Chương 1056 – Thông Thiên Công

Chapter Truyện / Chương 1056 – Thông Thiên Công

Bạch Tiểu Thuần nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại có thể sẽ gặp được Lưu Thiên Hầu, vị kỳ lạ này ở chỗ này… Phải biết rằng trước đây người này cho hắn ấn tượng, phải nói là cực kỳ sâu sắc.

Một trăm tội lớn này, lúc này nhớ lại, giống như trong đầu còn có thể hiện ra bộ dạng đối phương năm đó ở trước mặt Đại Thiên Sư, dõng dạc phân trần. Sau đó bởi vì mình nghịch chuyển thế cục, Lưu Thiên Hầu này nghe nói là chạy đi Trường Thành, không dám trở về.

Lại sau đó… Trường Thành đổ nát. Bạch Tiểu Thuần cũng quên chuyện này. Cho đến ngày hôm nay, đối phương lại có thể xuất hiện ở đây, vừa nhảy ra, chính là ba trăm tội lớn…

– Năm đó ta bị Đại Thiên Sư điều ra khỏi Khôi Hoàng Thành, không lo lắng tìm người này gây phiền phức. Gia hỏa này có số mạng gì vậy? Trường Thành đổ vỡ, hắn cũng không chết. Điều này cũng thôi không nói làm gì. Thế giới sụp đổ, hắn rốt cuộc lăn lộn còn hoàn hảo hơn so với Trương Đại Bàn, lại ở trong Thánh Hoàng này, có chức quan!

– Nhất là… Hắn lại có thể trở nên gầy hơn, dung quang càng toả sáng, mặt mày hớn hở, dáng vẻ hiên ngang. Thoạt nhìn hình như vẫn rất tuấn lãng…

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt nhìn Lưu Thiên Hầu tinh thần phấn chấn trước mắt này, trong lòng rất đố kị. Hắn cảm thấy gia hỏa này không chỉ tốt số, ở Thánh Hoàng Thành này nhất định cũng sinh hoạt rất tốt…

Mắt thấy biểu tình của Bạch Tiểu Thuần, lại chú ý tới sự tán thưởng sâu bên trong đôi mắt của những nhân vật lớn bốn phía xung quanh kia, Lưu Thiên Hầu càng đắc ý hơn. Hắn đang chuẩn bị nói ra một lượt ba trăm tội lớn, để cho Thánh Hoàng chú ý đối với mình nhiều hơn, Bạch Tiểu Thuần ở bên kia đã vung tay áo lên. Nhất thời, từ bên trong túi trữ vật của hắn, Công Tôn Uyển Nhi cùng với mấy Bán Thần này bị Bạch Tiểu Thuần thả ra.

– Thánh Hoàng, đây là lễ vật Bạch mỗ đưa ra.

Bạch Tiểu Thuần biết mình ở trên phương diện mồm mép, nói không lại Lưu Thiên Hầu tùy tùy tiện tiện là có thể vạch ra mấy trăm tội lớn. Hắn dứt khoát không để ý tới, trực tiếp thả Công Tôn Uyển Nhi ra.

Công Tôn Uyển Nhi vừa ra, ánh mắt mấy nghìn người ở bốn phía xung quanh nhất thời ngưng trọng. Nhất là mấy người bên trong đoàn người đứng đầu, là Thiên Tôn giống như Cổ Thiên Quân, lúc này tinh quang trong mắt rất mãnh liệt.

Cho dù là Thánh Hoàng cũng bị Công Tôn Uyển Nhi thu hút sự chú ý. Đối với lời Lưu Thiên Hầu nói, hắn cũng cho rằng không có nghe thấy.

Mắt thấy như vậy, Lưu Thiên Hầu sờ sờ mũi, cũng không cảm thấy xấu hổ. Hắn lui ra phía sau vài bước, trở lại trong đám người. Hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong lòng ngạo nghễ.

