Chương 1053 – Bạch Đạo Hữu, Mời

Chapter Truyện / Chương 1053 – Bạch Đạo Hữu, Mời

Đối với người của Thông Thiên thế giới, Cổ Thiên Quân từ trước đến nay đều không có để vào mắt. Nếu như trước đó thân thể của Khôi Tổ không nổ tung ra, hắn đối với Khôi Hoàng Triều này còn có một chút mong đợi. Nhưng sau khi thân thể Khôi Tổ bị chia năm xẻ bảy, theo không ít người xuất hiện ở bên trong Thánh Hoàng Triều, theo có một vài người dung nhập vào trong Thánh Hoàng Triều.

Dần dần, chuyện liên quan tới Thông Thiên thế giới, hắn đã biết được rất nhiều.

– Một thế giới nội loạn liên tục, thậm chí đại thừa chân chính cũng không có sinh ra, một thế giới muộn nhiều năm như vậy, nhất định chỉ có thể trở thành phụ thuộc, lại có gì đáng để đi coi trọng.

Trong lòng Cổ Thiên Quân bình tĩnh. Đối với cường giả, hắn mặc dù ngước mắt nhìn theo, nhưng trong lòng cũng có tâm tư muốn thay thế vị trí đó. Về điểm này, cho dù là Thánh Hoàng, cũng không thể nói hắn cái gì.

Dù sao… Nếu như nói về huyết mạch chân chính, Cổ Thiên Quân hắn coi như là người huyết mạch Thánh Hoàng.

Mà đối với người yếu, hắn đều xem là con kiến hôi. Bên trong Thánh Hoàng Triều hắn thấy đã không ít con kiến hôi. Người của Thông Thiên thế giới này…

Ngay cả con kiến hôi cũng không tính.

Mặc dù sau khi phương pháp luyện linh được truyền ra, khiến cho hắn nổi lên hứng thú. Nhưng hắn thấy, đây cũng là ngoại vật mà thôi. So với luyện đan, luyện khí không có gì khác nhau. Vẫn chỉ có thể trở thành tồn tại phụ thuộc hai thế lực lớn mà thôi.

Nhất định là số phận bị nô dịch!

Cho dù là vị trước mắt hiện tại này, chẳng qua là một trong vô số những kẻ ở Thông Thiên thế giới ngay cả con kiến hôi cũng không bằng. Chỉ là một con kiến hôi ngẫu nhiên xuất hiện mà thôi. Hiện tại cơ duyên xảo hợp, hoặc là sử dụng thủ đoạn gì đó, trói lại một Thiên Tôn đưa qua. Nhưng ở trong lòng hắn, vẫn xem thường, vẫn lạnh lùng như cũ.

– Chung quy vẫn là phải dựa vào Thánh Hoàng Triều ta!

Cổ Thiên Quân có chút không kiên nhẫn. Từ lúc hắn nói ra lời trước đó, đến bây giờ đã qua thời gian mấy lần hít thở, nhưng đối phương lại có thể không bất kỳ bày tỏ gì.

Một bước xuống, Cổ Thiên Quân không có đi để ý tới Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương, trên người tản ra kiếm khí kinh thiên, trực tiếp xé mở phòng hộ của chiến thuyền rắn mối xương trắng, bước vào trong chiến thuyền, xuất hiện ở bên cạnh Công Tôn Uyển Nhi.

Mà chiến thuyền này, cũng bởi vì cấm chế trong cơ thể Công Tôn Uyển Nhi, phòng hộ giảm mạnh, mới khiến cho Cổ Thiên Quân dễ dàng tiến vào được.

– Quỷ Mẫu.

Cổ Thiên Quân cười. Quỷ Mẫu này mới là tồn tại khiến cho hắn cảm thấy hứng thú nhất. Năm đó hắn đã ra tay chém xuống một cánh tay của đối phương. Hiện tại lại gặp mặt. Mặc dù nàng vẫn yếu hơn rất nhiều, nhưng hắn thấy, đây dù sao cũng là vị Thiên Tôn. Những con kiến hôi khác, tất nhiên không thể so sánh được.

Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó, không nói được một lời, chỉ lạnh lùng nhìn Cổ Thiên Quân.

