Chương 1110 – Gặp Lại Đại Thiên Sư

Chapter Truyện / Chương 1110 – Gặp Lại Đại Thiên Sư

Thời gian ngày lại ngày trôi qua. Chuyện liên quan tới Tử Lâm Hầu cùng Cự Quỷ Vương, ở bên trong thành Kinh Châu này không dâng lên sóng gió gì, rất nhanh lại được dẹp loạn. Thậm chí cũng không có mấy người biết, một thời gian trước Cự Quỷ Vương đã từng bị lấy xuống chức vụ Đại Tôn.

Cho dù là những lời đồn về Tử Lâm Hầu, cũng rất nhanh lại tiêu tan. Sau khi Bạch Tiểu Thuần cùng Linh Cửu Thiên Tôn đạt được sự nhất trí, toàn bộ lực lượng Tiên Vực thứ hai bên trong Thánh Hoàng Triều đều đang phát động, khiến cho ảnh hưởng về chuyện này hoàn toàn biến mất.

Người ở bên ngoài chỉ thấy, Tiên Vực thứ hai hình như là một mảnh yên lành. Nhưng chỉ có Đại Tôn các châu cùng với mười vị Bán Thần bên trong thành Kinh Châu này, mới biết được rõ ràng, ở dưới sự bình yên này che giấu một phong ba bão táp thế nào.

Trung tâm của trận phong ba bão táp này chính là Bạch Tiểu Thuần cùng Linh Cửu Thiên Tôn. Lúc mọi người nhìn lại, hai người này căn bản là hai vị thần chỉ. Nọn họ không hợp nhau, tiến tới sẽ hình thành bạo phát, khiến cho trong lòng tất cả mọi người đều chấn động khủng khiếp.

Không ai có thể biết được, trận phong ba bão táp hung bạo này khi nào sẽ nổ tung ra. Có thể là rất nhanh sẽ xảy ra. Có thể còn cần một ít thời gian nữa. Nhưng bọn họ hiểu sâu sắc một điều. Bạo phát… Là chuyện nhất định sẽ xảy ra!

Ở trong sự đè nén này, hễ là người biết tới sự mâu thuẫn giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Linh Cửu Thiên Tôn, bình thường đều cực kỳ cẩn thận. Cẩn thận tới từng li từng tí một. Bọn họ đều sợ mình sơ ý một chút, trở thành mồi dẫn lửa cho kíp nổ của hai đại Thiên Tôn này.

Đồng thời, ở trong mâu thuẫn giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Linh Cửu Thiên Tôn, từ phần nhỏ người truyền ra, thời điểm trong lòng người hoảng loạn, ở bên trong thành Kinh Châu này có một lão nhân, trước sau đang quan tâm tất cả những điều này.

Lão già này bình thường toàn thân thích mặc trường bào màu xanh, ngồi ở lầu hai của một chỗ khách sạn, bên cạnh bàn sát cửa sổ nhìn xuống đường. Mỗi ngày, sáng sớm hắn đã đến, ở nơi đó uống rượu, nhìn bầu trời bên ngoài.

Không có ai biết người này tên gọi là gì. Nhưng từ trên người hắn lộ ra một sự thản nhiên. Có thể mơ hồ nhìn ra, tu vi của người này dường như rất không tầm thường.

Mà trong mắt hắn có ánh sáng nhìn xa trông rộng, cũng khiến cho tất cả những người muốn thử xem hắn có mục đích riêng gì, đều phải buông tha. Thật ra ánh mắt của lão nhân này nhìn như bình tĩnh, nhưng âm thầm che giấu sự sắc bén, giống như có thể nhìn thấu lòng người.

Đây tuyệt đối không phải là tu sĩ tầm thường có thể có được. Đây tất nhiên là một người nắm giữ quyền thế vô thượng lâu ngày, mới có thể dưỡng thành khí thế như vậy.

Hắn… chính là Đại Thiên Sư!

Ban đầu hắn chuẩn bị đi tìm Cự Quỷ Vương. Mà sau khi hắn đến Thần La Châu, hắn lại phát hiện Cự Quỷ Vương đã không còn là Đại Tôn nữa. Lúc này hắn mới đi tới thành Kinh Châu. Mặc dù hắn không phải tận mắt nhìn thấy được cảnh tượng Bạch Tiểu Thuần phản kích, nhưng hắn thông qua manh mối, thông qua việc Cự Quỷ Vương phục hồi chức quan, thông qua vẻ ảm đạm của Tử Lâm Hầu, cơ bản đã đoán được tất cả mọi chuyện.

Đối với thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần, hắn tuy có chút dở khóc dở cười, nhưng sâu bên trong lòng hắn vẫn có chút xúc động. Thật ra, ở trong lòng của hắn, thiên phú của Bạch Tiểu Thuần ở trên phương diện quyền mưu này lại có chút năng lực.

