Chương 1129 – Về Nhà

Chapter Truyện / Chương 1129 – Về Nhà

– Bạch… Bạch…

Hơi thở của Chu đại sư nhất thời trở nên gấp gáp. Hắn không thể nào bình tĩnh được. Tròng mắt hắn dường như cũng muốn rơi xuống. Trong lòng hắn còn dâng lên sóng to gió lớn. Trong đầu hắn chấn động giống như nhiều tiếng thiên lôi đánh xuống.

Mà thần sắc của Chu đại sư biến hóa hoàn toàn không giống cùng với bộ dạng thường ngày, lập tức khiến cho mọi người ở bốn phía xung quanh lấy làm kinh hãi. Nhất là vị cường giả Bán Thần kia. Hắn càng biến sắc, cũng quay đầu nhìn về phía ngoài cửa. Sau khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng mở miệng hít sâu một hơi. Hắn hiển nhiên đã nhận ra thân phận của Bạch Tiểu Thuần.

Nhưng những người khác ở bốn phía xung quanh, thậm chí mọi người đứng ở ngoài cửa, bọn họ không biết Bạch Tiểu Thuần. Lúc này bọn họ chú ý tới sự khác thường của Chu đại sư. Tất cả đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nhỏ giọng bàn luận với nhau.

– Chu đại sư thế nào vậy?

– Từ trước đến nay chưa thấy qua bộ dạng này của Chu đại sư.

Thanh nhi đang đứng ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần cũng có chút sửng sốt. Nàng chưa kịp phản ứng, Chu đại sư ở trong điện, lại chợt từ trên ghế ngồi nhảy dựng lên, phi kiếm trong tay còn ném xuống, toàn thân không nói là bò, nhưng cũng vô cùng chật vật. Hắn dùng tốc độ nhanh nhất, lại trực tiếp xông ra ngoài.

Ở trong lúc mọi người ở bốn phía xung quanh đang trợn mắt há hốc mồm, tốc độ của Chu đại sư bạo phát, lao ra ngoài. Hắn liền trực tiếp vọt tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần, ầm một tiếng, rốt cuộc trực tiếp quỳ gối ở trước mặt của Bạch Tiểu Thuần. Một tay hắn lại ôm lấy bắp đùi của Bạch Tiểu Thuần, nước mắt giống như thác nước đổ, nhất thời chảy xuống. Giọng điệu của hắn cũng giống như kẻ bị bệnh tâm thần, giống như kích động đến cực hạn, vang vọng khắp nơi.

– Chủ nhân, Nhất Tinh nhớ chủ nhân muốn chết!

– Chủ nhân, ta cho rằng sẽ không còn được gặp lại chủ nhân. Trời xanh có mắt, rốt cuộc để cho Nhất Tinh lại có ngày được nhìn thấy lão nhân gia ngài!

Chu đại sư, chính là Chu Nhất Tinh!

Trong giọng nói này sục sôi mang theo sự chân thành vô cùng, nhưng lại khiến cho mọi người xung quanh, sau khi nghe được, đều mở miệng hít sâu một hơi. Trong mắt mỗi một người lộ rõ vẻ không có cách nào tin tưởng được. Bọn họ đồng thời nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

– Chu đại sư… Chủ nhân?

– Trời ạ, Chu đại sư cũng lợi hại như vậy. Chủ nhân của hắn… Chẳng phải là càng cường hãn hơn hay sao?

– Người này là ai… Ta thế nào lại cảm giác có chút quen mắt…

Mọi người ở bốn phía xung quanh đều kinh hãi. Đồng thời, Thanh nhi cũng ngây ngẩn cả người. Trước đó nàng ngoài miệng tuy nói Bạch Tiểu Thuần là luyện linh sư đứng đầu, nhưng trong lòng trước sau cảm thấy, vị Chu đại sư nàng thích này, mới là người ẩn cư luyện linh tuyệt thế.

Nhưng hôm nay tất cả những điều trước mắt này, khiến cho trong đầu nàng lập tức lại trở nên hỗn loạn. Nhất thời hồi lâu, nàng cũng có chút không thể nào tiếp nhận được. Cảnh tượng này thật sự mang theo lượng tin tức quá lớn.

– Chu đại sư… Chủ nhân…

Thanh nhi lẩm bẩm. Đồng thời, lúc này trong lòng Chu Nhất Tinh run rẩy vô cùng. Hắn càng khẩn trương khiếp sợ hơn. Trên thực tế hắn đã sớm biết chuyện ở Vân Hải Châu. Hắn còn biết Bạch Tiểu Thuần, Cự Quỷ Vương cùng Đại Thiên Sư ở nơi đó.

Nhưng hắn luyến tiếc cuộc sống ở nơi này, luyến tiếc loại cảm giác được người người ở nơi đây kính phục coi trọng. Trước đó hắn rầu rĩ hết lần này đến lần khác, vẫn không có nghĩ được có nên đi tìm nơi nương tựa từ Bạch Tiểu Thuần hay không.

