Chương 1147 – Đê Tiện Vô Sỉ Hạ Lưu

Chapter Truyện / Chương 1147 – Đê Tiện Vô Sỉ Hạ Lưu

Quy Văn Nồi, lai lịch của nó đến nay, Bạch Tiểu Thuần cũng đều không phải là đặc biệt rõ ràng. Hắn chỉ có một chút suy đoán mơ hồ, nhưng không có chứng cứ thực tế.

Nhưng có vài điều Bạch Tiểu Thuần rất xác định, bắt đầu từ khi hắn ở trong nhà bếp thu được cái bát tô này, ngoại trừ luyện linh kỳ dị ra, hắn lại từ trước đến nay chưa thấy qua tồn tại nào còn bền hơn cứng rắn hơn so với nó.

Tất cả thần thông, tất cả thuật pháp, tất cả lực lượng thân thể, tất cả pháp bảo, ở trước mặt Quy Văn Nồi này, đều phải tan vỡ. Cái bát tô này cũng chính là thứ khiến Bạch Tiểu Thuần yên tâm.

Cho dù lúc này bốn phía xung quanh có vô số lá cây điên cuồng bắn đến, Bạch Tiểu Thuần mặc dù hãi hùng khiếp vía, nhưng còn không có hoàn toàn tuyệt vọng. Lúc này hắn rống to hơn. Theo Quy Văn Nồi xuất hiện, thân thể Bạch Tiểu Thuần co lại, trực tiếp lại nấp ở dưới Quy Văn Nồi, chợt chui xuống đất.

– Cũng may hiện tại ta gầy. Nếu, lần này lại thật sự gặp xui xẻo.

Trốn ở dưới Quy Văn Nồi, trong lòng Bạch Tiểu Thuần xúc động thổn thức. Mà giờ khắc đồng tử ở trong cái cây khô phía xa kia, đầu tiên là sửng sốt, sau đó cười ha hả.

– Bạch Tiểu Thuần vô sỉ này, chẳng lẽ là đầu óc mê muội, lấy ra một cái nồi nát như vậy, lại có thể mưu toan ngăn cản được mười vạn lá cây ở bốn phía xung quanh bắn tới sao?

– Rất nhanh hắn sẽ tuyệt vọng phát hiện, ta không tiếc trả giá lớn, không tiếc xóa đi cửa ải này vĩnh viễn, đổi lấy tuyệt sát, hắn căn bản cũng không khả năng vượt qua được!

Đồng tử cười lạnh, trong mắt lộ ra sự giễu cợt.

Chỉ là giễu cợt này không tồn tại được bao lâu. Theo thân thể Bạch Tiểu Thuần ầm một tiếng rơi vào trên mặt đất, theo mười vạn chiếc lá xung quanh, bất kỳ chiếc nào cũng có đầy đủ lực lượng một đòn của Thiên Tôn sơ kỳ gào thét lao tới gần, đánh vào trên Quy Văn Nồi, mắt của khí linh hóa thành đồng tử dần dần trợn tròn. Rất nhanh, ánh mắt của nó đều thiếu chút nữa vỡ ra.

– Không có khả năng!

Khí linh đồng tử kinh ngạc la lên thất thanh. Thân thể nó run rẩy, ánh mắt lộ ra biểu tình không có cách nào tin tưởng cùng không thể tưởng tượng nổi.

Thật vậy. Lúc này nó nhìn thấy được một cảnh tượng, quá mức kinh người, vượt ra khỏi sự tưởng tượng của nó. Chỉ thấy vô số những chiếc lá cây, lúc này không ngừng đánh vào trên Quy Văn Nồi, nhưng bất kỳ một mảnh lá cây nào đánh tới, vẫn hoàn toàn không có cách nào chấn động được Quy Văn Nồi. Ngược lại bản thân lá cây, ở dưới lực phản chấn, tất cả đều tan vỡ, hóa thành tro bụi.

Phóng tầm mắt nhìn lại, những lá cây đó lại giống như mũi tên, Quy Văn Nồi giống như một tảng đá lớn. Mũi tên không ngừng vỡ nát diệt vong, nhưng Quy Văn Nồi lại lông tóc không tổn hao gì. Dường như tất cả những thần thông thuật pháp, đối với nó mà nói, ngay cả một chút da cũng không có cách nào phá vỡ được!

Tất cả những điều này, lập tức khiến niềm tin của đồng tử khí linh gần như phải tan vỡ.

– Không có khả năng. Tại sao có thể như vậy…

– Đáng chết đáng chết đáng chết!

– Đồ ăn gian vô sỉ này, Bạch Tiểu Thuần này, hắn hắn… Lẽ nào ta thật sự lại không thể làm gì được hắn sao?

Đồng tử sắp phát điên rồi. Càng nhìn nó càng điên cuồng.

– Đầu tiên là hắn dối trá cướp đi một phần quyền hạn, xua tất cả người xông qua ải. Sau đó ở trong Hắc Đan nhất tộc, một thế giới thiếu chút nữa tan vỡ. Ở trong Mị tộc, càng vô sỉ hơn. Hiện tại ở chỗ này… Hắn lại còn có thứ chí bảo này. Đáng chết, đây là nồi gì vậy?

