Chương 1058 – Ăn A

Chapter Truyện / Chương 1058 – Ăn A

Bạch Tiểu Thuần không nhịn được hồi tưởng lại Linh Vĩ Kê năm đó. Trong lòng hắn cũng có chút tiếc nuối. Hắn suy nghĩ không biết ở trên Vĩnh Hằng đại lục này, có thứ tương tự với Linh Vĩ Kê hay không…

Cự Quỷ Vương ở bên cạnh bập bập môi, cầm một cây xương cá, nhìn một chút, sau đó ném ở trong miệng rắc rắc vài tiếng. Ngay cả xương hắn cũng ăn hết. Khi hắn đang muốn mở miệng, thân thể bỗng nhiên chấn động. Một hơi nóng rốt cuộc trực tiếp ở trong cơ thể hắn bạo phát, khiến cho bốn phía xung quanh nhất thời dâng lên sương trắng.

– Quả nhiên là cá tiên!

Cự Quỷ Vương vui mừng bất ngờ, lập tức ngồi xuống khoanh chân, bắt đầu thổ nạp.

Mắt thấy sau khi Cự Quỷ Vương ăn xong liền hữu hiệu, Bạch Tiểu Thuần đợi một hồi. Hắn có chút há hốc mồm. Hắn phát hiện trong cơ thể mình thậm chí ngay cả một chút hơi nóng cũng không có.

– Không đúng. Tại sao Cự Quỷ Vương hữu hiệu, ta lại không có hiệu quả gì?

Bạch Tiểu Thuần hồ nghi nhìn những mảnh xương cá ăn xong còn dư lại ở trên mặt đất một chút. Hắn tùy ý tiến lên cũng cầm lấy mấy cái xương, đặt ở trong miệng cắn nuốt xuống. Cho đến khi từng cái xương đều bị Bạch Tiểu Thuần ăn sạch, hắn cuối cùng cảm nhận được trong cơ thể có một hơi nóng vọt lên.

Trong vui mừng, Bạch Tiểu Thuần lập tức nhắm mắt, cảm nhận hơi nóng này ở bên trong thân thể không ngừng bạo phát, cuối cùng hóa thành sóng lớn, ở bên trong thân thể nổ mạnh di chuyển, rốt cuộc đẩy mạnh công pháp Trường Sinh Quyển của hắn, không ngừng tinh tiến lên.

Cái này khiến cho Bạch Tiểu Thuần kích động không thôi. Hắn ép xuống sự phấn chấn trong lòng, toàn thân toàn ý chìm đắm ở bên trong cảm giác tu vi thân thể tăng lên. Thời gian trôi qua, ở trong viện phúc địa này, Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương ngồi tĩnh tọa, giằng co chừng ba canh giờ.

Ba canh giờ sau, Cự Quỷ Vương là người đầu tiên thức tỉnh. Hắn ngửa mặt lên trời cười to. Trong mắt của hắn có tinh quang lập lòe. Trong lòng hắn càng thêm vui thích. Hắn nhận thấy được rõ ràng, chỉ là ba canh giờ này, tu vi của mình khoảng cách Bán Thần hậu kỳ, lại đến gần không ít.

– Đáng tiếc chỉ có một con. Nếu như mỗi ngày đều có thể ăn, ta nhất định có thể đạt tới Bán Thần viên mãn!

Trong lúc Cự Quỷ Vương đang tiếc nuối, Bạch Tiểu Thuần cũng chậm rãi mở mắt ra. Trong nháy mắt khi hai mắt đang khép mở ra, trong mắt của hắn có tinh quang sáng chói.

Lần này tu luyện, mức độ hắn tinh tiến mặc dù không có biên độ lớn bằng Cự Quỷ Vương, nhưng dù sao bởi vì căn bản của Bạch Tiểu Thuần quá dầy. Hiện tại cho dù chỉ là tăng lên một tia, cũng vẫn khiến cho hắn kích động.

