Chương 1081 – Chờ Xuất Phát

Chapter Truyện / Chương 1081 – Chờ Xuất Phát

Trong nháy mắt khi nhìn thấy được tinh không tối tăm ở bốn phía xung quanh, toàn thân Bạch Tiểu Thuần chấn động. Ở trong một tích tắc này, trong lòng hắn còn giống như muốn nổ tung, xuất hiện một loại cảm giác nói không ra lời.

Đây là lần đầu tiên, trong đời… hắn, nhìn thấy được tinh không thật sự!

Không phải ở trong thân thể của Khôi Tổ, không phải ở trong Vĩnh Hằng Tiên Vực ngẩng đầu ngước mắt nhìn theo. Mà là đã chân chính bước vào đến một mảnh tinh không mênh mông gần như không có điểm cuối.

Ban đầu, hắn vốn cho rằng Thông Thiên thế giới khá lớn. Sau đó hắn lại biết, toàn bộ Thông Thiên thế giới cũng chỉ là kích thước bằng một châu trong Vĩnh Hằng Tiên Vực mà thôi.

Ban đầu, hắn ở trên Vĩnh Hằng Tiên Vực ngẩng đầu nhìn tinh không, trong lòng hắn mặc dù biết tinh không lớn hơn nữa, nhưng còn xa mới bằng được lúc này, đứng ở trong bầu trời sao này, nhìn Vĩnh Hằng Tiên Vực này đã từng vô cùng to lớn, so sánh với tinh không này, thật sự… Bé nhỏ không đáng kể.

Loại tư tưởng chấn động này, loại thế giới này được chế tạo ra, loại cảm giác nhãn giới nổ mạnh, khiến cho ở trong một chớp mắt này, Bạch Tiểu Thuần quên đi nguy cơ, quên đi tất cả. Thứ duy nhất tồn tại, chỉ có hư vô tối tăm ở vô tận bốn phía xung quanh, cùng với người khổng lồ Chúa Tể… Kinh thiên này.

Không chỉ là Bạch Tiểu Thuần như vậy. Trên thực tế ngoại trừ Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa ra, tất cả những người khác, bao gồm vị Hải Thần Đại Tôn kia, trong lòng của mỗi người đều giống như Bạch Tiểu Thuần, tràn ngập sự dao động.

Không có người nào nói ra, chỉ là theo thông đạo ánh sáng do Thánh Hoàng thi pháp hình thành ra, tự mình không ngừng tới gần về phía người khổng lồ Chúa Tể phía trước.

Càng tới gần, người khổng lồ này đứng ở trong tinh không, toàn thân lấy một loại phong thái cùng với uy áp mà ở Vĩnh Hằng Tiên Vực không nhìn thấy được, lộ rõ ở trước mặt đám người Bạch Tiểu Thuần.

Tới gần người khổng lồ Chúa Tể ở khoảng cách gần như vậy, trên phương diện cảm nhận hoàn toàn không giống với lúc còn ở trên Vĩnh Hằng Tiên Vực!

Loại uy áp này, cảm giác sợ hết hồn hết vía này, hình như có vô cùng tà ác, điên cuồng ở trong tinh không này, mà hết thảy ngọn nguồn của những tà ác này, chính là vị người khổng lồ Chúa Tể này!

Còn dường như gặp phải thiên địch, khiến cho tất cả mọi người cảm thấy áp lực vô cùng. Hình như nếu người khổng lồ này có thể mở mắt ra, một ánh mắt, liền có thể khiến cho tất cả mọi người… Trong nháy mắt hóa thành tro bụi.

Bắp thịt cường hãn, thân thể khổng lồ, trên bàn tay to tráng kiện giơ lên, còn có khóe miệng mơ hồ lộ ra sự giễu cợt. Tất cả những điều này, đều cho mọi người cảm nhận cực kỳ trực quan.

Cho dù Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa, trong lúc lơ đãng, đều lộ ra sự cẩn thận.

Thật ra trong lòng của bọn họ, cũng có áp lực mãnh liệt, một vị người khổng lồ Chúa Tể như thế, tồn tại ở bên ngoài Vĩnh Hằng Tiên Vực. Nếu như đối phương thật sự tử vong, ngược lại cũng không có việc gì. Nhưng nếu giống như trong truyền thuyết, chỉ là ngủ say, có một ngày sẽ thức tỉnh, như vậy vị người khổng lồ Chúa Tể này sẽ trở thành đầu nguồn hủy diệt đi tất cả.

Càng tới gần cảm giác bị đè nén, càng lúc càng mạnh. Thật may, mục tiêu của mọi người cũng không phải là vị người khổng lồ này. Thần thông ánh sáng đến từ Thánh Hoàng, điểm cuối là ở trên bàn tay phải đang giơ lên của người khổng lồ. Lúc này, tàn phiến ở trên bàn tay, chỗ bị va chạm vẫn có chút lay động, giống như bất cứ lúc nào cũng có khả năng rơi ra, một lần nữa phiêu đãng ở tinh không!