– Lần này không làm gì được ngươi. Nhưng không có việc gì. Ta thành toàn cho ngươi. Sớm hay muộn ta cũng sẽ vạch một nghìn tội lớn của ngươi!

Công Tôn Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, thần sắc bình tĩnh đứng ở nơi đó. Sau khi hướng về phía Thánh Hoàng hạ thấp người cúi đầu, sau đó nàng không lên tiếng nữa, nhắm mắt không nói. Nàng thân là Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều, xuất phát từ tôn trọng đối với cường giả nên cúi đầu. Về phần những chuyện khác, nàng sẽ không mở miệng. Nàng cũng tin tưởng bên trong Thánh Hoàng Triều sẽ không ép buộc ở nàng.

Về phần mấy Bán Thần này. Lúc này bọn họ đã tuyệt vọng, đứng ở nơi đó, thân thể đều đang run rẩy. Uy áp đến từ bốn phía xung quanh, đến từ ánh mắt Thiên Tôn cùng với Thánh Hoàng, khiến cho tâm thần của bọn họ đều thiếu chút nữa phải suy sụp.

Hồi lâu, Thánh Hoàng cười. Tiếng cười càng lúc càng lớn. Thân thể hắn cũng từ trên ghế dựa lớn đứng lên. Hắn đích xác cao hứng. Phần đại lễ này, là lễ vật nặng nhất Thánh Hoàng Triều nhận được, từ khi thành lập tới nay!

Cho dù hắn không chém giết Công Tôn Uyển Nhi, nhưng một Thiên Tôn, tất nhiên có thể khiến Thánh Hoàng Triều đổi lấy lãnh địa lớn hơn nữa. Nhất là một vài châu đang bị chiếm cứ mâu thuẫn. Mượn cơ hội này, cũng có thể đổi trở về.

Đồng thời, chuyện này cũng không trái với giao hẹn giữa hắn cùng với Tà Hoàng trước kia. Đây là do người khác đưa tới, không phải là Thánh Hoàng hắn chủ động bắt giữ. Kể từ đó, cho dù Tà Hoàng có muốn trả thù, cũng không tìm được tới trên đầu Thánh Hoàng Triều.

– Được, được, được!

Trong tiếng cười, ánh mắt Thánh Hoàng lóe lên, cúi đầu nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đang đứng trên quảng trường bên ngoài đại điện.

– Cự Quỷ, tiến lên nghe chỉ!

Cự Quỷ Vương mừng rỡ, lập tức tiến lên vài bước, hướng về phía Thánh Hoàng trong đại điện cúi đầu.

– Phong cho Cự Quỷ làm Đại Tôn Thần La Châu trong Tiên Vực thứ hai của Thánh Hoàng Triều ta, trấn thủ Thần La Châu, hưởng đèn nhang của chúng sinh một châu!

Vĩnh Hằng Tiên Vực, địa phương một châu có thể so sánh với toàn bộ Thông Thiên thế giới. Trấn thủ một châu, sắc phong Đại Tôn, cái này đại biểu Cự Quỷ Vương ở bên trong Thần La Châu này chính là nhất ngôn cửu đỉnh, quyết định sinh tử. Toàn bộ Thần La Châu, tương đương với lãnh địa của Cự Quỷ Vương!

Loại ban thưởng này, phù hợp với thân phận của Cự Quỷ Vương, càng làm cho Cự Quỷ Vương cảm thấy mỹ mãn. Hắn muốn cũng chính là một nơi cư trú.

Một căn cứ địa để hắn hồi tưởng lại Thông Thiên thế giới.

Lúc này, trong sự kích động, Cự Quỷ Vương lại cúi đầu.

– Cảm ơn Thánh Hoàng!

Lúc đứng dậy, khí chất toàn thân của Cự Quỷ Vương cũng không giống trước đó. Hắn biết, từ giờ khắc này, mình ở Vĩnh Hằng đại lục này, đã coi như là đứng vững gót chân, không còn là tán tu lưu lạc, không cần phải luôn luôn lo lắng tới nguy cơ sinh tử. Hắn muốn làm, chính là giống như đã thương lượng cùng Bạch Tiểu Thuần trước đó, muốn mượn trợ giúp của Thánh Hoàng Triều, ở trên Vĩnh Hằng Tiên Vực, hoàn toàn đứng vững!

