Chương 1002 – Tay Của Thiên Tôn

Chapter Truyện / Chương 1002 – Tay Của Thiên Tôn

Tinh Không lão tổ rất phiền muộn. Hắn nhìn ra được chiến lực của Bạch Tiểu Thuần so với mình vẫn còn có chút chênh lệch. Chênh lệch này mặc dù không phải cực lớn, nhưng cũng đủ để cho ở dưới trạng thái bình thường, thời điểm hai người chém giết, sẽ giết chết đối phương.

Chỉ là… Đây là trạng thái bình thường. Hôm nay Bạch Tiểu Thuần ở trong mắt Tinh Không lão tổ, là một loại hình thái không phải bình thường. Loại lực khôi phục khủng khiếp, đủ để loại bỏ tất cả mọi tổn thương của mình. Thần thông thuật pháp của đối phương, đối với mình tuy có thể lấy chống lại. Chỉ khi nào đối mặt loại thế tấn công liên tục không dừng giống như như dời núi lấp biển, hắn mới vô cùng đau đầu.

– Đánh với hắn, quá mất sức… Gia hỏa này căn bản là lông tóc không tổn hao gì!

Trong lòng Tinh Không lão tổ thầm thở dài một tiếng. Đối với cái dạng Bạch Tiểu Thuần này, hắn tất nhiên vẫn có thể đoán được kết quả cuối cùng sau cuộc chiến giữa hai người.

Lúc này, trong sự phiền muộn, thoáng một cái, thần hồn của hắn trực tiếp trở về cơ thể, tùy ý lui lại phía sau vài bước, rõ ràng biểu thị cuộc chiến tranh ở bên ngoài Cự Quỷ Thành, hắn lựa chọn ngừng chiến.

Mắt thấy Tinh Không lão tổ đưa ra lựa chọn, Bạch Tiểu Thuần cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn quay đầu lại nhìn về phía Cự Quỷ Vương.

– Cự Quỷ lão ca, tiếp theo tới phiên chúng ta.

Cự Quỷ Vương cười khổ, trong lòng cũng dâng lên cảm giác bất lực. Cảm giác của hắn giờ khắc này cũng giống như Tinh Không lão tổ. Hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, giống như nhìn quái vật vậy, vội vàng lắc đầu.

– Nghe lời ngươi, ngừng chiến…

Hai đại Bán Thần ngừng tay, nhất thời lại ảnh hưởng tới chiến trường bên dưới. Rất nhanh, tu sĩ hai bên đều lui về phía sau. Sau khi lui ra phía sau, ánh mắt tất cả mọi người nhìn hướng lên bầu trời, đều mang theo sự chấn động, hoảng sợ cùng phức tạp.

Mọi người của Nghịch Hà Tông cũng như vậy. Nhất là đệ tử bên trong Linh Khê nhất mạch cùng Huyết Khê nhất mạch. Lúc này trong đầu bọn họ hiện lên, đều là cảnh tượng ban đầu khi hai tông khai chiến trước đó, một mình Bạch Tiểu Thuần đứng ra ngăn cản.

– Cuộc chiến tranh này, hắn… Thật sự có thể ngăn cản được sao…

Linh Khê lão tổ cụt hứng lắc đầu, trong lòng than nhẹ.

Mắt thấy tu sĩ hai bên từ từ tách ra, Bạch Tiểu Thuần cũng thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng của hắn lần nữa dâng cao hi vọng. Lúc này trong mắt càng thêm kiên định.

– Ngăn cản chiến tranh nơi đây chỉ là bước đầu tiên. Tiếp theo, ta muốn đi tìm người thủ mộ…

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, đang muốn xoay người rời đi. Nhưng bỗng nhiên, vào giờ phút này, toàn thế giới lại giống như có lực vô hình hạ xuống, bao phủ tám phương. Một cảm giác đè nén mãnh liệt không có cách nào hình dung, nhất thời từ trên trời hạ xuống!

Khắp nơi trên mặt đất, tu sĩ hai bên đang tách xa nhau đều chấn động tâm thần, đồng thời ngẩng đầu. Thiên Nhân cũng tốt. Thậm chí là Cự Quỷ Vương cùng Tinh Không lão tổ lúc này đang buồn bực, sắc mặt cũng đều đại biến, chợt ngẩng đầu.

Chỉ thấy trên khoảng không lúc này lặng lẽ không một tiếng động, thình lình xuất hiện một… Con mắt thật to!

Con mắt khổng lô vô hạn, ở trên bầu trời chậm rãi mở ra, lại chợt nhìn về phía chiến trường, nhìn về phía… Bạch Tiểu Thuần!

