Chương 1167 – Gặp Lại

Chapter Truyện / Chương 1167 – Gặp Lại

Nghỉ ngơi hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần mới khôi phục được hơn phân nửa. Nhớ tới độ khó của cửa ải thứ bảy mươi tám, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng có chút thở dài.

– Có thể cảm nhận được, càng ngày càng khó…

– Cũng may lần này không gặp phải tiểu khí linh kia. Nếu không, sợ là lại thật sự phải tuyệt vọng.

– Sau này phải cẩn thận hơn. Phải đấu trí so dũng khí với tiểu khí linh này. Tuyệt đối không thể cho nó có cơ hội.

Trong sự xúc động, Bạch Tiểu Thuần không dám tiếp tục xông qua cửa ải nữa, mà lựa chọn trở về.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần rời đi không lâu, khí linh trên tàn phiến thức tỉnh. Sau khi tỉnh lại, khi nó phát hiện Bạch Tiểu Thuần lại có thể xông qua gần cửa ải tám mươi, tiểu khí linh nhất thời lại phát điên.

Nó biết, cửa ải lá cây trước đây, vì để cho Bạch Tiểu Thuần thất bại, nó đã bỏ ra cái giá cực lớn, khiến cho độ khó của cửa ải phía sau giảm bớt.

Chỉ là giảm bớt này, cũng chỉ là tương đối. Ở trong phán đoán của nó, cho dù lại giảm bớt độ khó, Bạch Tiểu Thuần cũng không thể xông qua cửa ải nhanh tới mức như vậy mới đúng.

– Không được, ta phải một lần nữa điều chỉnh lại một chút. Đáng chết, cùng lắm thì lão tử hút hết cửa ải thứ mộ trăm cuối cùng, cũng phải ngăn cản Bạch Tiểu Thuần đáng chết này!

Khí linh có chút điên cuồng. Nó rất lo lắng, cứ tiếp tục như thế, cho dù là cửa ải một trăm cuối cùng, cũng sẽ bị Bạch Tiểu Thuần sử dụng các loại biện pháp tự mình nghĩ không được mà vượt qua. Lúc này nó đơn giản rút đi cửa ải thứ một trăm, đổi lấy khôi phục độ khó của các cửa ải trước!

Cùng lúc đó, sau khi một lần nữa trở lại đại sứ quán Tà Hoàng Thành, Bạch Tiểu Thuần từ trong mật thất mở mắt ra. Hắn cúi đầu vỗ vào túi trữ vật, lấy ra một bình đan dược màu xanh lam.

Bên trong bình đan dược này không có đan dược, mà là nước thuốc. Tổng cộng có chín giọt. Đây chính là phần thưởng ở cửa ải thứ bảy mươi tám. Mỗi một giọt đều có thể so sánh với tiên đan, thậm chí trên trình độ nào đó còn vượt qua.

Rất thích hợp để cho Thiên Tôn trung kỳ sử dụng.

Nhìn bình đan dược này, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy cửa ải thứ bảy mươi tám mặc dù khó khăn, nhưng thu hoạch cũng không nhỏ. Bản thân hắn là đại sư dược đạo, tất nhiên nhìn ra được nước thuốc này không tầm thường.

Tuy rằng Bạch Tiểu Thuần không biết phương pháp chế luyện, nhưng hắn vẫn phân biệt ra được một phần nhỏ nguyên liệu tạo thành nước thuốc. Bất kỳ một loại nào, đối với Vĩnh Hằng Tiên Vực mà nói, đều gần như thất truyền, thuộc về tiên thảo trong truyền thuyết.

Chỉ riêng Linh Long Giác này là một thiên tài địa bảo, có ở Vĩnh Hằng Tiên Vực, chỉ có điều giá rất cao. Trước đó, lúc Bạch Tiểu Thuần ở Thánh Hoàng Thành đã từng thấy qua. Giá cả kia cho dù Thiên Tôn tư cách lâu năm, muốn có được, cũng sẽ đau lòng hồi lâu.

– Giá trị!

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu. Hắn đặt bình đan dược ở bên miệng, không dùng nhiều, mà chỉ hút một giọt.

Một giọt nước thuốc này tiến vào trong miệng, nhất thời dung hòa. Theo đó lại là một hỏa diễm, ầm ầm bạo phát ra ở trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần, khuếch tán ra toàn thân. Hơi thở của hắn nhanh hơn. Vào giờ phút này tu vi trong cơ thể đều trở nên mãnh liệt sống động, không ngừng tăng nhanh tốc độ lưu chuyển, khiến chất dinh dưỡng ẩn chứa ở trong một giọt nước thuốc này hấp thu đến mỗi một tấc trong kinh mạch toàn thân.