Bạch Tiểu Thuần cũng rất phấn chấn. Nhìn thấy Cự Quỷ Vương được ban thưởng một châu, hắn nghĩ công lao của mình lớn hơn nữa, lúc này trong lòng tràn đầy chờ mong, nhìn về phía Thánh Hoàng.

– Bạch Tiểu Thuần, nghe chỉ!

Ánh mắt Thánh Hoàng rơi vào trên người Bạch Tiểu Thuần, lóe lên ánh sáng khó có thể điều tra, bỗng nhiên mở miệng.

Khí tức của Bạch Tiểu Thuần dừng lại, thần sắc cũng trở nên nghiêm nghị cung kính. Hắn hiểu rõ thời điểm nên cúi đầu thì phải cúi đầu. Thời điểm nên biểu hiện thì sẽ biểu hiện. Loại chuyện như vậy, không mất mặt, lợi ích nắm được trong tay mới là trọng điểm.

– Bạch Tiểu Thuần công đức quá to lớn. Địa vị ở Thông Thiên thế giới lại càng tôn cao, danh vọng không ai bằng!

– Hiện sắc phong… Bạch Tiểu Thuần làm… Thông Thiên Công!

– Bên trong Thánh Hoàng Triều ta, chỉ có Thiên Tôn mới có thể xưng vương. Dưới vương lại là công. Thông Thiên Công là đứng đầu các công, gần với vương!

– Phần thưởng, một tòa phúc địa bên trong Thánh Hoàng Thành. Phần thưởng một long ngư trong thiên trì, phần thưởng công bào, dây lưng bảy màu!

Thánh Hoàng thả nhiên mở miệng, trong âm thanh vang vọng, mấy nghìn quyền quý hai bên, mỗi người đều lộ ra thần sắc nghiêm nghị.

Phần thưởng này, có thể nói là cực lớn. Bất kể là Thông Thiên Công, hay phúc địa, hoặc là một con long ngư, đều đủ để khiến cho người ngoài chấn động. Còn có công bào này cũng là pháp bảo. Thắt lưng bảy màu còn có thể khiến cho Bạch Tiểu Thuần từ nay về sau ra vào hoàng cung, không bị khí linh trấn áp.

Tất cả những điều này, bất luận nhìn thế nào, đều vô cùng phong phú. Duy nhất chỉ có… Đều là hư danh!

Thân phận thật sự của Bạch Tiểu Thuần không giống người thường. Giống như Cự Quỷ Vương, sau khi Thánh Hoàng so sánh, có thể cho hắn khống chế một chân. Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại không được. Thánh Hoàng tuyệt đối sẽ không cho người của Thông Thiên thế giới có nửa cơ hội tự lập!

Hắn muốn chính là dung hợp. Hắn là để cho người của Thông Thiên thế giới hoàn toàn dung nhập vào bên trong Thánh Hoàng Triều, khiến cho bản thân mình lớn mạnh. Cho nên hắn tất nhiên sẽ không cho vị Khôi Tổ Bạch Tiểu Thuần này có nửa điểm thực chức!

Hắn muốn, chỉ là Bạch Tiểu Thuần ngoan ngoãn ở lại bên trong Thánh Hoàng Thành, làm một tượng trưng là tốt rồi. Đợi đến khi Thánh Hoàng Triều hoàn toàn dung hợp người của Thông Thiên thế giới xong, tác dụng của Bạch Tiểu Thuần cũng sẽ không có nữa. Tới khi đó, sinh tử đều ở trong một ý niệm của hắn.