Càng tới gần, cây quạt này càng lộ ra rõ ràng ở trong mắt của mọi người. So với lúc bọn họ ở Vĩnh Hằng Tiên Vực nhìn thấy, nó còn muốn khổng lồ hơn. Đây cũng là một cây quạt hoàn toàn mở ra. Tuy có phân nửa không trọn vẹn, nhưng nửa cây quạt còn tồn tại tốt có kích thước thực sự giống như đại lục. Trên cây quạt này tồn tại trên trăm cái xương quạt. Mỗi một cái xương quạt đều giống như một dãy núi thẳng tắp, nối liền hai đầu trên dưới của cây quạt!

Dường như trên trăm phương hướng khác nhau, nhưng điểm cuối đều ở mép quạt!

Đồng thời, trên trăm cây xương quạt này tạo thành mặt quạt. Trên đó rõ ràng là một bức tranh sơn thủy, nghiễm nhiên hình thành một mảnh thế giới… mênh mông vô cùng, càng lúc càng lộ ra rõ ràng ở trước mắt mọi người, cũng khiến cho trong mắt mọi người, chậm rãi xuất hiện ánh sáng chờ đợi mong mỏi mạnh yếu không giống nhau.

Mà ở đây cùng thân thể người khổng lồ, dù sao vẫn có chút khoảng cách. Cho nên uy áp đến từ người khổng lồ này, lại được thần thông của Thánh Hoàng trung hòa, duy trì ở trong phạm vi mọi người có thể thừa nhận được.

Cho đến khi đoàn người Bạch Tiểu Thuần cuối cùng theo thông đạo ánh sáng, bước vào trên tay cầm của cái tàn phiến này, do từng xương quạt trùng điệp đan xen lẫn nhau, hình thành nửa vòng tròn tàn khuyết, ánh sáng tiêu tan!

Cùng lúc đó, bản thân tàn phiến này tồn tại uy áp, cũng hình như trung hòa một phần đè ép đến từ người khổng lồ Chúa Tể, khiến cho mọi người cho dù mất đi ánh sáng của Thánh Hoàng bảo vệ, nhưng vẫn còn có thể miễn cưỡng tiếp nhận được.

Chỉ có điều ở trên phương diện cảm nhận, hình như thân thể có từng ngọn núi lớn đè nặng, rất khó chịu.

Còn căn cứ vào tu vi khác nhau, trọng lượng cùng số lượng núi lớn trong cảm nhận cũng có không giống nhau.

Cùng lúc đó, cũng không biết là nguyên nhân do tới gần người khổng lồ Chúa Tể, hay do uy áp của bản thân cây quạt này, rốt cuộc khiến cho thần thức của mọi người không có cách nào rời khỏi thân thể!

Thậm chí ngay cả cảm quan, cũng bị suy yếu hơn rất nhiều so với trước kia. Bọn họ đã nhìn không thấu được tu vi vận chuyển trong cơ thể đối phương, giống như bị cắt đứt.

Lúc này, vẫn không có người nào nói chuyện. Sau khi đám người Cổ Thiên Quân đều đang hít sâu, lập tức quan sát bốn phía xung quanh. Những người khác đều như vậy. Bạch Tiểu Thuần cũng không ngoại lệ.

Ở trong quan sát của Bạch Tiểu Thuần, tay cầm quạt chỗ bọn họ đứng, là chỗ các xương quạt của cây quạt này hội tụ. Về phần bốn phía xung quanh, giống như một loại nấc thang. Những xương quạt này tầng tầng lớp lớp, ghép lại với nhau ở ngay sát biên giới.

Mà điều từng cái xương quạt này, lúc này nhìn lại, hình như cũng không phải là dãy núi, mà khiến cho người ta một loại cảm giác rất rõ rệt. Hình như… Thực sự, chính là từng con đường.

– Cây quạt này có chút cổ quái…

– Những xương quạt này giống như con đường. Tác dụng của pháp bảo này, rốt cuộc là cái gì chứ…

Trong lúc mọi người đều đang suy đoán, ánh mắt mỗi người đều chớp động. Cho dù từng người có đáp án, lúc này cũng không có nói thẳng ra.

Nhưng có mấy người, hít thở dồn dập. Thân thể thoáng một cái dưới, theo xương quạt đi xa. Bọn họ muốn sớm bước vào bên trong thế giới của mặt quạt. Nhưng thân ảnh của bọn họ không rời đi được quá xa, lại trong nháy mắt trở nên mơ hồ. Thời điểm bọn họ xuất hiện, không ngờ ở bên cạnh mọi người.

Cảnh tượng như vậy, khiến cho ánh mắt của những người khác lóe lên, cũng khiến cho mấy vị tu sĩ này bị truyền tống trở về, đều ngây người.

Cùng lúc đó, ở trên cây quạt này, loại khí tức Thái Cổ cảnh này cũng như ẩn như hiện, khiến cho trong mắt Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa bắt đầu nóng như lửa. Chỉ có điều hai người bọn họ không có quên lời căn dặn Thánh Hoàng. Thời khắc bọn họ đang quan sát nhìn về phía xa, ở chỗ điểm cuối mặt quạt này. Ở chỗ đó chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy được, tay phải của người khổng lồ Chúa Tể!

