Chương 1153 – Phá Trận

Chapter Truyện / Chương 1153 – Phá Trận

Tiếng kêu thảm thiết này, căn bản cũng không giống như là âm thanh con người có thể phát ra, mang theo lực xuyên thấu mãnh liệt, giống như là dã thú nào đó đang gặp phải nguy cơ sinh tử, sau khi bị ép vội vàng đến một trình độ nhất định, phát ra tiếng rít gào cuối cùng sinh mạng.

Chỉ là lực xuyên thấu, khiến cho trận pháp sương mù này, chợt vặn vẹo. Ngay cả gương mặt cực lớn của ba người Thiên Tôn Tuyệt Địa huyễn hóa ra, cũng trở nên bất ổn.

– Là phân thân Chúa Tể kia!

– Đáng chết, bọn họ sắp thành công!

Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa biến sắc. Tốc độ của hai người nhanh hơn, trực tiếp lại đánh về phía trận pháp sương mù. Kiếm khí của Cổ Thiên Quân trong chớp mắt ngập trời. Kiếm quang sắc bén này, giống như muốn xé rách thế giới này. Nó đi qua nơi nào, hư vô nơi đó liền tan vỡ.

Tư Mã Vân Hoa ở đây bấm quyết, thân thể rốt cuộc hóa thành chín phân thân, cùng với bản tôn, mỗi một người đều cho thấy chiến lực Thiên Tôn kinh người, ầm ầm hạ xuống.

Không kết thúc, Linh Cửu Thiên Tôn cũng triển khai ra toàn lực. Hắn đi qua nơi nào, muôn màu muôn vẻ, hình thành một pháp tắc diệt sạch, khiến tất cả ảm đạm, hủy diệt tất cả!

Bạch Tiểu Thuần cũng lo lắng. Nếu như phân thân Chủ Tể thật sự bị chém giết, như vậy đám người của Tà Hoàng Triều chiếm ưu thế về số lượng, bọn họ lấy được thi thể, căn bản cũng không khả năng bị Thiên Tôn của Thánh Hoàng Triều cướp đi.

Cơ hội duy nhất, chính là dưới tình huống phân thân Chủ Tể không chết, còn có một chút khả năng.

– Phân thân Chủ Tể này cũng quá yếu!

Bạch Tiểu Thuần lại không có thời gian để suy nghĩ nhiều. Tay phải của hắn cầm Bắc Mạch Đại Kiếm trực tiếp chém xuống, phối hợp với ba người Cổ Thiên Quân. Bốn người liên thủ dường như hình thành một trận gió bão hung bạo. Trong tiếng nổ lớn, tất cả lại trực tiếp rơi vào trên sương mù trận pháp.

Thiên địa chấn động, tám phương run rẩy, giống như từ lúc khai thiên lập địa. Trận gió bão hung bạo này giống như có thể xé rách tất cả, trực tiếp lại cứng rắn mở ra một thông đạo lớn ở trên trận pháp sương mù này.

Ban đầu dưới sự liên thủ của bốn người, sẽ không thuận lợi như vậy. Thật sự trước đó phân thân Chủ Tể ở bên trong trận pháp sương mù gào thét lao ra, đã từ bên trong khiến cho trận pháp này xuất hiện bất ổn. Lúc này bốn người ra tay, còn là một đòn nghiêm trọng, lúc này mới khiến cho trận pháp bị mở ra thông đạo.

Nhưng Tuyệt Địa Thiên Tôn, Thông Thiên đạo nhân cùng với Nguyên Yêu Tử, bọn họ sở dĩ không tham dự tiến vào bên trong sương mù chém giết, mà ở lại bên ngoài, chính là muốn ngăn cản đám người Cổ Thiên Quân. Lúc này mắt thấy trận pháp bị xé mở, ba người lập tức ra tay toàn lực, mượn trận pháp gia tăng, khiến cho trong trận pháp phát ra tiếng nổ lớn, sương mù cuồn cuộn, huyễn hóa ra mười mấy bàn tay to, chộp về phía bốn người Cổ Thiên Quân!

Mười mấy bàn tay to này phối hợp với trận pháp, phối hợp với tu vi của ba người Tuyệt Địa, rốt cuộc bạo phát ra lực lượng có thể so sánh với Thiên Tôn trung kỳ. Lúc này phân nửa đều chụp vào Cổ Thiên Quân. Một phần ngăn cản Linh Cửu Thiên Tôn. Về phần Bạch Tiểu Thuần cùng Tư Mã Vân Hoa ở đây, cũng lần lượt có ba bàn tay chộp tới.

Những bàn tay to mặc dù đều có đầy đủ lực lượng của Thiên Tôn, nhưng lại không phải thể hiện ở trên phương diện công sát, mà là ở trên phương diện phòng hộ cùng dây dưa khó giải quyết được. Hiển nhiên mục đích của ba người Tuyệt Địa Thiên Tôn, chính là muốn cuốn lấy đám người Bạch Tiểu Thuần, tranh thủ đủ thời gian cho Quảng Mục Thiên Tôn cùng với khác Tà Hoàng Triều Thiên Tôn.