Khí linh đã phát điên, mắt đỏ đậm một mảnh.

Chỉ có điều, ở trong mắt nó, Quy Văn Nồi mặc dù nhìn như bình thường, nhưng trên thực tế Bạch Tiểu Thuần ở dưới Quy Văn Nồi, lúc này đã thổ huyết. Quy Văn Nồi này mặc dù có thể chống lại tất cả thần thông, nhưng truyền đến chấn động, cũng vẫn khiến cho ngũ tạng lục phủ của Bạch Tiểu Thuần ở đây đều đang cuồn cuộn.

Nếu không phải lúc này hắn đã là Thiên Tôn trung kỳ, lại nắm giữ thân thể cực kỳ cường hãn cùng với tốc độ khôi phục có thể nói là nghịch thiên, sợ rằng không đợi tới khi những cái lá cây đó bị phá hủy, chính hắn đã bị chấn động thành thịt nát trước.

Cho dù là có đầy đủ những điều kiện này, lúc này Bạch Tiểu Thuần cũng khó chịu được. Hắn nấp ở bên trong Quy Văn Nồi, máu tươi giống như không lấy tiền từng miếng từng miếng phun ra. Mắt hắn đã đỏ bừng. Năng lực khôi phục trong cơ thể hắn đã vận chuyển tới mức cực hạn. Ở dưới tốc độ không ngừng khôi phục, không ngừng bị chấn động này, mỗi một hơi thở, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, đều dài dằng dặc giống như một năm vậy.

– Khí linh, ngươi chờ đấy cho ta!

– Sớm hay muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ cho ngươi biết Bạch gia gia nhà ngươi lợi hại thế nào!

Bạch Tiểu Thuần mỗi lần đau đớn mãnh liệt, đều phải chửi bới một câu. Trong lòng hắn đã nghiến răng nghiến lợi đối với khí linh ép mình tới tình trạng thảm như vậy.

Mà như vậy, Bạch Tiểu Thuần cùng khí linh, cách một cái bát tô, ở trong những cái lá cây gào thét, không ngừng chấn động cùng tan vỡ, hai người bọn họ đều đang chửi bới lẫn nhau.

Thời gian trôi qua, cũng không biết qua bao lâu, khi Bạch Tiểu Thuần ở đây thở hồng hộc, không biết mình khôi phục bao nhiêu lần, cuối cùng, lá cây công kích bên ngoài đã biến mất.

Sau khi tất cả khôi phục lại bình tĩnh, lúc này Bạch Tiểu Thuần mới hít một hơi thật sâu, mạnh mẽ nâng cao tinh thần của mình lên một chút. Hắn chậm rãi đẩy Quy Văn Nồi ra, lộ ra một con mắt nhìn ra phía ngoài. Sau khi xác định không có gì đáng ngại, lúc này hắn mới dùng một tay đẩy Quy Văn Nồi ra, đứng lên.

Bốn phía xung quanh hắn còn đầy những mảnh vỡ của lá cây hóa thành. Một cảm giác khô khốc, lượn lờ ở trong toàn thế giới. Thậm chí lúc ngẩng đầu, Bạch Tiểu Thuần lập tức liền thấy toàn thế giới này hình như đều đang héo rũ.

Bộ dạng dường như sẽ không tồn tại được quá lâu. Lúc này Bạch Tiểu Thuần mới thở phào nhẹ nhõm. Sau khi thu hồi Quy Văn Nồi, hắn hất cằm lên, khí phách mở miệng.

– Tiểu quỷ, ngươi có thể làm gì được ta!

Bạch Tiểu Thuần biết, khí linh này nhất định ở khu vực gần đây quan sát mình. Lúc này theo lời nói truyền ra, thần thức của hắn cũng chợt tản ra, tìm kiếm thân ảnh của đối phương.

Gần như trong nháy mắt khi lợi nói của Bạch Tiểu Thuần truyền ra, một tiếng hét tức giận kinh thiên, trực tiếp lại từ trong cái cây đại thụ héo úa, chợt truyền ra. Cái cây đại thụ héo úa che trời này, trên cây khô, lúc này lại huyễn hóa ra một gương mặt cực lớn!

Gương mặt này dữ tợn vặn vẹo, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, đối với hắn có thể nói là đã hận thấu xương. Trong ánh mắt mang theo sự điên cuồng, mang theo cảm giác không cam lòng, giống như phải muốn thật sự lột da làm thịt Bạch Tiểu Thuần.

– Ngươi vô sỉ, ngươi ở đây dối trá!

Cái mặt trên cây đại thụ này chính là khí linh. Nó bình thường không có cách nào xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần. Nó chỉ có thể mượn phương thức này, lộ rõ bóng người.

Vốn nó không dự định xuất hiện. Nhưng thật sự tâm huyết tuyệt vọng, còn có sự phẫn nộ căm giận đối với Bạch Tiểu Thuần, khiến cho nó có chút mất lý trí.

