Chương 1028 – Long Trời Lở Đất

Chapter Truyện / Chương 1028 – Long Trời Lở Đất

Thế Giới Chi Bảo Bắc mạch là đòn sát thủ của Bạch Tiểu Thuần!

Theo ngón tay hạ xuống, mảnh bắc mạch Thông Thiên lúc này đã không còn là đại lục Băng Nguyên, lại ầm ầm chấn động. Tất cả ngọn núi trên đó ở dưới đạo pháp của Thông Thiên đạo nhân, đã sớm hóa thành tro bụi.

Thời khắc này chấn động, khiến cho đại lục này vốn đã bị tàn phá, lập tức lại truyền ra tiếng nổ lớn kinh thiên. Ở dưới âm thanh này, những tiếng răng rắc răng rắc vang lên, khiến cho thế giới nổ lớn, thiên địa chấn động.

Từng vết nứt cực lớn theo Thông Thiên Hà đã khô cạn ở hai bên bắc mạch lập tức lan tràn ra, cho đến cuối cùng tới chỗ tiếp giáp với Man Hoang, lại giống như trực tiếp gãy!

Toàn bộ đại lục bắc mạch ầm ầm run rẩy, bắt đầu nghiêng đi, lên xuống không ngừng. Có thể nhìn thấy được vô số đá vụn rơi xuống. Nơi mặt đất của bắc mạch cùng Man Hoang bị gãy đôi, nâng lên thật… Cuối cùng chậm rãi phóng lên trên không trung!

Sau khi phóng lên trên không trung, cả một khối đại lục bồng bềnh. Điều này khiến cho toàn thế giới vào giờ phút này đều có thể nhìn thấy được. Vô số người hít sâu, vô số người hoảng sợ kinh ngạc kêu lên. Ở trong thời khắc sinh lực này trôi qua, điều này đã trở thành hình ảnh khiến tất cả mọi người chấn động, cả đời này cũng không có cách nào quên được.

– Trời ạ, này… Đây là cái gì?

– Đó là… Bắc mạch sao?

Cũng chính là ở trong nháy mắt khi đại lục bắc mạch phóng lên trên không trung, đại lục này đột nhiên tản ra ánh sáng màu xanh nhạt. Cẩn thận quan sát, có thể nhìn thấy được những ánh sáng này thình lình đều từ trong từng vết nứt kia tản ra. Theo ánh sáng càng thêm mãnh liệt, tất cả sinh mạng trên đại lục bắc mạch đều biến mất, bị hút vào đến bên trong thế giới pháp bảo. Cùng lúc đó, những tiếng ầm ầm vang vọng không ngừng. Từng khối đá lớn đá vụn, từ trên đại lục bắc mạch rơi xuống. Cho đến khi toàn bộ bắc mạch, trên bầu trời… ở dưới vô số hòn đá rơi xuống, hình thành hình dáng của một thanh… Đại kiếm!

Hình thành… Thế Giới Chi Bảo, Bắc Mạch Đại Kiếm!

Đại kiếm màu xanh lam, khiến cho thế giới đã tử vong này vẫn bị ảnh hưởng. Các nếp uốn trên bầu trời càng nhiều hơn. Mặt đất tràn ngập những vết nứt. Một uy áp mãnh liệt đến cực điểm, không có cách nào hình dung, từ phía trên thanh đại kiếm này, khuếch tán ra.

Lúc này sau khi hóa thành Thế Giới Chi Bảo chân chính, trên thanh đại kiếm này hiện ra một gương mặt cực lớn. Đó chính là gương mặt của Hàn Môn lão tổ. Trong mắt nàng có sự bi thương. Từ phía xa, nhìn phương hướng Huyết Tổ bị thiêu đốt, nàng lầm bầm vài tiếng mà người ngoài không nghe được. Cái thanh Thế Giới Chi Bảo bắc mạch màu xanh lam này hóa thành một đạo ánh sáng màu xanh lam kinh thiên, trong tiếng nổ lớn… Lao thẳng đến Thông Thiên Hải!

Vì nó quá lớn, chỉ là một na di, trong nháy mắt lại xuất hiện ở trên Thông Thiên Hải. Ở trong quá trình tới nơi này, thanh đại kiếm màu xanh lam này không ngừng thu nhỏ lại. Đến cuối cùng, thời điểm hóa thành một thanh kiếm có kích thước bình thường, thình lình xuất hiện ở… Trong bàn tay đang nâng lên hướng về phía bắc mạch của Bạch Tiểu Thuần, bị một tay hắn… nắm lấy!

