Chương 1038 – Châu

Chapter Truyện / Chương 1038 – Châu

Một Kiếm Ánh Sáng, Lạnh Mười Bảy – Tiên Vực thứ ba này có mười bảy cường giả Bán Thần. Nơi đây gọi Bán Thần là Đại Tôn.

Cự Quỷ Vương ở bên trong miếu thờ này bước đi thong thả vài bước, quay đầu nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

– Vừa rồi lão phu ở trong trí nhớ của tu sĩ Thiên Nhân này, biết địa đồ Tiên Vực thứ ba này. Cách nơi đây đại khái nửa châu về hướng tây bắc, nơi đó chính là biển vô tận bên bờ!

– Trước khi chúng ta ra tay, phải vạch ra tuyến dường kế tiếp để thoát khỏi nơi đây mới được.

Cự Quỷ Vương nói, giơ tay phải lên lấy ra một miếng ngọc giản, trút dấu vết thần thức vào trong tay. Rất nhanh, ngọc giản này lóe sáng, sau đó được Cự Quỷ Vương đưa cho Bạch Tiểu Thuần.

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần có tinh quang lập lòe. Sau khi tiếp nhận ngọc giản hắn xem qua một chút. Trong đầu hắn nhất thời hiện ra toàn bộ phạm vi của Tiên Vực thứ ba. Đồng thời, ở bên trong bản đồ này còn có giới thiệu sơ qua đối với Bán Thần các châu. Mặc dù không được đầy đủ các mặt, nhưng hiển nhiên những thứ này đều là ký ức của tu sĩ Thiên Nhân kia.

Cùng lúc đó, Bạch Tiểu Thuần cũng nhận thấy được khu vực bên trong được Cự Quỷ Vương đánh dấu.

– Hai người chúng ta, mỗi người đi một châu, từng người giết chết một vị Bán Thần, sau đó tập hợp ở nơi này.

Cự Quỷ Vương hít một hơi thật sâu, trong mắt có sát ý tràn ngập.

– Trần Nguyên Tử của Túng Sơn Châu này, tu vi chỉ là Bán Thần sơ kỳ. Lão phu ra tay, có mười phần nắm chắc sẽ giết chết hắn. Gần Túng Sơn Châu là Vân Hải Châu. Vị Đại Tôn ở đó được gọi là Lý Lạc Hải, tu vi Bán Thần hậu kỳ. Tiểu Thuần, ngươi đi giết hắn được chứ?

Cự Quỷ Vương nói xong, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần không mở miệng, nhưng sát ý trong mắt hắn đã khiến cho Cự Quỷ Vương cảm thấy không có vấn đề gì. Hắn gật đầu, đang muốn lại nói một phen, Bạch Tiểu Thuần thản nhiên truyền ra lời nói.

– Quỷ Mẫu trấn thủ nơi đây. Sau khi phát hiện nhất định sẽ đuổi theo. Cho nên chuyện này nhất định phải nhanh. Thời gian và địa điểm tập hợp, cũng phải vạch ra sẵn. Nếu muộn, không cần tiếp tục chờ đợi, rời khỏi Tiên Vực thứ ba này, đi tới Thánh Hoàng Triều!

Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần mở miệng bổ sung, tinh thần Cự Quỷ Vương càng thêm phấn chấn. Hắn đối với thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần ban đầu ở Man Hoang, vẫn rất tán thưởng. Lúc này hắn cũng mở miệng bổ sung một phen. Rất nhanh, hai người đã hoàn thiện kế hoạch đơn giản. Cự Quỷ Vương hít một hơi thật sâu, liếc mắt ngưng trọng nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Tất cả lấy an toàn làm chủ!

Nói xong, Cự Quỷ Vương xoay người thoáng một cái, biến mất khỏi bên trong ngôi miếu đổ nát.

Bạch Tiểu Thuần nhìn vào nơi Cự Quỷ Vương biến mất. Sau một lúc lâu hắn mới thu hồi ánh mắt. Hắn nhìn ngôi miếu đổ nát, nơi mình đã ở lại hơn nửa năm cùng với mưa tuyết trên mặt đất, còn có cả bầu rượu đổ vỡ một lát.

Bên trong thần thức của hắn, lúc này tất cả phạm vi của huyện thành nhỏ đều hiện lên ở trong lòng. Dần dần, ánh sáng trong mắt Bạch Tiểu Thuần càng lúc càng mãnh liệt, giống như ngọn lửa của sinh mệnh lại một lần nữa thiêu đốt!

– Cũng đã đến lúc nên rời đi…

– Cự Quỷ lão ca nói có đạo lý. Trên thực tế ta cũng hiểu rõ… Hi vọng…

– Hi vọng của người Thông Thiên thế giới, hi vọng của ta, đồng thời cũng là hi vọng của Hạo nhi!

Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn dấu vết trên mu bàn tay củ mình. Lúc ngẩng đầu, toàn thân hắn đã hoàn toàn khác nhau với hơn nửa năm qua. Hắn giống như một thanh lợi kiếm được rút ra khỏi vỏ, kiếm ra, ánh sáng lạnh mười bảy châu.

