Chương 802 – Đại Thiên Sư Triệu Kiến

Chapter Truyện / Chương 802 – Đại Thiên Sư Triệu Kiến

– Ngươi im ngay! Cái gì nhà của chúng ta, đó là nhà của ta!

Hồng Trần Nữ trừng mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, mặt của càng càng đỏ rực, trong óc mặc dù không rõ nhưng có ý thẹn quá hóa giận.

Một mặt là bị Bạch Tiểu Thuần áp dưới thân, thân thể đụng chạm nên không khỏe làm nàng phát điên, một mặt nàng ý thức được trạng thái của mình không đúng, đầu óc hỗn loạn, nếu không suy nghĩ cũng bỏ đi, một khi suy nghĩ vấn đề sẽ mơ hồ, cũng dễ dàng ngu xuẩn nhận định phiến diện.

– Tại sao lại như vậy, vấn đề đơn giản như thế lại làm ta không thể nghĩ ra.

Nội tâm Hồng Trần Nữ cảm thấy không đúng, dĩ vãng nàng tu luyện không như thế, hiện tại bị cắn trả, lúc trước Cự Quỷ Vương đưa cho nàng một bộ công pháp đã sinh ra hoài nghi, sau khi suy nghĩ một chút, cảm giác mê muội làm nàng không nghĩ được quá nhiều…

– Nhất định là phụ thân ta…

Hồng Trần Nữ tức giận, Bạch Tiểu Thuần bị phong thái tiểu nữ nhi của Hồng Trần Nữ trêu chọc ngứa ngáy, hắn cảm thấy miệng khô lưỡi đắng, thầm nghĩ Hồng Trần Nữ chẳng những dáng người không tệ, gương mặt thật đẹp, hiện tại tức giận càng có phong tình.

Hồng Trần Nữ vốn tuyệt mỹ, bộ dạng mơ hồ ngây ngốc hôm nay và lộ ra vẻ xấu hổ, chẳng những không làm nàng giảm xinh đẹp, ngược lại còn thể hiện bộ dạng Liễu Tàn Dương không gặp trong ngày thường, Bạch Tiểu Thuần cảm giác tim mình đập rộn lên.

Khác với Hầu Tiểu Muội chống nạnh trừng mắt, khác với Tống Quân Uyển trong mềm mại có gai, Hồng Trần Nữ chính là xà mỹ nữ, làm người ta không nhịn được muốn ngược đãi không thương tiếc…

– Còn yêu nghiệt hơn cả Tống Quân Uyển!

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động, hắn hít khí lạnh sau đó cố gắng trấn định tâm thần vừa tiếp xúc thân thể cho nên Bạch Tiểu Thuần bất đắc dĩ phát hiện mình rất khó bình tĩnh, bởi vì Hồng Trần Nữ giãy dụa, mặc dù không mạnh bằng lúc trước nhưng nội tâm Bạch Tiểu Thuần vô cùng chấn động.

– Ai, yêu thuật quá lợi hại, bỏ đi bỏ đi, ngay cả lão tổ Diệu gia còn có tinh thần hi sinh, Bạch Tiểu Thuần ta không thể dưới người, ta phải hi sinh mình độ hóa yêu nữ mới được.

Bạch Tiểu Thuần vẫn duy trì chính nghĩa, hắn nâng tay phải đặt… Lên ngực Hồng Trần Nữ… Sau đó lao tới…

– Yêu nữ, ta đến trấn áp ngươi!

Bạch Tiểu Thuần hét lớn, bộ dạng vô cùng chính nghĩa đè tới, tay phải của hắn giơ lên, Hồng Trần sững sờ sau đó thét lớn!

– Ngươi thả ta ra!!

– Yêu nữ ngươi còn dám phản kháng, hảo hảo hảo, xem ta trấn áp ngươi đây…

Bạch Tiểu Thuần nghiêm trang, cảm giác chính nghĩa sắp bộc phát…

– Bạch Hạo ngươi muốn chết!!

