Chương 1086 – Luyện Linh Cho Cây Quạt

Chapter Truyện / Chương 1086 – Luyện Linh Cho Cây Quạt

– Dựa vào thủ đoạn dối trá, tính là bản lĩnh gì!

Bạch Tiểu Thuần nổi giận, trong lòng thầm hét lên.

– Bạch Tiểu Thuần ta đường đường là Thiên Tôn, làm việc quang minh lỗi lạc, rất khinh bỉ những kẻ dối trá!

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần bốc hỏa. Thật ra, thủ đoạn của đối phương khiến cho hắn từ hâm mộ đố kị, biến thành phẫn nộ.

Còn có loại cảm giác bị người ta xem thường, cùng với uy hiếp đến từ Quảng Mục Thiên Tôn, khiến cho Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái.

– Không được. Cứ tiếp tục như thế nữa, ta sẽ gặp nguy hiểm. Bất kể như thế nào cũng không thể để cho lão tặc Quảng Mục này thành công được!

Bạch Tiểu Thuần lộ ra thần sắc nghiêm nghị, trong mắt dần dần xuất hiện tơ máu. Hắn khổ sở suy nghĩ cân nhắc biện pháp. Nhưng chính hắn cũng biết, mặc dù đều là Thiên Tôn, nhưng mình thế đơn lực bạc. Đồng thời, mình lại vừa thăng cấp, cho dù là đánh một trận, những người này không sợ chết… Bọn họ có thể được Tà Hoàng cứu sống lại.

Nhưng mình ở đây, vì không thể đặt đạo chủng đặt ở chỗ của Thánh Hoàng, cho nên một khi gặp nguy hiểm, chính là sinh tử thật sự.

– Quá khi dễ người!

Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng thấy rằng đối phương quá đáng. Trong đầu hắn đều đang suy nghĩ biện pháp đối phó, một nén hương qua đi. Quảng Mục Thiên Tôn đang khoanh chân chợt đứng lên, lạnh lùng liếc mắt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần. Sau đó hắn đi theo xương quạt, lao thẳng đến cửa ải thứ mười một.

Những người khác ở bốn phía xung quanh đều mang theo vẻ hâm mộ nhìn theo bóng lưng của Quảng Mục Thiên Tôn. Cũng bởi vì chuyện Quảng Mục thu được đặc quyền, từng người đều bị kích thích một chút. Lúc này bọn họ đều cắn răng, lần lượt bước vào xương quạt, tiếp tục xông qua ải.

Rất nhanh, bốn phía xung quanh chỉ còn lại có ba tới năm người. Bạch Tiểu Thuần ngồi ở chỗ đó, tơ máu trong mắt càng lúc càng nhiều.

– Nếu như một người trong số bọn họ, ta còn có thể đánh một chút. Nhưng hôm nay đánh thì không thể đánh được. Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa cũng sẽ không tương trợ… Như vậy biện pháp duy nhất, chính là ngăn cản Quảng Mục thu được pháp bảo này!

– Biện pháp muốn ngăn cản của hắn, cũng chỉ có thể là ta sớm trở thành chủ nhân của pháp bảo!

Sau khi Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ, đã nghĩ đến không ít chủ ý. Nhưng khả năng thành công của mỗi một chủ ý, đều rất là mong manh.

– Chỉ có một biện pháp!

Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái.

– Sau khi luyện linh pháp bảo mười lần, có thể xóa đi tất cả dấu vết trên đó. Nếu như có thể luyện linh cây quạt này, thật sự ở lần mười lần, có thể xóa đi ấn ký trên cây quạt, nói không chừng ta có thể nắm lấy cơ hội… In xuống thần thức của ta vào trên cây quạt này!

– Kể từ đó, một khi thành công, ta có thể trở thành chủ nhân của cây quạt!

Sau khi Bạch Tiểu Thuần cân nhắc đến điểm này, nhất thời tim đập nhanh chóng, hoàn toàn động lòng. Hắn thậm chí cũng quên mất mục đích của mình chính là muốn ngăn cản Quảng Mục Thiên Tôn. Lúc này trong đầu của hắn vô cùng nóng bỏng, hai mắt còn phát ra ánh sáng.

– Nếu như ta trở thành chủ nhân của cây quạt này…

Bạch Tiểu Thuần kích động phấn chấn, hít thở càng thêm gấp gáp, thật lâu mới bình phục lại. Hắn bắt đầu cân nhắc xem nên thực hiện như thế nào.

Cây quạt này thật sự quá lớn, Bạch Tiểu Thuần bình thường luyện linh, đều ném pháp bảo vào bên trong Quy Văn Nồi. Nhưng hôm nay muốn đi luyện cây quạt này, hắn có chút rầu rĩ, không biết nên luyện thế nào.