Trên thực tế, cho dù Bạch Tiểu Thuần không có ném danh trạng này, chỉ cần tới, hắn cũng sẽ dành cho ban thưởng tương tự. Hiện tại Bạch Tiểu Thuần bắt trói Quỷ Mẫu đến, ngoài mặt hắn thoạt nhìn hài lòng, mặc dù cũng thật sự có chút cao hứng. Nhưng trên thực tế tất cả những điều này đều chỉ là vẻ bề ngoài. Ở trong lòng của hắn, cũng có phần thở dài.

Hắn thở dài chính là công lao như vậy, khiến cho bản thân hắn là Thánh Hoàng, cũng không thể không suy tính một chút tới cảm nhận của các quyền quý bên trong hoàng triều cùng với Tà Hoàng Triều. Bạch Tiểu Thuần thật sự đưa tới lễ vật quá lớn. Lớn đến mức hắn không thể không cho ra một ít phần thưởng thực chất. Cho nên hắn mới sắc phong Cự Quỷ Vương làm Đại Tôn cùng với ban thưởng địa phương một châu.

Nếu không, hắn tuyệt đối sẽ hoàn toàn không cho người của Thông Thiên thế giới có cơ hội.

– Chờ thêm một chút thời gian, tìm lý do lấy đi thân phận này của Cự Quỷ là được.

Trong lòng Thánh Hoàng thầm cười lạnh. Nhưng biểu hiện ra ngoài, hắn lại đầy vẻ ôn hòa nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Thông Thiên Công, ngươi mới tới Thánh Hoàng Thành, có thể đi lại làm quen một thời gian. Chuyện liên quan tới Thông Thiên thế giới, còn có các tu sĩ của Thông Thiên thế giới, ngươi không cần quá nhớ mong. Tất cả đều có bản hoàng làm chủ cho ngươi!

– Đoạn đường này mệt nhọc rồi. Thông Thiên Công có thể đi nghỉ ngơi. Sau này lại ở bên trong Thánh Hoàng Thành, an tâm tu luyện. Hi vọng ngươi có thể sớm ngày đột phá tu vi, thăng cấp Thiên Tôn, cho Thánh Hoàng Triều ta thêm một vị vương nữa!

Nghe lời Thánh Hoàng nói, nhìn vẻ mặt nghiêm nghị mọi người ở bốn phía xung quanh này che giấu cảm giác lạnh lẽo, Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể không nhìn ra cái gọi là ban thưởng này, đều là hư ảo.

Tuy nói ở trên đường đến đây, hắn cùng với Cự Quỷ Vương đã bàn bạc trước, cũng đoán được kết quả này. Nhưng trên thực tế trong lòng hắn vẫn mang theo một chút hi vọng. Lúc này có thể thấy, mục đích của Thánh Hoàng Triều, cùng Tà Hoàng Triều chung quy vẫn là giống nhau.

Chỉ có điều thủ đoạn khác nhau mà thôi.

– Sợ là nếu không ném danh trạng này, ngay cả Cự Quỷ Vương cũng sẽ không có địa phương một châu!

Bạch Tiểu Thuần hiểu rất rõ tất cả những điều này. Hắn biết hai vị Hoàng giả này, đều là cá mè một lứa.

– Một kẻ hung tàn, một kẻ xảo trá…

Bạch Tiểu Thuần mỉm cười. Tuy hắn có chút tiếc nuối, nhưng lại không có mất mát. Bất kể như thế nào, Thánh Hoàng có một câu nói rất đúng.

– Ta thật sự cần phải tu hành, khiến mình sớm ngày đột phá!

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, hướng về phía Thánh Hoàng ôm quyền cúi đầu. Sau đó, hắn đang muốn cùng Cự Quỷ Vương rời đi. Nhưng vào lúc này, vị Lưu Thiên Hầu kia lúc này thần sắc đại biến, vội vàng lao ra hô to.

– Thánh Hoàng bệ hạ, trăm triệu không thể để cho Bạch Tiểu Thuần này ở lại Thánh Hoàng Thành. Nếu không Thánh Hoàng Thành lâm nguy!

Chapter Truyện / Chương 1056 – Thông Thiên Công