Tiếng sấm nhất thời truyền ra bốn phương. Bắc Mạch Đại Kiếm trong tay Bạch Tiểu Thuần, theo ánh sáng lập lòe, quét ngang xuống, trực tiếp chặt đứt một bàn tay. Nhưng hai bàn tay khác gào thét lao đến, lại khiến cho hắn không thể không lui về phía sau một chút.

Cùng lúc đó, Linh Cửu Thiên Tôn cũng tốt, Cổ Thiên Quân cũng được, đều như vậy. Bốn người ra tay mặc dù sắc bén, nhưng trong khoảng thời gian ngắn, hiển nhiên không có cách nào hoàn toàn xé rách được lỗ thủng.

Dù sao bản thân trận pháp này không kém. Lại có ba vị Thiên Tôn trấn thủ. Nếu như không gặp phải bất ngờ xuất hiện, sợ là quần đấu mấy canh giờ, cũng có khả năng.

Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên, từ bên trong trận pháp sương mù kia, lại truyền ra một tiếng gào thét thê lương. Lần này còn mãnh liệt hơn so với trước đây. Lực xuyên thấu cũng lớn hơn nữa, khuếch tán ra khắp nơi. Trong nháy mắt, trận pháp sương mù này vì phần ngoài bị tổn thương, bên trong còn bị sóng dao động, vốn cũng ở dưới tình huống không ổn, càng thêm vặn vẹo lay động.

Thậm chí có không ít nơi, sương mù rõ ràng đang cuồn cuộn, chợt xuất hiện dấu hiệu loãng đi. Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, kiếm khí của Bắc Mạch Đại Kiếm bất mạnh bạo phát ra. Đám người Cổ Thiên Quân cũng nắm lấy cơ hội. Mỗi người đều phát ra đòn sát thủ của mình, huyễn hóa ra thần thông kinh người, lao thẳng đến những bàn tay to kia.

Sắc mặt ba người Tuyệt Địa, Thông Thiên đạo nhân cùng với Nguyên Yêu Tử điên cuồng biến đổi. Bọn họ biết lúc này là thời điểm mấu chốt. Ba người hung hăng cắn răng, từng người cắn đầu lưỡi phun ra máu tươi, khiến cho phạm vi tu vi tản ra lớn hơn, gia tăng trận pháp, nỗ lực khiến cho trận pháp ổn định lại.

Hai bên giao chiến kịch liệt lấy trận pháp này làm trung tâm, bỗng nhiên được triển khai. Trong khoảng thời gian ngắn âm thanh nổ lớn vang lên, thiên địa chấn động.

Nhưng trận pháp này cực kỳ không tầm thường. Ba người Tuyệt Địa còn tập hợp lại toàn lực. Ở dưới sự lay động kịch liệt này, trận pháp sương mù rốt cuộc từ từ trở nên ổn định. Cho dù bốn người Bạch Tiểu Thuần chém đứt rất nhiều bàn tay, thâm nhập đến bên trong sương mù, nhưng bốn phía xung quanh bọn họ lại nhanh chóng xuất hiện càng nhiều cánh tay cùng với từng tầng sức cản.

Ở dưới lực cản này, bốn người mỗi giây mỗi phút đều cảm nhận được bài xích mãnh liệt đến từ bốn phía xung quanh.

– Đáng chết, đây là trận pháp gì vậy!

– Cứ tiếp tục như thế nữa, trong thời gian ngắn chúng ta căn bản không có cách nào đi vào được!

– Cho dù là không vào được, cũng phải nghĩ biện pháp ngăn cản bọn họ thành công!

Ba người Cổ Thiên Quân nghiến răng nghiến lợi. Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên. Từ đầu đến cuối hắn đều không nói được một lời. Nhưng trên thực tế, ánh mắt hắn thỉnh thoảng nhìn về phía trận pháp sương mù, trong lòng cũng đang suy nghĩ, có nên mạo hiểm một lần hay không.

Hắn tin tưởng vào Bất Tử Cấm của chính mình. Không nói xuyên qua trận pháp sương mù này, nhưng chí ít để mình đi vào, xuất hiện ở trên chiến trường bên trong trận pháp, cũng vẫn có thể làm được.

Chỉ có điều nếu như dẫn người cùng vào, lại tiêu hao quá lớn, rất khó thành công. Cái này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần có chút rầu rĩ. Lúc này Bắc Mạch Đại Kiếm vung vẩy, trong lòng lại đang so sánh được mất. Bỗng nhiên, sau lưng của bọn họ, trong giây lát lại truyền đến từng tiếng rít gào.

Phía xa một đạo cầu vồng, mang theo ánh sáng màu trắng, đang ầm ầm lao đến. Bên trong cầu vồng này có một lão nhân, toàn thân mặc đạo bào, tiên phong đạo cốt. Đó chính là Trần Tô!

Vì khoảng cách quá xa, hắn là người cuối cùng chạy tới. Lại vì đám người Cổ Thiên Quân lo lắng truyền âm, Trần Tô không tiếc tiêu hao thi triển ra đạo pháp tâm huyết của mình, mạnh mẽ na di, lúc này mới đến sớm.