Hiện tại bên ngoài mặc dù nhìn như một mảnh yên tĩnh, vừa vặn hắn đã từng là Đại Thiên Sư của Khôi Hoàng Triều, hắn làm sao có thể lại không nhìn ra phong ba bão táp ở dưới sự bình yên này. Cho nên hắn không lại đi tìm Cự Quỷ Vương nữa, mà ở tại bên trong thành Kinh Châu, ở chỗ này, cùng lúc quan sát Bạch Tiểu Thuần, cùng lúc lại quan sát toàn bộ thành Kinh Châu, vùng đất trung tâm quyền lực của Tiên Vực thứ hai này.

Cho đến buổi trưa ngày hôm nay, Đại Thiên Sư ngồi ở trong khách sạn, nhẹ nhàng đặt chén rượu trong tay xuống, trong mắt chậm rãi hiện lên một tia tinh quang.

– Thời gian cũng không còn nhiều lắm…

Trong tiếng thì thào, Đại Thiên Sư đứng lên, rời khỏi khách sạn sau, lao thẳng đến phủ đệ của Bạch Tiểu Thuần!

Hôm nay, Bạch Tiểu Thuần không có đi quan tâm tới tất cả mọi chuyện ở bên ngoài. Hắn gần như đặt tất cả tinh lực ở trong việc nghiên cứu lệnh bài của cái tàn phiến này. Theo tu luyện, khí tức bên trong lệnh bài kia càng ngày càng ít. Nhưng sau đó, bên trong lệnh bài lại dâng lên một tia lực hút.

Lực hút này không có cách nào chấn động vật thể bên ngoài. Chỉ là Bạch Tiểu Thuần thuần túy cảm giác được. Điểm này khiến cho tâm thần hắn chấn động. Hắn còn phát giác lệnh bài kia, có thể thật sự chính là vật mấu chốt để mở ra cây quạt.

Cho nên ở trên phương diện nghiên cứu, hắn lại càng thêm nghiêm túc. Cũng chính là vào lúc này, hắn cảm nhận được ở bên ngoài phủ đệ, có người tận lực tản ra một luồng khí tức khiến cho hắn cảm thấy quen thuộc.

Khí tức này bị Bạch Tiểu Thuần phát giác. Trong chớp mắt, Bạch Tiểu Thuần chợt mở mắt ra.

– Đại Thiên Sư?

Bạch Tiểu Thuần sửng sốt. Nếu như nói trong vô số người ở Thông Thiên thế giới, người thủ mộ siêu nhiên, Thông Thiên đạo nhân lạnh lùng tàn khốc, những người này đều là nhân vật lớn khiến cho Bạch Tiểu Thuần có ấn tượng sâu sắc. Như vậy phong thái kiêu hùng của Đại Thiên Sư này gần với Thông Thiên đạo nhân, cũng khiến cho Bạch Tiểu Thuần có ấn tượng sâu đậm.

Dù sao người này cũng là người khi Khôi Hoàng cũng mất quyền lực, vẫn áp chế được bốn vị Thiên Vương giống như Cự Quỷ Vương, khiến cho bốn người mặc dù đều được thả ra ngoài, nhưng lại vì các loại nguyên nhân, cũng chỉ có thể đoàn kết ở bốn phía xung quanh Đại Thiên Sư.

Có thể chế tạo toàn bộ Man Hoang, giống như sắt thông, duy trì chiến tranh cùng bốn mạch dưới quyền của Thông Thiên đạo nhân, lại giằng co rất nhiều năm. Phương diện này tuy có nguyên nhân từ người thủ mộ, nhưng cũng chính bởi vì người thủ mộ tồn tại, khiến cho sự rực rỡ của Đại Thiên Sư tự nhiên bị che giấu hơn phân nửa.

Mà người như vậy, bất luận là ở Thông Thiên thế giới, hay ở trong Vĩnh Hằng Tiên Vực này, tất nhiên đều sẽ không bình thường. Nếu như hắn đầu nhập vào Thánh Hoàng, sợ rằng đối với Thánh Hoàng mà nói, ý nghĩa của hắn có thể không bằng Bạch Tiểu Thuần, nhưng giá trị to lớn, tất nhiên là kinh người.

Thậm chí nếu như Đại Thiên Sư đồng ý chôn xuống quyết tâm, như vậy ở bên trong triều đình Thánh Hoàng Triều, cũng có thể dâng lên phong vân. Đồng thời, ở Tà Hoàng Triều cũng như vậy.

Nhưng hôm nay, khí tức của đối phương lại có thể xuất hiện ở bên ngoài phủ đệ của mình. Điều này đã chứng tỏ rất rõ ràng, Đại Thiên Sư này chính là Bán Thần đỉnh phong. Mấy năm nay, ở Vĩnh Hằng Tiên Vực này, không biết có cơ duyên tạo hóa gì, ở trên phương diện thu lại khí tức, rốt cuộc làm được tới mức Thiên Tôn không chủ động, lại có thể không có cách nào phát giác ra được.

Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần càng kinh ngạc hơn. Lúc này ngay cả tâm tư nghiên cứu lệnh bài cũng ít đi. Thân thể hắn thoáng một cái, trong nháy mắt biến mất. Thời điểm xuất hiện… Thình lình ở bên ngoài phủ đệ!

