Chương 1092 – Quá Lương Thiện

Chapter Truyện / Chương 1092 – Quá Lương Thiện

– Không thể như vậy được!

Nguyên Yêu Tử kinh ngạc la lên thất thanh, thân thể run rẩy. Vào giờ phút này tâm thần hắn thật giống như bị suy sụp, đều trợn tròn mắt.

Cho dù bản thân hắn là Thiên Tôn, ở bên trong Tà Hoàng Triều có thể nói là địa vị cao, dĩ nhiên đã đạt đến đỉnh phong, được vô số người ngưỡng mộ kính nể. Nhưng hôm nay ở trong cửa ải thứ hai mươi này, khi nhìn thấy được bốn phía xung quanh đột nhiên xuất hiện hơn một nghìn con quái vật đầu trâu, tâm thần hắn cũng bị suy sụp.

Thật sự… Hơn nghìn con quái vật đầu trâu này, sợ là Tà Hoàng ở chỗ này, cũng sẽ mở miệng hít sâu một hơi. Nếu như ném bọn chúng ở trong Vĩnh Hằng Tiên Vực, sợ rằng Vĩnh Hằng Tiên Vực cũng sẽ nát bấy sụp đổ.

Thật may là giả thiết này, từ một loại ý nghĩa nào đó mà nói, đều là hư ảo. Chỉ là hiện tại đối với Nguyên Yêu Tử cùng Phệ Linh Thượng Nhân mà nói, vẫn là vô cùng chân thật.

– Lúc này mới là cửa ải thứ hai mươi!

– Đây không phải là cửa ải năm mươi, không phải cửa ải tám mươi, càng không phải là cửa ải một trăm!

– Làm sao có thể như vậy được. Độ khó này tăng lên… cũng quá khoa trương!

Tâm thần ba người chấn động. Đo với Nguyên Yêu Tử cùng Phệ Linh Thượng Nhân, trong lòng Quảng Mục Thiên Tôn càng suy sụp hơn.

Dù sao Nguyên Yêu Tử cùng Phệ Linh Thượng Nhân mặc dù cũng từng gặp được chuyện độ khó tăng lên, nhưng không có bị Bạch Tiểu Thuần trọng điểm chiếu cố qua… Quảng Mục Thiên Tôn trước đây được trọng điểm chiếu cố, khiến cho sự tin tưởng của hắn gần như bị nghiền ép. Hiện tại thật vất vả mới một lần nữa quyết tâm, lại gặp phải độ khó còn muốn khủng khiếp hơn so với lần trước.

Điều duy nhất khiến cho trong lòng hắn thoải mái, là lần này… Hắn không phải một thân một mình. Hắn có Nguyên Yêu Tử cùng Phệ Linh Thượng Nhân làm bạn…

Lúc này, ba người đều chán nản cụt hứng, nhanh chóng lui về phía sau. Bọn họ cũng không phải là muốn trốn tránh, mà là đang tìm kiếm khả năng truyền tống ra ngoài với tổn thương nhỏ nhất được. Trong lòng của bọn họ mặc dù suy sụp vì độ khó của cửa ải thứ hai mươi này, nhưng lại không có quá nhiều sợ hãi trước sinh tử. Dù sao những gì từng trải qua trước đó, khiến cho bọn họ đã sớm hiểu rõ, trận thí luyện này, không phải là sinh tử.

Cuối cùng cho dù không có cách nào xông qua, nhiều nhất cũng chỉ là sau khi bị thương, bị truyền tống ra ngoài mà thôi.

Ba người Quảng Mục Thiên Tôn cũng là hạng người quyết đoán. Lúc này bọn họ cay đắng lui về phía sau, từng người tản ra, đã quyết định bỏ qua. Lúc này bọn họ triển khai toàn lực, nỗ lực khiến cho tổn thương của mình nhỏ hơn một chút. Rất nhanh, từ phía xa nhìn lại, có thể nhìn thấy được những con quái vật đầu trâu này trực tiếp lại nhấn chìm ba người ở bên trong. Những tiếng va chạm nổ lớn nổi lên, chấn động bốn phía.

Nhưng giờ phút này, Quảng Mục Thiên Tôn còn xa mới có ý thức được, so sánh với lúc này, tiếp theo mới thật sự là cơn ác mộng bắt đầu…

Bạch Tiểu Thuần hận. Hắn hận ba người này lại có thể đi tới cửa ải thứ hai mươi. Hắn càng hận Quảng Mục Thiên Tôn lại có thể có thể đấu chuyện lừa dối cùng mình hơn… Đồng thời hắn lo lắng nhất, bởi vậy cường giả như Quảng Mục Thiên Tôn cùng với lợi dụng thời điểm tâm tư sơ hở, ở trong cuộc sống sau này, sợ là có chút không chú ý, sẽ bị gia hỏa kia xông qua cửa ải thứ hai mươi.

– Đáng tiếc ở chỗ này không giết được hắn. Không được, phải nghĩ biện pháp. Tốt nhất là nhốt người này ở chỗ này!

