Chương 855 – Nhóm Ba Người

Chapter Truyện / Chương 855 – Nhóm Ba Người

Nhìn Thần Toán Tử thê thảm như vậy, Bạch Tiểu Thuần tràn đầy đồng tình, nội tâm so sánh Hồng Trần Nữ và nữ thổ dân của bộ lạc mẫu hệ này.

Vừa so sánh với nhau, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần lập tức cảm thấy mình quá hạnh phúc.

Hiện tại hắn không lộ ra ngoài, ánh mắt nhìn Thần Toán Tử mang theo đồng tình, hắn cùng với Tống Khuyết mang Thần Toán Tử rời khỏi bộ lạc.

Sau khi rời khỏi bộ lạc mẫu hệ, có đan dược của Bạch Tiểu Thuần, cấm chế và thương thế trên người Thần Toán Tử khôi phục nhanh chóng, sắc mặt của hắn không còn tái nhợt như trước, hiện tại đã xuất hiện một ít huyết sắc, trọng yếu nhất là tâm tình của hắn tràn ngập kích động và vui sướng sống sót sau tai nạn.

Người vừa được tân sinh cho nên tâm tình vô cùng mỹ hảo, hắn cảm thấy bầu trời này xanh như vậy, ánh mặt trời đẹp như vậy, tất cả đều phát triển theo hướng mỹ hảo, loại cảm xúc này tồn tại tới một giờ… Sau khi ba người rời khỏi bộ lạc mẫu hệ không lâu, Bạch Tiểu Thuần ở bên cạnh hắn, vẫn luôn mở miệng.

– Thần Toán Tử ah, ngươi lăn lộn cũng quá thảm ah.

– Ai, trước ngươi ta còn tưởng rằng Khuyết nhi thảm nhất, không nghĩ tới là ngươi…

Bạch Tiểu Thuần cảm khái, lúc này Tống Khuyết hừ lạnh, hắn xem ra Bạch Tiểu Thuần đang chuẩn bị khoe khoang với Thần Toán Tử.

Trên thực tế đúng là như vậy, lúc này Bạch Tiểu Thuần chờ một giờ nhưng không thấy Thần Toán Tử đến hỏi mình lăn lộn trong Man Hoang thế nào, nội tâm Bạch Tiểu Thuần mất hứng, hắn có cảm giác như bị con mèo cào xé nội tâm, rất chờ mong Thần Toán Tử có thể hỏi mình.

Thần sắc Thần Toán Tử cổ quái, tuy nhiều năm không gặp Bạch Tiểu Thuần nhưng hắn quá hiểu Bạch Tiểu Thuần, nhất là nhìn thấy tu vi của Bạch Tiểu Thuần cùng Tống Khuyết, lúc trước không cẩn thận quan sát, sau khi quan sát liền rung động, hắn cũng nhìn ra suy nghĩ của Bạch Tiểu Thuần, hắn nhớ tới lúc ban đầu ở Tinh Không Đạo Cực Tông và Trường Thành, âm thầm quyết định tuyệt không mở miệng hỏi thăm, vì vậy chuyển hướng chủ đề.

– Không nói chuyện lúc trước, thương thế của ta chưa khỏi hẳn, chờ ta tu luyện một lúc.

Thần Toán Tử pha trò, dứt khoát hắn đi sang một bên tập trung tâm thần vận chuyển tu vi.

Bạch Tiểu Thuần bất đắc dĩ, hắn cảm thấy Thần Toán Tử quá không giảng nghĩa khí, bản thân mình cũng chỉ muốn khoe khoang một chút mà thôi, không thể phối hợp một chút hay sao, hắn vô hạn nhớ tới Hứa Bảo Tài, suy nghĩ nếu Hứa Bảo Tài ở chỗ này nhất định sẽ phối hợp với mình.

Sau đó Bạch Tiểu Thuần không được như ý muốn, nội tâm Tống Khuyết thoải mái không ít, cứ như vậy Bạch Tiểu Thuần phiền muộn tiến lên, ba người càng tới gần Sinh Mệnh cấm khu.

Rốt cục lúc cách Sinh Mệnh cấm khu chỉ còn một ngày đường, Thần Toán Tử phát hiện Bạch Tiểu Thuần không có cơ hội khoe khoang thì không nhịn được hỏi một câu.

– Chúng… Chúng ta đi đâu?

