Chương 1007 – Một Giọt Nước Mắt

Chapter Truyện / Chương 1007 – Một Giọt Nước Mắt

Nô ấn trong thân, cuối cùng còn có thể theo bản năng giãy dụa. Có thể tưởng tượng được, ở trong lòng Đỗ Lăng Phỉ, tâm tư nàng không muốn tổn thương tới Bạch Tiểu Thuần ngoan cường tới mức nào.

Thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động. Hắn cảm nhận được ngón tay đang đặt ở trên thiên linh run rẩy. Hắn mở mắt ra, nhìn thấy được chính là gương mặt Đỗ Lăng Phỉ gần như vặn vẹo. Còn nữa, phù văn nô dịch trong mắt nàng nhanh chóng chớp động cùng với… Thân thể nàng rung động!

– Tiểu Đỗ Đỗ…

Trong tiếng thì thào của Bạch Tiểu Thuần, trong mắt Thiên Tôn cũng có chút phức tạp. Nhưng rất nhanh sự phức tạp này đã bị mạnh mẽ xóa đi, điên cuồng một lần nữa ngưng tụ, giơ tay phải lên. Thiên Tôn nhìn về phía nữ nhi của mình, bỗng nhiên giơ một ngón tay lên!

Dưới một chỉ này, thân thể Đỗ Lăng Phỉ chấn động mạnh một cái. Dần dần, nô ấn trong mắt thay thế tất cả sự thống khổ của nàng. Thân thể run rẩy đã bình tĩnh trở lại. Tay phải đang run rẩy cũng trở nên vững vàng, một lần nữa… Đặt ở trên thiên linh của Bạch Tiểu Thuần.

Đôi mắt nàng vô thần, nhìn Bạch Tiểu Thuần, hoàn toàn không có chút tâm tình dao động. Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại cảm nhận được loại bi ai cực hạn ở trong xương cốt nàng.

Miệng Bạch Tiểu Thuần thoáng mở ra, cuối cùng lại trầm mặc, cũng nhìn Đỗ Lăng Phỉ. Lần này hắn không nhắm mắt lại nữa. Dường như hắn cũng biết sinh mạng của mình đã đi đến điểm cuối. Hắn có thể làm, chính là ở thời điểm trước khi hồn phi phách tán, khiến cho bóng hình trước mắt, trở thành điểm vĩnh hằng cuối cùng ở trong sinh mệnh này của mình.

Ầm ầm ầm…

Ở thời điểm trận pháp Địa Cung này hoàn toàn mở ra, khi những hài cốt ở bốn phía xung quanh không ngừng dung hòa, ở trong nháy mắt khi tay phải của Đỗ Lăng Phỉ ấn ở thiên linh của Bạch Tiểu Thuần, có tiếng nổ lớn phát ra ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.

Một cảm giác đau đớn mãnh liệt không có cách nào hình dung, vào giờ phút này chợt giống như sóng dữ, dâng lên ngập trời ở trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần. Sinh lực của hắn, tu vi của hắn, máu thịt của hắn, linh hồn của hắn cùng với tất cả… Vào giờ phút này, đều bị lực hút ở trong tay Đỗ Lăng Phỉ truyền tới, điên cuồng hút đi!

Dường như tất cả mọi thứ ở trong cơ thể đều bị khuấy nát. Xương, máu thịt, kinh mạch, tất cả mọi thứ đều ở trong sự vỡ nát diệt vong này, hóa thành một mảnh sinh lực bản mạng nồng đậm đến cực hạn…

Mà sinh lực này chính là thứ Thiên Tôn cần, lúc này đang điên cuồng bị hút vào trong cơ thể của Đỗ Lăng Phỉ…

Bạch Tiểu Thuần là đại dược bất tử. Đỗ Lăng Phỉ… Lại là lò luyện đan trường sinh…

Sau khi lò luyện đan trường sinh đang hấp thu đại dược bất tử, sẽ tự lấy ra tất cả mọi thứ của mình. Lấy khi sự cô cạn, diệt sạch của lò luyện đan, ở trong một chớp mắt tử vong này, đổi lấy một viên… Bất Tử Trường Sinh Đan!

– Nhanh, sẽ nhanh thôi…

– Bất Tử Trường Sinh Đan… Ta chờ Bất Tử Trường Sinh Đan cả đời…

Thiên Tôn đứng ở một bên, điên cuồng cười ha hả. Hắn nhìn nữ nhi Đỗ Lăng Phỉ của mình, ở dưới sự điều khiển nô ấn của mình, đang nhanh chóng hấp thu tất cả mọi thứ của Bạch Tiểu Thuần. Hơi thở của hắn gấp gáp vô cùng. Khuôn mặt hắn cũng có chút vặn vẹo. Ngay cả giọng nói của hắn cũng có chút thay đổi làn điệu.

Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy kịch liệt. Trong cơ thể đau đớn mãnh liệt. Nhất từ trước tới nay, cho dù Bạch Tiểu Thuần tu luyện Bất Tử Quyển, từng chịu qua rất nhiều thống khổ. Nhưng có lẽ so với lúc này, tất cả căn bản chỉ là bé nhỏ không đáng kể.

Thân thể hắn đang từ từ gầy xuống. Tóc hắn cũng mất đi ánh sáng rực rỡ. Bất Tử Huyết trong cơ thể hắn cũng từ từ biến mất. Màu sắc của Bất Tử Cốt cũng từ từ ảm đạm. Bất Tử Cân, thịt bất tử cùng với Bất Tử Bì… Đều giống như bị thoái hóa…

Loại này, hắn không có cách nào giãy dụa, không có cách nào phản kháng. Thân thể hắn bị móc sạch. Sinh lực bị hút đi, khiến cho ý thức của Bạch Tiểu Thuần đều từ từ xuất hiện sự hoảng hốt.

Trong đầu của hắn hiện ra tất cả những gì bản thân hắn trải qua khi ở trong Man Hoang. Có Bạch Hạo, có Cự Quỷ Vương, có Hồng Trần Nữ, có Chu Nhất Tinh… Cho đến khi hiện ra Nghịch Hà Tông…

Còn có Lý Thanh Hậu, Tống Quân Uyển, Thần Toán Tử bên trong Nghịch Hà Tông… V. v…

Tất cả mọi gương mặt tồn tại ở bên trong ký ức của hắn. Vào giờ phút này, tất cả đều đang xẹt qua ở trước mắt hắn.

– Nghịch Hà Tông…

Bạch Tiểu Thuần nỉ non. Người ngoài đã không có cách nào nghe được. Hình như chỉ có chính hắn mới có thể nghe được. Dần dần, thân thể hắn càng thêm suy yếu. Tóc hắn đã khô héo, rơi lả tả xuống phía dưới. Không đợi chúng rơi vào đầm nước, liền trở thành tro bụi.

Thân thể của hắn đã gầy vô cùng. Trong mắt của hắn cũng giống như ánh nến gần tắt, ảm đạm vô cùng…

Mà giờ khắc này, trong đầu của hắn hiện lên, đã không còn là Nghịch Hà Tông nữa. Mà là… Thông Thiên hạ du đông mạch… Linh Khê Tông. Hình như ký ức cả đời này, vào giờ phút này chảy ngược. Hắn thấy được Linh Khê Tông bên trong mình, thấy được bóng người ở dưới Thảo Mộc Thạch Bi, thấy được dáng vẻ Linh Vĩ Kê ở bên cạnh mình liếm môi ngồi xổm ở nơi đó…

Thấy được Trương Đại Bàn đã đi xa đại thế giới, thấy được sư tỷ đã ngã xuống. Thấy được Hầu Tiểu Muội, thấy được tất cả…

Hắn đã sắp không còn hít thở. Trên thân thể gầy giơ xương, tất cả da đều đã nhăn nheo, tràn ngập nếp nhăn. Đồng thời, cũng có từng vết bầm tử vong, không ngừng khuếch tán… Hàm răng của hắn cũng bắt đầu từ từ rơi ra. Toàn thân hắn thoạt nhìn, giống như một cái xác khô, giống như bị chôn vùi bên trong mộ từ rất lâu…

Thậm chí hắn đã không cảm giác được thống khổ. Cái tay trên thiên linh kia, giống như một cái hố đen đang không ngừng cắn nuốt. Hắn hình như đã thành thói quen với sự đau đớn mãnh liệt này.

Bất Tử Quyển của hắn đã bị hút đi tám phần mười. Sinh lực của hắn cũng như vậy. Chỉ còn lại ý thức dần dần hiện ra không còn là Linh Khê Tông nữa. Mà là… Mạo Nhị Sơn.

Hắn hình như mơ hồ nhìn thấy được, ở trên Mạo Nhi Sơn có một người thiếu niên, cũng không biết là cầm thế nào, lại đặt cả bảy tám cái búa cùng dao làm bếp, đều ở trên người. Trong lúc lên núi, ném lung tung ra ngoài… Ở đỉnh núi kia, ở trong thiên lôi, nén hương đang cháy dở…

Nhìn bộ dạng của người thiếu niên này khẩn trương lại mang theo cảm giác tức cười. Bạch Tiểu Thuần muốn cười, nhưng hắn không khống chế được thân thể mình. Có lẽ, đây cũng là chuyện tốt. Bởi vì giờ khắc này, hình dáng của hắn chỉ còn lại da bọc xương, giống như bộ xương khô. Nếu như cười, như vậy có thể còn khó coi hơn, càng dọa người hơn so với khóc.

