Chương 1071 – Còn Có Ngó Sen

Chapter Truyện / Chương 1071 – Còn Có Ngó Sen

Không ai có thể dự đoán được, Tiểu Ô Quy ăn vụng hạt sen này lại có thể được sắc phong trở thành thánh quy của Thánh Hoàng Triều. Chuyện này là không thể tưởng tượng nổi. Đồng thời, cũng tự nhiên mà hóa giải chuyện hạt sen trước đó.

Nhất là sắc phong của Thánh Hoàng đối với Bạch Tiểu Thuần trước khi đi, càng trực tiếp xóa đi chuyện trộm sen này. Hết lần này tới lần khác mọi người vẫn nói không nên lời. Lúc này mắt thấy Thánh Hoàng mang theo vui sướng rời đi, bọn họ ở trên quảng trường đều phiền muộn. Lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, bọn họ cũng không còn che giấu giống như trước kia nữa. Mỗi một người đều nghiến răng nghiến lợi.

Dù sao lần này tổn thất không phải là Thánh Hoàng, mà là bọn họ…

Bạch Tiểu Thuần cũng hít vào một hơi. Lần này nghịch chuyển, hắn thấy cũng không thể tưởng tượng nổi. Hiện tại nghĩ đến, nhất định là Tiểu Ô Quy xác định, một khi nó xuất hiện ở trước mặt Thánh Hoàng, Thánh Hoàng tất nhiên có thể nhận ra thân phận của nó, do đó đãi ngộ đối với nó sẽ hoàn toàn không giống bình thường.

Cũng chính bởi vì vậy, Tiểu Ô Quy này mới có lá gan cực lớn ăn vụng hạt sen. Sở dĩ nó hô lên quan hệ cùng với mình, điều này hiển nhiên là khiến cho mình nước lên thì thuyền lên.

Chỉ có điều ở đây còn có một chút điểm, Bạch Tiểu Thuần có chút nghi vấn. Nhưng lúc này không phải là lúc suy nghĩ tìm hiểu. Bất kể như thế nào, nguy cơ hạt sen lần này cuối cùng đã hóa giải.

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, nhìn tu sĩ Thánh Hoàng Thành ở bốn phía xung quanh một chút buồn bực. Sau khi trợn trừng mắt, hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, nghênh ngang đi ra ngoài.

Phía sau hắn, trong mắt những tu sĩ quyền quý kia đều có hàn quang. Nhưng phần nhiều lại là bất đắc dĩ. Hiện tại bọn họ đã ý thức được một sự thật… Nếu như nói lúc vừa mới bắt đầu, bọn họ có thể dùng chút thủ đoạn đi trừng phạt Bạch Tiểu Thuần. Như vậy hiện tại theo những gì từng trải những, Bạch Tiểu Thuần đã không giống với trước nữa.

Nhất là lần này Tiểu Ô Quy này trở thành thánh quy. Điều này lại chẳng khác nào ở trên người Bạch Tiểu Thuần, ngoại trừ giá trị Thông Thiên thế giới của hắn ra, lại thêm một tầng giá trị khác chồng lên.

Sợ là cả bên trong Thánh Hoàng Thành, người ngoài mặt nổi có thể động tới hắn, chỉ có một không hai có hai.

Chỉ sợ xem như là Thánh Hoàng, e ngại đối với Bạch Tiểu Thuần cũng sẽ càng nhiều hơn một chút. Về điểm này từ trên sắc phong trước đó, mọi người có thể nhìn thấy được một chút.

Sự thực cũng đúng là như thế. Trong chớp mắt vừa rồi này, khi mắt nhìn thấy những đài sen trống rỗng, mục tiêu đầu tiên xác trong lòng Thánh Hoàng xác định, chính là Bạch Tiểu Thuần. Nếu không phải hắn nhận ra thân phận của Tiểu Ô Quy, sợ là đã lập tức trấn áp Bạch Tiểu Thuần.