Hắn vừa hỏi những lời này, nội tâm Tống Khuyết chấn động, lúc muốn truyền âm, đôi mắt Bạch Tiểu Thuần sáng ngời, hắn phấn chấn lên tiếng.

– Chúng ta sắp đi Sinh Mệnh cấm khu, thông qua nơi đó đi Nghịch Hà Tông, Sinh Mệnh cấm khu ngươi biết không? Chỗ đó vô cùng nguy hiểm, đừng nói là Nguyên Anh, cho dù là Thiên Nhân cũng nửa bước khó đi.

– Sinh Mệnh cấm khu?

Thần Toán Tử mở to mắt, hắn từng nghe nói qua Sinh Mệnh cấm khu, biết rõ Bạch Tiểu Thuần nói không giả, thậm chí cũng không khoa trương, dựa theo hắn hiểu trong Sinh Mệnh cấm khu, dù là Bán Thần cũng phải dừng bước.

Bởi vì tính mạng vào nơi đó đều không đi ra.

– Chúng ta nên đi Trường Thành…

Thần Toán Tử nuốt nước miếng, hắn từng tính toán bản thân được cứu nhưng lại không có tính ra sinh tử sau khi được cứu, trải qua sống sót sau tai nạn, hán xem trọng mạng nhỏ của mình nên đưa ra đề nghị.

Tống Khuyết nghe vậy thở dài một tiếng, hắn biết vào lúc này không ai có thể ngăn cản Bạch Tiểu Thuần khoe khoang và khoe khoang, quả nhiên như hắn sở liệu, Thần Toán Tử vừa nói câu này Bạch Tiểu Thần liền hưng phấn.

– Ha ha, Thần Toán Tử, ngươi không biết, đến đến, ta nói cho ngươi biết.

Bạch Tiểu Thuần đắc ý vỗ túi trữ vật, hắn xuất ra một tấm lệnh bài.

Thần Toán Tử sững sờ nhìn tấm lệnh bài, ẩn ẩn cảm giác bản thân mình cho Bạch Tiểu Thuần cơ hội.

– Nhìn thấy không? Có lệnh bài này chúng ta có thể thuận lợi thông qua Sinh Mệnh cấm khu!

Bạch Tiểu Thuần nói xong liền ôm vai Thần Toán Tử, mặt mày hớn hở kể chuyện.

– Ngươi nhất định có nghi vấn, muốn biết lệnh bài này là cái gì, lại nói tới ta đạt được từ nơi nào, câu chuyện rất dài, ta sẽ kể kỹ càng một ít, bắt đầu nói từ năm đó ta bị truyền tống tới Man Hoang…

Thời gian một ngày trôi qua nhanh chóng, câu chuyện của Bạch Tiểu Thuần nói suốt nửa ngày, hắn nói rất kỹ càng, nhất là đắc ý kể thân phận và địa vị bản thân.

Lúc bắt đầu Thần Toán Tử còn thơ dài, sau đó hắn nghe Bạch Tiểu Thuần bắt cóc Bán Thần Cự Quỷ Vương, tròng mắt Thần Toán Tử như rơi xuống đất, hắn không ngừng hít khí lạnh, không qua bao lâu so sánh với việc bắt cóc Cự Quỷ Vương, Bạch Tiểu Thuần làm nhiều việc kinh thiên động địa.

– Ngươi nói ngươi… Bắt cóc tất cả thiên kiêu của Man Hoang!! Cự Quỷ Vương gả Hồng Trần Nữ cho ngươi?!

– Ngươi… Ngươi nói ngươi trở Khôi Hoàng Triều Giám sát sứ, xét nhà vô số!!

– Ngươi giúp Đại Thiên Sư thôi động Chúng Ân Lệnh? Ngươi là luyện hồn sư địa phẩm đỉnh phong!!

– Ngươi… Trời ạ, ngươi không có nói đùa chớ, đệ tử của ngươi là Minh Hoàng?!!

Não hải Thần Toán Tử triệt để chấn động, hắn hô hấp dồn dập, vẻ mặt không cách nào tin tưởng, hoảng sợ há to miệng, bộ dáng không thể tưởng tượng nổi, những chuyện Bạch Tiểu Thuần nói, hắn cảm thấy như thiên phương dạ đàm, căn bản là không cách nào tin tưởng.

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, sau khi chú ý tới ánh mắt Thần Toán Tử, nội tâm của hắn cực kỳ thoải mái, cảm thấy trước khi mình rời khỏi Man Hoang, cuối cùng đã không còn tiếc nuối.