Cự Quỷ Vương hít thở dừng lại. Hắn sống đã quá lâu. Hắn tất nhiên nhìn ra, người mới tới này tỏ ra lạnh lùng, khinh thường đối với mình cùng Bạch Tiểu Thuần; Hắn càng hiểu rõ, rất hiển nhiên là người này không có ý định để cho bọn họ có cơ hội đi tới Thánh Hoàng Thành. Hắn muốn ở chỗ này, trực tiếp dẫn Quỷ Mẫu đi.

Kể từ đó, cái gọi là ném danh trạng, chính là một truyện cười!

Trong sự lo lắng, Cự Quỷ Vương cố gắng khống chế tâm tình, hít một hơi thật sâu, tiến lên về phía Cổ Thiên Quân ôm quyền cúi đầu.

– Bái kiến Thiên Tôn đại nhân. Quỷ Mẫu ở đây, chúng ta dự định tự mình…

– Lắm miệng!

Cổ Thiên Quân không kiên nhẫn vung tay lên, cắt ngang lời Cự Quỷ Vương.

– Các ngươi không phải là muốn một ít ban thưởng sao? Cứ trở lại chờ đợi là được. Ban thưởng tất nhiên sẽ có!

Cổ Thiên Quân giơ tay phải lên, đang muốn đích thân đưa Công Tôn Uyển Nhi đi. Nhưng vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần cười, hơn nữa còn cười ra tiếng.

Tiếng cười của hắn rất lạnh. Trong lòng của hắn trên thực tế rất khẩn trương. Cổ Thiên Quân cường hãn. Chỉ riêng khí tức, đã khiến cho hắn cảm nhận được uy áp khác hẳn với Quỷ Mẫu.

So với Quỷ Mẫu, người này mạnh hơn!

Có thể xem như cường thịnh mấy đi nữa, nhưng hành vi giẫm đạp lên tất cả tâm tính cùng với không để ý tới tất cả này, cho dù Bạch Tiểu Thuần có thể nhịn. Nhưng nếu như Công Tôn Uyển Nhi bị mang đi như vậy, Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể cam tâm.

Hắn không nói nhiều lời. Gần như ở trong chớp mắt khi Cổ Thiên Quân giơ tay lên, trong tay Bạch Tiểu Thuần có ánh sáng màu xanh lam lóe lên. Đại kiếm thế giới bắc mạch, mang theo uy áp kinh thiên động địa, ầm ầm lao ra, theo thân thể Bạch Tiểu Thuần thoáng cái lao về phía trước. Kiếm trong tay trực tiếp lại giơ lên, chém một kiếm về phía Cổ Thiên Quân!

Gần như ở trong nháy mắt khi đại kiếm thế giới bắc mạch vừa xuất hiện, sắc mặt Cổ Thiên Quân lần đầu biến hóa. Lúc hắn bỗng nhiên quay đầu lại, hai đồng tử co lại. Tay phải vốn định chụp lấy Công Tôn Uyển Nhi, lập tức thay đổi, trực tiếp cách không chộp về phía thế giới bắc mạch đang lao tới!

Trong phút chốc, đại kiếm lại cùng tay của Cổ Thiên Quân, va chạm vào nhau. Có tiếng sấm nhất thời ngập trời, dâng lên trùng kích vô tận. Trong những tiếng ầm ầm ầm nhanh chóng khuếch tán về bốn phía xung quanh, thân thể Cổ Thiên Quân cũng không tự chủ được lui lại. Hắn bị một kiếm chấn động, bị đẩy ra bên ngoài chiến thuyền!

Toàn thân Bạch Tiểu Thuần nổ lớn. Khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn, lực lượng từ trên đại kiếm này chuyển về, giống như muốn xé rách toàn thân hắn. Nếu như đổi lại là Bán Thần khác, cho dù là chuẩn Thiên Tôn khác, lúc này đều tất nhiên bạo thể trọng thương.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần có Bất Tử Trường Sinh Công, trong nháy mắt lại khôi phục tất cả những thương thế này. Lúc ngẩng đầu, hắn đứng ở trên chiến thuyền, vẫn lạnh lùng nhìn sắc mặt thâm trầm của Cổ Thiên Quân!

– Thật to gan!

