Chương 1009 – Nhị Thập Nhị Sắc Hỏa

Chapter Truyện / Chương 1009 – Nhị Thập Nhị Sắc Hỏa

Trong cả đời này của Bạch Tiểu Thuần, đây là một lần nguy cơ sinh tử mãnh liệt nhất. Hắn không có cách nào ngăn cản, cũng không có khí lực giãy dụa. Tất cả mọi thứ, sau khi Thiên Tôn ra tay khiến cho hắn cùng với Đỗ Lăng Phỉ mạnh mẽ dung hợp, hình như lại đã trở thành kết cục đã định.

Quyết định tu luyện cả đời này của hắn, cuối cùng sẽ cùng với Đỗ Lăng Phỉ, ở dưới trận pháp giống như lò luyện đan này, hóa thành một viên tuyệt thế đại đan khiến cho Thiên Tôn từ nay về sau siêu thoát.

Kết cục này, trước khi Bạch Tiểu Thuần tới đây, từ trước tới nay hắn chưa từng từng nghĩ, mặc dù trước đây Hàn Môn lão tổ từng ý vị thâm trường nói qua, hắn sớm hay muộn, sẽ phản bội lại Thiên Tôn.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn ngây thơ cho rằng, có Đỗ Lăng Phỉ ở đây, giữa mình cùng Thiên Tôn lại không có thâm cừu tựa như biển. Sau lưng của hắn còn có người thủ mộ, còn có đệ tử Bạch Hạo, quá nhiều con át chủ bài, khiến cho Bạch Tiểu Thuần có tự tin nhất định.

Chỉ là… Tất cả những điều này cũng chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước…

Ý thức của hắn từ lâu đã mơ hồ. Khác nhau chính là, đến khí tức từ trên người Đỗ Lăng Phỉ, khiến cho hai người ở trong lúc dung hợp này, trong đầu Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt có được sự tỉnh táo.

– Có thể tất cả những điều này, cũng là tính toán của… người thủ mộ…

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần thì thào, ý thức lại mơ hồ.

Gần như khi Bạch Tiểu Thuần ý thức được người thủ mộ ở trong lần nguy cơ sinh tử này của mình đã làm ra một lực thúc đẩy nào đó. Đồng thời, bên trong Man Hoang, sâu bên trong mặt đất của Khôi Hoàng Thành, trong đống đổ nát dưới ba thành, trên tòa nhà hình tháp không trọn vẹn này, người thủ mộ khoanh chân ngồi ở chỗ đó, hai mắt vẩn đục mở ra.

– Bạch Tiểu Thuần, hi vọng ngươi… Không nên hận ta, đây là sứ mệnh tồn tại của ta… Cũng là sứ mệnh của Minh Hoàng.

Người thủ mộ cay đắng, nhỏ giọng nói. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía hư vô.

Ở điểm cuối nơi hư vô của này Man Hoang, có một Hoàng Hà người ngoài không nhìn thấy được, nước sông tối tăm, cuồn cuộn chảy xuôi không ngừng, đại biểu ngược lại với sinh lực của Thông Thiên Hải. Con sông này đại biểu… Là tử vong.

Bên trong nước sông, chảy xuôi vô số oan hồn. Những linh hồn này đang giãy dụa rít gào, nhưng lại không có cách nào rời khỏi nước sông, chỉ có thể theo nước sông chảy đi xa, đưa vào luân hồi…

Sông này, tên là Minh Hà.

Ở chỗ điểm cuối hư vô này, đầu nguồn Minh Hà này… Ở trên nước sông dồi dào giống như nước biển, tồn tại một chỗ cung điện tối tăm. Cung điện này lộ ra khí tức tử vong, trong băng hàn vô cùng, hoàn toàn không có chút tồn tại của ngọn đèn dầu.

Đây là… Minh Cung!

Trong Minh Cung, Minh Hoàng thế hệ này Bạch Hạo, lặng lẽ ngồi ở chỗ đó. Trên người của hắn mặc đế bào, toàn thân từ trên xuống dưới tản ra một khí tức tử vong nồng đậm.

