Chương 849 – Có Lầm Hay Không

Chapter Truyện / Chương 849 – Có Lầm Hay Không

Chu Nhất Tinh vừa bước vào khu vực biên giới Minh Hà cấm khu thì Bạch Tiểu Thuần đã phát giác được, Chu Nhất Tinh đã đến liền nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần và Bạch Hạo bên cạnh hắn!

Trong nháy mắt nhìn thấy Bạch Hạo, nội tâm Chu Nhất Tinh chấn động rất mạnh, hô hấp dồn dập, hắn biết rõ Bach Hạo trước mặt đã có thân phận và địa vị chí cao vô thượng trong Man Hoang.

– Quả nhiên Bạch Hạo đã là Minh Hoàng… Chủ nhân của ta là sư phụ Minh Hoàng.

Trước đây mặc dù Chu Nhất Tinh đã suy đoán trong lòng, hơn nữa nắm chắc rất lớn, hiện tại sau khi nhìn thấy vẫn khó có thể bình tĩnh và khôi phục tinh thần.

Đối diện đại nhân vật như thế này, bình thường hắn không có tiếp xúc bao giờ, hiện tại tâm thần run rẩy, Chu Nhất Tinh nhanh chóng tiến lên, hắn tuyệt đối không quên quan hệ giữa Bạch Tiểu Thuần và Bạch Hạo, cho nên hắn bái kiến Bạch Tiểu Thuần đầu tiên sau đó mới bái kiến Bạch Hạo.

– Nhất Tinh bái kiến chủ nhân! Bái kiến Minh Hoàng đại nhân!

Chu Nhất Tinh thở dốc mang theo khẩn trương, hắn cúi đầu cung kính đứng ở nơi đó, nội tâm kích động không che giấu được.

– Khuyết nhi của ta đâu? Ngươi cũng mang đến chứ?

Nhìn thấy bộ dạng kính cẩn và kích động của Chu Nhất Tinh, nội tâm Bạch Tiểu Thuần sảng khoái và vô cùng đắc ý, , cảm giác mình không thể đi nói với mọi người địa vị của mình tôn quý thế nào, được người bên cạnh ngưỡng mộ cũng là thu hoạch hiếm có, vì vậy hắn hỏi Tống Khuyết.

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần rát chờ mong biểu lộ của Tống Khuyết sau khi phát hiện thân phận của mình.

Bạch Hạo đứng bên cạnh làm ra vẻ mặt cổ quái, hắn quá hiểu sư phụ của mình, vì vậy cũng phối hợp, trên người lộ ra uy nghiêm Minh Hoàng, Chu Nhất Tinh hít khí lạnh và sợ hãi càng sâu, vội vàng thả Tống Khuyết ra khỏi túi trữ vật.

Lúc này Tống Khuyết đã ở trong túi trữ vật mấy ngày, hắn cũng không còn cảm giác bị kìm nén muốn chết như xưa, dường như hắn đã quen thường xuyên ở trong túi trữ vật, tinh thần của hắn không tệ, nhất là đoạn thời gian trước sống bên người Bạch Tiểu Thuần có được đầy đủ tài nguyên tu luyện, hắn cũng hóa giải bảy tám phần tai họa ngầm, tu vi tinh tiến không ít, hôm nay khoảng cách Nguyên Anh trung kỳ không xa.

Hiện tại vừa xuất hiện bên ngoài, Tống Khuyết vô ý thức bày ra bộ dạng cung kính, lúc nhìn sang bên cạnh, lần đầu tiên hắn nhìn thấy không phải Bạch Tiểu Thuần, mà là Bạch Hạo.

Hắn cũng sớm biết rõ tin tức Bạch Hạo trở thành Minh Hoàng, hiện tại nội tâm vô cùng kích động, đột nhiên hắn phát giác bên cạnh Bạch Hạo trừ Chu Nhất Tinh ra còn có bóng người quen thuộc.

Hắn sững sờ không nhỏ, Tống Khuyết cho rằng mình nhìn lầm, trong hoảng hốt, hắn mở to mắt quan sát nhưng vẫn không dám tin nhìn thẳng Bạch Tiểu Thuần, thân thể hắn chấn động, hắn nâng tay phải lên chỉ thẳng vào Bạch Tiểu Thuần.

