Chương 1014 – Vẫn Có Một Tia

Chapter Truyện / Chương 1014 – Vẫn Có Một Tia

Chỉ là… Cũng chỉ còn khoảng không…

– Hạo nhi!

Trong một tích tắc này, ý thức của Bạch Tiểu Thuần từ trong mê man ầm ầm thức tỉnh. Dường như có một bi ai không có cách nào hình dung, hình thành sóng biển, khiến hắn từ bên trong vô tận hư vô, hoàn toàn tỉnh lại!

Cũng trong một chớp mắt này, ánh mắt hắn bỗng nhiên mở ra. Hắn ngơ ngác nhìn vào khoảng trống trước mắt. Hồn của Bạch Hạo đã theo nhị thập nhị sắc hỏa, tiêu tan…

Trong khoảng trống này chỉ có một tia lửa, hình như đại biểu cho ấn ký cuối cùng của Bạch Hạo tồn tại ở trong mảnh thiên địa này. Tia lửa ở trong sự tiêu tan này, rơi vào trong lòng bàn tay Bạch Tiểu Thuần nâng lên, lưu lại một dấu vết tổn thương.

Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy. Hắn nâng tay lên, ở giữa không trung không có cách nào buông xuống. Vào giờ phút này, nước mắt của hắn không ngừng chảy xuống.

Hắn không nhìn thấy được cảnh tượng Bạch Hạo cuối cùng tản đi. Nhưng hắn cảm nhận được bên trong tính mạng của mình, hình như từ giờ khắc này, vĩnh viễn mất đi đồ nhi của mình…

Nước mắt hắn từ trên người, rơi vào trên mặt đất đổ nát. Toàn thân thể của hắn bị một sự bi thương nồng đậm nhất từ trước tới nay, trực tiếp bao trùm.

Bạch Tiểu Thuần không phải là không có trải qua người thân bằng hữu tử vong ở bên cạnh. Nhưng lúc này đây Bạch Hạo tiêu tan, khiến cho trong đầu Bạch Tiểu Thuần rơi vào trong một mảnh tĩnh mịch…

Bi thương đến trình độ lớn nhất, không thể nào rít gào, mà là không có ý thức rơi lệ…

Trong đầu của hắn hiện ra hình ảnh năm đó khi hắn lần đầu tiên nhìn thấy được Bạch Hạo, hiện ra hình ảnh hồn của Bạch Hạo thức tỉnh, hiện ra hình ảnh hai người sống nương tựa lẫn nhau ở trong Man Hoang…

– Bạch Hạo, từ đó về sau, ta chính là sư phụ của ngươi!

– Hạo nhi, ngươi cảm thấy chuyện này, vi sư làm như thế nào!

– Ha ha, Hạo nhi ngươi yên tâm. Chuyện này vi sư có kinh nghiệm!

Những hình ảnh này, hết lần này tới lần khác hiện lên ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần. Thân thể hắn run rẩy không ngừng. Bàn tay nâng lên vẫn còn không có cách nào buông xuống. Thậm chí theo bản năng, hắn lại nắm lấy một chút. Hình như hắn không tin, Bạch Hạo đã ngã xuống…

– Hạo nhi…

Bạch Tiểu Thuần thì thào. Theo nước mắt chảy xuống, tiếng khóc của hắn cũng dần dần truyền ra. Tiếng khóc kia vang vọng ở trong đống đổ nát này, ẩn chứa nỗi buồn vô tận, ẩn chứa đau thương thật sâu…

– Tại sao phải đánh đánh giết giết… Tại sao phải có người đã chết… Vì sao…

– Tu tiên, không phải là vì trường sinh sao… Vì sao…

Ở trong nước mắt không ngừng rơi xuống, ở trong sự bi thương vô tận này, ở trước mắt nghi ngờ trước sau vẫn tồn tại từ thời khắc bắt đầu bước lên con đường tu hành, giọng nói của Bạch Tiểu Thuần càng thêm suy yếu.

Hắn vốn chỉ còn lại có một tia sinh lực. Bạch Hạo rời đi, khiến cho trong cơ thể hắn ngưng tụ ra một cảm giác buồn bã không có cách nào tưởng tượng được. Nỗi buồn này khó có thể tản ra. Chỉ là nước mắt khó có thể phát tiết được một phần vạn nỗi buồn đó.

Nếu không thể phát tiết ra ngoài, ở dưới sự bi ai này lắng đọng, lại hình thành gió lạnh diệt sạch một tia lửa sinh mạng cuối cùng của hắn, ở trong thế giới của hắn, hóa thành gió bão, đóng băng tất cả…

Ở trận gió lốc này, trước khi muốn đóng băng sinh mệnh của hắn, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, liếc mắt thoáng nhìn người thủ mộ. Ở trong mắt của hắn… ở sâu bên trong sự bi thương này, lúc nhìn về phía người thủ mộ, mặc dù lộ ra một phần phức tạp… Nhưng phần nhiều lại là hận!