Thật sự nhẫn nại của hắn đã đến cực hạn. Từ trước tới nay chưa từng bất kỳ một tu sĩ nào, dám ở Thánh Hoàng Thành làm ra chuyện lớn như vậy. Nhưng hết lần này tới lần khác lai lịch của Tiểu Ô Quy quá lớn. Nhất là trong truyền thuyết, Vĩnh Hằng Chi Quy cam tâm tình nguyện ở bên cạnh, có thể khiến cho tu sĩ nắm giữ đối với niệm lực, vượt qua mức người bình thường suy nghĩ. Đối với Thánh Hoàng mà nói, một chút tác dụng này còn lớn hơn nữa. Thậm chí có thể nói, đối với chuyện hắn đột phá Thái Cổ, cũng có trình độ thúc đẩy nhất định.

Cho nên tim Thánh Hoàng cũng đập rộn lên, vô cùng vui mừng bất ngờ.

Mà Tiểu Ô Quy nói ra những lời lẽ này, những người khác vì nắm giữ tin tức không nhiều lắm, hiểu cũng sẽ không giống như nhau. Nhưng đối với Thánh Hoàng mà nói, hắn hiển nhiên là nghe được chân ý của phương diện này.

Đây là Vĩnh Hằng Chi Quy của Bạch Tiểu Thuần!

Mà một khi Vĩnh Hằng Chi Quy nhận chủ, trong thời gian ngắn cũng sẽ không thay đổi. Cho dù giết chết Bạch Tiểu Thuần cũng không có tác dụng, ngược lại sẽ khiến Vĩnh Hằng Chi Quy thù địch.

Có thể khiến cho Vĩnh Hằng Chi Quy cam tâm tình nguyện ở lại Thánh Hoàng Thành, biện pháp tốt nhất, chính là… Thu được sự đồng ý của Bạch Tiểu Thuần!

Ở trong mắt Thánh Hoàng, mỗi người đều có giá trị của hắn. Thiên Tôn như vậy, Bán Thần cũng vậy. Trước đó, Bạch Tiểu Thuần vì thân phận Thông Thiên thế giới của hắn, cho nên giá trị từ trình độ nào đó, cũng không chênh lệch so với Thiên Tôn là bao nhiêu. Nhưng hôm nay, sau khi lại thêm Vĩnh Hằng Chi Quy, giá trị to lớn của Bạch Tiểu Thuần, đã đến mức độ khiến cho Thánh Hoàng cũng cực kỳ e ngại.

Những tâm tư này của hắn, mặc dù quyền quý của Thánh Hoàng Thành không hoàn toàn hiểu rõ, lại có thể đoán ra được bảy tám. Lúc này bọn họ cũng chỉ có thể bất đắc dĩ.

– Gia hỏa đáng chết này, ăn nhiều Thiên Long Ngư như vậy, lại ăn nhiều hạt sen như vậy, vẫn có thể còn sống tốt!

– Đây là một tai họa. Thiên Long Ngư bị hắn đạp hỏng. Thánh Hoàng Thành thiếu chút nữa bị hắn làm hỏng. Hạt sen cũng gần như không còn. Đồng mưu với hắn, lại còn thành thánh quy!

– Trước đây không nên để cho hắn ở lại Thánh Hoàng Thành!

Nhìn theo bóng lưng của Bạch Tiểu Thuần, trong lòng mọi người đều ủy khuất. Mỗi một người đều lần lượt rời đi. Rất nhanh, trên toàn bộ quảng trường chỉ còn lại một người, ngơ ngác đứng ở nơi đó.

Người này chính là vị Lưu Thiên Hầu kia. Lúc này hắn đã không chỉ là buồn bực, mà có chút mất hồn mất vía. Trước khí thế năm trăm tội lớn dâng lên, hóa thành lời nói, không đợi nói xong, đã bị tiếng cười của Thánh Hoàng cắt ngang. Sau đó lại phát sinh một loạt chuyện, càng làm cho hắn hoàn toàn há hốc mồm.

– Năm đó cũng như vậy…

Thân thể Lưu Thiên Hầu run rẩy, bóng người hiu quạnh vô cùng…

Thời gian nửa tháng rất nhanh đã trôi qua.