Ý thức của hắn càng thêm mơ hồ, dường như không cảm giác được thân thể mình, giống như vào giờ phút này linh hồn muốn lao lên trên không trung. Hình như trên bầu trời có một vòng xoáy, đang hút đi tất cả mọi thứ của mình, muốn hút cả linh hồn mình qua đó…

Sinh lực của hắn đã chỉ còn lại không đến một phần… Da tay của hắn không chỉ là khô nhăn, cũng xuất hiện vết nứt nẻ. Hình như vừa đụng tới, sẽ trở thành tro bụi, giống như lục phủ ngũ tạng của hắn vậy.

Lực lượng của Bất Tử Quyển đã muốn hoàn toàn biến mất. Chỉ có xương của hắn… Hình như vẫn ẩn chứa một tia lực lượng bất tử cuối cùng. Mặc dù tản ra ánh sáng màu vàng đã không nhiều lắm, nhưng trong da tay của hắn vỡ nát, vẫn có thể lộ ra…

Cũng chính là vào lúc này, trong đầu của hắn hiện ra hình như sẽ là hình ảnh cuối cùng… Trong hình ảnh kia, một tiểu đồng khóc quỳ gối bên giường, nhìn người thân trên giường hấp hối, tiếng khóc rất lớn, rất lớn…

– Tiểu Thuần… Không cần phải sợ…

Một bàn tay lạnh như băng, từ từ xoa ở trên trán của tiểu đồng, giọng nói suy yếu, khe khẽ thì thào.

– Cầm nén hương này… Ngươi không phải là mộng tưởng trở thành tiên nhân sao… Cầm lấy nó…

Tiểu đồng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt, cầm lấy que hương kia. Nhưng lại ngơ ngác nhìn người thân của mình mất đi tất cả khí lực, cánh tay rũ xuống ở trước mắt mình. Trong sự kinh ngạc, nước mắt hắn lại không ngừng được, chảy xuống.

Hắn hình như ngẩn người rất lâu, rất lâu. Cho đến có người xông vào bên trong căn phòng, ôm hắn lên. Sau đó, tiểu đồng nhìn người hàng xóm từ bên ngoài đi tới, nhìn ánh mắt đồng tình của mỗi người bọn họ, nhìn bọn họ nâng thi thể của người thân lên… Tiểu đồng lặng lẽ lui vào trong góc, ôm đầu gối của mình, trong tay nắm chặt chính là que hương kia…

– Tại sao phải có tử vong… Ta… Ta muốn cả đời đều còn sống. Ta muốn cho người bên cạnh ta, cả đời đều sống… Sống thật vui vẻ… Ta muốn… Trường sinh!

Giọng nói của tiểu đồng vang vọng ở bên trong đầu Bạch Tiểu Thuần. Mặc dù càng lúc càng xa, giống như sắp biến mất, nhưng hình như ở trong lòng Bạch Tiểu Thuần, đã sớm trở thành vĩnh hằng…

Một cảm giác mệt mỏi nhất từ trước tới nay, bắt đầu hiện lên. Ý thứ của Bạch Tiểu Thuần hình như trong giọng nói của tiểu đồng ở nơi vĩnh hằng, từ từ đi xa, càng lúc càng xa…

Nhưng ngay khi ý thức của hắn gần tiêu tan, trong chớp mắt, bỗng nhiên… Có một giọt nước mắt rơi vào phía trên cánh tay khô nứt nẻ của hắn, thấm vào bên trong, ở trong ý thức càng thêm hỗn loạn của hắn, từ từ tản ra.

– Nước mắt…

Bạch Tiểu Thuần thì thào. Hắn dường như cảm nhận được sự cay đắng trong giọt nước mắt này. Hắn sử dụng một tia khí lực cuối cùng, miễn cưỡng mở mắt ra. Trong mơ hồ, hắn dường như thấy được trước mặt… Thân thể Đỗ Lăng Phỉ run rẩy, nô ấn trong mắt chớp động cực kỳ mãnh liệt, hai mắt dường như muốn bạo phát ra, nhưng vẫn giãy dụa. Cho dù bản thân diệt sạch, cũng muốn nâng tay phải lên!

– Cha… Cầu xin cha…

Trong sự giãy dụa run rẩy, Đỗ Lăng Phỉ nô ấn đè ép xuống nàng, nàng mở miệng tuyệt vọng chật vật nói.

Giọng nói này, tuy rất hơi, nhưng lại giống như thiên lôi, nổ vang ở trong tâm thần của Thiên Tôn, khiến cho thân thể Thiên Tôn cũng run rẩy.

Chapter Truyện / Chương 1007 – Một Giọt Nước Mắt