– Cây quạt này lại không thể thu nhỏ lại… Không biết đội Quy Văn Nồi lên trên cây quạt này, có tác dụng hay không…

Nghĩ tới đây, tâm tư Bạch Tiểu Thuần ngứa ngáy khó chịu. Nhưng hắn cẩn thận, không hành động thiếu suy nghĩ. Bốn phía xung quanh nơi đây vẫn còn có người. Một khi để cho bọn họ thấy được, ảnh hưởng quá lớn.

Vì vậy Bạch Tiểu Thuần giả vờ giả vịt đứng dậy, hừ lạnh một tiếng, đi lên xương quạt. Hắn trực tiếp đi ngay vào cửa thứ bảy. Ở trong mê cung này, tay hắn lấy ra Quy Văn Nồi, chụp trên mặt đất, sau đó mang theo sự khẩn trương cùng chờ mong, bắt đầu luyện linh.

Mà khi nhất sắc hỏa rơi vào trên Quy Văn Nồi, lại không có chút phản ứng nào. Cây quạt này không hề biến hóa. Bạch Tiểu Thuần luyện linh nhiều năm, thông qua Quy Văn Nồi là có thể nhìn ra, lần này luyện linh, dĩ nhiên thất bại.

Cảnh tượng như vậy, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần chán nản. Sau khi thu hồi Quy Văn Nồi, hắn ngồi ở chỗ đó ngẩn người một hồi. Bỗng nhiên hắn đứng lên.

– Có lẽ là ở bên trong cửa ải, cho nên không có cách nào thành công. Nếu như là ở bên ngoài, có khả năng lại khác…

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, ở dưới sự không cam lòng ý, hắn lựa chọn ngay lập tức chọn rời khỏi cửa thứ bảy. Hắn không lựa chọn quảng trường, mà là lựa chọn ở trên xương quạt này, ngồi xuống khoanh chân, cẩn thận quan sát bốn phía xung quanh.

Thật ra ở trên cây quạt này, hoặc chính là bên trong xương quạt có truyền tống, hoặc chính là có người ngồi tĩnh tọa nghỉ ngơi ở trên quảng trường, nơi tay cầm của cây quạt, rất khó có lúc nào trống trải. Cũng may ba canh giờ sau, cuối cùng có một khoảng thời gian như vậy. Bất luận là trên xương quạt hay quảng trường, ở lúc tất cả mọi người đều xông qua ải, Bạch Tiểu Thuần vội vàng lấy Quy Văn Nồi ra, đội ở trên mặt đất.

Tay trái ấn cái nồi, tay phải vỗ túi trữ vật. Từ bên trong vốn cũng không có nhiều đa sắc hỏa, hắn nhanh chóng lấy ra một đám nhất sắc hỏa, trong lòng vô cùng khẩn trương, lại trực tiếp đặt tại trên Quy Văn Nồi.

– Nhất định phải thành công!

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần lo được lo mất thì thào, nhất sắc hỏa này biến mất ở bên trong Quy Văn Nồi. Trong nháy mắt, rốt cuộc có một ánh sáng màu bạc, lại có thể từ dưới Quy Văn Nồi tản ra, chớp mắt lan tràn tới toàn bộ cây quạt!

Bảo phiến Chúa Tể này, đều chấn động mạnh!

– Thành công?

Bạch Tiểu Thuần nhất thời kích động. Nhưng hắn lại không kịp quan sát, mắt thấy có ánh sáng truyền tống xuất hiện, biết có người trở về, hắn vội vàng lấy Quy Văn Nồi, thoáng một cái, bước vào bên trong cửa thứ bảy.

Ở cửa thứ bảy này, hắn chờ đợi giây lát. Hắn căn bản là không có tâm tư xông qua ải, rất nhanh lại giả vờ bộ dạng thất bại, sau khi truyền tống rời khỏi đây, nhăn mặt, nhíu mày ngồi ở chỗ đó đờ ra.

Nhưng trên thực tế, hiện tại tim hắn đập rộn lên đến cực hạn. Thật ra, lúc này mặc dù hắn cũng nhìn không ra pháp bảo cây quạt này có gì thay đổi, nhưng ánh sáng màu bạc trước này lập lòe, khiến cho chờ mong của Bạch Tiểu Thuần, giống như gió bão ngập trời. Đồng thời hắn càng cẩn thận quan sát tới số người xung quanh. Cuối cùng, sau nửa ngày, hắn vừa vặn tìm được một thời cơ xung quanh trống trải. Hắn không chậm trễ chút nào lại lấy ra Quy Văn Nồi cùng nhị sắc hỏa, lại luyện linh!

