Chương 1040 – Chẳng Lẽ Châu Chấu Đã Tới

Chapter Truyện / Chương 1040 – Chẳng Lẽ Châu Chấu Đã Tới

Vượt ra khỏi tu vi chuẩn Thiên Tôn tầm thường, phối hợp đạo pháp cường hãn Trường Sinh Quyển của bản thân, khiến cho lực thần thức của Bạch Tiểu Thuần đã rất gần với cường giả cảnh giới Thiên Tôn chân chính.

Tuy vẫn khó tránh khỏi có một chút chênh lệch, nhưng chênh lệch này chỉ thể hiện khi đấu pháp cùng với Thiên Tôn. Đối với tu sĩ ở dưới Thiên Tôn mà nói. Bọn họ thậm chí vẫn không có cách nào phát giác được chỗ khác biệt giữa hai người.

Lúc này, trên toàn bộ Tiên Vực thứ ba này có kho thuốc gọi là Vân Hải Châu ở trong Vân Hải Chủ Thành. Trong phút chốc, ất cả tu sĩ bên trong, trong đầu đều phát ra tiếng nổ lớn. Linh hồn bọn họ đều bị trấn áp, mất đi tất cả ý thức. Thậm chí, trước khi ý thức này mất đi, bọn họ cũng hoàn toàn không có một chút phát hiện nào. Cho dù là hiện tại, bọn họ cũng không hề có cảm giác.

Cho dù là khi thần thức của Bạch Tiểu Thuần tiêu tan, bọn họ thức tỉnh, cũng vẫn như vậy!

Đây chính là chỗ đáng sợ của cảnh giới Đại Thừa, được gọi là cường giả Thiên Tôn, có kinh thiên động địa, thậm chí có thể nói là thay trời đổi đất, trở thành bá chủ một phương.

Chỉ riêng bên trong Vân Hải Chủ Thành, lúc này vô số tu sĩ đều giống như bất động vậy, vẫn không nhúc nhích. Bên trong toàn bộ thành trì, người duy nhất vẫn bình thường, chỉ có một mình Bạch Tiểu Thuần!

Thời khắc này Bạch Tiểu Thuần đi ra động phủ, đứng ở đó bên ngoài cửa đá khổng lồ, không để ý tới những tu sĩ Thiên Nhân đang bảo vệ ở bốn phía xung quanh. Theo thần thức bao trùm, hắn đã ở bên trong Vân Hải Chủ Thành này, cảm nhận được trên trăm khí tức của tu sĩ Thông Thiên thế giới.

Điều khiến cho hắn có chút tiếc nuối phần lớn trong hơn một trăm khí tức này, hắn đều xa lạ, không có tìm được người nào quen thuộc. Lúc này thoáng một cái, Bạch Tiểu Thuần biến mất không thấy bóng dáng. Thời điểm xuất hiện, đã ở phía bắc của Vân Hải Chủ Thành, trong một chỗ lao ngục.

Bên trong lao ngục, chính là nơi trên một trăm tu sĩ Thông Thiên thế giới bị giam giữ. Ở dưới thần thức của Bạch Tiểu Thuần, những người này cũng mất đi ý thức, nhưng nhưng không có bị một chút tổn thương nào. Bạch Tiểu Thuần vung tay áo, muốn thu mọi người vào bên trong Bắc Mạch Đại Kiếm. Nhưng sau khi thử, Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, đổi thành thu vào trong túi trữ vật.

Theo ánh sáng màu xanh lam lập lòe, đại kiếm thế giới bắc mạch xuất hiện ở trong tay Bạch Tiểu Thuần. Nhìn thanh kiếm này, trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra ánh sáng kỳ dị.

Hắn mơ hồ có cảm giác, mặt quỷ khóc cười đã bị cái thanh đại kiếm thế giới bắc mạch này nô dịch. Cho nên lúc ban đầu chém về phía Thông Thiên đạo nhân một kiếm kia, uy lực vượt qua sự tưởng tượng của Thông Thiên đạo nhân.