Lúc này nó mượn thân cây, biến ảo ra bóng người, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần chính là rít gào một hồi.

Bạch Tiểu Thuần bị dọa cho giật mình, chợt lui về phía sau vài bước. Hắn nhìn về phía cây đại thụ kia, thấy được gương mặt ở trên cây to gần như vặn vẹo, hướng về phía mình gào thét.

Hắn nhất thời hồ nghi. Hắn có phần không quá chắc chắn, trước mắt rốt cuộc là cây, hay là khí linh kia.

– Thử một lần sẽ biết.

Bạch Tiểu Thuần tự động bỏ quên những lời phẫn nộ rít gào. Lúc này hắn vội ho một tiếng, thân thể thoáng một cái tới gần thêm một ít. Hắn đi vòng quanh đại thụ một vòng. Lúc này, cái mặt trên cây đại thụ kia cũng đang di chuyển, vẫn nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.

– Hắc, ngươi mới vừa nói cái gì?

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, hỏi.

– Ta nói ngươi dối trá, ngươi vô sỉ, ngươi là loại người cặn bã!

Mặt khí linh ở bên trong cái thân cây đại thụ, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần. Sau khi Bạch Tiểu Thuần đi dạo qua một vòng, nó lại nghe được lời hắn nói, nhất thời càng bạo phát.

– Đây tính là dối trá cái gì. Cầm một cái chảo đi phòng hộ mà thôi. Nói với ngươi một bí mật. Tàn phiến này cho ta không ít quyền hạn. Hiện tại chỉ có một mình ta tới xông qua ải, đó mới là dối trá.

Bạch Tiểu Thuần hắc hắc một tiếng, nhìn cái mặt trên thân cây to, cố ý kích thích đối phương một chút.

Gần như trong nháy mắt khi lời Bạch Tiểu Thuần nói được truyền ra, cái mặt trên cây đại thụ này gần đây suy sụp. Nó nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần phát ra tiến gầm thét giận dữ ngập trời.

– Ngươi còn không biết xấu hổ nói ra. Ngươi ngươi ngươi… Ngươi lại còn không biết xấu hổ thừa nhận. Ngươi vô sỉ, người ăn gian hèn hạ. Ta thề tuyệt đối sẽ không để cho ngươi thành công!

Khí linh điên rồi. Đời này nó mặc dù chưa thấy qua người vô sỉ khác, nhưng hôm nay vẫn cảm thấy, người vô sỉ nhất trong tinh không này, chính là Bạch Tiểu Thuần trước mắt này.

– Nãi nãi của ngươi, quả nhiên là ngươi!

Nghe được khí linh rít gào, Bạch Tiểu Thuần lập tức lại xác định được thân phận của đối phương. Lúc này trước thù hận cũ trong nháy mắt xông lên đầu, mắt Bạch Tiểu Thuần hung hăng trợn trừng. Hắn chợt lao mạnh về phía cây đại thụ, tay phải còn vung lên. Bắc Mạch Đại Kiếm ở trong tay, chợt chém qua.

Những tiếng động ầm ầm vang vọng, xen lẫn với tiếng khí linh nguyền rủa cùng chửi rủa.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi chờ đấy cho ta!

– Đáng chết. Ta nhất định sẽ giết chết ngươi!

– Vô sỉ, đê tiện, hạ lưu!

Khí linh cảm thấy mình thật sự nghèo từ. Lúc này lật đi lật lại, chính là nói mấy câu như thế. Nhưng Bạch Tiểu Thuần càng nghe càng giận, càng là nhớ tới thân thể mình trước đây nhiều lần bị chấn thương mang đến đau đớn mãnh liệt hành hạ. Cơn tức này lại càng lớn. Cây đại thụ che trời đang không ngừng tróc vỏ ở dưới Bắc Mạch Đại Kiếm của Bạch Tiểu Thuần, bị chém thành vô số đoạn, bao gồm cả mặt khí linh, cũng là như vậy.

Cho đến khi cái cây đại thụ này hoàn toàn bị chém nát, Bạch Tiểu Thuần một kiếm quét ngang, diệt vong những thứ đã vỡ nát này. Hắn cảm nhận được khí tức khí linh rời khỏi đại thụ. Lúc này hắn mới đứng ở nơi đó, ngẩng đầu hừ lạnh một tiếng.

– Tiểu quỷ, ngươi cẩn thận cho ta một chút. Chờ sau này, khi ta trở thành chủ nhân của ngươi, xem ta thu thập ngươi như thế nào!

Bạch Tiểu Thuần cắn răng căm phẫn nói.

Giữa không trung, khí linh đã bị chọc tức tới phát cuồng. Sau khi nghe được câu này, nó thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu. Lúc này nó chợt gầm hét lên.

– Ngươi chờ đấy cho ta. Tiếp theo, ta nhất định giết chết ngươi, ta xin thề!

Chapter Truyện / Chương 1147 – Đê Tiện Vô Sỉ Hạ Lưu