Hồng Trần Nữ cảm thấy tức giận khó có thể hình dung.

Thi khôi chung quanh ngẩn ngơ đứng đó, mặt không biểu tình bao vây nơi này, cũng không quan tâm hai nam nữ đang uốn éo với nhau.

Cảnh tượng rất kiều diễm, nếu người không hiểu tình huống sẽ sinh ra liên tưởng…

Đáng tiếc kiều diễm không duy trì bao lâu, có lẽ đối với Hồng Trần Nữ mà nói cuộc đời này chưa bao giờ kích thích như vậy, nàng giãy dụa tới mức tận cùng, bởi vì nàng tức giận ngập trời cho nên phong ấn tự động giải trừ.

Lúc phóng thích tu vi, Bạch Tiểu Thuần đã giật mình, hắn lập tức buông Hồng Trần Nữ sau đó lui về phía sau, ánh mắt Hồng Trần Nữ mang theo hàn quang, thân ảnh lao về phía Bạch Tiểu Thuần.

Giữa hai người có tiếng nổ mạnh, phong bạo quét ngang tứ phương, trong tiếng nổ còn có tiếng kêu thảm thiết của Bạch Tiểu Thuần, hắn lui về sau thật nhanh, Hồng Trần Nữ tức giận, mái tóc tán loạn, trên mặt mang theo sát khí truy kích.

– Bạch Hạo, ta muốn giết ngươi!!

– Người tới, ngăn cản yêu nữ cho ta.

Bạch Tiểu Thuần rung động, hắn lui về phía sau, hắn lập tức ra lệnh với đại quân thi khôi chung quanh, lập tức sát khí bao phủ Hồng Trần Nữ.

Hồng Trần Nữ nổi giận cho nên chiến lực cường đại hơn không ít, rất nhiều thi khôi bị nàng đánh bay, Bạch Tiểu Thuần có quá nhiều thi khôi, trong đó có đại hán giáp bạc, không bao lâu Hồng Trần Nữ biệt khuất và điên cuồng nhưng vẫn bị ngăn cản, chỉ có thể mặc cho thi khôi của Bạch Tiểu Thuần áp chế.

– Tử Mạch, ngươi làm cái gì vậy, ta cũng vì tốt cho ngươi, ngươi bị trúng yêu thuật, ta chỉ muốn giúp ngươi mà thôi.

Bạch Tiểu Thuần xấu hổ, suy nghĩ tới định lực của mình liền cảm thấy không đúng, hắn nói thầm yêu thuật của Hồng Trần Nữ quá lợi hại.

Ngoài miệng lại không thừa nhận, vì vậy hắn lập tức tìm lý do giải thích cho mình.

– Câm miệng!

Hồng Trần Nữ tức giận hít thở dồn dập, dường như đã giận tới mức không biết nên nói cái gì, hiện tại thi khôi đã bảo hộ quanh Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt nàng mang theo sát khí nhìn chằm chằm vào hắn.

Bạch Tiểu Thuần chột dạ ho khan một tiếng.

– Đây… Đây là hiểu lầm, vừa rồi chúng ta nói tới đâu nhỉ? Đúng rồi, ngươi nói không phải nhà của chúng ta, là nhà của ngươi… Tử Mạch, ngươi quá khách khí rồi, nhà của ngươi không phải là nhà của ta sao.

Bạch Tiểu Thuần chột dạ hoảng hốt cho nên nói lộn xộn.

Hồng Trần Nữ thở sâu, nàng cười lạnh nhìn Bạch Tiểu Thuần, nàng đã biết vấn đề nằm trên người mình, Bạch Hạo nói có đạo lý, Chúng Ân Lệnh ảnh hưởng tới người khác nhưng không ảnh hưởng tới Cự Quỷ Vương, nàng vừa nghĩ tới đối phương vô sỉ đã tức giận không kiềm nén được.

Vào lúc muốn trả lời, đột nhiên sắc mặt nàng biến hóa nhìn lên bầu trời.