Phong ba hạt sen ở bên trong Thánh Hoàng Thành này đã tiêu tan. Nhưng ít đi những hạt sen đó, khiến cho Thánh Hoàng Triều lần này không có người nào có thể lấy được. Chuyện này ảnh hưởng không nhỏ. Dần dần đã khuếch tán tới bên trong hai Tiên Vực lớn của Thánh Hoàng Triều.

Chỉ có điều so sánh với việc này, sắc phong thánh quy mới là chuyện lớn chấn động toàn bộ Thánh Hoàng Triều. Thậm chí Tà Hoàng Triều cũng chấn động không dừng.

Về phần Bạch Tiểu Thuần, trong nửa tháng này hắn cũng khó có được sự yên tĩnh trở lại. Hắn một lần cũng không có ra ngoài, cả ngày khoanh chân ngồi tĩnh tọa. Sau khi ăn từng viên hạt sen cùng tiên đan xong, tu vi của hắn càng ngày càng tăng!

Mặc dù còn không có đột phá trở thành Thiên Tôn, nhưng dĩ nhiên khoảng cách cũng càng lúc càng gần. Chỉ có điều đến lúc này, ngay cả hạt sen cùng tiên đan cũng đã dần dần mất đi hiệu quả. Tu vi của Bạch Tiểu Thuần dừng lại ở viên mãn đỉnh phong. Dường như phía trước có một tầng vách ngăn không nhìn thấy được, khó có thể phá tan.

– Chỉ thiếu chút nữa…

Bạch Tiểu Thuần có chút buồn bực. Hắn biết biện pháp giải quyết, hoặc chính là dựa vào thời gian, từ từ hao mòn vách ngăn, dần dần đột phá. Hoặc chính là cần phải có tiên vật mạnh hơn nữa, không ngừng nỗ lực cho đến lúc phá được vách ngăn.

Cùng lúc đó, Tiểu Ô Quy nhận sự chú ý của mọi người, trong nửa tháng này có thể nói là phong sinh thủy khởi. Thánh Hoàng tất nhiên sẽ không làm khó nó, chỉ yêu cầu mỗi ngày hai canh giờ, ở bên cạnh Thánh Hoàng trong lúc tu luyện. Những thời điểm khác, hắn không hạn chế Tiểu Ô Quy ra vào.

Mà ở bên trong Thánh Hoàng Thành, Tiểu Ô Quy an toàn không cần lo lắng. Điều này khiến cho Tiểu Ô Quy có thể nói là muốn gió được gió, muốn mưa được mưa. Cho dù nó muốn ăn Thiên Long Ngư, cũng không có người dám quản…

Về phần hạt sen… Lại phải nhìn tâm tình của Tiểu Ô Quy. Nó cũng đi tìm Bạch Tiểu Thuần. Đối với chuyện lúc trước, một người một quy tùy ý nói chuyện. Sau đó, Bạch Tiểu Thuần lại hiểu rõ ràng tất cả. Trong lòng nói không hâm mộ chính là không thể. Nhất là mỗi lần Tiểu Ô Quy đến, vỏ rùa cũng đều càng sáng rỡ. Hiển nhiên nó là ăn rất tốt…

Càng khoa trương hơn, là Tiểu Ô Quy cũng mập lên…

– Ai, thật là không có biện pháp. Tiểu Thuần Tử à, ngươi cũng không biết, ta mỗi một ngày đều khổ cực.

– Nhiều tiên đan như vậy, ta cũng ăn đến phát ngấy. Nhưng lão gia hỏa Thánh Hoàng kia, hết lần này tới lần khác cứ muốn cho ta. Còn có Thiên Tôn kia tên cái gì Trần Tô, cũng như vậy.

– Nhất là Cổ Thiên Quân. Thật là quá đáng. Ngươi còn không biết đâu. Hắn lại có thể tìm cho ta một đám mẫu quy. Những con mẫu quy này, mỗi một con đều không biết xấu hổ, nối đuôi nhau muốn đẻ trứng cho ta!