Hắn hiểu rõ, muốn tu vi đột phá trở thành Thiên Tôn, nhất định phải đạt được Trường Sinh Quyển viên mãn mới có thể. Nhưng hiện tại Trường Sinh Quyển của hắn còn cách viên mãn một đoạn. Nhưng quan trọng nhất, chính là Trường Sinh Quyển của hắn không giống với Bất Tử Quyển, không phải là mình đã tu luyện, mà là rót vào đầu.

Mặc dù Bạch Tiểu Thuần từ bên trong thần thông, cũng sáng lập Trường Sinh Đăng của riêng mình, nhưng trên thực tế đối với chuyện tu luyện như thế nào, hắn vẫn còn có chút không hiểu.

Phải biết rằng từ sau khi bị người thủ mộ rót vào đầu, cho tới lúc đi tới Vĩnh Hằng Tiên Vực, tu vi của Bạch Tiểu Thuần tuy có tăng trưởng, nhưng tổng thể vẫn là trì trệ không tiến. Mặc dù điều đó có liên quan đến tâm tính của hắn. Nhưng đến cảnh giới này của hắn, vốn ở trên phương diện tu vi, cũng đã là nửa bước khó đi. Hơn nữa Trường Sinh Quyển này vốn cũng không phải là do chính hắn đã tu luyện. Tất cả những điều này, lại dường như hình thành gông cùm xiềng xích, hóa thành bình cảnh.

Cho dù là có đầy đủ lực lượng thiên địa, cho dù là ở bên trong Thánh Hoàng Thành này, dưới linh khí nồng đậm tẩm bổ, Bạch Tiểu Thuần đánh giá sơ qua, mình ở dưới sự tìm tòi cùng bình cảnh này, chí ít cũng cần mười năm tu luyện, mới có khả năng đạt được phân nửa so với tăng cường do Thiên Long Ngư mang đến.

Cứ như thế, chính bản thân hắn cũng không biết cần phải bao lâu, tu vi mới có thể đột phá Bán Thần, bước vào cảnh giới Thiên Tôn đại thừa!

Vốn dựa theo dự định của Bạch Tiểu Thuần, chuẩn bị tìm hiểu một chút về linh đan diệu dược trong Vĩnh Hằng Tiên Vực, suy nghĩ tự mình chế luyện một ít, khiến cho tốc độ tu luyện tăng lên. Nhưng bây giờ, hắn nhìn trên mặt đất còn dư lại không nhiều đầu, xương cá, dường như trước mặt mở ra một cánh cửa lớn mới.

– Một con cá, tương đương với mười lăm năm tu luyện!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng thêm nóng nảy. Hai mắt hắn giống như mắt chuột đói bụng nhiều năm, nhìn thấy được lương thực, lộ ra ánh sáng màu xanh lục.

– Nếu có đầy đủ cá… Phá tan bình cảnh này dễ dàng như trở bàn tay. Ta mượn điều này tăng cường đột phá tu vi. Muốn bước vào Thiên Tôn, cũng chỉ là chuyện sắp tới!

Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần càng thêm kích động. Trước đó không nói, sau khi trở thành Thiên Tôn, thọ nguyên sinh lực bạo phát, hoặc là đạo chủng ở bên cạnh, liền có thể được Thái Cổ cứu sống lại tương tự với trường sinh kỳ dị. Chỉ là ở trong thế giới xa lạ này, muốn sinh tồn được, muốn đi về phía đỉnh phong khát vọng, cũng đủ để cho trong đầu Bạch Tiểu Thuần lúc này đều là Thiên Long Ngư.

– Ta muốn ăn cá!

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần đảo qua, rơi vào trên những đầu xương cá còn lưu lại trên mặt đất. Thoáng một cái hắn lại lập tức chộp lấy. Nhưng Cự Quỷ Vương hiện tại dĩ nhiên cũng ý thức được sự kỳ diệu của Thiên Long Ngư này. Hắn hiểu rõ cho dù là xương, cũng là đồ tốt. Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần chộp lấy, hắn hét lớn một tiếng, toàn thân rốt cuộc cũng lao tới, tranh đoạt đầu xương cá.

– Cự Quỷ Vương, đây là Thánh Hoàng ban cho ta. Ngươi đừng giành với ta!

