Chương 1117 – Ta Xin Thề Nhất Định Sẽ Giết Chết

Chapter Truyện / Chương 1117 – Ta Xin Thề Nhất Định Sẽ Giết Chết

Ngươi

– Những con cá này là cá yêu sao?

Tròng mắt Bạch Tiểu Thuần cũng muốn rơi ra ngoài. Cho dù ở trên Băng Nguyên này, hắn cũng bắt đầu đổ mồ hôi trán. Thân thể hắn không ngừng né tránh, lách qua từng con cá hình như mũi tên mang theo cuồng phong, giống như muốn khoan thủng từng l ở trên người mình.

Dường như Bạch Tiểu Thuần hóa thân trở thành một miệng hút cực lớn. Những con cá hình mũi tên này lại là từng con giống như mũi tên rời cung, lao về phía đem Tiểu Thuần, gào thét đến. Mặc cho tốc độ của hắn thật sự nhanh, nhưng những con cá hình mũi tên này hình như cũng mang theo sự bạo phát ở phương diện tốc độ, khiến cho bất kể Bạch Tiểu Thuần ở nơi nào, bốn phương tám hướng của hắn đều có vô số con cá hình mũi tên, dữ tợn trùng kích.

Nếu chỉ là ở trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình còn có thể kiên trì một chút. Nhưng sau khi hắn né tránh hết một nén hương, Bạch Tiểu Thuần hoảng sợ phát hiện, những con cá hình mũi tên ở đây không chỉ không ít đi, trái lại ở dưới những tiếng rắc rắc, lớp phủ kéo dài trên mặt đất dần đần vỡ nát, lại có càng nhiều con cá hình mũi tên phóng lên cao.

– Đáng chết. Cửa ải thứ hai mươi mốt này, thế nào lại khó như vậy!

Bạch Tiểu Thuần thở dốc, thân thể lắc lư. Trong khi thời gian không ngừng trôi qua, nửa canh giờ, một canh giờ, ba canh giờ…

Bạch Tiểu Thuần đã trợn tròn mắt. Hắn nhớ rõ ràng, thời gian ở trong cửa ải này chỉ khoảng một canh giờ. Nhưng hôm nay đã qua nửa ngày… Nhưng những con cá hình mũi tên ở đây giống như bạo phát vô cùng vô tận, vẫn đang gia tăng.

Từ phía xa nhìn lại, những con cá hình mũi tên ùn ùn kéo đến. Hình như toàn thế giới đều trở thành thiên địa của con cá hình mũi tên. Ánh sáng màu bạc trên người bọn chúng ở dưới ánh sáng mặt trời chiết xạ, trở nên sáng chói vô tận.

Bạch Tiểu Thuần thật sự muốn khóc. Hắn nhớ tới kim long ngư. Hắn không biết có phải là bởi vì mình ăn quá nhiều kim long ngư, cho nên những con cá hình mũi tên ở đây mới bị mình hấp dẫn hay không. Lúc này hắn ở đây không thể dừng lại, không có cách nào nghỉ ngơi, càng né tránh không thể có chút thả lỏng nào. Hắn đã kiên trì rất lâu. Cho đến khi lại qua thêm mấy canh giờ.

Khi Bạch Tiểu Thuần kiên trì suốt một ngày sau, mắt thấy nơi đây lại còn chưa thông qua, Bạch Tiểu Thuần phát điên.

– Điều này không thích hợp, đặc biệt không thích hợp!

Mà giờ khắc này, ở trên bầu trời của cửa ải thứ thứ hai mươi mốt này, trong hư vô cho dù Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu cũng không nhìn thấy được, có một đồng tử môi hồng răng trắng. Dáng vẻ của hắn ban đầu chắc hẳn là rất khả ái. Nhưng bây giờ hắn lại mang theo một nụ cười lạnh, còn có chút đắc ý. Hắn chắp tay ra sau lưng, ngạo nghễ nhìn chằm chằm vào trên người Bạch Tiểu Thuần phía dưới giống như con khỉ đang nhảy tới nhảy lui.

– Vốn cho rằng kẻ trộm này sẽ không trở về, ta còn có chút tiếc nuối. Nhưng bây giờ, hắn lại còn dám đến. Hừ hừ, kẻ trộm lớn mật. Hai mươi cửa ải trước, ngươi đều có quyền hạn. Ta đối với ngươi không thể tránh được. Nhưng sau cửa ải thứ hai mươi mốt, ta sẽ cho ngươi biết, cái gì gọi là tuyệt vọng!

Đồng tử này nghĩ tới đây, trong lòng dường như rất hưng phấn kích động. Hắn giơ tay phải, vung lên. Nhất thời những Băng Nguyên bốn phía xung quanh xuất hiện từng vòng rung động mà Bạch Tiểu Thuần không có khả năng cảm thấy được. Rung động đi qua nơi nào, con cá hình mũi tên ở dưới Băng Nguyên, lại bạo phát ra mấy chục lần!