Chu Nhất Tinh bên cạnh mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, không dám quấy rầy Bạch Tiểu Thuần ôn chuyện với Tống Khuyết, về phần Bạch Hạo lộ ra sắc mặt cổ quái, hắn biết Bạch Tiểu Thuần rất hưởng thụ cho nên không lên tiếng.

– Ngươi…

Tống Khuyết nghẹn ngào kinh hô, hắn thật không nghĩ tới đi tới nơi này lại gặp được Bạch Tiểu Thuần, với hắn đây là việc ngoài ý muốn tới tận cùng, lúc này tâm thần hắn rối loạn, hắn cũng không chú ý tới vì sao Bạch Tiểu Thuần có thể xuất hiện ở nơi đây, hơn nữa phản ứng của Chu Nhất Tinh và Bạch Hạo quá khác lạ.

– Ah, Khuyết nhi!

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, hắn cười tủm tỉm chào hỏi Tống Khuyết, nội tâm thoải mái không thể dùng lời lẽ hình dung.

Vừa nghe hai chữ Khuyết nhi, Tống Khuyết trực tiếp bùng nổ, sau khi trải qua chuyện ở Man Hoang hắn đã tiến bộ rất nhiều, cưỡng ép áp chế không vui trong lòng, ánh mắt hắn bắn ra hào quang quật cường, bộ dạng tự tin và cường thế xuất hiện.

– Ngươi còn dám xuất hiện trước mặt Minh Hoàng!

Tống Khuyết hừ lạnh một tiếng, hắn lên tiếng, dù sao hắn và Bạch Tiểu Thuần đều là đệ tử Nghịch Hà Tông, cho dù nội tâm không phục Bạch Tiểu Thuần nhưng vào thời khắc mấu chốt vẫn nhịn xuống, cũng không nói ra tên Bạch Tiểu Thuần nhưng lại điểm ra thân phận của Bạch Hạo chính là Minh Hoàng…

– Ta đã cho hắn cơ hội, nếu như hắn thông minh thì nhanh chóng chạy đi, hoặc nghĩ biện pháp hóa giải, nếu như hắn phản ứng chậm chết ở chỗ này cũng đừng trách ta.

Nội tâm Tống Khuyết nghĩ như vậy cho nên lúc nhìn Bạch Tiểu Thuần mang theo cảm khái, hắn cảm giác mình hiện tại đã không cùng cấp độ với đối phương.

Hồi tưởng chính mình đi vào Man Hoang sau đó trở thành sủng vật của Minh Hoàng, hắn cho rằng thân phận của hắn như vậy không phải Bạch Tiểu Thuần có thể so sánh, hắn có suy nghĩ muốn áp chế Bạch Tiểu Thuần cũng đạt được nguyện vọng.

– Đây là số mệnh, Bạch Tiểu Thuần ah Bạch Tiểu Thuần, ngươi số mệnh không tốt biến thành tội phạm truy nã trong Man Hoang, biến thành kẻ người hô người đánh, mà Tống Khuyết ta có thể lăn lộn thành sủng vật của Minh Hoàng, ngày sau sẽ ngồi lên chức vụ quan trọng, ý nghĩa tồn tại của ta quá lớn.

Tống Khuyết nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mang theo thương cảm hồi tưởng mình quan hệ giữa mình và Bạch Tiểu Thuần, Tống Khuyết cảm khái, hắn suy nghĩ nếu có cơ hội cũng tìm biện pháp cứu đối phương, dù sao đều là người Nghịch Hà Tông.

Vào lúc này hắn tỉnh táo lại, nội tâm bắt đầu suy nghĩ tại sao Bạch Tiểu Thuần có thể xuất hiện ở chỗ này, dường như Bạch Hạo cũng không có mâu thuẫn hay nghi hoặc, trong nháy mắt hắn nghĩ tới điểm này, Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng, hắn rất hiểu Tống Khuyết cho nên nhìn ra đối phương không có ác ý.

Kể từ đó hắn cảm thấy Khuyết nhi vô cùng không tệ, thời khắc mấu chốt vẫn giữ gìn cô phụ như mình, có suy nghĩ như vậy nên không đành lòng.

– Bỏ đi bỏ đi, không thu ngưỡng mộ của hắn.

Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình là tiểu cô phụ của Tống Khuyết, cũng nên chiếu cố cảm thụ của đối phương, vì vậy ho khan và không quan tâm Tống Khuyết, hắn nhìn sang Bạch Hạo và chỉ về phía Chu Nhất Tinh.

– Hạo nhi, Chu Nhất Tinh đi theo vi sư lâu năm, cũng làm tùy tùng ta trong Man Hoang, cũng xử lý thay ta không ít chuyện, trước mắt ta phải rời đi, ngươi lưu hắn bên cạnh đi.

Bạch Tiểu Thuần nói lời này lọt vào tai Chu Nhất Tinh chẳng khác gì âm thanh hay nhất thế gian, cũng nổ vang trong đầu Chu Nhất Tinh, tiếng nổ kinh thiên động địa nhấc lên vui mừng vô hạn, hô hấp càng dồn dập, nếu như bị đại hảo sự như vậy nện vào đầu như thế, hắn kích động thân thể run rẩy, hắn cảm kích Bạc Tiểu Thuần khó nói thành lời.

– Chủ nhân… Đa tạ… Đa tạ chủ nhân!

Hắn là luyện hồn sư chính thống Man Hoang cho nên hắn kính ngưỡng Minh Hoàng vô cùng cuồng nhiệt, vượt xa Bạch Tiểu Thuần có thể hiểu ra, cho nên sau khi nghe Bạch Tiểu Thuần nói như vậy Chu Nhất Tinh liền thất thố.

Hắn hiểu nếu một khi mình trở thành người của Minh Hoàng người, chẳng khác nào trở thành sứ giả của Minh Hoàng trên thế gian, thân phận này vô cùng tôn quý, không nói ngang hàng với bốn đại Thiên Vương nhưng không kém bao nhiêu.

Về phần gia tộc của hắn, từ nay về sau thậm chí không dám đưa hắn vào danh sách thừa kế, bởi vì xưng hô người thừa kế gia tộc đã không xứng với thân phận Chu Nhất Tinh.

Hắn là chỗ dựa chân chính của gia tộc, cho dù là lão tổ hay các tộc nhân khác đều cung kính với hắn.

Vào lúc Chu Nhất Tinh kích động rơi nước mắt, Tống Khuyết ở bên cạnh mở to mắt nhìn, trước đó hắn tự tin và cao ngạo liền biến thành bong bóng vỡ tan, hắn dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Ngươi… Ngươi gọi Minh Hoàng là Hạo nhi?

Tống Khuyết run rẩy, hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần, lại nhìn về phía Chu Nhất Tinh.

– Ngươi… Ngươi gọi hắn là chủ nhân?

– Có điểm nào đó sai lầm, không… Không đúng…

Tống Khuyết ôm đầu và lắc đầu liên tục, hắn đã nói năng lộn xộn, thật sự là vì việc này biến thành rung động quá lớn trùng kích tâm thần, cũng vượt qua khả năng thừa nhận cực hạn của hắn.

Bạch Tiểu Thuần cũng giật mình, nội tâm phát sầu, suy nghĩ chuyện này kích thích Tống Khuyết quá lớn, chính mình nên giải thích thế nào mới có thể không dọa Tống Khuyết ngây ngốc.

Chu Nhất Tinh vô cùng kích động có thể nghe được lời của Tống Khuyết, vẻ mặt của hắn biến thành cổ quái, nội tâm thở dài, hắn cảm giác mình rất đồng tình với Tống Khuyết.

Bạch Hạo cũng như vậy, hắn vô cùng đồng tình với Tống Khuyết, lúc này cười khổ ôm quyền cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần.

– Tuân pháp mệnh sư phụ!

Việc lựa chọn sứ giả, nếu như hắn lựa chọn thì hắn sẽ cân nhắc thận trọng, hiện tại Bạch Tiểu Thuần nói ra thì Bạch Hạo không nói gì nữa.

Hắn nói những lời này giống như lúc ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, hắn sẽ hoàn thành việc Bạch Tiểu Thuần giao, hắn đã trả lời như thế chẳng khác gì thiên lôi nổ vang trong nguyên thần Tống Khuyết.

– Ngươi… Ngươi gọi hắn là sư phụ?

Chapter Truyện / Chương 849 – Có Lầm Hay Không