Chương 866 – Hắn Là Bạch Tiểu Thuần

Chapter Truyện / Chương 866 – Hắn Là Bạch Tiểu Thuần

Âm thanh truyền tới giống như cả khu vực trung du đều rung động lắc lư, cũng chấn động vô số tu sĩ đang giao chiến, đầu óc bọn họ nổ ông ông, ở nơi này có phản ứng nhanh nhất chính là Thiết Đản, vào lúc nó nghe được âm thanh này thì cả thân thể đều kích động run rẩy, nó không ngừng phát ra tiếng kêu gào cao vút và chạy tới.

Còn có Tống Quân Uyển cũng sững sờ một lúc, trong mắt của nàng mang theo thần thái không kịp chuẩn bị, càng mang theo không thể tưởng tượng nổi, ánh mắt nhìn thoáng qua phía chân trời, một đạo thân ảnh xuyên qua vô số thời không xuất hiện ở chiến trường.

Chiến trường có thể dung nạp hơn mười vạn người có phạm vi quá lớn, tu sĩ song phương giao phong lại quá nhiều, chiến đấu vô cùng kịch liệt, cho dù tiếng gào của Bạch Tiểu Thuần kinh thiên thì nhiều nhất chỉ là tảng đá ném vào mặt nước mà thôi, mặc dù rung động và sinh ra gợn song không nhỏ và truyền vào nội tâm vô số người, phần rung động này không thể ảnh hưởng tất cả mọi người.

Thậm chí có mấy tu sĩ ba tông ở khu vực ngoại vi ảnh hưởng, bọn họ nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần xông tới muốn đi ngăn cản bước chân hắn, càng có tu sĩ Nguyên Anh của ba tông cùng nhau đi tới ngăn cản Bạch Tiểu Thuần.

Cho dù là Tống Quân Uyển sau khi kích động vì Bạch Tiểu Thuần đã đến nhưng không cho rằng hắn có thể cải biến được gì, nàng bắt đầu lo lắng, năm tu sĩ Nguyên Anh bên cạnh nàng hừ lạnh, tốc độ hơi dừng lại liền gia tốc, hai người vây công Vô Cực Tử đã bị thương nặng, ba người còn lại không ngừng xông về phía Tống Quân Uyển!

Thật sự là do Tống Quân Uyển điều khiển Trung Phong huyết kiếm cho nên có lực chống cự tu sĩ Nguyên Anh, có thể vào lúc mấu chốt sử dụng Trung Phong huyết kiếm gia trì cho Tống Quân Uyển, còn có không ít đệ tử Trung Phong bộc phát kiếm trận tạo thành sát thương với tu sĩ Nguyên Anh của kẻ thù.

Có này Trung Phong huyết kiếm ngăn cản đường đi của tu sĩ ba tông, bọn họ chính là vật cản cho nên phải chém giết mới có thể dùng thời gian ngắn nhất mở ra một con đường giúp tu sĩ ba tông thế như chẻ tre, nhất cổ tác khí giết vào trong sơn môn Nghịch Hà Tông.

Ba tên tu sĩ Nguyên Anh bộc phát tốc độ nhanh như xé gió, đệ tử Trung Phong quanh người Tống Quân Uyển có ở trong trạng thái toàn thịnh cũng không thể ngăn cản, chỉ có thể trơ mắt nhìn ba tên tu sĩ Nguyên Anh xuất hiện bên cạnh Tống Quân Uyển, tình thế nguy cơ… Sinh tử một đường!

Vào lúc này tất cả mọi người đều cho rằng không thể xoay chuyển trời đất.

Bạch Tiểu Thuần từ xa chạy nhìn thấy cảnh tượng này, nhìn thấy Nghịch Hà Tông lâm vào nguy cơ, nội tâm của hắn sinh ra ý niệm điên cuồng, đôi mắt hắn đỏ thẫm tới cực điểm, hắn cưới chiếc tàu cao tốc đâm thẳng về phía trước, hắn đâm thẳng vào mấy trăm tên tu sĩ ba tông môn ngăn cản đường hắn đi.