Đồng thời, sau khi mình tới Vĩnh Hằng Tiên Vực, hình như hạn chế sử dụng ba lần đối với mình cũng đã biến mất. Nhưng hết lần này tới lần khác thanh kiếm này còn không có nhận hắn làm chủ. Dường như chỉ có thể sử dụng phong uy của nó, khó có thể sử dụng thuật pháp thần thông ẩn chứa bên trong nó. Bất luận là đưa người vào hay lấy người ra, đều làm không được.

Mà khí linh Hàn Môn lão tổ đối với thần niệm của mình cũng hoàn toàn không có một chút đáp lại.

– Là ta còn chưa có phù hợp với điều kiện sao…

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần trầm xuống. Hắn biết bên trong thanh kiếm này, hiện tại cũng không thiếu người tồn tại. Những người này đều là tu sĩ bắc mạch ban đầu không tham gia vào cuộc chiến. Bọn họ thậm chí cũng không biết bên ngoài đã long trời lở đất, thế giới thay đổi. Ở bên trong thế giới pháp bảo này, bọn họ vẫn sinh tồn.

Trầm mặc một lát, Bạch Tiểu Thuần đi ở trong thành trì. Thân ảnh của hắn khi thì biến mất, khi thì xuất hiện, thu người của Thông Thiên thế giới rải rác ở trong chủ thành này vào bên trong túi trữ vật. Sau đó, ánh mắt hắn mới lóe lên, lộ ra một tia tinh quang.

– Thảo dược ở nơi đây, cũng không thể nào lãng phí được.

Nghĩ tới đây, tay phải Bạch Tiểu Thuần bấm quyết. Ngay lập tức thân thể hắn lắc một cái. Lực trường sinh trong cơ thể mô phỏng khí tức Hàn Môn, nhất thời lại ở bốn phía xung quanh hắn, thình lình xuất hiện chín phân thân hàn ảnh. Mỗi một phân thân hoàn toàn không có một chút do dự nào, vội vàng bay nhanh về bốn phía xung quanh, cướp đoạt sạch sẽ tất cả thảo dược trồng ở bên trong toàn bộ Vân Hải Chủ Thành, bất kể là thành thục vẫn là không có trưởng thành hay không, hễ là có chút dược lực, hắn đều cướp đoạt sạch sẽ, giống như châu chấu quét ngang. Không bao lâu, ruộng thuốc diện tích vô bờ ở bốn phía xung quanh Vân Hải Chủ Thành, mắt thường có thể thấy được tiêu tan với phạm vi lớn. Cho đến cuối cùng sau khi tất cả bị lấy sạch, trơ trụ, công cuộc cướp đoạt của Bạch Tiểu Thuần vẫn không có kết thúc.

– Ta nhớ Lý Lạc Hải kia từng nói tới cống phẩm gì đó…

Sau khi Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm một hồi, hàn ảnh của hắn lại tùy ý tản ra. Lần này mục tiêu là dưới lòng đất của chủ thành này. Sau khi quét ngang một vòng. Trong sự tỉ mỉ vô cùng, Bạch Tiểu Thuần dần dần tìm được… Bảo khố của chủ thành này!

Đối với người khác mà nói, muốn mở trận pháp trong bảo khố ra rất khó khăn. Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, chỉ là thùng rỗng kêu to. Những hàn ảnh của hắn đều lập lòe. Có Bất Tử Cấm gia tăng, trực tiếp xông vào đi vào, dọn sạch sẽ tất cả dược thảo dự trữ ở bên trong bảo khố của chủ thành này. Còn có vô số linh thạch cũng bị dọn sạch không còn.

Nhất là ở chỗ này, Bạch Tiểu Thuần thấy được mười gốc cây được đặt ở bên trong hộp thủy tinh. Đại dược tản ra linh lực thiên địa, khiến cho hắn cũng thấy giật mình!

Mười gốc cây đại dược, Bạch Tiểu Thuần đều nhận ra được.

