Chương 1120 – Ai Là Quái Đan Lão Tổ

Chapter Truyện / Chương 1120 – Ai Là Quái Đan Lão Tổ

Những người tí hon này có người trong tay mang theo gậy gỗ, có người lại cõng túi thuốc. Còn có một vài người cưỡi mãnh thú ánh mắt dại ra, không động đậy lại cực kỳ linh hoạt. Thậm chí còn có một đám nà, mang theo lò luyện đan cực lớn.

Cũng không ít người trong tay cầm đá lấy lửa. Lúc này trong mắt mỗi một người mang theo sự kích động. Hiển nhiên là đối với bọn họ mà nói, sau khi mảnh thế giới này bị bọn họ chơi hỏng, đã rất lâu không nhìn thấy lô đỉnh thử thuốc giống như Bạch Tiểu Thuần vậy.

Nhất là nghĩ lô đỉnh lớn như vậy, nhất định có thể thử được các loại đan dược bọn họ nghiên cứu ra mấy năm nay, bọn họ liền không nhịn được kích động gào khóc kêu lên.

Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, đều giống như sói đói nhìn thấy được mỹ nữ. Ánh mắt nóng như lửa kia, giống như thực chất, giống như muốn hoàn toàn nhìn thấu được toàn thân Bạch Tiểu Thuần.

Càng khoa trương hơn, là ở trong quá trình bọn họ vọt tới, mỗi một người phía sau tiếp phía trước, có không ít người rốt cuộc còn đánh nhau.

Ở một tích tắc này, toàn bộ thiên địa, trong trạng thái ban đầu vốn chỉ có âm thanh lò luyện đan nổ vang, tương đối yên tĩnh. Hiện tại thay vào đó là trực tiếp sôi trào. Những tiếng gầm lớn ầm ĩ, ùn ùn kéo đến. Đồng thời, Bạch Tiểu Thuần ở trên bầu trời, toàn thân cũng tự nhiên nghẹn họng nhìn trân trối.

Hắn ngơ ngác nhìn một đám người tí hon từ bên trong dãy núi chỗ này lao ra giống như vô số những con chuột. Nhìn trên người phần lớn bọn họ đều tối tăm. Hình dạng rõ ràng là bị lò luyện đan nổ tung nhiễm phải sương mù độc dược. Nhất là trong miệng bọn họ kêu gào những từ ngữ, khiến cho Bạch Tiểu Thuần sau khi nghe rõ, mắt cũng mở to.

– Ta là lô đỉnh thử thuốc sao?

Bạch Tiểu Thuần cho rằng mình đã nghe nhầm. Nhưng sau hết lần này đến lần khác xác định, cả người hắn nhất thời lại nổi giận.

– Các ngươi lại còn nói ta là lô đỉnh thử thuốc. Đáng chết, các ngươi mới là lô đỉnh thử thuốc. Cả nhà các ngươi đều là lô đỉnh thử thuốc!!!

Lời nói này nếu như để người khác nghe được, có lẽ còn không nổi giận như vậy. Nhưng bản thân Bạch Tiểu Thuần ở đây chính là đại sư dược đạo. Chính bản thân mình cũng không biết nắm được bao nhiêu mãnh thú thử thuốc.

Lại giống như một đồ tể giết lợn, đột nhiên có một ngày, một đám heo chạy tới, nói hắn là heo, muốn làm thịt hắn. Loại sỉ nhục này, trực tiếp khiến cho Bạch Tiểu Thuần tức giận tới mức dựng lông.

Lại đồng thời ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần đang tức giận bạo phát, từng người tí hon của tộc Hắc Đan từ bốn phía xung quanh gào thét đến. Mỗi một người nhếch miệng lộ ra hàm răng vàng, từ trên người lập tức lại móc ra không ít đan dược, ném mạnh về phía Bạch Tiểu Thuần.

– Lô đỉnh, đi thử một chút Âm Dương Nghịch Chuyển Đan tổ truyền của chín đời nhà ta!

– Đừng giành với ta. Lô đỉnh, nào nào nào, ăn của ta đi. Đây là Đả Cách Đan gần đây ta vừa nghiên cứu ra được. Bảo đảm cơm ngươi ăn năm ngoái, đều sẽ nôn ra được!

– Cút ngay cút ngay. Xem Cửu Thế Luân Hồi Đan của ta đi. Đây chính là đan dược ta luyện trăm năm mới luyện ra được!

Không cần nói một lời, trực tiếp ném ra đan dược.

Giờ phút này, tất cả những người tí hon ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần đều lấy ra đan dược, đồng thời ném về phía Bạch Tiểu Thuần. Hiển nhiên bọn họ có thiên phú, cũng có kinh nghiệm, khiến cho những đan dược này không đợi va chạm tới Bạch Tiểu Thuần, đã tự mình tan vỡ nổ tung ra, hình thành rất nhiều thuốc bột cùng khói thuốc, trong lúc cuồn cuộn trực tiếp tính nhấn chìm Bạch Tiểu Thuần ở bên trong.