Trong nháy mắt song phương va chạm với nhau, lúc này có tiếng nổ mạnh kinh thiên, mấy trăm tên tu sĩ, mặc kệ là ai, mặc kệ tu vi gì đều không thể tới gần Bạch Tiểu Thuần, bởi vì hắn như tàu cao tốc, những nơi xuyên qua sẽ tạo thành hỏa diễm và trùng kích quét qua đám người, đám người ngăn cản tan xương nát thịt, thân thể chia năm xẻ bảy.

Chiếc tàu cao tốc như lợi kiếm đâm xuyên qua bầu trời, nó dễ dàng tiến vào trong chiến trường, nó một đường bay nhanh, một đường diệt sát.

Những nơi đi qua không người có thể ngăn cản nửa điểm, chỉ cần tới gần, thậm chí còn không cần đụng chạm cũng lập tức sụp đổ, chỉ thoáng qua là chết, tốc độ Bạch Tiểu Thuần cực nhanh, nhìn từ xa giống như thanh kiếm đầy hỏa diễm, trong chốc lát đã từ bên ngoài chiến trường trực tiếp xuyên thấu vào trong chiến trường, trong chớp mắt đã tới chiến khu của Huyết Khê nhất mạch, xuất hiện bên cạnh Tống Quân Uyển!

Tốc độ này nhanh đến mức tận cùng, cho nên ba tên tu sĩ Nguyên Anh đánh tới vừa xuất hiện bên cạnh Tống Quân Uyển, không đợi ra tay, phía sau bọn họ có tiếng oanh minh tàn phá dữ tợn xuất hiện, âm thanh này tới quá đột ngột, Bạch Tiểu Thuần đến quá nhanh, ba người bọn họ có hai người là Nguyên Anh sơ kỳ, một Nguyên Anh trung kỳ, ba người chưa kịp phản ứng, lúc này vô ý thức quay đầu lại, ngay sau đó tâm thần của bọn họ chỉ có một chiếc tàu cao tốc mà thôi.

Ầm một tiếng, cả chiếc tàu cao tốc không dùng lại, trực tiếp va chạm vào thân thể ba tên Nguyên Anh, âm thanh ầm ầm nổ vang trời, đột nhiên tàu cao tốc nổ tung hình thành lực lượng hủy diệt quét ngang tứ phương, ba tên tu sĩ Nguyên Anh căn bản không có lực phản kháng, bọn họ tử vong ngay sau đó.

Thậm chí hai tu sĩ Nguyên Anh vây công Vô Cực Tử cũng phun máu tươi, sắc mặt bọn họ vô cùng kinh hãi, tròng mắt như rơi ra ngoài, lại dùng tốc độ nhanh nhất lui về phía sau.

Thân ảnh Bạch Tiểu Thuần bay ra khỏi tàu cao tốc, hắn bước một bước xuất hiện bên cạnh Tống Quân Uyển, hắn một tay ôm eo nàng, tay phải vung lên, tàu cao tốc hình thành lực lượng hủy diệt lại không có ảnh hưởng tới thân thể tu sĩ Nghịch Hà Tông, lực lượng này vô cùng cường đại nhưng không ảnh hưởng tới các tu sĩ Nghịch Hà Tông khác.

Về phần hai tên Nguyên Anh vây công Vô Cực Tử chạy trời không khỏi nắng, bị hỏa diễm hủy diệt bao phủ vào bên trong.

Hiện tại có vô số tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên, bỗng nhiên quanh quẩn cả chiến trường, chung quanh có mấy ngàn hỏa nhân gào thét, những người này đều là tu sĩ ba tông, bọn họ kêu thảm thiết vài tiếng mà thôi, ngay sau đó bị hỏa diễm hủy diệt tiêu diệt ngay lập tức.

Tất cả nói dài dòng nhưng tất cả mọi chuyện từ khi Bạch Tiểu Thuần ra tay cho đến phất tay tiêu diệt năm Nguyên Anh, mấy ngàn tu sĩ cũng chỉ diễn ra trong một giây.

Quá nhanh, nhanh tới mức không ai kịp phản ứng, chấn động của việc này quá lớn, nó có thể ảnh hưởng toàn bộ chiến trường, vô số ánh mắt của mọi người không tự chủ nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.

Cũng chính vào lúc này tu sĩ ba tông cũng kịp phản ứng.

– Trời ạ!! Đây là chuyện gì?

– Đáng chết, người này là ai?!!

– Nhìn hắn rất quen mắt.