Tay cầm bắc mạch, cầm Thế Giới Chi Bảo, tu vi toàn thân Bạch Tiểu Thuần… bạo phát. Ở một tích tắc này, toàn thân hắn tản ra uy nghiêm nhất từ trước tới nay. Trong mắt hắn mang theo sự sắc bén, còn có băng hàn. Hắn về phía Thông Thiên đạo nhân lúc này ra ngưng tụ vòng xoáy màu đỏ, mang theo gió bão với sinh lực vô tận, hung hăng… Một kiếm, chém xuống!!

– Chết đi!

Trong tiếng rít gào, một kiếm này của Bạch Tiểu Thuần chém xuống. Ánh sáng màu xanh lam chói lòa. Trong nháy mắt hạ xuống, hình ảnh bản thể thật sự của nó thình lình xuất hiện ở trên bầu trời, trong những tiếng ầm ầm, cũng chợt lao về phía Thông Thiên đạo nhân.

Hơi thở của Thông Thiên đạo nhân nhất thời trở nên dồn dập. Vào giờ phút này, trong lòng hắn lại dâng lên nguy cơ sinh tử mãnh liệt. Hắn biết về Bắc Mạch Đại Kiếm, nhưng lại không nghĩ tới, rốt cuộc sẽ cường hãn như vậy.

Lúc này tay phải hắn chợt giơ lên. Dựa vào lực chúng sinh của vòng xoáy trong tay hắn hút được, mặc dù không phải là tất cả, nhưng hắn đã không chú ý tới nữa. Trong một chớp mắt, tu vi toàn thân hắn được kích phát ra, trực tiếp lại dung nhập vào bên trong vòng xoáy trong tay, khiến cho lực lượng của vòng xoáy này, ở một tích tắc này, bạo phát ra phạm vi lớn.

Một chiến lực vô hạn gần với Thiên Tôn, theo hắn gầm nhẹ một tiếng, theo tay phải của hắn hung hăng vung lên, vòng xoáy này bay ra, bỗng nhiên lao thẳng đến chỗ Bắc Mạch Đại Kiếm.

Giờ phút này, thời gian giống như thoáng cái đều trở nên chậm chạp. Trời cao héo rũ, mặt đất khô nứt, ý thức của chúng sinh, đều ở trong một cái chớp mắt này, chậm chạp… Duy nhất chỉ có vòng xáy đang bay lên cùng Bắc Mạch Đại Kiếm, hạ xuống ở một tích tắc này… Va chạm vào nhau.

Ầm ầm ầm.

Âm thanh lớn nhất từ trước tới nay bạo phát ra. Âm thanh cực lớn này, vượt ra khỏi tất cả âm thanh của những năm tháng trước kia bên trong mảnh thế giới này, ở trong nháy mắt truyền ra… Bắc Mạch Đại Kiếm cùng trong vòng xoáy này, phát sinh dao động thần thông, vượt qua chuẩn Thiên Tôn, trực tiếp lại nhảy lên tới trình độ Thiên Tôn chân chính!

Nếu như ví dụ thế giới thành một căn phòng giấy, như vậy sóng dao động cảnh giới Thiên Tôn này giống như hỏa diễm, trong nháy mắt liền có thể làm cho cả phòng giấy, hoàn toàn thiêu đốt!

Trời cao héo rũ đầy nếp uốn lại không chịu nổi, trong những tiếng ầm ầm trực tiếp vỡ ra một vết nứt cực lớn không có cách nào hình dung.

Vẫn không kết thúc.

Rất nhanh, vết nứt thứ hai, vết nứt thứ ba, cho đến vết nứt thứ tám, ở trên bầu trời này, lan tràn vô tận… Toàn bộ bầu trời bị xé ra, trở thành chín phần!

Theo vết xé rách, thậm chí có thể nhìn thấy được hư vô phía sau trời cao. Hư vô này cũng bị xé rách, lộ ra sau đó… Một mảnh thế giới xa lạ mông lung… Cùng lúc đó, khí tức chưa từng thuộc về Thông Thiên thế giới, từ bên trong những vết nứt này, nhanh chóng dũng mãnh tràn vào, khuếch tán ra tám phương.