Theo con mắt này mở ra, cảm giác bị đè nén lúc trước, vào giờ phút này mãnh liệt hơn, ầm ầm dâng lên. Điều này khiến cho vô số tu sĩ ở khắp nơi trên mặt đất, thân thể mỗi người đều run rẩy, giống như từ trong linh hồn sinh ra cảm giác vô cùng sợ hãi, khiến cho bọn họ hít thở dồn dập, tâm thần đều chấn động, trong nháy mắt trong đầu trống rỗng, dường như mất đi ý thức.

Thậm chí toàn thế giới, vào giờ phút này dường như đều dừng lại. Tất cả đều biến mất, duy nhất chỉ có con mắt đột nhiên xuất hiện ở trên bầu trời, trở thành thứ duy nhất!

Bên trong con mắt này, mang theo ánh mắt lạnh lùng, còn có hàn quang!

Ánh mắt này giống như xuyên thấu tất cả, trực tiếp đánh vào bên trong tâm thần của những người có mặt ở đây. Cho dù là tu vi Thiên Nhân, cũng không thể tránh khỏi. Bị ánh mắt này chăm chú nhìn xuống, thân thể bọn họ đều run rẩy.

Cường hãn giống như Cự Quỷ Vương, hơi thở cũng trở nên vô cùng dồn dập.

– Thiên Tôn…

Cự Quỷ Vương chợt lui về phía sau, thần sắc cũng trở nên dữ tợn. Tu vi toàn thân không ngừng khuếch tán ra, giống như ở dưới sự kích thích của ánh mắt này, cảm nhận được nguy cơ trước đó chưa từng có, theo bản năng muốn đi chống lại.

Thân thể Tinh Không lão tổ cũng chấn động, nhưng không có lui ra phía sau, mà cung kính hướng về phía con mắt trên bầu trời, lạy một cái.

Bạch Tiểu Thuần chật vật ngẩng đầu, nhìn về phía con mắt trên bầu trời. Khí tức của hắn có chút bất ổn. Thân thể hắn theo bản năng có cảm giác sợ hãi. Hắn có thể cảm nhận được, thời khắc này Thiên Tôn hình như càng cường đại hơn so với mấy năm trước, khi hắn gặp ở bắc mạch. Tuy vẫn không khủng khiếp bằng trước đây lúc ở Man Hoang đánh một trận cùng người thủ mộ, nhưng lại không kém hơn nhiều lắm.

Hiển nhiên, sau khi thu được phân thân của mặt quỷ, thương thế của hắn rõ ràng đã khôi phục không ít.

– Ra mắt… Thiên Tôn.

Ở dưới ánh mắt của Thiên Tôn, Bạch Tiểu Thuần có loại cảm giác toàn thân từ trong ra ngoài đều bị nhìn thấu. Cũng may bên ngoài thân thể của hắn có thế giới y, trên người còn có ý chí thế giới minh minh ngưng tụ, khiến cho hắn có thể chống lại ánh mắt này tập kích. Lúc này hắn cố chịu đựng sự chấn động trong lòng, hướng về phía bầu trời cúi đầu.

– Bạch… Tiểu… Thuần…

Sau khi Bạch Tiểu Thuần cúi đầu, mắt của Thiên Tôn ở trên bầu trời mới dần dần không còn sự lạnh lùng, mà lộ ra một sự cuồng nhiệt mà từ trước đến nay Bạch Tiểu Thuần chưa từng thấy ở trên người Thiên Tôn…

Ngay cả những âm thanh từ hư vô bốn phía xung quanh truyền tới, cũng dường như đều mang theo sự phấn chấn cùng… Phức tạp thần bí nào đó!

Sự phức tạp này, không chỉ Bạch Tiểu Thuần cảm nhận rõ ràng. Mọi người xung quanh sau khi nghe được, đều có thể rõ ràng phát hiện ra. Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.

Cùng lúc đó, ở trung tâm Thông Thiên Hải cách Cự Quỷ Thành rất xa xôi, trên tòa Thông Thiên Đảo, trong đại điện Đạo Cung trên đỉnh của ngọn núi cao nhất, lúc này có tiếng hít thở truyền ra. Còn có hai ánh mắt giống như mặt trời, trong phút chốc khiến toàn bộ Đạo Cung sáng lên.

Theo ánh mắt xuất hiện, còn có một khí tức khiến cho thế giới run rẩy, khuếch tán tám phương, khiến cho Thông Thiên Đảo chấn động. Ngay cả Thông Thiên Hải ở bốn phía xung quanh, đều dâng lên sóng to gió lớn, tiếng động kinh thiên động địa.

– Hắn vẫn… Xuất hiện. Ở thời khắc này, hết lần này tới lần khác… Lại xuất hiện.