Bạch Tiểu Thuần trợn mắt.

– Cút đi. Lão tử là nhạc phụ của ngươi. Coi như ngươi hiếu kính ta.

– Đó là đồ ta ăn còn dư lại. Mỗi một cái xương ta đều đã liếm qua!

Bạch Tiểu Thuần nổi giận, dùng ra đòn sát thủ!

– Trước khi ngươi ăn xong là lão phu từng liếm qua. Không có việc gì. Hai người chúng ta cùng một nhà, không ngại!

Cự Quỷ Vương không cam lòng tỏ ra yếu kém, trực tiếp phun một bãi nước bọt về phía những cái đầu xương cá ở trên mặt đất…

Cũng không biết Cự Quỷ Vương có phải tu luyện qua thần thông tương tự hay không, một bãi nước miếng này rốt cuộc trút xuống giống như mưa, trực tiếp bao trùm đầy mặt đất…

Bạch Tiểu Thuần có chút há hốc mồm, toàn thân đều bối rối. Mắt thấy Cự Quỷ Vương lại đê tiện như này, dù hắn có ngôn từ sắc bén, nhưng nếu bàn về trình độ da mặt dày, vẫn còn có chút không sánh bằng lão cáo già Cự Quỷ Vương này. Nhất là trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Nước bọt của Cự Quỷ Vương, làm sao có thể phun ra nhiều như vậy…

Lúc này Bạch Tiểu Thuần cười khổ, do dự một hồi, Cự Quỷ Vương đã vung tay áo, cuốn những cái đầu xương cá này vào trong tay, đắc ý nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút. Sau đó hắn lại phun mấy lần nước bọt lên trên đầu xương cá t, lúc này mới thu vào trong túi trữ vật.

– Đấu với ta sao? Tiểu tử, ngươi vẫn quá non.

Cự Quỷ Vương cười ha ha một tiếng, cảm thấy mỹ mãn.

Bạch Tiểu Thuần không nói gì, nghẹn lại. Hắn thở dài một tiếng, đang muốn mở miệng. Chợt thần sắc hắn thoáng động nhìn về phía bên ngoài phúc địa. Cự Quỷ Vương hình như cũng điều tra ra được. Gần như cùng lúc, hắn nhìn sang. Không bao lâu, ngoài cửa lớn của phúc địa lại truyền đến một âm thanh sang sảng.

– Thông Thiên Công, Trần Tô bái kiến.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần đi tới Thánh Hoàng Thành, đây là người đầu tiên tới bái kiến. Khi phát hiện người tới lại có tu vi Thiên Tôn, Bạch Tiểu Thuần càng hiếu kỳ hơn. Hắn không tiện chậm trễ, nhanh chóng đi vài bước đến trước cửa, vung tay phải lên. Cửa lớn của phúc địa mở ra, lộ ra một lão nhân tóc hoa râm đang đứng ở ngoài cửa.

Toàn thân lão nhân này mặc trường bào màu lam, thoạt nhìn tiên phong đạo cốt, chưa cười đã cười, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần ôm quyền.

– Bạch mỗ trước đó còn đang hiếu kỳ. Sáng nay rốt cuộc nghe được tiếng chim khách, biết nhất định có khách quý đến. Không nghĩ tới đúng là Trần đạo hữu. Mời vào.

Trên mặt Bạch Tiểu Thuần lộ ra nụ cười mỉm, lời nói ra rất hay. Lúc này trên người hắn đã không nhìn thấy được bộ dạng chật vật trước đó cùng Cự Quỷ Vương cướp đầu xương cá.

Trần Tô cười ha ha một tiếng. Lời Bạch Tiểu Thuần nói, hắn nghe cũng cảm thấy thoải mái. Hắn gật đầu, đi vào bên trong phúc địa.

Cự Quỷ Vương cũng có chút vô cùng kinh ngạc. Phải biết rằng hai người không phải là tu sĩ bản thổ Thánh Hoàng Triều, mà thuộc về người từ bên ngoài đến. Mặc dù bọn họ đều có chức quan, nhưng dựa theo tin tức hắn tìm hiểu được, những quyền quý Thánh Hoàng Thành kia đối với hai người đều mang theo khinh thường cùng bất hòa.