Ngay sau đó, mặt đất cũng chấn động. Trong những tiếng ầm ầm, Thông Thiên thế giới bao gồm Man Hoang, vỡ nát trở thành mười phần.

Giờ phút này, toàn bộ Thông Thiên trở thành… Chín trời mười đất. Nó vẫn còn đang tan vỡ, còn đang sụp đổ!

Tất cả chúng sinh của Thông Thiên thế giới đều đang run rẩy, đều đang mờ mịt. Tất cả đều đang chấn động.

Sóng dao động long trời lở đất, giống như diệt thế khuếch tán ra tám phương, khiến cho trái tim của tất cả mọi người, đều dâng lên một sự tuyệt vọng cùng sợ hãi không có cách nào hình dung.

Thời điểm nỗi sợ hãi bạo phát ra trong phạm vi lớn, vòng xoáy này cùng Bắc Mạch Đại Kiếm va chạm cũng đã đến cực hạn. Trong vòng xoáy này vặn vẹo, giống như không có cách nào đối đầu được với đại kiếm thế giới bắc mạch, rốt cuộc ầm ầm nổ tung ra!

Thông Thiên đạo nhân bị lực nổ tung này trùng kích. Hắn chỉ cảm thấy cuồng phong đập vào mặt, thật giống như bị từng ngọn núi lớn đánh vào trước mặt. Hắn phun ra máu tươi, tóc tai bù xù, thân thể bị hung hăng ném ra. Nhưng không đợi hắn lui ra phía sau quá xa, ánh sáng màu xanh lam đã lóe lên ở trong mắt hắn. Cảm giác nguy cơ chợt vang lên. Hắn miễn cưỡng tránh né. Cánh tay phải ở dưới ánh sáng màu xanh lam này, theo hoa máu dâng lên, trực tiếp bị chặt đứt!

– Không có khả năng!

Khóe miệng của Thông Thiên đạo nhân mang theo máu tươi, gần như điên cuồng hét lên. Hắn không cam lòng. Bạch Tiểu Thuần cường hãn, nhất là Trường Sinh Đăng mênh mông này, khiến cho tâm hắn kinh sợ. Đại đệ tử của hắn năm đó lấy bắc mạch tạo thành đại kiếm, cũng khiến cho trong đầu của hắn chấn động mãnh liệt.

Tuy rằng gần đây hắn xác định được đại đệ tử này của hắn không chết, cũng biết có Thế Giới Chi Bảo này, nhưng không có quá mức lưu ý. Bởi vì hắn biết một trọng điểm, Bán Thần… Cho dù có thể đắp nặn Thế Giới Chi Bảo, cũng không có cách nào thể hiện ra tất cả uy lực!

Nhưng vừa rồi, đại kiếm màu xanh lam này phát ra kiếm khí kinh thiên, khiến cho hắn cũng hoảng sợ vô cùng.

– Không có khả năng. Không thể như vậy được!

Tâm thần của Thông Thiên đạo nhân chấn động mãnh liệt. Hắn bỗng nhiên nghĩ đến một tồn tại mình quên mất…

– Là bản thể của mặt quỷ khóc cười này!! Đáng chết, nhất định là nó!

Thân thể Thông Thiên đạo nhân bỗng nhiên lui về phía sau. Thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần cũng phun ra máu tươi. Cho dù khả năng khôi phục của hắn có cường hãn nữa, nhưng hôm nay ở dưới sóng dao động giống như Thiên Tôn chân chính, ở dưới phản chấn từ Bắc Mạch Đại Kiếm truyền tới, hắn cũng lập tức bị tổn thương nặng nề.

– Thông Thiên đạo nhân, đi tìm chết!

Nhưng cho dù bị tổn thương nặng nề, thậm chí lực khôi phục cũng trở nên thong thả, ngay cả ý thức cũng mơ hồ, nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn hung hăng cắn đầu lưỡi một cái, khiến mình mạnh mẽ tỉnh táo lại. Sau đó, hắn mang theo sát cơ, mang theo sát khí, trong tay cầm đại kiếm thế giới, thân thể hóa thành một đạo cầu vồng, lao thẳng đến chỗ Thông Thiên đạo nhân.

Cho dù long trời lở đất, sát ý của hắn cũng vẫn ngập trời.