Hưởng thụ ánh mắt của Thần Toán Tử, Bạch Tiểu Thuần cũng hiếm khi khiêm tốn một chút.

– Cũng không có gì, trên thực tế ta chỉ là dùng một phần nhỏ khí lực mà thôi.

Bạch Tiểu Thuần hất tay áo lên, sờ cằm, lạnh nhạt mở miệng.

– Các ngươi cũng biết, bất kỳ sự tình gì, Bạch Tiểu Thuần ta chỉ cần phất tay áo một cái, chắc chắn sẽ hôi phi yên diệt, đây cũng không phải là lần đầu tiên.

Thần Toán Tử chỉ cảm thấy thiên lôi không ngừng ở bên tai oanh minh, hắn nguyên bản là không tin, nhưng hết lần này tới lần khác… Tống Khuyết ngồi một bên từ đầu đến cuối đều là sắc mặt khó coi, không nói một lời, hết thảy khiến cho Thần Toán Tử nội tâm chấn động mãnh liệt, nhấc lên sóng lớn ngập trời. Cảm giác không cách nào tin, vẫn như cũ vô cùng mãnh liệt, nhất là chuyện cuối cùng, đệ tử của Bạch Tiểu Thuần lại là Minh Hoàng, chuyện này khiến tim Thần Toán Tử run rẩy, càng có bi ai vô hạn cùng cảm khái.

Hắn phát hiện, người so với người, thật là một chuyện rất tàn khốc, Bạch Tiểu Thuần này tựa hồ vô luận đến địa phương nào, cũng đều có thể phong sinh thủy khởi!

Tinh Không Đạo Cực Tông, hắn có thể kéo bè kết phái, hình thành một thế lực!

Bên trong Trường Thành, hắn có thể dựa vào chiến công, trực tiếp trở thành vạn chúng chú mục Vạn phu trưởng!

Đến Man Hoang này, tên ngốc này càng bộc phát, cư nhiên trở thành sư phụ của Minh Hoàng!

Đủ loại suy nghĩ, hóa thành kích thích, khiến Thần Toán Tử ngẩn ngơ cả nửa ngày, trên đường đi hắn ngơ ngơ ngác ngác, não hải vù vù không ngừng, vang vọng những chuyện Bạch Tiểu Thuần nói tới, bất luận một chuyện nào, đều là kinh thiên động địa.

Cứ như vậy, trong khi Thần Toán Tử đầu óc vẫn đang mê muội thì ba người cuối cùng cũng đi tới Sinh Mệnh cấm khu nằm ở giữa Thông Thiên đông mạch cùng Trường Thành Bắc mạch vào hoàng hôn một ngày nọ!

Nơi đó có một dãy núi trông như con rồng đang nằm, bước qua dãy núi này, liền xem như bước vào… Sinh Mệnh cấm khu không có ai có thể đi vào trong truyền thuyết!

Nhìn dãy núi, Bạch Tiểu Thuần sờ lên túi trữ vật, hắn tin tưởng thủ mộ nhân không cần thiết lừa gạt mình, thế là cắn răng một cái, bay thẳng đến dãy núi!

Tống Khuyết cũng hít sâu một hơi, trên thực tế nếu có khả năng, hắn cũng không muốn đi đến nơi này, nhưng hắn cũng biết, Trường Thành đổ sụp, Thiên Tôn bố trí phong ấn, bọn hắn không cách nào đi qua.

Nếu như tiếp tục chờ đợi, không biết phải đợi bao lâu, bộ dáng Bạch Tiểu Thuần lại giống như rất có lòng tin, Tống Khuyết cũng đành cắn răng, trong mắt lộ ra vẻ quả quyết bay theo.

Thần Toán Tử thời khắc này cũng từ trong hoảng hốt chầm chậm bình tĩnh lại, nhưng lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, nội tâm kính sợ vô cùng, chỉ cảm thấy Bạch Tiểu Thuần đúng là thần nhân, đối với Sinh Mệnh cấm khu này, hắn tin tưởng Bạch Tiểu Thuần còn vượt xa Tống Khuyết, ánh mắt không có nửa điểm chần chờ, trong chốc lát ba người liền bay vọt qua dãy núi, bước vào… Sinh Mệnh cấm khu!

Chapter Truyện / Chương 855 – Nhóm Ba Người