Bạch Tiểu Thuần cũng ngẩng đầu nhìn lên cao, chỉ thấy bầu trời vặn vẹo, dần dần một thân ảnh màu đen xuyên qua hư vô và xuất hiện tại nơi này.

Sau khi tới không trung Giám Sát phủ, thân ảnh kia mới rõ ràng, một thân áo đen che đầu, che đậy toàn thân, Bạch Tiểu Thuần và Hồng Trần Nữ nhìn rõ bóng đen vừa tới.

Không thấy rõ gương mặt, chung quanh thân ảnh là hư vô đen kịt giống như bản thân người này hóa thành hắc ám.

Chính là thân tín của… Đại Thiên Sư, tiền nhiệm Giám sát sứ, Hắc Minh!

Sau khi nhìn thấy Hắc Minh, Hồng Trần Nữ sững sờ, Bạch Tiểu Thuần thở sâu, hắn biết rõ nên tới cũng phải tới.

Hắc Minh không quan tâm ai nhìn thấy, đôi mắt hắn không mang theo chút cảm xúc nào, cũng không quan tâm tới Hồng Trần Nữ, ánh mắt của hắn nhìn lên người Bạch Tiểu Thuần.

– Giao lệnh bài cho ta!

Lời của Hắc Minh như mùa đông băng giá bao trùm Giám Sát phủ.

Ánh mắt Hồng Trần Nữ lóe sáng, Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm vài giây, hắn không cảm thấy ngoài ý muốn, mặc dù nội tâm khẩn trương và tâm thần bất định, hắn cũng cảm thấy có vài phần nguy cơ.

Hắn vỗ túi trữ vật, Giám sát lệnh xuất hiện, hắn cúi đầu nhìn sau đó Bạch Tiểu Thuần ném tới, Giám sát lệnh hóa thành hào quang màu tím bay về phía Hắc Minh.

Hắc Minh tiếp được liền thu hồi, lúc này lại lên tiếng.

– Bạch Hạo, theo lão phu đi một chuyến, Đại Thiên Sư đang chờ ngươi giải thích.

Sau khi nói xong Hắc Minh xoay người bay lên bầu trời hoàng cung, Bạch Tiểu Thuần thở sâu, trong đầu suy nghĩ cẩn thận mình có bỏ sót gì hay không, lúc này hắn bước lên bầu trời.

Tất cả đều bị Hồng Trần Nữ nhìn vào trong mắt, mặc dù lúc trước nàng giận Bạch Tiểu Thuần nhưng không rõ tại sao lại có do dự, nàng không lên tiếng, chỉ nhìn Bạch Tiểu Thuần cùng Hắc Minh bay xa, nàng cầm ngọc giản truyền âm.

Trong ngọc giản có không ít nhắn lại của Cự Quỷ Vương, Hồng Trần Nữ không tâm tình xem từng cái, nàng truyền âm với Cự Quỷ Vương.

– Phụ vương, Hắc Minh lấy Giám sát lệnh của Bạch Hạo, còn mang hắn đi…

Lúc này trong Cự Quỷ Thành, Cự Quỷ Vương đang phát sầu, hắn biết rõ Hồng Trần Nữ xuất quan, lại nhớ tới an bài của mình, tình huống hiện tại không khác biệt quá lớn, hắn cũng không nghĩ tới vốn chỉ có ý định tẩy não con gái một chút, sau khi Hồng Trần Nữ xuất quan liền đi tìm Bạch Tiểu Thuần.

Vì vậy hắn truyền âm nhưng khi đó Hồng Trần Nữ đang mơ hồ nên không nhìn ra, Cự Quỷ Vương cười khổ, vào lúc đang thở dài lại nhận được Hồng Trần Nữ truyền âm, hắn xem xong, ánh mắt tỏa sáng.

– Bạch Hạo không giống loại người làm việc không cân nhắc hậu quả… Hắn còn át chủ bài gì?

Chapter Truyện / Chương 802 – Đại Thiên Sư Triệu Kiến