Thiên địa nổ mạnh. Những con cá hình mũi tên bạo phát kinh thiên!

Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần giống như đưa đám, cố tình truyền tống ra ngoài. Nhưng trong lòng thật sự không cam lòng. Lúc này ở trong sự rầu rĩ, dưới một chút sơ sẩy, hắn bị một con cá hình mũi tên trực tiếp xuyên qua cánh tay. Trong nháy mắt, cảm giác đau đớn mãnh liệt đạt tới mức độ không có cách nào tưởng tượng được, bạo phát ra ở trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần. Dường giống như lo lắng, toàn thân Bạch Tiểu Thuần đau run run một chút, mắt đều đỏ lên.

– Đáng chết. Ta vốn không muốn dối trá. Đây là các người ép ta!

– Hoa hoa, ra đi!

Thân thể Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng lui về phía sau. Lúc này hắn đỏ mắt, ngửa mặt lên trời rống to một câu. Tay phải của hắn vỗ ở trên túi trữ vật.

Nhất thời lại có một rễ cây tráng kiện, trực tiếp lại từ bên trong túi trữ vật đột nhiên vươn ra. Cũng chỉ là ở tỏng khoảng thời gian nửa cái hít thở, càng nhiều rễ cây lộ ra. Cho đến thân thể cao lớn của cây Nguyệt Lượng Hoa này xuất hiện ở bên trong thiên địa của cửa ải thứ hai mươi mốt này!

Không một tiếng động rít gào, từ trên thân Nguyệt Lượng Hoa này truyền ra, đóa hoa nở rộ giống như ánh trăng. Lúc này mỗi một cánh hoa đều đang chấn động, truyền ra một sự hưng phấn. Dường như bất kể Băng Nguyên nơi đây, hay là những con cá hình mũi tên, đối với cây Nguyệt Lượng Hoa mà nói, đều là thực vật nó tha thiết ước mơ.

Mắt thấy hình dáng dồi dào của Nguyệt Lượng Hoa, Bạch Tiểu Thuần kích động.

– Hoa hoa, diệt nơi đây cho ta!

Bạch Tiểu Thuần rống to hơn. Hắn đối với cửa ải thứ hai mươi mốt này, đã không có biện pháp nào khác. Lúc này hắn chỉ có thể đặt hi vọng ở trên người của Nguyệt Lượng Hoa.

Mà lai lịch của Nguyệt Lượng Hoa này, chỉ sợ ngay cả Quỷ Mẫu cũng không thể nào hiểu được rõ ràng. Dù sao cho dù là chiến thuyền trước kia, cũng chỉ là chỗ ở tạm thời của nó mà thôi.

Lúc này Nguyệt Lượng Hoa này mới vừa xuất hiện, vì thân thể của nó quá mức khổng lồ, chớp mắt một cái, gần như trong nháy mắt khi sự hưng phấn của nó mới sinh ra, những con cá hình mũi tên từ bốn phương tám hướng gào thét lao đến, liền trực tiếp xuyên qua Nguyệt Lượng Hoa. Trong tiếng nổ lớn, Nguyệt Lượng Hoa tan vỡ thành vô số phần, bị phá thành từng mảnh nhỏ, giống như hoàn toàn không có chút lực phản kích, rơi lả tả ở trên Băng Nguyên, trong băng hà.

Cảnh tượng như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần lại có chút há hốc mồm.

– Không thể nào. Hoa hoa, trước đó ngươi không phải rất lợi hại sao…

Bạch Tiểu Thuần ủ rũ. Thân thể hắn lại lui về phía sau, trong lòng thầm thở dài. Hắn đã dự định phải nhận thua. Hắn cảm thấy cửa ải thứ hai mươi mốt này, đừng nói là mình, sợ là đổi lại thành tu sĩ Thiên Tôn viên mãn qua, cũng sẽ phải nuốt hận tại đây.

Phải biết rằng lực lượng thân thể của Bạch Tiểu Thuần, cho dù là ở trong Thiên Tôn, cũng là số một số hai. Nhưng ngay cả thân thể của hắn, những con cá hình mũi tên này cũng có thể xuyên qua, lại càng không cần phải nói tới những người khác.

Nhưng lại ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần bất đắc dĩ muốn buông tha, bỗng nhiên ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên.

Chỉ thấy từ băng hà, trên Băng Nguyên, nơi những mảnh thân thể bị nghiền nát của hoa hoa trước đó rơi xuống, lúc này thình lình có từng đóa Nguyệt Lượng Hoa, trong nháy mắt nở rộ!

Sau khi nở rộ, những bông Nguyệt Lượng Hoa này lấy một loại tốc độ không có cách nào tưởng tượng được, điên cuồng sinh trưởng bao trùm. Cùng lúc đó toàn bộ Băng Nguyên lại có thể lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được đang tan ra!