Hắn làm sao có thể không rõ. Bất luận là Đỗ Lăng Phỉ hay Bạch Hạo, tình cảnh của bọn họ hôm nay, phía sau tất cả những điều này… Đều có người thủ mộ thúc đẩy…

Không quan tâm người thủ mộ là vì cái gì, Bạch Tiểu Thuần đều tuyệt đối không thể tha thứ!!

Loại ánh mắt mang theo hận ý này, từ trước tới nay chưa từng xuất hiện ở trên người Bạch Tiểu Thuần!

Hắn trước sau vui vẻ, trước sau vui sướng, thậm chí gần như tấm lòng son đơn thuần, hình như theo ánh mắt hận ý này sinh ra, tất cả trí nhớ bị phủ bụi, chôn cất ở trong thiên địa.

Cười thảm một tiếng, hai mắt Bạch Tiểu Thuần nhắm nghiền.

Người thủ mộ cảm thấy cay đắng. Hắn thấy được hận ý trong mắt Bạch Tiểu Thuần, cũng cảm nhận được sinh lực của Bạch Tiểu Thuần ở trong sự bi thương này giống như đóa hoa chưa nở, đã nhanh chóng héo rũ…

Ngồi khoanh chân ở trên tháp đổ nát, tận mắt được tất cả những điều này, trong sự trầm mặc, hắn than nhẹ.

Nếu có khả năng, hắn cũng không nguyện ý để Bạch Hạo ngã xuống. Có lẽ cho dù là hắn, cũng không có cách nào cứu được hồn của Bạch Hạo bị thiêu đốt ở bên trong nhị thập nhị sắc hỏa này. Cuối cùng hắn chỉ có thể âm thầm giúp đỡ một chút, có thể có một tia sinh lực này… Hắn không xác định, cũng không có nói ra khỏi miệng.

– Bạch Tiểu Thuần…

Người thủ mộ nhỏ giọng nói, âm thanh tang thương, vang vọng ở bên trong đống đổ nát này.

– Lão phu mặc dù định ra kế sách… Nhưng ở trong quá trình này phát sinh, không phải mỗi một chi tiết đều có thể khống chế…

– Tất cả mọi thứ đều là vì… Bất Tử Trường Sinh Công…

– Bất tử giống như dương, trường sinh giống như âm…

Giọng nói già dặn của người thủ mộ truyền vào trong tai Bạch Tiểu Thuần, nhưng không có cách nào thức tỉnh lại ý thức của Bạch Tiểu Thuần đang chìm đắm ở trong bi thương, vẫn héo rũ.

Hình như những lời này của người thủ mộ cũng không phải là nói với Bạch Tiểu Thuần. Dường như… Hắn đang nói với chính mình. Hắn muốn dùng những lời này, để kiên định suy nghĩ của riêng mình, tới làm kiên định niềm tin về sứ mạng của mình.

– Phương pháp của hai quyển Khôi Hoàng này, truyền thừa đã lâu, chính là ở trong tai họa lớn của vĩnh hằng, ngưng tụ ra… Hi vọng cho mọi người…

Người thủ mộ nhỏ giọng nói. Âm thanh càng thêm tang thương, giống như từ trong năm tháng truyền đến.

– Đáng tiếc, một mình tu luyện bất kỳ một quyển nào, đều khó khăn nặng nề. Người huyết mạch Khôi Hoàng có huyết mạch gia tăng, người có thể thành đều hiếm thấy. Càng không cần phải nói người có huyết mạch loãng ở trên thế gian này… Cho dù là tu tới đại thành… Cũng vì không có cách nào âm dương quy nhất. Chung quy khó có thể đột phá. Thời điểm đi tới đại thành, đã là điểm cuối.

– Muốn sau Bất Tử Quyển, lại tu thành Trường Sinh Quyển, khó khăn kia lớn tới mức không có cách nào tưởng tượng được… Từ cổ chí kim, không người nào có thể làm được… Mặc dù biết rất rõ ràng yêu cầu của phương pháp tu luyện này… Chính là chết một lần mới có thể làm được!

– Bởi vì… Ngược lại của bất tử là tử vong. Trường sinh thì ngược lại. Tuy là đoản mệnh, nhưng trên thực tế cũng tử vong…

– Giữa bất tử và trường sinh, nối liền chúng… Lại là tử vong… Chỉ có điều loại tử vong này, không phải là chân chính ngã xuống, mà là giống như Huyết Tổ, hơi thở hôm qua, đổi lấy thức tỉnh hôm nay!