Nhưng trên mặt hắn lại không có sự uy nghiêm thường ngày, mà là tràn ngập sự lo lắng. Mức độ lo lắng này mãnh liệt tới mức dường như ảnh hưởng tới Minh Cung, ảnh hưởng tới Minh Hà, khiến cho nước sông ở bốn phía xung quanh thỉnh thoảng truyền ra tiếng sóng lớn.

Trong mắt Bạch Hạo đầy vẻ lo lắng. Trước đó hắn tận mắt nhìn thấy được dưới bàn tay khổng lồ của Thiên Tôn, người thủ mộ đã thất bại. Hắn ở đây trong lúc xuất thủ, cũng bị Thiên Tôn phá tan.

Mà Thiên Tôn tới không có ý tốt. Mục đích sau khi hắn dẫn Bạch Tiểu Thuần đi là gì, Bạch Hạo mặc dù không biết tất cả, lại có thể suy đoán được một chút. Hắn biết, thời khắc này sư phụ nhất định là đang nguy cơ vạn phần!

Hắn hiểu rõ, phóng tầm mắt bên trong toàn thế giới, hiện tại… Người duy nhất có thể cứu sư phụ, chỉ có mình!

Người thủ mộ suy yếu, trong lòng hắn biết rất rõ. Hắn cũng biết người thủ mộ hiện tại có thể sẽ trở về đất cũ bất cứ lúc nào, không còn tiếp tục cường hãn giống như trước kia. Hắn còn hiểu rõ, cho dù mình là Minh Hoàng, lại tuyệt không phải là đối thủ của Thiên Tôn…

– Sư phụ…

Bạch Hạo chua chát nói nhỏ, tâm thần không ngừng hiện lên từng hình ảnh lúc trước ở cùng với sư phụ khi ở Man Hoang.

Đó là người thân duy nhất của hắn. Đó là người hắn cả đời này đều biết ơn. Đó là người Bạch Hạo hắn đã từng phát ra lời thề, phải dùng tính mạng đi bảo vệ…

Đó cũng là… Thời gian vui sướng nhất… trong cả đời này của hắn.

Dần dần, hình ảnh trong đầu hắn biến mất. Cuối cùng chỉ còn lại có một hình ảnh… In thật sâu vào trong linh hồn hắn, cả đời này cũng không có cách nào xóa đi.

Trong hình ảnh, Bạch Tiểu Thuần quay lưng lại với mình, thản nhiên mở miệng, nói cho hắn biết, từ nay về sau, thu hắn làm đệ tử…

– Sư phụ…

Lần này Bạch Hạo lại mỉm cười. Trong nụ cười của hắn mang theo sự quyết đoán, mang theo sự kiên quyết, còn có một tia kiên định mãnh liệt!

Hắn hiểu rõ, muốn từ trên Thông Thiên Đảo, ở trước mặt Thiên Tôn cứu sư phụ đi… Chỉ có một biện pháp có thể làm được!

Đó chính là… Chế luyện ra đột phá cực hạn mảnh thế giới này… Nhị thập nhị sắc hỏa!

Trước lúc này, cho dù Bạch Tiểu Thuần đã là Thiên Nhân, nhưng Bạch Hạo đối với cách điều chế thôi diễn nhị thập nhị sắc hỏa, vẫn không có dừng lại. Cho đến cuối cùng, hắn ở dưới sự thôi diễn này, đã hiểu ra được, cực hạn của mảnh thế giới này, chính là nhị thập nhất sắc hỏa.

Trừ khi là tình huống đặc biệt, nếu không, không có khả năng xuất hiện nhị thập nhị sắc hỏa. Bởi vì nhị thập nhị sắc hỏa, sau khi vượt ra khỏi cực hạn của thế giới, có thể khiến tất cả các đa sắc hỏa đều chỉ còn là phàm hỏa. Nhị thập nhị sắc hỏa, đã là tiên hỏa!