– Không mở ra?

Bạch Tiểu Thuần liếc nhìn những cái xương quạt này. Hắn cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh, không hành động thiếu suy nghĩ. Dường như hắn đang suy nghĩ tới điều gì đó. Đúng lúc này, bỗng nhiên, lại có một đạo ánh sáng từ phía dưới Vĩnh Hằng Tiên Vực, ngập trời loa lên, trực tiếp nối liền với chỗ tay cầm quật, nơi mọi người đang đứng.

Tia sáng này xuất hiện, khiến cho đồng tử trong hai mắt của đám người Cổ Thiên Quân đều co lại. Lúc nhìn lại, bọn họ lập tức chú ý thấy nơi tia sáng này truyền ra ở bên trên Vĩnh Hằng Tiên Vực, chính là… Tà Hoàng Triều!

Bạch Tiểu Thuần không thấy bất ngờ. Dù sao Thánh Hoàng đã phái đám người bọn họ đến, Tà Hoàng nơi đó tự nhiên cũng sẽ làm như vậy. Rất nhanh, lại có từng đạo bóng người theo ánh sáng đến từ Tà Hoàng Thành, xuất hiện ở chỗ tay cầm của cây quạt này. Mọi người của Thánh Hoàng Triều đều cảnh giác, mắt lạnh nhìn lại.

Hạ xuống trước hết là ba bóng người. Mỗi người đều có khí tức Thiên Tôn khuếch tán ra. Một người trong đó là một lão nhân, trên mặt có một khối ban màu đỏ, thoạt nhìn rất dữ tợn. Nhất là sự lãnh lẽo trong mắt hắn, khiến cho toàn thân hắn, giống như hung thần ác sát.

– Tư Mã Vân Hoa!

Nhất là khi ánh mắt hắn rơi vào trên người Tư Mã Vân Hoa, nhếch miệng cười. Chỉ là sâu bên trong đôi mắt này che giấu sát ý, cực kỳ rõ ràng

– Phệ Linh Thượng Nhân!

Tư Mã Vân Hoa nheo mắt, hờ hững mở miệng.

Không đợi hai người nói tiếp, bóng người thứ hai rõ ràng. Người này là một thanh niên, thoạt nhìn có chút tương tự cùng Tư Mã Vân Hoa. Hắn đều ăn mặc kiểu văn sĩ, phong độ phiêu dật. Đồng thời, tướng mạo tuấn lãng giống như nữ tử. Chỉ là khóe miệng hắn lộ ra dáng vẻ tươi cười, nhìn thế nào, cũng giống như mang theo một tà khí.

– Cổ Thiên Quân, Tư Mã Vân Hoa, không nghĩ tới lần này lại là các ngươi đến. Đáng tiếc, vốn tưởng rằng có thể nhìn thấy được Trần Tô sư phụ.

Người thanh niên mỉm cười, ánh mắt đảo qua. Lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, hắn rõ ràng lưu ý nhiều hơn một chút.

– Hừ, Nguyên Yêu Tử, từ một khắc khi hắn phản bội Thánh Hoàng Triều kia trở đi, ngươi đã không có tư cách gọi Trần Thiên Vương là sư phụ!

Người nói không phải là Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa, mà là Hải Thần Đại Tôn ở bên cạnh.

– Ở đây còn có một sư tổ? Đồ vô dụng, bản vương nói, sao có phần cho ngươi chen miệng vào!

Một khắc trước Nguyên Yêu Tử còn lộ ra dáng vẻ tươi cười. Một cái chớp mắt tiếp theo, trong mắt lại có hàn quang lạnh lùng, liếc mắt nhìn Hải Thần Đại Tôn.

Cái nhìn này, trực tiếp khiến cho tâm thần Hải Thần Đại Tôn chấn động, lùi ngược lại mấy bước, khóe miệng tràn ra máu tươi. Trong lòng hắn càng hoảng sợ hơn. Hắn dĩ nhiên nhìn ra được, Nguyên Yêu Tử này so với trong ký ức của hắn, càng cường hãn hơn một chút.

Không nhìn sắc mặt thâm trầm của Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa, ánh mắt Nguyên Yêu Tử lại rơi vào trên người Bạch Tiểu Thuần. Khi hắn đang muốn mở miệng, vị Thiên Tôn thứ ba của Tà Hoàng Triều, hạ xuống!

Trong tiếng nổ vang vang vọng, một thân ảnh cao lớn, từ bên trong tia sáng kia đi ra. Đây là một đại hán giống như tháp sắt vậy, thân thể to lớn cường tráng, khí thế dũng mãnh, khiến cho hắn đi tới, khiến cho sắc mặt Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa đều biến hóa.

– Quảng Mục Thiên Tôn!

Chapter Truyện / Chương 1081 – Chờ Xuất Phát