Theo Bạch Tiểu Thuần tu luyện, thời gian chậm rãi trôi qua. Vì thôi diễn ra thời gian khí linh thức tỉnh, ở mấy ngày này Bạch Tiểu Thuần bỏ qua việc tiến vào tàn phiến xông qua cửa ải. Mỗi ngày hắn đều chìm đắm ở trong tu hành, tranh thủ khiến cho tu vi của mình chậm rãi tăng cao.

Trên thực tế tác dụng của chín giọt nước thuốc này còn muốn vượt qua sự tưởng tượng của Bạch Tiểu Thuần. Sau khi hắn hấp thu xong chín giọt nước thuốc, tu vi rốt cuộc tăng tiến không ít. Mặc dù so với Thiên Tôn hậu kỳ còn có một chút khoảng cách, nhưng cũng đã không còn là bộ dáng lúc mới vừa vào Thiên Tôn trung kỳ.

Đây là Bạch Tiểu Thuần không dùng Thiên Tôn Đan. Thiên Tôn Đan này hắn đã luyện linh, chuẩn bị ở thời điểm đột phá cuối cùng sẽ dùng tới, để tăng tỷ lệ đột phá.

Loại tiến bộ này, nếu như bị người khác biết được, nhất định sẽ hoảng sợ, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Dù sao Vĩnh Hằng Tiên Vực Thiên Tôn chỉ có mười hai người. Trên phương diện này ngoại trừ Bạch Tiểu Thuần ra, những người khác đều là dựa vào năm tháng cùng các loại tạo hóa, mới có thể khiến cho tu vi của bản thân tăng cao.

Chỉ có Bạch Tiểu Thuần ở đây, mới có thể làm được sự tăng cao thần tốc như vậy. Dù sao hắn có, truyền thừa chi bảo của một vị Chúa Tể từng kinh thiên động địa, sáng tạo ra!

Nắm giữ bảo này, mới khiến cho Bạch Tiểu Thuần tu luyện, đột nhiên tăng mạnh, gần như không dừng lại. Ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần muốn tiếp tục tu luyện, ngày này, có một vị cố nhân tới thăm!

Cố nhân, chính là… Trương Đại Bàn!

Trên thực tế sau khi Bạch Tiểu Thuần đi tới Tà Hoàng Thành sau, đã từng nghe người dưới quyền nói qua về Trương Đại Bàn. Hắn biết địa vị của Trương Đại Bàn ở bên trong Tà Hoàng Thành rất khác biệt. Chỉ là trong khoảng thời gian gần đây vẫn luôn ra ngoài, chưa về.

Hiện tại hai tháng trôi qua, sau khi Trương Đại Bàn trở về, biết được Bạch Tiểu Thuần vừa đến, hắn kích động lập tức đến đại sứ quán.

Khi Bạch Tiểu Thuần nhận được tin tức, vội vã từ mật thất đi ra. Lúc đi đến đại điện, hắn nhìn thấy được chính là một bóng lưng nam tử thân thể dong dỏng cao!

Cái bóng lưng này, Bạch Tiểu Thuần có chút xa lạ. Mà khi người này hình như có sự dò xét, chậm rãi xoay người, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động mạnh một cái. Trong nháy mắt hắn tiến lên, ôm cổ nam tử trước mắt này. Mặc dù bộ dạng tang thương hơn không ít, nhưng từ đường nét cùng với ngũ quan, lại rõ ràng đây là Trương Đại Bàn!

– Đại sư huynh!

Trương Đại Bàn cũng kích động, thân thể run rẩy. Sau khi bị Bạch Tiểu Thuần ôm lấy, hắn cũng dùng sức ôm lấy Bạch Tiểu Thuần.

– Tiểu Thuần!

Tâm tình hai người đều có phần kích động. Lúc này hai người nhìn nhau, từng ký ức ngày xưa không khống chế được hiện lên ở trong đầu. Từ trong phòng bếp của Linh Khê Tông, rồi đến Nghịch Hà Tông, thậm chí Tinh Không Đạo Cực Tông, cho đến cuối cùng là ở trên chiếc chiến thuyền của Quỷ Mẫu, từ đó hai người cách một thế giới.

– Tiểu Thuần, ta đã tưởng rằng ta sẽ không còn được gặp lại các ngươi…

– Tiểu Thuần, ngươi còn nhớ rõ ban đầu ở trên Thông Thiên Hải, ta đã nói gì với ngươi không? Trong giấc mộng của ta đấy…

– Thật sự giống như nằm mơ. Mấy năm trước ta trước sau cảm thấy, tất cả những điều này đều chỉ là một giấc mộng… Thế giới ta sinh hoạt, lại là thân thể một người khổng lồ. Ta lúc đó không tin…

– Cho đến khi ta nghe nói Thông Thiên thế giới tan vỡ…

Trương Đại Bàn khóc. Hắn có quá nhiều nói muốn nói. Nhưng mấy năm nay cũng rất khó có thể nói hết. Đối với hắn mà nói, Bạch Tiểu Thuần không chỉ là sư đệ của mình, còn huynh đệ tốt của mình.