– Cửu Địa U Linh Diệp!

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần đều lộ ra sự nóng bỏng. Cửu Địa U Linh Diệp này, thời điểm hắn ở Thông Thiên thế giới, ở trên ở trên một thẻ tre cổ hắn đã thấy qua một ít giới thiệu, là dược thảo trong truyền thuyết đã sớm thất truyền. Có người nói loại dược thảo này, năm trăm năm mọc ra một lá. Hiệu quả tẩm bổ đối với thân thể tu sĩ là nghịch thiên.

Mà hiện tại ở trong những cái hộp thủy tinh trước mặt Bạch Tiểu Thuần, cái gốc cây Cửu Địa U Linh Diệp đã mọc ra chừng hơn ba mươi lá. Cái này khiến cho Bạch Tiểu Thuần không nhịn được hít vào một hơi.

– Chí ít một vạn năm ngàn năm!

Từ sau khi Bạch Tiểu Thuần đi tới Vĩnh Hằng đại lục, hiện tại vẫn là lần đầu tiên trong mắt hắn lộ ra vẻ mừng rỡ như điên. Nhất là nhìn thấy được dược thảo ở trong chín hộp khác, mặc dù không biết, nhưng rõ ràng đều là tiên thảo trân quý gióng như Cửu Địa U Linh Diệp, tim Bạch Tiểu Thuần đập rộn lên.

Ở dưới sự chú ý tới bản thân mười hộp thủy tinh này, vật tạo thành cũng giống như bị vô số linh thạch ép lại, do đó hình thành linh tinh, lại ở mặt trên còn có giấy niêm phong, viết một chữ hoàng. Bạch Tiểu Thuần lập tức ý thức được, mười gốc cây dược thảo này chính là cống phẩm Lý Lạc Hải nói tới!

Sau khi lấy đi mười gốc cây dược thảo này, Bạch Tiểu Thuần thu hồi hàn ảnh của mình, có chút tiếc nuối nhìn tòa chủ thành này một chút.

– Đáng tiếc thời gian cấp bách. Nếu không, bên trong tòa chủ thành này vẫn có không ít nơi, có thể cướp đoạt một chút.

Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, chỉ có thể đè ép thói quen của mình ở Man Hoang trước kia xuống, thân thể thoáng một cái, biến mất ở bên trong chủ thành.

Mặc dù hắn rời đi, nhưng uy áp của thần thức vẫn lưu lại đây, khiến cho tu sĩ nơi đây vẫn không có thức tỉnh. Cho đến sau nửa canh giờ, theo lực thần thức của Bạch Tiểu Thuần tiêu tan. Toàn bộ Vân Hải Chủ Thành hình như thoáng cái lại từ trong giấy ngủ mê tỉnh lại. Thân thể tất cả mọi người chấn động, cứ tiếp tục đi làm chuyện định làm trước khi mất đi ý thức.

Chỉ là… Tu sĩ bên trong chủ thành còn tốt. Nhất thời hồi lâu không phát hiện được có cái gì không đúng. Nhưng ở bên ngoài chủ thành, tu sĩ Tà Hoàng Triều trong những ruộng thuốc vô tận này, trong nháy mắt khi tỉnh lại, vừa muốn tiếp tục làm những chuyện trước đó, lại chợt sửng sốt một chút… Sau đó lại là trợn mắt há hốc mồm, nhìn một mảnh mặt đất trống không trước mặt ngay cả một cọng cỏ cũng bị mất đi… Bọn họ có chút bối rối.

– Nơi… Nơi đây là nơi nào?

– Nơi đây có chút quen mắt…

Tu sĩ Tà Hoàng Triều trong ruộng thuốc thì thào. Có không ít người đều lập tức quay đầu trở lại, nhìn phía sau mình, xem có còn một tòa thành hay không…

Sau khi phát hiện thành trì vẫn là chủ thành quen thuộc, dần tỉnh táo lại, trên trán bọn họ chậm rãi xuất hiện rất nhiều mồ hôi. Theo tiếng hít thở càng thêm gấp gáp, trong đầu bọn họ dâng lên tiếng nổ lớn ngập trời.