Nhưng hôm nay chỉ là một đêm trôi qua, lại có người tới bái phỏng. Nhất là người này chính là Trần Tô, có địa vị tương đương cùng Cổ Thiên Quân, một trong bốn vương của Thánh Hoàng Triều. Cái này khiến cho Cự Quỷ Vương càng giật mình, vội vàng ôm quyền bái kiến.

Trần Tô hướng về phía Cự Quỷ Vương gật đầu, sau đó không để ý tới nữa. Hắn đứng ở trong viện, nhìn mọi nơi một chút. Sau đó, hắn cùng Bạch Tiểu Thuần hàn huyên vài câu không đến nơi đến chốn. Một lúc lâu, hắn vội ho một tiếng, đột nhiên hỏi.

– Bạch đạo hữu, con Thiên Long Ngư do bệ hạ ban cho đâu?

– Thiên Long Ngư?

Bạch Tiểu Thuần trước đó đã hiếu kỳ, Trần Tô này tới là vì chuyện gì. Lúc này nghe được đối phương nhắc tới Thiên Long Ngư, Bạch Tiểu Thuần ngẩn ra.

– Đúng vậy, chính là con Thiên Long Ngư này. Không biết Bạch đạo hữu có thể bỏ được thứ yêu thích hay không? Trần mỗ muốn đổi lấy.

Trong mắt Trần Tô có chút nhiệt tình như lửa, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần. Cho dù hắn thân là Thiên Tôn, trong nhà cũng không có mấy con Thiên Long Ngư. Dù sao đây cũng là vật cá nhân của Thánh Hoàng. Bình thường cũng cực ít khi đem ra ban thưởng. Toàn bộ Thánh Hoàng Triều, số lượng được ban thưởng ra ngoài, cũng chỉ có mấy trăm con mà thôi.

Mỗi một con đều trân quý không tầm thường. Lưu lại, nói nó là quốc bảo, cũng hoàn toàn không khoa trương. Thậm chí ở Tà Hoàng Triều nơi đó, cũng là cái giá không thể tưởng tượng được. Dù sao máu của Thiên Long Ngư này, là tiên tài tuyệt phẩm dùng để luyện tiên đan.

Hắn không cho rằng Bạch Tiểu Thuần sẽ từ chối. Dù sao đối phương mới tới Thánh Hoàng Triều, sẽ không thể không khôn ngoan, vì một con cá, đắc tội với mình thân là Thiên Tôn.

– Cái đó… Trần đạo hữu ngươi tới muộn rồi. Con cá kia, bị ta ăn rồi.

Bạch Tiểu Thuần có chút do dự, nhìn Trần Tô nói.

Nghe được Bạch Tiểu Thuần nói vậy, Trần Tô sửng sốt. Sau khi kịp phản ứng, tròng mắt hắn cũng trừng lên, giống như không xác định được, lại hỏi một câu.

– Ngươi nói… Ăn?

– Đúng, ăn.

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, gật đầu nói.

– Bạch đạo hữu, ngươi xem Trần mỗ ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Không chịu bỏ thứ yêu thích, có thể nói thẳng là được. Thiên Long Ngư này giống như quốc bảo, trân quý khó có thể tưởng tượng được. Người nào thu được ban thưởng, làm sao có thể cam lòng đem đi ăn. Tất cả đều nuôi lên, trích lấy máu mà thôi!

Trần Tô lập tức không vui. Hắn thấy, đây rõ ràng chỉ là lý do mà thôi. Giọng điệu cũng lạnh như băng. Hắn phất tay áo, lại muốn rời đi.

Bạch Tiểu Thuần thở dài, liếc mắt nhìn Cự Quỷ Vương. Cự Quỷ Vương có chút không tình nguyện từ bên trong túi trữ vật, lấy ra những cái đầu xương cá.

– Trần đạo hữu, đây là xương cá…

Trần Tô nghe vậy, không khỏi liếc mắt thoáng nhìn.

-…

Chapter Truyện / Chương 1058 – Ăn A