Toàn thân Bạch Tiểu Thuần run lên, thân thể nhanh chóng lui về phía sau. Nhưng hắn vừa lùi lại một bước, lại có một đống đan dược, ở trong tiếng kêu gào của những người tí hon này, ném tới.

Những tiếng động ầm ầm không ngừng vang vọng ở trong thiên địa. Bạch Tiểu Thuần mặc dù né tránh nhanh, nhưng những người tí hon này quá nhiều. Đan dược của bọn họ càng nhiều hơn, đang không ngừng nổ tung ra. Cũng chỉ là trong thời gian mấy lần hít thở, trên bầu trời lại xuất hiện khói thuốc nồng đậm không nhìn thấy được điểm cuối. Mặc cho Bạch Tiểu Thuần né tránh như thế nào, cũng vẫn không có cách nào trong nháy mắt lao ra ngoài được.

Càng không cần phải nói tới những người tí hon chạy chậm, lúc này thật vất vả tới gần, vừa nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đã bị bạn đồng hành của mình bao vây xung quanh ném đan dược, nhất thời sốt ruột.

– Lô đỉnh cố nhịn xuống, ăn đan dược của ta đã.

– Đáng chết, còn có ta!

Những người ở bốn phía xung quanh tới sau, tất cả đều lấy ra rất nhiều đan dược ném ra ngoài. Trong tiếng nổ lớn, khói thuốc trên bầu trời càng thêm nồng đậm, nhất là đủ mọi màu sắc. Thoạt nhìn rất hỗn loạn. Đồng thời, cũng khiến cho người ta không nhịn được cảm thấy hãi hùng khiếp vía.

Bạch Tiểu Thuần ở đây chật vật đến cực điểm. Hắn vừa muốn lao ra, lại bị những đan dược này nổ tung, phát ra sương mù nhấm chìm…

Nhưng tất cả những điều này cũng không kết thúc. Có không thiếu người tí hon vốn dự định bắt sống Bạch Tiểu Thuần. Nhưng hôm nay vừa nhìn thấy tình cảnh này, bọn họ đều sốt ruột…

– Các ngươi thật là quá đáng. Thật vất vả mới có một lô đỉnh thử thuốc tới, các ngươi cứ như vậy sẽ chơi chết hắn mất!

– Không được. Nếu không thể bắt sống, trước khi chết dù thế nào cũng phải hít một hơi Phục Hoạt Đan ta đã nghiên cứu cả đời!

– Lô đỉnh, chịu đựng. Hít một hơi Thập Toàn Đại Bổ Đan của ta, bảo vệ ngươi thuận lợi kiên trì một được nén hương!

Vì vậy… Càng nhiều đan dược, ở trong tiếng nổ lớn đầy hỗn loạn, lại bị ném vào.

Mắt thấy toàn bộ bầu trời đều tràn ngập khói thuốc kinh người, những người tí hon ở trên mặt đất, trong mắt mỗi một người đều lộ ra sự nhiệt tình cùng chờ mong. Bọn họ muốn xem thử Bạch Tiểu Thuần ở đây, có thể hấp thu đan dược mình nghiên cứu hay không, lại gặp phải biến hóa gì. Thậm chí bởi vì chuyện này, hai bên lại tranh cãi.

– Các ngươi biết một lò đỉnh tới đây là không dễ dàng tới mức nào hay không? Lần này thì xong rồi!

– Ai nha, hi vọng trước khi lô đỉnh này tử vong, có thể hít thêm mấy khói thuốc của ta… Đều tại các ngươi, khiến cho Hắc Đan nhất tộc chúng ta mất mặt. Mỗi một người đều giống như chưa từng nhìn thấy qua lô đỉnh vậy!

Trong lúc những người tí hon này tranh cãi với nhau, khí linh hóa thành đồng tử ở trên bầu trời, lúc này cũng mở miệng hít sâu một hơi, thân thể lui về sau một hồi. Mặc dù hắn không sợ những khói thuốc này, nhưng thật sự nhìn thấy được những sương mù này, hắn đã cảm thấy đáng sợ đến cực điểm. Toàn thân hắn ớn lạnh khiếp sợ hoảng hốt.

– Chúa Tể nói rất đúng. Hắc Đan nhất tộc này quả nhiên là tồn tại đáng sợ nhất. Cho bọn họ đủ điều kiện, nhất định có thể tiêu diệt toàn bộ tinh không!

– Gia hỏa vô sỉ kia chắc hẳn sẽ bị Hắc Đan nhất tộc thu thập!