Nếu chỉ có như vậy thì cũng thôi. Nhưng hết lần này tới lần khác những đóa Nguyệt Lượng Hoa này bên trong băng hà, rễ cây của bọn chúng khuếch tán ở trong nước sông, giống như hình thành lưới lớn kín mít, hạn chế những con cá hình mũi tên này bay ra. Nếu số lượng những tấm lưới này không nhiều lắm, ngược lại cũng không ngăn cản được những con cá hình mũi tên này trùng kích. Nhưng hết lần này tới lần khác… Nguyệt Lượng Hoa quá nhiều.

Lúc này chúng đã tràn ngập toàn thế giới, không ngừng lan tràn, không ngừng nở rộ. Theo Băng Nguyên tan ra, bên trong băng hà gần như đều là Nguyệt Lượng Hoa…

Rễ cây của chúng hình thành lưới lớn, rậm rạp chằng chịt, tầng tầng lớp lớp đã không thể thấy rõ được số lượng. Ở dưới sự ngăn cản này, những con cá hình mũi tên có thể bay ra cũng càng ngày càng ít. Giống như hình thành phong ấn, đều phong kín toàn bộ băng hà!

Nhưng như vậy còn chưa kết thúc. Sau khi phong tỏa kín mít toàn băng hà, cũng vào giờ phút này Nguyệt Lượng Hoa hấp thu đối với hàn khí bạo phát ra trong phạm vi lớn. Băng Nguyên mặc dù biến mất, nhưng bên trong băng hà có hàn khí. Trong cơ thể của những con cá hình mũi tên cũng có!

Có thể cảm nhận được, hình như ở dưới băng hà này, có một cái lò lửa lớn. Băng hà này đang biến thành nhiệt lưu…

Những con cá hình mũi tên bên trong, mỗi một con đều giống như choáng váng…

Rất nhanh, ở dưới ánh mắt trợn trừng của Bạch Tiểu Thuần cùng đồng tử đang ở trên bầu trời kia Đồng Tử, những con cá hình mũi tên này vốn không ngừng bay ra chợt giảm mạnh. Đến cuối cùng… Một con còn lại cũng bị mất đi!

Không bao lâu, băng hà không còn có hàn khí nữa. Con cá hình mũi tên cũng mất đi sự sắc bén… Ngay cả chỗ thế giới của cửa ải thứ hai mươi mốt này, cũng mơ hồ xuất hiện sự nóng bức chưa bao giờ thấy qua…

– Hoa hoa ngươi thật lợi hại…

Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi. Trong sự phấn chấn kích động, hắn không nhịn được vung vẩy nắm đấm.

– Tiên Nguyệt!!! Sao có thể như vậy được. Cho dù là ở Tiên Giới năm đó, Tiên Nguyệt cũng là Tiên Linh gần như bị diệt sạch. Theo lời đồn đại điều kiện Tiên Nguyệt nhận chủ cực kỳ hà khắc. Phải là người thuần khiết mới có thể được. Đây là người dối trá vô sỉ đáng chết, làm sao có thể có tư cách, khiến cho Tiên Nguyệt nhận chủ được!

Trên bầu trời, tròng mắt của đồng tử quả thực muốn bạo phát ra. Trong lòng hắn đã muốn suy sụp. Cục diện theo hắn thấy vốn là hoàn mỹ, hiện tại bởi vì thảo mộc Tiên Nguyệt trong truyền thuyết, lại hoàn toàn vỡ nát.

Mà lúc này cửa ải thứ hai mươi mốt này, cho dù Đồng Tử này có không cam tâm mấy đi nữa, nhưng cũng không có biện pháp nào. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn thế giới nơi đây nóng bức tới vô cùng, sau đó giống như tan vỡ quy tắc, khiến cho hắn không có cách nào quấy nhiễu tới chỗ Bạch Tiểu Thuần đứng, Bạch Tiểu Thuần thuận lợi qua cửa ải!

Nhìn theo bóng lưng Bạch Tiểu Thuần cao hứng bừng bừng mang theo Nguyệt Lượng Hoa bị truyền tống biến mất, nhìn dáng vẻ thế giới nơi đây đã đại biến, đồng tử khóc rống lên.

– Người ăn gian vô sỉ đáng chết. Ta thề tuyệt đối sẽ không để cho ngươi thành công. Ta tuyệt đối sẽ không để cho ngươi trở thành người truyền thừa của Chúa Tể. Người như ngươi, chỉ biết làm bẩn vinh quang của Tiên Giới. Ta càng trăm triệu lần không thể để cho ngươi trở thành chủ nhân của ta!! Đó là sỉ nhục cả đời này của ta!

– Lần tiếp theo, sau khi ta tỉnh dậy, nhất định sẽ giết chết ngươi, ta xin thề!

Làm khí linh của tàn phiến này, đồng tử này nghiến răng nghiến lợi, phát ra lời thề. Sau đó hắn lại dần dần tiêu tan chìm vào trong giấc ngủ.

Chapter Truyện / Chương 1117 – Ta Xin Thề Nhất Định Sẽ Giết Chết