Trong phút chốc, ánh sáng màu bạc lại lập lòe. Bạch Tiểu Thuần không dừng lại, nắm chặt cơ hội, bắt đầu lần thứ ba, lần thứ tư luyện linh. Lần này hắn một hơi thở, luyện linh sáu lần. Lúc này mới có người trở về. Hắn lập tức thu hồi Quy Văn Nồi, tiếp tục lộ ra bộ dạng rầu rĩ, ở nơi đó than thở.

Trên thực tế trong lòng hắn lúc này đã muốn cười tới nở hoa rồi. Hắn hận không thể khiến tất cả mọi người biến mất trong thời gian một nén nhang, để cho hắn không ngừng nỗ lực cho đến lúc cuối cùng luyện linh xong hết.

Lại như vậy, thời gian trôi qua. Rất nhanh bảy ngày đã trôi qua. Trong bảy ngày này, Quảng Mục Thiên Tôn chạy tới cửa ải mười lăm, khí thế không ngừng dâng lên, giống như chém trúc, bẻ gãy nghiền nát, từ phía xa vượt lên đầu.

Về phần các Thiên Tôn khác cũng lớn đều đang ở trong ba cửa ải thứ chín, mười, mười một này. Thân là cường giả Bán Thần, Hải Thần Đại Tôn cũng đến trong cửa thứ tám. Ở đây đã cực hạn của hắn, nhưng hắn giống như không cam lòng, mỗi ngày đều đang xông vào cửa ải này.

Phần lớn những người khác cũng như vậy, bị dừng lại ở dưới cửa ải thứ bảy. Bạch Tiểu Thuần ở đây liên tiếp thử, liên tiếp bại, dĩ nhiên cũng trở thành trò cười trong lòng của mọi người.

– Bạch Tiểu Thuần này thân là Thiên Tôn, lại có thể giống như chúng ta, bị nhốt ở cửa thứ bảy lâu như vậy!

– Bởi vậy có thể thấy được, người này là Thiên Tôn yếu nhất. Ngay cả Hải Thần Đại Tôn cũng mạnh hơn hắn!

– Dù sao cũng là người trong địa phương nhỏ Thông Thiên thế giới này. Cho dù là trở thành Thiên Tôn, thì có thể làm thế nào? Vẫn còn là quá yếu!

Chẳng những là trong lòng những Bán Thần cùng Thiên Nhân này âm thầm châm chọc, Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa đều không để ý chút nào đối với Bạch Tiểu Thuần, trong lòng cũng có phần khinh miệt. Về phần ba vị Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều, cũng như vậy. Lúc này, tất cả năm vị Thiên Tôn này đều đặt tinh lực ở trên phương diện xông qua ải, thật sự không có thời gian đi để ý tới Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần cũng không thời gian đi để ý tới những người này. Đối với sự khinh miệt trong mắt mọi người, hắn có thể cảm nhận được, nhưng lại hoàn toàn không có chút lưu ý nào. Trải qua mấy ngày luyện linh, hắn đã luyện linh pháp bảo cây quạt này mười bảy lần!

Ở thời điểm lần thứ mười, hắn vốn kích động, nhưng lại phát hiện, không có xuất hiện ánh sáng màu vàng, đồng thời không xuất hiện dấu hiệu bị xóa đi dấu ấn giống như pháp bảo bị luyện linh mười lần trước kia. Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần rầu rĩ. Sau đó, hắn quyết định mười lần không được, vậy thì hai mươi lần!

– Ta hận nhất là dối trá. Cực hạn luyện linh là ba mươi lần. Pháp bảo Chúa Tể này không tầm thường. Nhưng ta chỉ muốn xóa đi ấn ký… Cũng sẽ không khó khăn như vậy chứ?

Thời điểm Bạch Tiểu Thuần lại lo được lo mất, cuối cùng ở ba ngày sau, hắn lại đợi được một cơ hội, hắn lập tức liền bắt đầu luyện linh.

Mười tám lần, mười chín lần…

Khi Bạch Tiểu Thuần chịu đựng đau lòng, lấy từ bên trong túi trữ vật mấy đám nhị thập sắc hỏa rất ít, đặt ở trên Quy Văn Nồi, Quy Văn Nồi này chấn động vượt quá trước đây. Cùng lúc đó, toàn bộ cây quạt này đã ở trong nháy mắt, từ ánh sáng vốn màu bạc, thình lình biến thành ánh sáng màu vàng!

Mà khi ánh sáng màu vàng này lập lòe trong chớp mắt, ý chí kinh người đã từng hai lần xuất hiện qua kia, rốt cuộc lại hạ xuống, quét ngang tám phương. Đồng thời, ý chí này rốt cuộc rõ ràng xuất hiện dấu hiệu tan rã!

Dường như có một lực lượng mà ngay cả ý chí này cũng không có cách nào kháng cự, đang muốn xóa nó đi vậy!

Chapter Truyện / Chương 1086 – Luyện Linh Cho Cây Quạt