sau xem náo nhiệt, thậm chí người đi đường bên ngoài cũng dừng chân nhìn ngó, quả thực là cửa hàng Bạch Tiểu Thuần hình như thường xuyên xuất hiện một ít đại sự xem rất đã nghiền.

Bạch Tiểu Thuần đang ở trong phòng nghiên cứu phối phương thập thất sắc hỏa, nghe bên ngoài có tiếng tranh cãi ầm ĩ, hắn bị dọa run cầm cập, khẩn trương lao ra đứng ở giữa Hứa San và Trần Mạn Dao, tận tình khuyên nhủ, nhưng lần này khuyên nhủ của hắn dường như không có tác dụng, thấy hai nàng muốn ra tay đánh nhau, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng không thể chịu đựng thêm nữa, hét lớn một tiếng.

– Đủ rồi!!

Thanh âm Bạch Tiểu Thuần như thiên lôi chấn động, tất cả mọi người đều thầm hô vở kịch hay muốn bắt đầu rồi, ánh mắt bọn họ lập tức sáng ngời chăm chú theo dõi.

Hứa San và Trần Mạn Dao cũng đều bị tiếng hét của Bạch Tiểu Thuần làm cho chấn động, vội nhìn về phía hắn.

– Hứa San, ngươi nói cho ta biết, ngươi thích ta ở địa phương nào?

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, đầu tiên nhìn về phía Hứa San.

Hứa San ban đầu rất hùng hổ, nhưng sau khi nghe thấy thế thì mặt đỏ lên, cúi đầu nhăn nhó.

– Ở đây có nhiều người như vậy…

Nàng nhỏ giọng nói.

Bạch Tiểu Thuần lần thứ hai nhức đầu, nắm lấy bả vai Hứa San, nghiêm nghị nhìn vào nàng và nói.

– Nói cho ta biết, ngươi thích ta ở địa phương nào, ta nhất định sẽ sửa chữa…

Nghe thấy lời Bạch Tiểu Thuần nói, tất cả mọi người đều nhịn không được bật cười sau đó lại im lặng tiếp tục theo dõi.

Hứa San mở to mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, mắt nàng đầy thâm tình, làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có một chút không đành lòng khi đối xử với một tiểu cô nương thích mình như vậy, nhưng vào lúc này, Hứa San bỗng nhiên cười nói.

– Ta thích, chính là điểm này của ngươi.

Vừa nghe thấy câu này, Bạch Tiểu Thuần nhất thời trợn tròn mắt…

Thậm chí sau khi nói xong, Hứa San liền giơ hai tay lên, ôm lấy Bạch Tiểu Thuần, hôn một cái lên mặt Bạch Tiểu Thuần, sau đó mới lùi lại phía sau, ho khan một tiếng.

– Từ nay, ngươi chính là người của ta.

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần ngay lập tức kêu trời trách đất, hắn đã bị Hứa San triệt để đánh bại, hắn chỉ có thể quay đầu nhìn về phía Trần Mạn Dao, đang muốn mở miệng thì thấy vẻ mặt Trần Mạn Dao như cười mà không cười nhìn mình, khiến đáy lòng hắn vô cùng hoảng sợ.

– Muốn đánh… Thì các ngươi ra ngoài mà đánh…

Bạch Tiểu Thuần thở dài, trong tình yêu nam nữ, thật sự là hắn không có biện pháp gì, giờ phút này hắn phiền não quay trở về phòng, đáy lòng thề cho dù bên ngoài đánh nhau đến cỡ nào, cũng sẽ không đi ra.

Chapter Truyện / Chương 746 – Đại Hắc Là Tên Một Cô Nương Sao?