Mà một khi nhị thập nhị sắc hỏa xuất hiện, lập tức trở thành lực lượng mạnh nhất không gì sánh kịp bên trong mảnh thế giới này, nhị thập nhị sắc hỏa này có thể đốt cháy tất cả tồn tại bên trong thế giới.

Mà ngọn lửa như vậy có đủ để đi đối đầu với Thiên Tôn, khiến cho Bạch Hạo ở trước mặt Thiên Tôn, có khả năng cứu được Bạch Tiểu Thuần rời đi hay không?

Chỉ là… Muốn chế luyện ra nhị thập nhị sắc hỏa, thế gian này đã không có hồn gì, có thể sử dụng làm lửa luyện. Cho dù là lấy tất cả linh hồn bên trong Minh Hà tới chế luyện, cuối cùng cũng chỉ dừng lại ở hai mươi mốt sắc.

– Chỉ có một biện pháp…

Thần sắc Bạch Hạo trở nên nghiêm nghị. Trong tiếng thì thào, sự kiên định trong mắt hắn nồng đậm đến cực hạn, quyết đoán vô cùng!

Biện pháp này, chính là tham khảo phương pháp luyện hỏa của gia tộc Lâm nhi, lấy linh hồn của Minh Hoàng, làm nguyên liệu chính, thiêu đốt bản thân, luyện hóa linh hồn của mình hồn… Mới có thể chế luyện ra nhị thập nhị sắc hỏa… có một không hai trên thế giới này!

Chỉ có biện pháp này, mới có thể làm được!

Dù sao, hắn là Minh Hoàng, là tồn tại bên trong thế giới này khống chế Minh Hà, nắm trong tay luân hồi giống như thần linh vậy!

– Sư phụ… Ta tới cứu sư phụ…

Bạch Hạo cười. Vừa cười, nước mắt hắn chảy xuống. Nhưng quyết định của hắn hoàn toàn không có giảm bớt.

Cho dù sử dụng biện pháp này phải trả cái giá cực lớn, hắn có thể không chịu nổi, nhưng hắn vẫn… Không hối hận!

Cho dù biện pháp này, sẽ làm Bạch Hạo hắn từ đó về sau… Bị xóa đi tất cả khí tức tồn tại, hắn vẫn… Không oán!

Bởi vì, đó là sư phụ của hắn. Ở thời khắc năm đó, khi hắn quỳ lạy về phía Bạch Tiểu Thuần, hắn đã quyết định… Ơn thầy giống như trời!

Nước mắt của hắn không phải là thực chất. Khi chảy xuống, trong nháy mắt trở thành một phần của nước Minh Hà. Bạch Hạo hít một hơi thật sâu, chậm rãi đứng lên. Tay phải hắn bỗng nhiên giơ lên, vung mạnh lên.

– Hồn tới!

Nhất thời bên ngoài Minh Cung này, oan hồn vô tận bên trong Minh Hà chợt từ bốn phương tám hướng, gào thét lao đến, xuyên qua Minh Cung. Ở bốn phía xung quanh Bạch Hạo, dần dần hình thành một vòng xoáy cực lớn.

Vòng xoáy này ầm ầm ầm chuyển động. Trong lúc đó tay trái của Bạch Hạo bấm quyết, bỗng nhiên chỉ một cái về phía mi tâm. Theo đầu ngón tay hạ xuống, nhất thời thân thể hắn giống như bị thiêu đốt. Có hỏa diễm từ trong cơ thể hắn chợt phát lên!

Đây là nhất sắc hỏa…

Không kết thúc. Theo hai tay Bạch Hạo nhanh chóng bấm quyết, hồn biển ở bốn phía xung quanh xoay tròn nhanh hơn. Từng tia hồn bay ra, dung nhập Bạch trong cơ thể Hạo, khiến cho ngọn lửa trên người hắn, bằng tốc độ kinh người, không ngừng tăng lên.