– Con đường của ta, vẫn là trường sinh, vẫn là… Khiến cho thân bằng hảo hữu của ta, khiến cho những người cùng một đường với, tất cả… Trường sinh!

– Chuyện đánh đánh giết giết, ta cũng không lại có nghi vấn gì nữa. Muốn thu được trường sinh, như vậy trên con đường này, nhất định sẽ tồn tại khó khăn cùng nhấp nhô. Nếu trong tay không có lợi kiếm, lại làm sao có thể một đường vượt qua mọi chông gai, đi lên trường sinh!

– Ta còn khiếp sợ tử vong, sợ nữa… Cũng chỉ là vô ích. Chỉ có khiến mình trở nên mạnh mẽ, thay đổi… Khiến không ai có thể giết chết ta, mới là lựa chọn mạnh nhất bảo vệ đại đạo!

Trước khi Bạch Tiểu Thuần bước ra, bước chân hạ xuống, trong chớp mắt, những mưa tuyết trong thiên địa bốn phía xung quanh bay xuống, dường như đều dừng lại một chút.

Dường như có một sóng dao động vô hình khiến người ta không phát hiện được, vào giờ phút này, phát ra sóng lớn!

– Người của Thông Thiên thế giới đều nói… Nếu như cho ta đủ điều kiện, như vậy ta có thể khiến cho toàn thế giới gặp tai họa, tan vỡ… Vậy xem thử một chút… Ta rốt cuộc có thể gây ra tai họa long trời lở đất cho một huyết mạch muốn nô dịch Thông Thiên thế giới, một huyết mạch khác muốn dung hợp Thông Thiên thế giới, mục đích cuối cùng của cả hai cũng chỉ là vì cắn nuốt hai đại hoàng triều hay không!

Trong tiếng thì thào của Bạch Tiểu Thuần, thân thể hắn đã biến mất ở bên trong ngôi miếu đổ nát. Thời điểm hắn xuất hiện, thình lình dường như ở trên hư không của chín tầng trời.

Hắn đứng ở nơi đó, khí tức toàn thân thu lại đến cực hạn. Cho dù là có Bán Thần đỉnh phong ở trước mặt hắn, lúc này cũng hoàn toàn không có cách nào phát hiện ra. Trừ phi là… Thiên Tôn hạ xuống, mới có thể cảm nhận rõ ràng.

Bởi vì giờ phút này, Bạch Tiểu Thuần từ lâu đã vượt qua Bán Thần đỉnh phong. Nói hắn là chuẩn Thiên Tôn cũng không quá thỏa đáng. Bởi vì giờ phút này… Cho dù là chuẩn Thiên Tôn ở trước mặt hắn, cũng sẽ vẫn bị đánh bại!

Tuy rằng lực chiến không thể so sánh được với Thiên Tôn chân chính, nhưng Bạch Tiểu Thuần tất nhiên vẫn có thể tính thành là… Hơn nửa chiến lực Thiên Tôn!

– Lấy ra danh trạng, đi Thánh Hoàng Triều… Ở nơi đó, mượn tài nguyên của Thánh Hoàng Triều, hoàn thành đột phá, trở thành Thiên Tôn chân chính!

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, chán chường cùng tinh thần sa sút hoàn toàn bị chôn cất ở trong lòng. Thoáng một cái, hắn liền trực tiếp phá vỡ hư vô, tốc độ cực nhanh, dĩ nhiên đến một loại cực hạn đỉnh phong.

Vân Hải Châu, ngay gần Túng Sơn Châu. Chỉ có điều so với Túng Sơn Châu đều là những dãy núi đan xen, bên trong Vân Hải Châu, lại là một dải đất bình nguyên mênh mông, thậm chí ở đây linh khí thiên địa đều vượt xa những châu khác. Phối hợp với hình dạng nơi đây, khiến cho Vân Hải Châu này trở thành một trong ba kho thuốc lớn bên trong toàn bộ Tiên Vực thứ ba.

Cho nên cường giả Bán Thần ở chỗ này trấn thủ, không thể là Bán Thần sơ kỳ bình thường. Nhất định phải có một vị Đại Tôn Bán Thần hậu kỳ, mới có thể trấn thủ loại trọng địa này.

Ở bên trong Vân Hải Châu này, số lượng Thiên Nhân cũng vượt qua những châu khác. Bên trong chín quận cùng với trên trăm thành trì, mỗi chỗ địa phương đều tồn tại ruộng thuốc mênh mông.

Về phần Đại Tôn Lý Lạc Hải, phủ đệ của hắn nằm ở trung tâm của Vân Hải Châu này. Kho thuốc lớn nhất của châu, cũng chính là Vân Hải Chủ Thành rất phồn vinh bên trong Vân Hải Châu!

Vân Hải Chủ Thành này vô cùng to lớn. Cho dù là Khôi Hoàng Thành so với nó, cũng nhỏ hơn một vòng. Lúc này tuy là đang lúc hoàng hôn, nhưng ở bên trong Vân Hải Chủ Thành này, vẫn là đèn đuốc sáng trưng, rất náo nhiệt.