Đồng tử nghĩ tới đây, tinh thần phấn chấn, vội vàng nhìn về phía sương mù. Hắn muốn nhanh chân đến xem Bạch Tiểu Thuần sẽ biến thành thế nào. Thậm chí ở trong đầu hắn, lúc này cũng đã huyễn tưởng ra từng cảnh tượng khiến cho hắn cảm thấy sảng khoái hết giận.

Ở trong thời điểm đồng tử cùng với tất cả tộc nhân trong Hắc Đan nhất tộc này, mỗi một đều kiễng chân ngóng trông, ở dưới vô số ánh mắt tập trung lại, ở bên trong sương mù nồng đậm kia, lại trực tiếp bạo phát ra một tiếng nổ rung trời.

Trong tiếng nổ lớn này, có cuồng phong từ bên trong sương mù bạo phát quét ngang về bốn phía xung quanh. Đồng thời, bóng dáng Bạch Tiểu Thuần cũng từ bên trong vọt ra. Tóc hắn rối loạn. Thậm chí ở đỉnh đầu đã có chỗ đã rụng sạch tóc. Lớp da trên mặt hắn, có nơi lộ ra màu đen, có nơi màu hồng, có nơi màu hồng phấn. Còn có nơi xuất hiện màu vàng. Toàn thân hắn thật giống như bị nhuộm màu, thoạt nhìn rất chật vật.

Nhất là vừa lao ra, hắn còn vừa hắt xì hơi. Càng khoa trương hơn, là phía sau vang vọng những tiếng ầm ầm. Có mùi hôi không hiểu từ đâu khuếch tán ra khắp nơi. Còn có mắt hắn, lúc này nước mắt không khống chế được chảy ra. Thời điểm hắn mở miệng muốn gào thét, lại có một đoàn lửa từ trong miệng hắn xuất hiện…

Còn nữa, toàn thân trên người hắn từ trên xuống dưới ngứa ngáy vô cùng. Nhất là chỗ bí ẩn, càng làm cho Bạch Tiểu Thuần bối rối tới phát điên. Cả đời này hắn cũng không có trải qua chuyện gì như vậy.

Điều khiến cho người ta suy sụp hơn, chính là ở trên người trên mặt, Bạch Tiểu Thuần, lúc này rốt cuộc xuất hiện vô số ấn ký… Có con rùa, có chim nhỏ, có mèo chó, có lá cây, các loại hình dạng. Về phần ấn ký lò luyện đan, đồng thời không ít. Nhìn kỹ, không có một cái nào lặp lại.

– Đó là ấn ký của ta. Ha ha, cái lô đỉnh này hút đan dược của ta. Ta nhất định là Quái Đan Lão Tổ thế hệ này!

– Cũng có của ta. Con rùa nhỏ kia chính là ấn ký của ta. Thật cao hứng!

– Đáng chết, vì sao không có ấn ký của ta? Vì sao? Ta rõ ràng ném hơn một trăm hạt!

– Tất cả đừng có tìm ta so sánh. Ta mới là Quái Đan Lão Tổ của Hắc Đan nhất tộc!

Trên mặt đất lúc này mọi người của Hắc Đan nhất tộc có không ít người phấn chấn kích động. Hiển nhiên bọn họ ở trên đan đạo, đã khiến cho người ăn đan dược của mình, trên người hiện lên ấn ký đặc biệt thuộc về bọn họ. Nhưng càng nhiều người lại đấm ngực giậm chân, hối hận vô cùng.

Bạch Tiểu Thuần cảm nhận trên người cực ngứa ngáy. Tâm linh càng nhận sự hành hạ không có cách nào hình dung nổi. Sau khi lại nghe được lời mấy người tí hon này nói, hai mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời lại đỏ đậm một mảnh. Toàn thân hắn đã hoàn toàn phát điên. Lửa giận ngập trời lớn nhất từ trước tới nay chợt bạo phát.

Trước kia đều là hắn dùng đan dược đi đối phó với người khác. Nhưng hiện tại vẫn là lần đầu tiên hắn bị người dùng nhiều đan dược cổ quái ngạc nhiên như vậy tới gây tai họa. Cảm giác này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình sắp phát điên rồi.

Nhất là lúc này, những tiếng kêu gào trêu tức, ảo não đến từ những người tí hon này nói như vậy, càng là sỉ nhục cùng khiêu khích đối với bản thân đại sư dược đạo như hắn.

– Các ngươi khinh người quá đáng!!!

– Đáng chết. Đây là các người ép ta. Ta nói cho các ngươi biết, Bạch Tiểu Thuần ta một khi phát hỏa, bản thân ta cũng khiếp sợ!!

– Ta sẽ cho các ngươi biết, ai, mới thật sự là… Quái Đan Lão Tổ!!!

Bạch Tiểu Thuần gầm thét giận dữ, vỗ vào túi trữ vật, trực tiếp lại lấy ra một nắm đan dược.

Chapter Truyện / Chương 1120 – Ai Là Quái Đan Lão Tổ