Trong lòng Thông Thiên đạo nhân lo lắng. Hắn nhìn ra được lúc này Bạch Tiểu Thuần là nỏ mạnh hết đà. Nhưng bản thân hắn cũng giống như vậy. Lúc này Bạch Tiểu Thuần nhanh như tên bắn. Bỗng nhiên, lại một luồng ánh sáng màu xanh lam chợt hạ xuống. Đồng tử trong hai mắt Thiên Tôn co lại. Trong tiếng rít gào, hắn vận dụng toàn lực né tránh. Nhưng ở dưới ánh sáng màu xanh lam lóe lên, chân trái của hắn, ở trong huyết quang, trực tiếp nổ tung!

Cảm giác đau đớn mãnh liệt, khiến cho Thông Thiên đạo nhân buồn bực gào lên, mang theo sự điên cuồng. Nhưng Bạch Tiểu Thuần ở phía sau hắn truy kích đến, lại càng điên cuồng. Lúc này hắn căn bản cũng không chú ý tới thương thế, liều lĩnh, vẫn giống như phát điên, truy sát đến.

Nhìn thấy được ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần, cường hãn giống như Thiên Tôn, trong lòng cũng kinh hoàng. Bỗng nhiên hắn hướng về phía Bạch Tiểu Thuần, nhanh chóng gầm khẽ một tiếng.

– Bạch Tiểu Thuần, Đỗ Lăng Phỉ không có chết!

Âm thanh này vừa ra, giống như thiên lôi, trực tiếp lại nổ mạnh ở trong tâm thần Bạch Tiểu Thuần, khiến cho Bạch Tiểu Thuần lúc này đang điên cuồng, toàn thân cũng chấn động. Nhưng bước chân của hắn lại hoàn toàn không có dừng lại.

Phát hiện không thể khiến cho tâm thần Bạch Tiểu Thuần bất ổn, Thông Thiên đạo nhân cùng đường, hung hăng cắn răng một cái. Tàn thể hiện tại lại tự nhiên bạo phát.

Ầm một tiếng. Bất ngờ từ trong cơ thể tan vỡ của hắn có vô số phù văn bay ra, giống như hạt giống, giống nhau đốm sáng, ở trong thân thể hắn tự bạo, hình thành huyết vụ trùng kích, tốc độ thoáng cái bạo phát đến cực hạn. Trong tiếng nổ lớn, rốt cuộc hắn cùng Bạch Tiểu Thuần đột nhiên kéo dài khoảng cách, lao thẳng đến bầu trời sụp đổ.

Mắt thấy Thiên Tôn lấy thân thể tự bạo đổi lấy tốc độ, trong lòng Bạch Tiểu Thuần không cam lòng. Hắn điên cuồng phun ra máu tươi. Cho dù thương thế nặng hơn một ít, hắn cũng không để ý tới. Trong chớp mắt truy kích. Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần truy kích tới, Thông Thiên đạo nhân nhanh chóng bỏ chạy, trong nháy mắt, đột nhiên… Toàn bộ bầu trời truyền đến một tiếng nổ lớn cuối cùng. Bầu trời bị vỡ thành chín phần… Ở trong một tích tắc này, hoàn toàn… Tan vỡ, sụp xuống!

Trời sụp đổ!

Một lượng trùng kích cực lớn ở bên trong trời cao đã vỡ nát này bạo phát ra, quét ngang khắp nơi. Bạch Tiểu Thuần cùng Thông Thiên đạo nhân đứng mũi chịu sào. Bạch Tiểu Thuần vốn đang cứng rắn áp chế thương thế, không có cách nào né tránh. Ở dưới lực trùng kích này, trong đầu hắn chấn động ầm một tiếng, thân thể cũng khó có thể chống đỡ, bị cuốn về phía xa.

Vào giờ phút này, ý thức của hắn cũng trở nên mơ hồ. Hắn miễn cưỡng nhìn thấy được Thông Thiên đạo nhân ở phía xa, cũng ở dưới lực trùng kích này, bị hoàn toàn nhấn chìm, không biết sống chết ra sao.