Sự xuất hiện của hắn, lập tức khiến tinh thần đám người Cổ Thiên Quân chấn động. Còn làm cho ba người Tuyệt Địa đang điều khiển trận pháp, sắc mặt lại biến đổi!

Thật sự đối mặt với bốn vị Thiên Tôn, ba người bọn họ mặc dù tốn sức, nhưng có thể miễn cưỡng kéo dài tiếp. Nhưng nếu là năm vị Thiên Tôn, nếu như trận pháp hoàn hảo không tổn hao gì còn có khả năng ngăn cản được. Nhưng hiện tại trận pháp bất ổn. Phân thân Chúa Tể bên trong kia mỗi lần rít gào, cũng làm cho trận pháp vặn vẹo. Kể từ đó, muốn ngăn cản, căn bản cũng không có khả năng.

Lại ở trong nháy mắt khi sắc mặt ba người biến Tuyệt Địa hóa, Trần Tô gào thét tới gần, hoàn toàn không có chút dừng lại. Hắn trực tiếp lại xông vào lỗ thủng bị đám người Bạch Tiểu Thuần xé rách ra. Sau khi tới gần, hai tay hắn bấm quyết. Nhất thời lại có từng đạo tia chớp màu vàng, ầm ầm bạo phát, hình thành liên tiếp những quả cầu tia chớp. Bất kỳ một quả cầu nào cũng nắm giữ lực hủy thiên diệt địa. Hắn gia nhập vào trong bốn người phá trận.

Nhất thời âm thanh kinh thiên vang lên. Ở dưới những tiếng phát nổ mãnh liệt, sắc mặt ba người Tuyệt Địa không ngừng biến hóa. Trận pháp sương mù cuồn cuộn mãnh liệt hơn. Thần thông của năm người Bạch Tiểu Thuần hình thành gió bão, cũng với tốc độ mắt thường có thể thấy được, càng thâm nhập vào bên trong trận pháp.

– Đáng chết!

Hai mắt Nguyên Yêu Tử đỏ ửng, phát ra một tiếng gào thét. Trong lúc hai tay bấm quyết, hắn mở miệng phun ra một ngụm bản nguyên chi khí. Tuyệt Địa cùng Thông Thiên đạo nhân cũng như vậy. Nhưng ngay khi ba người nỗ lực khiến cho trận pháp vững chắc trong chớp mắt, bỗng nhiên… Từ bên trong trận pháp này, truyền đến tiếng rít gào thê lương thứ ba của phân thân Chủ Tể.

Tiếng rít gào này vượt qua rất xa so với trước đó. Dường như lần này mới là tiếng gào thét cuối cùng trong sinh mệnh. Uy lực của nó càng kinh người hơn. Ở thời điểm truyền ra, trận pháp trực tiếp lại nổ lớn. Nhiều chỗ tan vỡ. Đồng thời, trận pháp này cũng lung lay sắp đổ, mắt thấy sẽ vỡ nát diệt vong.

– Cơ hội!

Ánh mắt Cổ Thiên Quân nhất thời sáng lên. Không cần hắn nhiều lời, đám người Bạch Tiểu Thuần, Trần Tô, Linh Cửu, Tư Mã Vân Hoa đều lại lập tức ra tay. Tu vi toàn diện bạo phát. Các loại thần thông ngưng tụ thành gió bão, giống như hóa thành một con rồng hung ác cực lớn, trong tiếng rít gào lao thẳng đến trận pháp, hung hăng đánh qua!

Ầm ầm ầm!

Theo đó, tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc bỗng nhiên vang vọng. Trận pháp tuyệt thế này vốn kiên cố không gì phá vỡ nổi, đã trực tiếp bị con rồng hung ác này va chạm, xuất hiện ra một lỗ thủng cực lớn. Theo lỗ thủng hình thành, toàn bộ trận pháp ầm ầm sụp xuống!

Tuyệt Địa, Thông Thiên đạo nhân cùng với Nguyên Yêu Tử, từng người phun ra máu tươi, nhanh chóng lui về phía sau. Đám người Cổ Thiên Quân không đợi được, thần sắc lộ ra vẻ vui sướng. Đúng lúc này, theo sương mù tản ra, chiến trường bên dưới lộ ra… Một hồi biến hóa kịch liệt, bỗng nhiên xuất hiện!

Truyền đến đầu tiên, là một tiếng kêu thê lương thảm thiết. Tiếng kêu thảm thiết không phải là do phân thân Chủ Tể phát ra, mà là một trong bảy vị Thiên Tôn của Tà Hoàng Triều, vị lão bà Bạch Tiểu Thuần trước đó mới thấy qua ở bên ngoài!

Bà lão này đạt tu vi Thiên Tôn trung kỳ đỉnh phong, giờ khắc này ở trong tiếng kêu thảm thiết, thân thể của nàng trực tiếp bị xé thành hai nửa. Nửa người máu chảy đầm đìa lại trốn thoát, trên mặt lộ ra vẻ kinh hoàng cùng hoảng sợ!

Chapter Truyện / Chương 1153 – Phá Trận