– Thật là phiền não.

Tiểu Ô Quy thở dài một tiếng, bộ dạng rất bất đắc dĩ. Nhưng trong thần sắc hắn lại không che giấu được được sự đắc ý cùng khoe khoang. Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy rõ ràng tất cả.

Mặc dù mỗi lần còn rùa nhỏ đến, đều sẽ mang cho Bạch Tiểu Thuần không ít tiên đan. Nhưng những thứ này đối với tu vi Bạch Tiểu Thuần đã đến Bán Thần viên mãn mà nói, cũng không đủ để phá tan vách ngăn.

Mà tiên vật có thể phá tan vách ngăn, chỉ sợ xem như là ở trên Vĩnh Hằng đại lục, cũng không nhiều. Nếu không, Thánh Hoàng Triều cũng không có khả năng chỉ có bốn vị Thiên Tôn.

Nhìn dáng vẻ đắc ý của Tiểu Ô Quy này, Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, sau đó nhìn xung quanh một chút, bỗng nhiên nhỏ giọng mở miệng.

– Tiểu Ô Quy, ngươi xem long ngư có thể ăn, hạt sen cũng có thể ăn. Sau khi ăn tất cả những thứ đại bổ như vậy, ngươi nói những ngó sen ở dưới đáy thiên trì… Có phải cũng có thể ăn được hay không?

– Củ sen!

Mắt Tiểu Ô Quy nhất thời sáng lên.

– Thứ đó đoán chừng là thuốc bổ lớn nhất!

Bạch Tiểu Thuần vội vàng nói, thậm chí còn liếm môi một cái.

– Nếu không, ngươi xuống ngậm một cây về, hai chúng ta nếm thử?

Hơi thở của Tiểu Ô Quy có chút dồn dập, trong lòng suy nghĩ trước đó chỉ lo ăn hạt sen, quả thực chưa ăn qua củ sen ở dưới thiên trì này, vì vậy cũng tâm động.

Bạch Tiểu Thuần mắt thấy như vậy, vội vàng nhân lúc còn nóng rèn sắt, cùng Tiểu Ô Quy thương lượng chuyện chia của.

– Năm năm không được. Chín một!

Tiểu Ô Quy trừng mắt, Bạch Tiểu Thuần thở dài.

– Tiểu Ô Quy. Chúng ta quen biết đã nhiều năm như vậy. Từ Huyết Khê Tông một đường đến Nghịch Hà Tông, Man Hoang, thậm chí Vĩnh Hằng đại lục, đều là chúng ta gắn bó như mạng, làm bạn với nhau. Có thể nói ngươi chính là người thân của ta. Ngươi ăn mấy vạn hạt sen ta cũng không nói gì. Hiện tại tu vi của ta đang sắp đột phá. Ngươi làm sao có thể nhẫn tâm. Cần gì phải như vậy.

Bạch Tiểu Thuần nói, vành mắt có chút đỏ lên. Hắn chớp mắt, nhìn về phía Tiểu Ô Quy, mơ hồ hình như có chút đau lòng.

Lời nói này, ánh mắt này, Tiểu Ô Quy vẫn là lần đầu nghe được nhìn thấy được từ chỗ của Bạch Tiểu Thuần. Nó cũng sửng sốt một chút, trong lòng không khỏi dâng lên xúc động cùng hồi ức. Sau một lúc lâu, Tiểu Ô Quy thở dài một tiếng.

– Mà thôi mà thôi. Vẫn là chín một. Ngươi chín, ta một! Trước khi ngươi đột phá, ta không lén ăn nữa!

Tiểu Ô Quy cũng cảm thấy có chút thương cảm. Sau khi nói xong, thân thể thoáng một cái, lao thẳng đến thiên trì.

Mắt thấy Tiểu Ô Quy đi, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên.

– Nguyên lai đối phó với Tiểu Ô Quy này, nên dùng biện pháp này!

Chapter Truyện / Chương 1071 – Còn Có Ngó Sen