Nhưng hiện tại, hắn biết mình đã không cần rầu rĩ nữa. Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, khiến cho hắn hoàn toàn hiểu rõ, những ngày tháng an nhàn của mình phải chấm dứt. Lúc này hắn lo lắng, là hành vi mình ở khoảng cách gần như vậy, lại có thể chưa từng chủ động đi tới, sẽ khiến cho Bạch Tiểu Thuần không vui.

Nếu như đổi lại thành những người khác không vui, Chu Nhất Tinh căn bản cũng không quan tâm. Nhưng hắn lại từng tận mắt nhìn thấy được các loại thủ đoạn cùng quật khởi của Bạch Tiểu Thuần ban đầu ở Man Hoang. Bất luận là tai nạn và rắc rối của Khôi Hoàng Triều, hay bản thân trở thành luyện hồn sư thiên phẩm, lại hoặc là đệ tử trở thành Minh Hoàng, trả lại Hồng Trần Nữ bị bắt… Tất cả những điều này, đều khiến cho kính nể của hắn đối với Bạch Tiểu Thuần, đã khắc sâu vào trong xương tủy in sâu bên trong linh hồn. Lúc này sở dĩ hắn bái kiến khoa trương như vậy, mục đích của hắn chính là muốn tự bẩn. Đồng thời, khiến cho mình thoạt nhìn có chút đáng thương.

– Hi vọng Bạch Tiểu Thuần này có thể nghĩ tới tình cảm trước đây, đừng đi gây sự với ta…

Trong lòng Chu Nhất Tinh đã bắt đầu rơi lệ. Lúc này đôi mắt hắn lộ vẻ mong chờ đáng thương nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Chủ nhân, chủ nhân không biết chứ, ta chờ đợi chủ nhân đã lâu. Ta nằm mơ cũng nghĩ tới chuyện này. Chủ nhân có thể xuất hiện ở trước mặt của ta, thật là tốt biết bao.

– Chủ nhân, Nhất Tinh nhớ chủ nhân.

Chu Nhất Tinh mắt thấy bộ dạng của Bạch Tiểu Thuần trước sau cười híp mắt, trong lòng hắn thầm run lên, lại kéo dài tiếng nói mở miệng.

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt. Từ sau khi mới nhìn thấy Chu Nhất Tinh, lấy hiểu biết của hắn đối với người này, hắn lập tức liền hiểu rõ gia hỏa này đang hưởng thụ cuộc sống ở nơi này, không mấy nguyện ý đi tới Vân Hải Châu chịu khổ.

Còn đối phương hiện tại bái kiến khoa trương như vậy, Bạch Tiểu Thuần càng hiểu rõ ràng, đây là chu Nhất Tinh đang sợ. Chỉ có điều Chu Nhất Tinh vẫn nghĩ lầm rồi. Sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, Bạch Tiểu Thuần đối với ý nghĩ của mọi người ở Thông Thiên thế giới, đều có phán đoán. Hắn hiểu rõ, theo sự dung hợp cùng Vĩnh Hằng Tiên Vực, sợ là người giống như Chu Nhất Tinh vậy, sẽ càng lúc càng nhiều.

Có một số việc, Bạch Tiểu Thuần không muốn cưỡng ép. Chỉ cần bọn họ không phải là kẻ thù, còn đối phương có thể sinh hoạt tốt hơn, điều này vốn chính là ước nguyện ban đầu không thay đổi của Bạch Tiểu Thuần.

Nhất là lúc này, mắt thấy chu Nhất Tinh tự làm bẩn mình, trong lòng Bạch Tiểu Thuần thở dài. Sau khi hít một hơi thật sâu, tu vi của hắn ầm ầm, trực tiếp lại bạo phát ra. Theo tu vi khuếch tán, dường như có gió bão, trực tiếp ngập trời ở bên trong thành trì này dâng lên trùng kích. Điều này càng làm cho mọi người xung quanh, đều mở miệng hít sâu một hơi, thần sắc điên cuồng biến đổi. Đồng thời bọn họ liên tục lui về phía sau. Còn có người trực tiếp lại cảm nhận được bên trong sóng dao động tu vi như vậy có khí tức của Thiên Tôn. Họ kinh ngạc la lên thất thanh.

– Thiên Tôn!

– Hắn là Bạch Tiểu Thuần, Thông Thiên Vương Bạch Tiểu Thuần!

– Trời ạ, hóa ra chủ nhân của Chu đại sư, lại là Thiên Tôn!

Khí tức này khuếch tán, tu vi giống như gió bão bạo phát, lập tức khiến cho mọi người xung quanh, tâm thần chấn động mãnh liệt. Đồng thời, đối với Chu Nhất Tinh, lại hoàn toàn không có khinh thường, ngược lại có một loại vẻ hâm mộ!

Có chủ nhân, tuy bị người xe sỉ nhổ. Nhưng nếu chủ nhân hắn là Thiên Tôn… Lại sỉ nhổ này, quá nhiều người hi vọng có thể tự mình cảm giác qua một chút.