Trong mắt Cổ Thiên Quân đầy âm u lạnh lẽo. Đối với lực khôi phục của Bạch Tiểu Thuần, trong lòng hắn lần đầu kinh hãi. Mắt hắn cũng híp lại, hàn quang hiện ra. Lúc nhìn về phía đại kiếm trong tay Bạch Tiểu Thuần, sâu bên trong trong mắt thoáng lộ ra một sự tham lam.

Tất cả những điều này, khiến cho tim Cự Quỷ Vương đã muốn nâng lên tới cổ. Công Tôn Uyển Nhi ở bên cạnh, trong lòng dâng lên sự phức tạp. Nàng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần. Nàng có thể nhìn ra Bạch Tiểu Thuần này nhìn như đứng vững vàng, trong cơ thể lại đang che giấu sự run rẩy cùng khẩn trương.

Nàng hiểu Bạch Tiểu Thuần còn hơn so với Cự Quỷ Vương hiểu hắn. Nhưng càng như vậy, nàng lại càng chấn động trước sự biến đổi của Bạch Tiểu Thuần. Nàng biết, trên thực tế hắn là người sợ chết. Đối mặt với kẻ địch cường đại hơn so với bản thân mình, đổi lại là trước đây, sự lựa chọn của hắn có lẽ là hóa giải. Nhưng hôm nay, lựa chọn của hắn lại là rút kiếm ra!

– Lượng Kiếm Yêu…

Trong lòng Công Tôn Uyển Nhi thầm thì thào. Nhìn thân hình Bạch Tiểu Thuần cũng không cao lớn, nhưng trong một chớp mắt này, bóng người trong mắt nàng, hình như có hình thức ban đầu của ngọn núi cao.

– Lớn mật? Cổ Thiên Quân sao? Bạch mỗ đúng là lớn mật!

Bạch Tiểu Thuần nén lại một hơi thở. Trong mắt hắn lộ ra tinh quang. Hắn biết giờ phút này rất nguy hiểm. Nhưng sinh tồn trong kẽ hở, là điều Bạch Tiểu Thuần học được khi còn ở Man Hoang. Lúc này hắn đè ép sự khẩn trương ở trong lòng xuống. Hắn bỗng nhiên mở miệng, âm thanh truyền ra khắp nơi.

– Nếu không lớn mật, làm thế nào có thể từ bên trong Tà Hoàng Triều một đường tinh phong huyết vũ xông ra! Nếu không lớn mật, làm thế nào có thể trói lại một vị Thiên Tôn chín vị Bán Thần! Nếu không lớn mật, Bạch mỗ dĩ nhiên ngầm chịu đựng ngươi cướp công!

– Cho nên, Bạch mỗ đúng là lớn mật, nhưng lá gan của ngươi cũng không nhỏ!

Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần càng lúc càng lớn, giống như thiên lôi vang vọng.

Cổ Thiên Quân biến sắc. Lời Bạch Tiểu Thuần nói thật sự chuẩn xác, khiến cho hắn cũng không có cách nào phản bác. Lúc này trong mắt hắn càng lạnh như băng. Lúc hắn đang muốn mở miệng, Bạch Tiểu Thuần càng nói to, mang theo âm thanh uy nghiêm, lại truyền ra.

– Bạch mỗ dẫn theo Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều đến đây, ngươi ngăn cản đường ta đi về phía trước. Cổ Thiên Quân, đây là tâm ngươi bất chính! Ta lại hỏi ngươi, chủ tử của ngươi là Tà Hoàng hay là Thánh Hoàng!

Lời của Bạch Tiểu Thuần vừa thốt ra, toàn thân Cổ Thiên Quân nhất thời bạo phát băng hàn. Nhưng âm thanh Bạch Tiểu Thuần, một câu lớn hơn một câu, đồng thời bạo phát.

– Bạch mỗ tán thưởng Thánh Hoàng Triều, muốn tới bái phỏng, không tiện đi tay không, cho nên mang đến đại lễ. Ngươi cầm đại lễ của ta, lại ngăn cản ta ở ngoài. Cổ Thiên Quân, đây là ngươi vô lễ! Ta lại hỏi ngươi, thiên hạ có thể có đạo lý như thế sao?

Bạch Tiểu Thuần vừa nói, vừa đi về phía trước ra một bước!