Người thủ mộ thì thào. Những lời này, hắn vốn không nói ra miệng. Nhưng hôm nay hắn đã không chú ý được quá nhiều. Theo Bạch Hạo tử vong, theo Minh Hoàng ngã xuống, người thủ mộ hiểu rõ, mảnh thế giới này… Đã chạy tới điểm cuối.

Từ nay về sau, thế gian lại không luân hồi nữa. Tất cả hồn tử vong đều sẽ bồng bềnh ở trong thiên địa. Hôm nay, Minh Hà sợ là cũng sẽ theo Bạch Hạo chết đi, sẽ khô hạn…

Hồn ở bên trong Minh Hà, sợ rằng sẽ chen chúc ra, khuếch tán toàn thế giới…

– Chỉ có từng trải qua tử vong, giống như là có cầu nối, mới có thể khiến cho người Bất Tử Quyển đại thành… Có thể có tư cách, tu luyện Trường Sinh Quyển…

-…Nhưng lại chỉ là tư cách mà thôi. Muốn khiến cho Trường Sinh Quyển đại thành… Yêu cầu tiêu tốn thời gian, quá lâu quá lâu… Tiếng thở dài của người thủ mộ khuếch tán ở trong đống đổ nát này.

Hắn không có thời gian này, cũng không có cách nào đi phán đoán ở trong quá trình này có xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, do đó dẫn đến tất cả hi vọng tan biến, dẫn đến sứ mệnh của mình kết thúc.

Cho dù đây mới là kế hoạch chân chính, ở thời điểm trước khi Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, năm đó Huyết Tổ ngã xuống, hắn cùng với Huyết Tổ thương nghị… Nhưng hôm nay, theo Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, theo Bạch Tiểu Thuần có tư chất trên phương diện Bất Tử Quyển, người thủ mộ đối với kế hoạch của mình trước đây, tiến hành chỉnh sửa lại.

Hắn bỏ qua Huyết Tổ, đặt hi vọng ở trên người Bạch Tiểu Thuần!

Sau đó tất cả mọi chuyện tiếp theo, cũng bởi vậy mà có cải biến. Nhưng vẫn có một nhân tố quan trọng hơn, khiến cho người thủ mộ có lòng tin đối với kế hoạch sửa lại của mình, hơn là kế hoạch ban đầu.

– Thông Thiên đạo nhân… Không suy nghĩ tới tà niệm, thiên tư của hắn mạnh mẽ… Là điều cả đời lão phu ít thấy… Bất Tử Trường Sinh Công, rốt cuộc bị hắn dùng lối đi tắt khác, sáng tạo ra Bất Tử Trường Sinh Đan…

Hai mắt của người thủ mộ nhắm nghiền, âm thanh vẫn già nua vang vọng khắp nơi.

Hắn muốn khiến cho Bạch Tiểu Thuần thay thế được Huyết Tổ, trở thành hi vọng để mình hoàn thành sứ mệnh. Hắn muốn để cho Bạch Tiểu Thuần tu luyện Trường Sinh Quyển!

Không phải làm từng bước tu hành, mà là… Học cấp tốc!!

Theo người thủ mộ thấy, phương pháp kết hợp do Thông Thiên đạo nhân sáng tạo ra Bất Tử Trường Sinh Đan này cũng kinh diễm tuyệt luân. Người thủ mộ yêu cầu trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần, có một tia khí tức Trường Sinh Quyển cùng hoàn toàn dung hợp thân thể hắn!

Khí tức này đúng là hạt giống, có thể khiến cho người thủ mộ ở dưới biện pháp của Thông Thiên đạo nhân, sử dụng của mình ở trên cơ sở mấy năm nay sáng tạo phương pháp khác, kích phát hạt giống, khiến cho Bạch Tiểu Thuần học cấp tốc!

– Cho nên… Ta lợi dụng Thông Thiên đạo nhân nóng lòng muốn rời khỏi mảnh thế giới này, lần lượt cắt đứt kế hoạch cùng bố trí của hắn, bày ra bộ dạng phải đưa hắn vào chỗ chết…

– Ở dưới sự ép buộc của ta, ở dưới sự điên cuồng của bản thân hắn, hắn quả nhiên lựa chọn hùm dữ ăn thịt con… Lão phu… Cũng mượn cơ hội này, trái lại lợi dụng Thiên Tôn cùng Đỗ Lăng Phỉ… Khiến bên trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần ngươi ở trong quá trình dung hợp này phát sinh… Một tia khí tức Trường Sinh Quyển.

Người thủ mộ ngẩng đầu, lại mở mắt ra nhìn Bạch Tiểu Thuần, suy yếu mở miệng.

Chapter Truyện / Chương 1014 – Vẫn Có Một Tia