Bạch Tiểu Thuần muốn đi xác định xem đối phương có tử vong hay không. Nhưng thân thể hắn đã không nhịn được. Lúc này trước mắt hắn càng thêm mơ hồ. Ý thức sau cùng của hắn thấy được…

Trong trời đất này, sau khi bầu trời sụp đổ, dưới lực trùng kích, giống như dầu hết đèn tắt, người thở ra một hơi thở cuối cùng… Sau đó, toàn bộ bầu trời giống như hình thành một hố đen thật lớn. Một lực hút cực mạnh, hóa thành truyền tống, trong nháy mắt lại từ trên trời hạ xuống, rơi vào đến bên trong Thông Thiên thế giới, trên người mỗi một chúng sinh. Trong chớp mắt, bọn họ lại bị truyền tống biến mất. Thời điểm xuất hiện, không phải ở địa phương cố định, mà là đang ở bên ngoài đại thế giới, trong khu vực ngẫu nhiên!

Mọi người của Nghịch Hà Tông, mọi người của Man Hoang, còn có những người còn sót lại trong Thông Thiên thế giới, tất cả đều ở trong một tích tắc này, ở dưới mức độ tổn thất sinh lực khác nhau, bị truyền tống biến mất…

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần tràn ngập tơ máu, nhìn long trời lở đất, nhìn chúng sinh truyền tống. Trong lòng của hắn cảm thấy cay đắng, còn có cả sự mờ mịt. Hắn hồi ức lại. Tất cả ký ức hình như rất không chân thật.

– Gia… Không…

Bạch Tiểu Thuần thì thào. Đối với sau này, hắn tràn ngập sự mơ hồ. Toàn thân hắn cũng đã hôn mê. Lúc thân thể hắn rơi xuống, lại bị một ánh sáng truyền tống bao phủ, chớp mắt… Biến mất.

Trước khi hôn mê, bên tai của hắn dường như truyền đến những tiếng động hỗn loạn, hoặc là kích động, hoặc là hưng phấn, hoặc là tham lam, hoặc là âm thanh thâm độc, giống như ở trên trời truyền ra ngoài…

– Nứt ra, thân thể Khôi Tổ, nứt ra!

– Ha ha, người của thế giới này, cuối cùng chúng ta đã chờ đợi được! Nhanh đi thông báo với Tà Hoàng, người của Khôi Hoàng Triều này gần như ngẫu nhiên được truyền tống đến các khu vực trong Vĩnh Hằng đại lục. Chúng ta phải tận dụng thời gian, nô dịch tất cả bọn họ!!

– Hừ, lão gia hỏa Thánh Hoàng này ra vẻ đạo mạo. Rõ ràng cũng tham lam huyết mạch Khôi Hoàng Triều này, cũng biết cướp không lại được chúng ta, cũng biết một khi Tà Hoàng Triều chúng ta nô dịch Khôi Hoàng Triều xong, một mạch Thánh Hoàng bọn họ, nhất định sẽ diệt vong. Sở dĩ năm đó rốt cuộc không tiếc phát động chiến tranh, ước định bố trí truyền tống trên thân thể Khôi Tổ này. Chờ sau khi bọn họ xuất hiện, lại từng người cướp giật!

– Trong ba vị Chủ Tể, đây là Chủ Tể cuối cùng nổ tung. Bọn họ xuất hiện quá muộn, vốn chắc hẳn là bố cục ba phần thiên hạ, đã không có khả năng xuất hiện. Người của thế giới Khôi Hoàng này cũng chắc chắn bị Tà Hoàng Triều ta nô dịch!

– Đạo hữu của thế giới Khôi Hoàng, chúng ta là Thánh Hoàng Triều, chúng ta là tới giúp các ngươi. Gia nhập với chúng ta, đối đầu Tà Hoàng Triều! Nhớ kỹ, chúng ta là Thánh Hoàng Triều, phải tới tìm chúng ta!

– Vĩnh Hằng đại lục, Thánh Hoàng Triều ta là tồn tại duy nhất có thể đối đầu với Tà Hoàng Triều. Các đạo hữu thế giới Khôi Hoàng, còn có Khôi Hoàng thế hệ này, so với Tà Hoàng Triều, Thánh Hoàng Triều mới là lựa chọn duy nhất của các người…

Trên Vĩnh Hằng đại lục, giữa năm mảnh Tiên Vực, trong một mảnh hư vô vụ hải, lúc này một bức tượng người khổng lồ đứng sừng sững ở nơi đó cao vô hạn, giống như có thể giơ lên trời, tồn tại trong năm tháng vô tận, ở dưới một tiếng nổ lớn truyền khắp Vĩnh Hằng đại lục…

Chia năm xẻ bảy!

Chapter Truyện / Chương 1028 – Long Trời Lở Đất