Người đi trên đường rất nhiều. Tu sĩ cùng người phàm ở cùng một chỗ, hình thành hình ảnh đặc biệt. Nơi đây còn có pháp trận cấm không. Vì vậy ở khắp nơi bên trong Vân Hải Chủ Thành này, lúc này đều có đội ngũ thật dài, đang xếp hàng vào thành.

Thời điểm bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần xuất hiện ở trên bầu trời, hắn nhìn thấy được chính là hình ảnh bên trong Vân Hải Chủ Thành này, náo nhiệt khác thường, tiếng người ồn ào.

Đi tới Vĩnh Hằng đại lục hơn nửa năm, đây không phải là lần đầu tiên Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy được châu thành. Nhưng hiện tại sau khi ở đây nhìn thấy một lần nữa, trong lòng hắn dâng lên từng trận sóng lớn.

– Vĩnh Hằng đại lục, thực sự… Quá lớn.

Bạch Tiểu Thuần thu hồi ánh mắt, đi về phía trước. Về phần pháp trận cấm không của tòa thành này, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, ở dưới Bất Tử Cấm cùng tu vi của hắn, căn bản là thùng rỗng kêu to. Ánh mắt của hắn đảo qua, sau đó cất bước một cái, đã trực tiếp xuất hiện ở giữa không trung của Vân Hải Chủ Thành. Lúc hắn cúi đầu, thần thức bỗng nhiên đảo qua mà không có người nào phát hiện ra, phong tỏa trung tâm thành này!

Ở nơi nào, khu vực trung tâm của Vân Hải Chủ Thành này, tồn tại một chỗ cửa đá khổng lồ, bốn phía xung quanh cửa đá này có tu sĩ ngày đêm bảo vệ. Bên trong cửa đá… Chính là không gian động phủ do Lý Lạc hải mở ra, cùng nơi đây giao hòa một chỗ.

Bình thường, Lý Lạc Hải đều đang bế quan, rất ít ra ngoài. Duy nhất chỉ có thời điểm tuyên bố đến từ Tà Hoàng hoặc là ý chỉ của Thiên Tôn, hắn mới có thể đi ra khỏi động phủ. Chỉ có điều hơn nửa năm qua, theo người của Thông Thiên thế giới truyền tống tới, tần suất Lý Lạc Hải ra ngoài rõ ràng tăng lên. Đồng thời, hắn đối với huyết mạch người của Thông Thiên thế giới, dường như có hứng thú không nhỏ, khiến cho phần lớn người của Thông Thiên thế giới truyền tống ở bên trong Vân Hải Châu, một khi bị bắt, đều sẽ đưa hắn đến ở đây trước tiên.

Phong tỏa cửa đá, Bạch Tiểu Thuần một chân hạ xuống. Thời điểm xuất hiện, hắn đã ở trước cửa đá này. Xung quanh hắn có ba tu sĩ Thiên Nhân dang ngồi khoanh chân tĩnh tọa. Thân là hộ vệ của Đại Tôn, không có pháp chỉ của Đại Tôn, bọn họ không cho phép bất kỳ kẻ nào bước vào cửa đá.

Nhưng hôm nay… Bạch Tiểu Thuần rõ ràng đứng ở bên người của bọn họ. Nhưng ba người này rốt cuộc hoàn toàn không có chút phát hiện nào, giống như bọn họ cùng Bạch Tiểu Thuần có hai thời không khác nhau.

Không có để ý tới ba vị tu sĩ Thiên Nhân này, bước chân của Bạch Tiểu Thuần không ngừng lại. Thần sắc hắn bình tĩnh đi vào trong cửa đá. Hắn tiến vào, không để cho cửa đá này dâng lên nửa điểm rung động.

Lặng lẽ không có một tiếng động, Bạch Tiểu Thuần đã xuất hiện ở một chỗ… Bên trong động phủ khổng lồ!

Vị trí của động phủ này, lại giống như là một mảnh không gian nhỏ. Phóng tầm mắt nhìn lại, trung tâm của động phủ này không ngờ có một ruộng thuốc phạm vi nhỏ kích thước chừng vạn trượng. Một gốc cây đều là thảo dược Bạch Tiểu Thuần chưa từng thấy qua. Chúng ở chỗ này chập chờn sinh trưởng. Ở trung tâm của ruộng thuốc, lúc này một lão nhân lưng còng, đang đứng ở nơi đó, hai tay bấm quyết. Bốn phía xung quanh thình lình xuất hiện mấy trăm thi thể không biết sống chết ra sao!

Bên trong mắt hắn mang theo sự phấn chấn. Có tiếng cười mang theo sự đắc ý vang vọng khắp nơi.

– Thay đổi linh pháp nuôi thuốc, biến thành huyết linh tẩm bổ. Một khi chuyện này thành công, thời điểm ta đi tới Hoàng Thành tiến hành hiến cống phẩm, hắn liền có thể dựa vào này, lại lập được một công lớn!

Chapter Truyện / Chương 1038 – Châu