Bạch Tiểu Thuần đỏ mắt. Ý tưởng này càng lúc càng mãnh liệt. Sau đó, mắt thấy trên người ba người Quảng Mục Thiên Tôn đã bắt đầu xuất hiện ánh sáng truyền tống, thậm chí hắn cũng chú ý thấy trên mặt ba người Quảng Mục Thiên Tôn này dường như lộ ra thần sắc muốn thở phào nhẹ nhõm.

Cái này càng khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần không thoải mái. Lúc này ánh mắt lóe lên, nhìn chằm chằm vào ba người. Liên hệ giữa hắn cùng với tàn phiến này trong u minh, bỗng nhiên trở nên ăn ý. Theo trong đầu Bạch Tiểu Thuần lần lượt truyền ra thần niệm cấm truyền tống, trong nháy mắt khi cảm giác sống sót sau tai nạn vừa dâng lên trong lòng ba người Quảng Mục Thiên Tôn, thân thể cũng ở dưới truyền tống này xuất hiện mơ hồ…

Bọn họ truyền tống, rốt cuộc bị lực lượng đặc biệt nào đó, trực tiếp quấy nhiễu. Trong tiếng nổ lớn, ở dưới sự ngây người của ba người, thân thể của bọn họ từ mơ hồ trực tiếp trở nên rõ ràng. Sau khi thân hình rõ ràng, ánh sáng truyền tống trên người bọn họ, chớp mắt biến mất!

– Không có khả năng!

– Chuyện gì xảy ra!

Hơi thở của ba người bị kìm hãm, lập tức rút lui, tránh những con quái vật đầu trâu này nhào tới. Ở một tích tắc này, một cảm giác bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng. Lần này cảm giác bất an còn mãnh liệt hơn nhiều so với lúc trước khi đánh với hơn một nghìn con quái vật đầu trâu.

So với sự hoảng sợ của ba người, tinh thần của Bạch Tiểu Thuần phấn chấn. Hắn phát hiện đối với quyền hạn của mình, vẫn có rất nhiều điều không biết, cần phải từ từ tìm hiểu. Lúc này tinh thần hắn tập trung cao độ, hoàn toàn chìm đắm ở trong liên hệ cùng tàn phiến này. Ý chí trong đầu hắn hết lần này tới lần khác kiên định vang vọng.

– Cấm truyền tống, cấm truyền tống!

Ý chí này tản ra, giống như hình thành pháp lệnh nào đó, khiến cho thế giới bên trong cửa ải thứ hai mươi này, gợn sóng càng lúc càng nhiều, bốn phía xung quanh bắt đầu vặn vẹo. Mức độ của nó rõ ràng khiến mức cho ba người Quảng Mục Thiên Tôn cũng phải chú ý tới.

Ở trong lúc ba người này hít sâu, trong lòng chấn động mãnh liệt, trong nháy mắt có tiếng sấm, đột nhiên bạo phát ra ở bên trong cửa ải thứ hai mươi này. Theo tiếng sấm bạo phát, ba người Quảng Mục Thiên Tôn vẫn không biết được rõ ràng nguyên nhân cụ thể, nhưng Bạch Tiểu Thuần sử dụng quyền hạn của hắn, nhận thấy được rõ ràng. Sau một tiếng nổ lớn này, truyền tống nơi đây… Đã bị hoàn toàn loại trừ!

Mặc dù không phải là loại trừ vĩnh viễn, nhưng trừ phi là ý chí của tàn phiến này thức tỉnh lại, nếu không trong khoảng thời gian ngắn, ba người Quảng Mục Thiên Tôn căn bản sẽ không có khả năng, truyền tống ra ngoài nữa!

– Các ngươi không phải là muốn xông qua ải sao? Ta thành toàn cho các ngươi, lại ở tại chỗ này xông qua ải mỗi ngày!

Bạch Tiểu Thuần cắn răng một cái, đang muốn rời đi. Nhưng trước khi đi, bước chân hắn chợt dừng lại.

– Vẫn còn có chút không ổn thỏa. Ta phải bảo đảm cho dù sau khi ý chí của cái tàn phiến này tỉnh dậy, hóa giải pháp lệnh ta lưu lại ở nơi đây, ba lão tặc kia cũng mệt mỏi hết lực, không có cách nào tiếp tục xông qua ải.

Bạch Tiểu Thuần dường như suy nghĩ tới điều gì. Sau khi nghĩ tới đây, hắn mang tới một đống lớn… Phát Tình Đan.

– Đáng tiếc Phát Tình Đan này không nhiều lắm. Nếu không thả thêm một ít nữa vào, sẽ tốt hơn. Nhưng số lượng này chắc hẳn cũng gần đủ rồi. Ta cũng không tin, đến lúc đó các ngươi còn có khí lực!

Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, trực tiếp lại bóp nát những viên Phát Tình Đan đó, biến thành tro bụi, ném về phía… những con quái vật đầu trâu.