Giờ phút này, trong số mọi người ở đây chính là tâm tư giống như vậy. Mỗi một người hít thở dồn dập, vẻ hâm mộ càng lộ ra rõ ràng hơn. Thời điểm bọn họ nhìn về phía Chu Nhất Tinh, sự tôn trọng ý, vẻ kính sợ, đều càng nhiều hơn so với trước kia.

Bạch Tiểu Thuần làm dáng, còn chưa kết thúc. Hắn chợt tiến lên, một tay lại nâng Chu Nhất Tinh đang cảm giác như nằm mơ, đứng dậy.

– Nhất Tinh, trước đây ta đã nói với ngươi, chúng ta là đạo hữu, là bằng hữu, không phải là chủ tớ!

– Ta biết lòng biết ơn của ngươi, nhưng sau này ngàn vạn không nên lại như thế nữa!

– Nhìn thấy được ngươi sống ở nơi này tốt, ta cũng hài lòng thay cho ngươi.

Bạch Tiểu Thuần nâng Chu Nhất Tinh dậy, sau đó ôn hòa mở miệng cười. Giọng nói của hắn ẩn chứa tu vi, giống như gió xuân phất qua mặt đất. Sau khi những người khác nghe được thế nào, Chu Nhất Tinh không biết, nhưng thời khắc này hắn biết khi mình nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần bạo phát tu vi tới nâng mình lên, lại nghe Bạch Tiểu Thuần sử dụng ngôn từ tới loại bỏ tất cả mọi thứ mình tự vấy bẩn, thậm chí khiến cho danh tiếng của mình, chẳng những không có bị hao tổn, ngược lại thu hoạch được lớn hơn nữa, tim Chu Nhất Tinh lại run rẩy.

Trong nháy mắt, ánh mắt hắn cũng có chút ướt át. Sâu tận trong đáy lòng hắn còn dâng lên cảm giác xấu hổ. Hắn biết, tâm tư của mình không thể gạt được Bạch Tiểu Thuần. Nhưng hắn không nghĩ tới chính là, Bạch Tiểu Thuần chẳng những không có đi trách cứ hắn, còn chủ động thành toàn cho mình. Tất cả những điều này, khiến cho chu Nhất Tinh hắn mở miệng muốn nói cái gì đó, nhưng lại một câu cũng không nói ra được.

– Nhất Tinh, luyện linh là phương pháp đặc trưng của Thông Thiên thế giới ta. Hi vọng ở chỗ này, ngươi cũng có thể khai sáng ra một hồi cục diện. Vĩnh viễn không nên quên, bất cứ lúc nào, ta cũng sẽ là hậu thuẫn của ngươi!

– Được rồi, ta cũng đi đây. Nếu có thời gian, Nhất Tinh ngươi lại tới Vân Hải Châu, mọi người ôn chuyện.

Bạch Tiểu Thuần vỗ nhẹ vào vai Chu Nhất Tinh, sau đó mỉm cười, xoay người thoáng một cái, đi về phía xa.

Thanh nhi hãy còn có chút cảm giác như nằm mộng. Nàng nhìn Chu Nhất Tinh còn đang ngây người ở đó, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút. Sau có chút do dự, nàng vội vàng chạy về phía Bạch Tiểu Thuần.

Về phần Chu Nhất Tinh, hắn ngơ ngác đứng ở nơi đó, nhìn theo bóng lưng của Bạch Tiểu Thuần dần dần đi xa. Thân thể hắn càng thêm run rẩy. Cách làm, ngôn từ của Bạch Tiểu Thuần, tất cả những điều này, khiến cho chu Nhất Tinh ở đây xấu hổ càng lúc càng nhiều. Đến cuối cùng, mắt thấy bóng dáng Bạch Tiểu Thuần sẽ biến mất, Chu Nhất Tinh hung hăng cắn răng một cái, trong mắt lộ ra sự quyết đoán.

Hắn trực tiếp lại chặt đứt tất cả lưu luyến đối với chỗ này, chặt đứt tham luyến hưởng thụ của mình. Lúc này thoáng một cái, hắn lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần!

– Chủ nhân, chờ ta một chút. Ta muốn đi Vân Hải Châu!

Thời điểm âm thanh của Chu Nhất Tinh truyền ra, bước chân Bạch Tiểu Thuần chợt dừng lại. Hắn quay đầu nhìn về phía Chu Nhất Tinh đang nhanh chóng tới gần, cũng nhìn thấy được sự kiên định trong đôi mắt của Chu Nhất Tinh.

Bạch Tiểu Thuần cười, không lại nói thêm quá nhiều ngôn từ, mà chỉ gật đầu.

– Hoan nghênh ngươi… Về nhà!

– Về nhà…

Thân thể Chu Nhất Tinh lại chấn động. Sau khi thì thào hai chữ này, trên mặt hắn lộ ra vẻ tươi cười. Nụ cười kia rất sạch sẽ, rất nghiêm túc.

– Về nhà!

Chapter Truyện / Chương 1129 – Về Nhà