– Trời ạ. Đây là thế nào!! Đây… Đây cũng quá khoa trương đi!! Chẳng lẽ có châu chấu đã tới?

– Không có khả năng. Cho dù là châu chấu đã tới, cũng tuyệt đối sẽ không sạch sẽ như vậy. Ta chỉ là nháy mắt, nháy mắt một cái… Vậy… Vậy làm sao cái gì cũng không có rồi!

Những tính kinh ngạc nhất thời lại bạo phát ra. Trong đó có vài người vẫn tính là lý trí, vội vàng mở miệng nói.

– Mọi người đừng hoảng hốt. Chắc là Đại Tôn qua lấy dược thảo đi…

Nhưng lời nói này gần như vừa truyền ra, lại lập tức bị vô số âm thanh gầm khẽ nhấn chìm.

– Thối lắm. Đại Tôn mua thảo dược, cũng chỉ là lấy dược thảo đi. Hiện tại thế nào… ở đây ngay cả một cọng thảo dược cũng bị mất!! Lão phu trồng thảo dược cả đời, từ trước đến nay chưa thấy qua ruộng thuốc sạch sẽ như vậy! So với chó liếm còn sạch sẽ hơn!! Còn có nơi nào… Đáng chết, thế nào đất thuốc ở nơi đó cũng ít đi vậy?

– Đây tính là cái gì! Các ngươi nhìn chỗ của ta đi. Ta vừa chớp mắt cái, một gốc cây thảo dược vừa hái, vẫn còn cầm trong tay. Hiện tại… Không còn!

Âm thanh càng lúc càng lớn. Đến cuối cùng, toàn bộ bên ngoài Vân Hải Chủ Thành, tiếng gầm ầm ĩ rung trời.

Mà lúc này, Bạch Tiểu Thuần đã rời khỏi Vân Hải Châu, tới gần địa điểm cùng giao hẹn Cự Quỷ Vương, trong lòng vẫn còn tiếc nuối.

– Thời gian quá gấp gáp. Đáng tiếc cục đá thành trì này, mặc dù không phải là linh thạch, lại ẩn chứa linh khí. Còn có những địa thạch lát trên mặt đất này. Còn có nền thành trì…

Bạch Tiểu Thuần lắc đầu. Dĩ nhiên hắn thấy được ở điểm cuối mặt đất phía trước, là biển vô tận dồi dào phong phú hơn nhiều so với Thông Thiên Hải!

Bọt sóng bắn lên, cuồn cuộn, truyền ra âm thanh giống như sấm sét cửu thiên, khuếch tán ra tám phương.

So sánh với nó, Thông Thiên Hải, giống như hồ nước.

Phía xa, ở trong biển lớn vô tận gần với lục địa, mơ hồ có thể thấy được một ngọn núi lớn trong biển.

Ngọn núi này đứng sừng sững ở nơi đó, giống như có thể trấn áp biển vậy. Trên đó viết ba chữ lớn!

Vĩnh Hằng Hải!

Ở đây, chính là nơi Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương giao hẹn. Càng tới gần, Bạch Tiểu Thuần đã tản thần thức ra, xác định nơi đây không có nguy hiểm, hắn lắc mình một cái, xuất hiện ở đỉnh núi.

– Tính toán thời gian, Cự Quỷ Vương cũng nên trở về.

Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi tĩnh tọa. Sau khi chờ đợi một nén hương, bên tai nghe được tiếng bọt sóng rít gào. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía phương hướng Túng Sơn Châu. Không bao lâu, trong lòng hắn thở phào nhẹ nhõm. Hắn nhìn thấy được ở chân trời xa xôi, bóng dáng Cự Quỷ Vương đang cấp tốc lao đến.

Chapter Truyện / Chương 1040 – Chẳng Lẽ Châu Chấu Đã Tới