Lúc tu sĩ ba tông hít một ngụm khí lạnh thì đệ tử Nghịch Hà Tông lập tức kích động và hoang hô thật lớn.

– Bạch Tiểu Thuần! Là Bạch Tiểu Thuần!

– Bạch sư thúc, đó là Bạch sư thúc!!

– Bạch Tiểu Thuần!!

Âm thanh vang vọng chiến trường, sau đó cái tên Bạch Tiểu Thuần cũng truyền vào tai vô số người, Thượng Quan Thiên Hữu, Bắc Hàn Liệt, Linh Khê lão tổ, Huyết Khê lão tổ, con khỉ, con thỏ, tất cả mọi người đều chấn động rất mạnh.

Những kẻ đã từng là thiên kiêu của ba tông, hôm nay bọn họ run rẩy vì tức giận, thù hận trong mắt nồng đậm, trên mặt một đô thống… Tồn tại ấn ký con rùa đen.

Thậm chí ngay cả ba Thiên Nhân lão tổ cũng nhíu mày, ba người bọn họ không quan tâm Bạch Tiểu Thuần, mặc dù giật mình khi Bạch Tiểu Thuần xuất hiện nhưng vẫn tự tin như cũ, dù sao Bạch Tiểu Thuần trong mắt bọn họ chỉ có chiến lực cường đại nhưng tu vi chỉ là Nguyên Anh Viên mãn mà thôi.

– Không cần để ý tới hắn, ba người chúng ta ra tay toàn lực diệt hạch tâm Nghịch Hà Tông, sau đó lại đi chém người này!

Ba vị Thiên Nhân có chung suy nghĩ với nhau, thu hồi ánh mắt sau đó lập tức ra tay.

Trong đó Thiên Nhân của Tinh Hà Viện ra tay tạo thành bàn tay khổng lồ, lực lượng một người trực tiếp trấn áp Linh Khê lão tổ, con khỉ và con thỏ, thậm chí trấn áp cả Huyết Tổ!

Đạo Hà lão tổ Viện bộc phát kiếm khí, hắn nhìn về phía Thiết Đản mang theo tham lam, hắn bay thẳng đến chỗ Thiết Đản, vô số kiếm khí kinh thiên động địa.

Về phần Cực Hà lão tổ Viện bộc phát khói đen bao phủ toàn thân, khói đen khuếch tán bao phủ căn cơ sơn môn Nghịch Hà Tông, những nơi hắc khí đi qua đại địa héo rũ, dường như hắn ra tay muốn biến sơn môn Nghịch Hà Tông thành vùng đất chết.

Càng vào lúc này ý chí của ba người thay thế ý chí của thiên địa, hóa thành mây đen bao phủ khắp nơi.

Tống Quân Uyển cảm thấy đầu óc ông ông, ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần, chỉ cảm thấy mọi việc như đang nằm mơ, hé miệng không biết nói cái gì cho phải, hiện tại tông môn gặp nạn, Bạch Tiểu Thuần có thiên ngôn vạn ngữ cũng không có thời gian nói, hắn đặt Tống Quân Uyển ở một bên, hắn vung tay phải tạo màn sáng bao phủ quanh người Tống Quân Uyển.

Màn sáng này do Bạch Tiểu Thuần tự mình bố trí, không phải Thiên Nhân không thể phá.

Sau khi làm xong việc này, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn về phía Nghịch Hà Tông, nơi đó có ba đại Thiên Nhân, Bạch Tiểu Thuần lòng dạ biết rõ ba người này mới là trọng điểm, chỉ có trấn áp bọn chúng mới có thể chiến bại thành thắng.

– Chỉ là ba tên Thiên Nhân sơ kỳ cũng dám giương oai trước mặt ta!

Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ rực như máu, nhất là nhìn thấy kiếm khí của Thiên Nhân Đạo Hà Viện điều khiển vô số kiếm khí muốn giết Thiết Đản, Thông Thiên Pháp Nhãn của Bạch Tiểu Thuần mở ra, ngay sau đó ánh sáng tìm bay ra ngoài, bay thẳng về phía Thiên Nhân lão tổ của Đạo Hà Viện, thân ảnh của hắn vượt qua cả tia chớp, trong chốc lát đã tiến tới gần sơn môn.

Chapter Truyện / Chương 866 – Hắn Là Bạch Tiểu Thuần