Nhị sắc hỏa, tam sắc hỏa, tứ sắc hỏa…

Cũng chỉ là trong thời gian mấy hơi thở, biển lửa trên người Bạch Hạo càng lúc càng dồi dào. Màu sắc của biển lửa cũng đã trở thành thập sắc hỏa!

Vẫn còn tiếp tục!

Nếu như bên trong thế giới này có một người có thể ở trên phương diện luyện hỏa, chạy song song cùng với Bạch Tiểu Thuần, thậm chí sẽ có chút vượt qua… Như vậy người này chỉ có thể là… Đệ tử của Bạch Tiểu Thuần, Minh Hoàng thời nay… Bạch Hạo!

Trong tiếng nổ lớn, thân thể Bạch Hạo càng thêm thiêu đốt. Trong biển hồn ở bốn phía xung quanh, vô số hồn điên cuồng lao đến, cho đến khi ngọn lửa trên người Bạch Hạo trở thành mười bảy màu, mười tám màu thậm chí mười chín màu…

Không kết thúc!

Sự kiên quyết trong mắt Bạch Hạo càng thêm kiên định. Hắn vung hai tay lên. Tất cả linh hồn ở bốn phía xung quanh, ở một tích tắc này tất cả đều chấn động, đồng thời dũng mãnh tràn vào. Sau đó một tiếng nổ ngập trời bỗng nhiên vang vọng ở toàn bộ Minh Cung, chỗ đầu nguồn của Minh Hà.

Thập nhị sắc hỏa!

Nhị thập nhất sắc hỏa!

Cho đến giờ phút này, Bạch Hạo ngẩng đầu, nhìn về phía hư vô, phát ra một tiếng gào thét mạnh nhất của hắn!

Ở trong tiếng rít gào này, linh hồn của hắn… Đột nhiên thiêu đốt. Mượn lực thiêu đốt này, mượn linh hồn của bản thân Minh Hoàng, lấy Minh Hà làm gốc rễ, lấy hồn phách làm cơ sở. Bên trong cặp mắt của Bạch Hạo đều bị ngọn lửa tràn ngập. Lúc này nhị thập nhất sắc hỏa trên thân thể hắn… Dần dần… Xuất hiện thêm một màu sắc!

Chính là… Nhị thập nhị sắc hỏa!!

Ở trong chớp mắt khi nhị thập nhị sắc hỏa này xuất hiện. Toàn bộ thiên địa Man Hoang hình như cũng không có gì thay đổi. Dường như tất cả vẫn như bình thường. Nhưng tất cả tu sĩ hai bên đang chiến đấu ở trên chiến trường đều không biết tại sao trong lòng run lên. Dường như ở bên trong thiên địa này đột nhiên hạ xuống một khí tức bọn họ không nhìn thấy được, nhưng khiến cho linh hồn bọn họ đều phải run rẩy!

Nguyên Anh cũng tốt, Thiên Nhân cũng được, cho dù là Bán Thần… Tất cả đều ở bên tỏng một tích tắc này, toàn bộ tâm thần chấn động mạnh, hoảng sợ hít một hơi thật sau!

Không chỉ là Man Hoang, còn có tất cả sinh linh trên Thông Thiên đại lục. Bất luận là tu sĩ hay mãnh thú, cho dù là thảm thực vật hoặc là người phàm. Tất cả đều ở bên trong trời cao của toàn thế giới này, xuất hiện lưới thế giới với phạm vi khổng lồ nhất từ trước tới nay bao trùm tất cả màn trời…!

Mơ hồ, ở trong một chớp mắt này, tất cả tồn tại bên trong toàn thế giới, dường như bên tai đều nghe được tiếng nói thì thào khe khẽ đến từ trong hư vô, cùng uy áp không có cách nào tưởng tượng được đè ép xuống!

– Sư phụ… Ta tới cứu sư phụ!

Chapter Truyện / Chương 1009 – Nhị Thập Nhị Sắc Hỏa