– Bạch mỗ một đường từ Tà Hoàng Triều, ở trong rất nhiều cuộc chém giết, đến nơi đây. Ngươi lại muốn cướp đi kết quả cuộc chiến. Cổ Thiên Quân, đây là ngươi không có đức! Ta lại hỏi ngươi ba câu hỏi. Dám cướp đại lễ của ta, Cổ Thiên Quân ngươi có tư cách gì?

Một bước hạ xuống, trong tay Bạch Tiểu Thuần vung vẩy đại kiếm, bước ra khỏi chiến thuyền, đứng ở trong thiên địa.

– Bạch mỗ thân là Khôi Tổ của Thông Thiên thế giới. Luận về thân phận, ở trên Vĩnh Hằng đại lục này chỉ có Tà Hoàng cùng Thánh Hoàng mới đủ ngang hàng với ta. Ngươi lại dám tỏ ra ương ngạnh ở trước mặt bản tôn, Cổ Thiên Quân, đây là ngươi không có tự tôn! Ta lại hỏi câu thứ tư. Ngươi vừa vô lễ không có đức không có tự tôn, lại tâm bất chính, ai cho ngươi lá gan như vậy!

Những lời này, khí thế càng dồi dào. Ánh sáng màu xanh lam của Bắc Mạch Đại Kiếm càng ngập trời, nổ lớn ở khắp nơi.

Khiến cho những Bán Thần trên đại lục Tiên Vực đi theo đến đó, nghe được, tâm thần đều chấn động. Về phần Cổ Thiên Quân, nghe bốn câu hỏi này của Bạch Tiểu Thuần, mỗi một câu giống như một thanh lợi kiếm, xuyên qua tâm thần hắn.

– Ngươi!

Dù thế nào Cổ Thiên Quân cũng không nghĩ tới, người trước mắt, lại có thể dùng ngôn từ sắc bén như thế, dùng những câu nói mình căn bản không có cách nào cãi lại, cứng rắn đối lại, cũng chỉ sẽ trở thành già mồm át lẽ phải mà thôi.

Nếu nơi đây không phải là Thánh Hoàng Triều, hoặc không ai quan tâm, hắn có thể không cần để ý tới. Nhưng lúc này có không ít Thiên Tôn quan tâm tới nơi đây. Thánh Hoàng Triều dù sao vẫn có một tầng nội khố. Cái này khiến cho hắn ở trước lưỡi kiếm của Bạch Tiểu Thuần, lập tức bị động đến cực hạn. Lúc này sắc mặt hắn đỏ lên, hít thở dồn dập. Trong mắt hắn đã lộ ra sát ý vô cùng mãnh liệt.

Cự Quỷ Vương cùng Công Tôn Uyển Nhi đều sửng sốt, ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần. Thật ra, giờ phút này Bạch Tiểu Thuần lại có một khí phách khó nói hết!

– Thánh Hoàng, đây là đạo đãi khách của ngươi hay sao!

Nhìn cũng không nhìn Cổ Thiên Quân, Bạch Tiểu Thuần đứng ở trong thiên địa, tay áo vung lên, hướng về phía Thánh Hoàng Thành. Đại kiếm đảo qua, âm thanh vượt qua thiên lôi, nổ lớn ở tám phương, dâng lên vô số hồi âm.

Nhưng trên thực tế, lúc này trong lòng hắn khẩn trương không thôi. Hắn đã dự định, một khi không được, sẽ lập tức mở cấm chế cho Công Tôn Uyển Nhi. Ba người sẽ cưỡi chiến thuyền trong nháy mắt rời khỏi đây.

Chỉ có điều, theo thói quen nhiều năm qua, khiến cho tất cả sóng dao động trong lòng hắn hoàn toàn bị vẻ bề ngoài che giấu. Sự ngạo nghễ tôn tượng, còn tự nhiên phát ra.

Hồi lâu, trong lúc Bạch Tiểu Thuần càng thêm khẩn trương, tim đập như tiếng trống gõ, da đầu tê dại chuẩn bị lui ra phía sau, một âm thanh ôn hòa cũng không thiếu uy nghiêm, chậm rãi vang vọng ở trong trời đất này.

– Là bản hoàng sơ suất. Bạch đạo hữu, mời!

Chapter Truyện / Chương 1053 – Bạch Đạo Hữu, Mời