Bạch Tiểu Thuần thấy được lúc này Đại Thiên Sư đứng ở nơi đó, toàn thân mặc trường bào màu xanh, thân thể cao ngất, trong sự tang thương lại mang theo vẻ nhìn xa trông rộng!

Đại Thiên Sư già, tóc hoa râm, lại giống như lão nhân bình thường. Sau khi Bạch Tiểu Thuần hiện thân, hắn ngẩng đầu, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười.

– Bái kiến, Thiên Tôn.

Đại Thiên Sư cũng không lấy ra phong thái lúc ở Man Hoang, cũng không có cảm thấy bái kiến về phía Bạch Tiểu Thuần cần điều chỉnh tâm lý thế nào cho thích hợp. Trên thực tế, lúc đầu ở trong Khôi Hoàng Thành, Bạch Tiểu Thuần xuất hiện giống như Khôi Tổ, đã khiến cho hắn thấy rõ thân phận của mình. Hiện tại ở Vĩnh Hằng Tiên Vực này, Bạch Tiểu Thuần thăng cấp Thiên Tôn. Tất cả những điều này, càng làm cho Đại Thiên Sư hiểu rõ sâu sắc, mình cần dùng thái độ gì, tới đối mặt với Bạch Tiểu Thuần.

– Đại Thiên Sư!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần dâng lên niềm vui bất ngờ. Hắn tiến lên kéo Đại Thiên Sư lại, nụ cười trên mặt tràn ngập vẻ chân thành.

– Không dám nhận. Thiên Tôn vẫn gọi lão hủ… Tư Đồ là được.

Đại Thiên Sư lắc đầu, thần sắc mang theo sự thổn thức cùng cảm thán.

– Tên gì không quan trọng. Đại Thiên Sư, mau mời!

Bạch Tiểu Thuần cười ha ha một tiếng, không có lưu tâm tới xưng hô cái gì cả, lôi kéo Đại Thiên Sư tiến vào bên trong phủ đệ.

Dọc đường đi, nụ cười trên mặt Đại Thiên Sư đầy vẻ ôn hòa, nhìn bốn phía xung quanh. Mãi cho tới khi tiến vào đại điện trong phủ đệ, hắn nhìn vẻ xa hoa nơi đây, lại nhìn trên người Bạch Tiểu Thuần bất luận là tu vi hay khí chất đều có biến hóa về chất. Hắn than thở thêm vài tiếng. Mơ hồ, bóng dáng một người thận trọng đưa ra ít độc kế ở trong đầu hắn trước đây, từ từ phai nhạt. Thay vào đó, lại là Bạch Tiểu Thuần trước mắt này, khiến trong lòng hắn tràn đầy sự tán thưởng. Thậm chí hắn nguyện ý buông tha vinh hoa dễ như trở bàn tay, cam tâm đi giúp đỡ.

Nghĩ tới đây, Đại Thiên Sư hít một hơi thật sâu. Ở bên trong đại điện này, hắn chăm chú nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong mắt còn có ánh sáng nhìn xa trông rộng, chậm rãi mở miệng.

– Thiên Tôn, ngươi hiện tại có ba nỗi lo lớn. Tư Đồ nguyện ý hóa giải cho ngươi!

Lời nói này vừa ra, Đại Thiên Sư vốn giống như lão nhân bình thường vậy, nhất thời trên người hắn tản ra một loại khí chất đặc biệt, giống như có năng lực nắm giữ tất cả trong tay. Nếu có người bên ngoài nhìn thấy được, lúc này tất nhiên sẽ lập tức ý thức được, người này tuyệt đối không phải là hạng người tầm thường!

– Nguyện nghe nói rõ ràng!

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần có tinh quang chớp hiện. Nghe được Đại Thiên Sư vừa tiến đến, lại nói ra những lời như vậy, hắn cũng hiểu rõ tâm ý của đối phương. Hắn mừng rỡ, nhìn về phía Đại Thiên Sư.

– Nỗi lo đầu tiên, không phải là quan hệ giữa ngươi cùng Linh Cửu Thiên Tôn, mà là ở Tiên Vực thứ hai này như vậy, làm sao đứng vững gót chân!

– Nỗi lo thứ hai, Vĩnh Hằng Tiên Vực quá lớn, lại có rất nhiều ngăn cản. Ở dưới sự ngăn cản này, những người của Thông Thiên thế giới căn bản không có cách nào tập chung lại một chỗ. Theo thời gian lâu dài… Tất nhiên sẽ dần dần bị dung hợp!

– Nỗi lo thứ ba, chính là chính ngươi cũng biết. Ngươi xem hình như có mục tiêu, nhưng trên thực tế… Chính ngươi cũng không xác định được phương hướng của ngươi!

Giọng nói của Đại Thiên Sư vang lên. Câu sau còn lớn tiếng hơn so với câu trước. Đến cuối cùng, sau khi nói xong ba nỗi lo lắng này, trong mắt hắn lộ ra ánh sáng màu, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

– Thiên Tôn, không biết Tư Đồ nói có đúng không?

Chapter Truyện / Chương 1110 – Gặp Lại Đại Thiên Sư