Bột phấn của Phát Tình Đan theo gió khuếch tán, dung nhập vào trên người những con quái vật đầu trâu vốn đã táo bạo này… Bạch Tiểu Thuần không thấy kết quả cụ thể. Sau khi ném hết Phát Tình Đan, hắn vui vẻ rời khỏi cửa ải thứ hai mươi, nơi nhất định sẽ trở thành một nơi vô cùng thê thảm này…

Chỉ là Bạch Tiểu Thuần không đi xem cảnh tượng đó, nhưng ba người Quảng Mục Thiên Tôn thân là đương sự, nhìn thấy rõ ràng. Bọn họ gần như là ngay lập tức chú ý tới những con quái vật đầu trâu ở bốn phía xung quanh này. Mỗi một con đang chạy nhanh đột nhiên dừng lại, tiếng hít thở ồ ồ. Ở một cái chớp mắt tiếp theo, chúng rất nhanh nối thành một mảnh.

Cùng lúc đó, hai mắt của những con quái vật đầu trâu này trực tiếp lại đỏ đậm một mảnh, trong miệng còn phát ra tiếng gào thét. Chỉ riêng âm thanh này, đã khiến da đầu ba người Quảng Mục Thiên Tôn tê dại.

– Những con quái vật đầu trâu thế nào vậy?

– Ta… Ta có loại cảm giác mãnh liệt không ổn!

– Đáng chết, bọn chúng chẳng lẽ là phát cuồng?

Ba người Quảng Mục Thiên Tôn kinh ngạc kêu lên. Đồng thời, những con quái vật đầu trâu càng khoa trương. Thân thể mỗi một con cuối cùng bành trướng, còn có con nổi gân xanh, giống như nhẫn nại đến cực hạn sau đó bạo phát. Hơn một nghìn con quái vật đầu trâu, đồng thời gầm hét lên. Thời điểm chúng nhìn về phía ba người Quảng Mục Thiên Tôn, ánh mắt kia đáng sợ đến mức khiến cho toàn thân ba người Quảng Mục Thiên Tôn run lên.

– Không tốt!

Trong lúc ba người hoảng sợ, mỗi một con quái vật đầu trâu ở bốn phía xung quanh phát ra tiếng rít gào kinh thiên. Hình như giờ khắc này ở trong mắt bọn chúng, ba người Quảng Mục Thiên Tôn trở thành đồng loại xinh đẹp nhất, quyến rũ nhất ở bên trong thiên địa này. Mỗi một con, phía sau tiếp phía trước, tre già măng mọc… Phát cuồng lao thẳng đến chỗ bọn họ.

Kết cục như thế nào, không người nào biết được…

Cho dù là Bạch Tiểu Thuần sau khi rời đi, cũng không quá mức quan tâm tới nữa. Chỉ là thỉnh thoảng, thần thức của hắn đảo qua. Khi nhìn thấy được hình ảnh đó, khiến cho hắn cũng cảm thấy thân thể run lên, vội vàng thu hồi thần thức.

– Lúc này đây không nên oán ta. Thật sự là do ba tên này chủ động chọc ta. Hơn nữa bọn họ đấu lừa dối với ta!

Trong tiếng ho khan, Bạch Tiểu Thuần vội vàng an ủi mình. Từ đó về sau, hắn cũng không quan tâm tới nữa… Mà đặt tinh lực ở trên người của những người khác. Lạc thú lớn nhất mỗi ngày của hắn, chính là ngăn cản mỗi một tu sĩ xông qua ải. Đương nhiên chính hắn cũng thỉnh thoáng đi ứng phó một chút, giả vờ bộ dáng khổ não, cùng mọi người than thở.

Thời gian trôi qua rất nhanh. Nửa tháng lại qua. Hiện tại còn cách thời hạn tàn phiến đưa ra, đã qua phân nửa. Ba người Quảng Mục Thiên Tôn mất tích, cũng dần dần bị người khác phát hiện. Tất cả đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Nhất là những tu sĩ Tà Hoàng Triều kia. Mỗi người đều có chút bất an.

Ngay cả Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa cũng cảm thấy không thể giải thích được về điều này. Bọn họ lại càng âm thầm thêm cảnh giác.

Chỉ có Bạch Tiểu Thuần ở đây, mỗi lần nghe được người khác nói đến ba người Quảng Mục Thiên Tôn, trong lòng đều có chút chột dạ. Hắn nghĩ mình có nên đi quan tâm một chút hay không? Nhưng vừa nghĩ tới hình ảnh mình đã từng nhìn thấy, Bạch Tiểu Thuần lại ho khan vài tiếng, sau đó bỏ qua.

– Ta vẫn là quá thiện lương, lo lắng sau khi nhìn thấy, sẽ không nhịn được thả cho bọn họ ra…

Trong sự xúc động, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy khuyết điểm lớn nhất của mình, chính là lòng dạ quá mềm yếu…

Chapter Truyện / Chương 1092 – Quá Lương Thiện