Bên trong Đạo Cung, giọng nói Thiên Tôn khàn khàn, chậm rãi truyền ra. Giờ phút này, hắn đang khoanh chân ngồi ở bên trong Đạo Cung. Trước mặt của hắn là một lá cờ màu máu đỏ. Trên mặt lá cờ phong ấn phân hồn của mặt quỷ, bộ dạng vừa khóc vừa cười, thoạt nhìn vô cùng quỷ dị.

– Xem ra trước đó cảm nhận được sóng dao động Bất Tử Quyển đại thành là không sai. Bạch Tiểu Thuần này… Đích xác… Bất Tử Quyển đại thành!

– Trưởng thành… Không cần đi qua nhiều thôi hóa. Thậm chí ở thời điểm bản thân ta còn không có quyết định được, chính hắn lại trưởng thành…

– Nghĩ đến… Trước đó hắn mất tích, chính là ẩn thân ở bắc mạch… Vị đại đệ tử kia của ta quả nhiên cũng không chết… Chỉ có điều, cái này đã không quan trọng nữa…

– Nhưng… Ta thật sự không muốn, lại đi một bước cuối cùng này… Nàng dù sao, cũng là cốt nhục duy nhất của ta…

Trong mắt Thiên Tôn càng thêm phức tạp. Trong sự trầm mặc hắn ngẩng đầu, ánh mắt giống như xuyên qua Đạo Cung, nhìn về phía trên một ngọn núi khác. Đỗ Lăng Phỉ đang đứng ở nơi đó, giống như buồn bã thương tổn tới cực hạn, dường như thần hồn đã chết, chỉ còn lại có thân thể.

– Chiến tranh lần này, đến cuối cùng… Có thể thật sự mở ra cánh cửa của thế giới hay không, ta không có nắm chắc. Sau khi lão quỷ canh giữ lăng mộ ngã xuống, cánh cửa của thế giới sẽ tự mình mở ra, hay sẽ vĩnh cửu đóng lại, ta cũng không có cách nào phán đoán…

– Đây có thể… Là cơ hội cuối cùng của ta… Cũng là cơ hội có khả năng thành công nhất… Cơ hội dễ như trở bàn tay…

Thiên Tôn trầm mặc hồi lâu. Sau đó, trong mắt của hắn là một mảnh huyết hồng. Dáng vẻ của hắn chậm rãi trở nên dữ tợn. Hắn dần dần ngẩng đầu lên. Trong đôi mắt huyết sắc lộ ra sự quyết đoán cùng điên cuồng.

– Ta muốn đi ra ngoài. Cho dù phải trả giá cao hơn nữa, ta cũng muốn đi ra ngoài. Lấy tư chất của ta, nếu như ta ở bên ngoài, nhất định đã sớm đột phá, trở thành cảnh giới Đại Thừa thật sự. Thậm chí trở thành Thái Cổ cũng không phải không có khả năng!

– Mà thọ nguyên của ta… Cắn nuốt Thọ Nguyên Đan đã không có hiệu quả…

Thần sắc Thiên Tôn càng thêm dữ tợn thậm chí có chút vặn vẹo. Trong hơi thở dồn dập, hắn giống như hạ quyết tâm, chậm rãi đứng lên.

– Người thủ mộ, đây đều là do ngươi ép ta!

Thiên Tôn ngửa mặt lên trời rít gào. Tiếng hô này của hắn khiến cho toàn thế giới đều run rẩy. Thời điểm sóng Thông Thiên Hải kinh thiên, thân thể Đỗ Lăng Phỉ run rẩy, có nước mắt từ từ chảy xuống… Nhưng nếu cẩn thận nhìn, có thể nhìn thấy được ở sâu bên trong mắt nàng, hình như có hai đạo phù văn, đang từ từ chớp động…

– Tiểu Thuần… Xin lỗi…

Sắc mặt Đỗ Lăng Phỉ tái nhợt. Trong tiếng thì thào, nước mắt chảy ra càng nhiều hơn. Dần dần, hai mắt vô thần.

Cùng lúc đó, trong tiếng rít gào của Thiên Tôn, tay phải của hắn chợt giơ lên, hướng về phía Cự Quỷ Thành của Man Hoang, bỗng nhiên chộp một cái!

Thiên địa biến hóa kịch liệt. Vòng xoáy cực lớn nổ mạnh, xuất hiện ở Thông Thiên Đảo, đồng thời cũng xuất hiện ở trên bầu trời của… Cự Quỷ Thành của Man Hoang!

Chính con mắt của Thiên Tôn lúc trước, trong tiếng nổ lớn, hóa thành một vòng xoáy cực lớn. Vòng xoáy này ầm ầm ầm chuyển động. Một bàn tay… Thình lình từ bên trong vươn ra, đưa về phía Bạch Tiểu Thuần… Chộp lấy!

Chapter Truyện / Chương 1002 – Tay Của Thiên Tôn