Nghe được lời Trương Đại Bàn nói, trong lòng Bạch Tiểu Thuần nổi sóng. Hắn hồi ức lại những gì đã qua. Nhất là những chuyện xảy ra ở trong phòng bếp. Tiếp tục nhìn hiện tại, sau nhiều năm xa cách, gặp lại nhau, trong lòng hắn cũng đầy thổn thức, còn có hồi ức.

Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần cùng Trương Đại Bàn ngồi chung một chỗ. Hai người tách biệt nhiều năm, lúc này có quá nhiều lời muốn nói. Ở bên trong đại sứ quán này, Bạch Tiểu Thuần lại là địa vị tối cao, tất nhiên có kẻ dưới quyền đưa rượu tới. Sau đó hắn mở ra trận pháp của đại sứ quán, khiến cho nơi đây cắt đứt tất cả sóng thần thức.

– Ta không nghĩ tới, một lần đi quỷ thuyền kia… Lại có thể từ nay về sau ly biệt…

– Sau khi ta theo quỷ thuyền đến nơi này, nhìn thiên địa xa lạ, nhìn thành trì xa lạ, nhìn đám người xa lạ… Tiểu Thuần, ngươi không biết, ta lúc đó là bất lực tới mức nào.

Trương Đại Bàn cầm bầu rượu lên uống xong một ngụm lớn, khổ sở mở miệng.

Bạch Tiểu Thuần trầm mặc. Hắn cũng cầm bầu rượu lên uống. Sau đó, hắn hít một hơi thật sâu.

– Đại sư huynh, ngươi rời đi sớm, không nhìn thấy sự tình phía sau… Nghịch Hà Tông không còn. Man Hoang không còn. Tất cả cũng bị mất… Đệ tử của ta, Hạo nhi cũng mất. Người thủ mộ không còn. Toàn thế giới… Đều bị mất.

Bạch Tiểu Thuần nói, âm thanh cũng trở nên bi thương.

– Chết rất nhiều người… Rất nhiều người… Tất cả những điều này đều là bởi vì Thông Thiên đạo nhân!

Bạch Tiểu Thuần hung hăng xiết chặt nắm đấm. Trong sự cay đắng, tâm tình Trương Đại Bàn ở bên cạnh cũng giảm sút.

Thời gian trôi qua, sắp tới đêm khuya, bọn họ nói suốt một đêm, nói về quá khứ, nói ra tất cả, nước mắt cũng chảy qua, thổn thức về những gì trước kia. Tiếng cười thi thoảng truyền ra. Ở trong tiếng khóc cười, ở trong sự xúc động này, ở trong trí nhớ, dường như năm tháng trước kia trở lại, dường như trở lại bên trong phòng bếp, trong giai đoạn không phiền não, không ưu sầu…

Khi đó Trương Đại Bàn, hăng hái.

Khi đó Bạch Tiểu Thuần, cũng đắc ý hiên ngang, mộng tưởng có một ngày mình có thể trường sinh.

Mà hiện tại, năm tháng trôi qua, bọn họ đã không còn là thiếu niên lang trước đây. Bọn họ đã lớn lê.

Trong lúc bất tri bất giác trên vai bọn họ cũng có thêm nhiều trách nhiệm cùng gánh nặng hơn.

– Sau khi ta biết Thông Thiên thế giới tan vỡ, liền bắt đầu âm thầm tìm kiếm… Nhưng ta nhỏ người, nhẹ lời. Tuy là nhóm người đầu tiên xuất hiện ở Vĩnh Hằng Tiên Vực này, lại vì luyện linh nên ở bên trong Tà Hoàng Triều, thu được một ít trọng dụng cùng địa vị. Nhưng vẫn là có lòng mà không có sức… Tiểu Thuần, ta thậm chí ngay cả rời đi tìm ngươi, cũng làm không được a.

– Trừ khi ta có thể bay đến Thánh Hoàng Triều, nếu không, tất cả truyền tống trận, ta đều không có cách nào sử dụng.

Trương Đại Bàn cay đắng mở miệng. Nhưng lúc nói đến đây, trong mắt của hắn bỗng nhiên thoáng lộ ra một tia kích động cùng phấn chấn.

– Chỉ có điều Tiểu Thuần, ta tuy bị hạn chế quá nhiều, nhưng ta vẫn trợ giúp rất nhiều người của Thông Thiên thế giới. Nhất là… Ta tìm được Linh Khê lão tổ, tìm được Lý Thanh Hậu sư thúc, tìm được rất nhiều đệ tử Nghịch Hà Tông trước đây!

Trương Đại Bàn vừa nói ra những lời này, thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt. Hắn chợt ngẩng đầu lên, nắm lấy cánh tay của Trương Đại Bàn. Thậm chí thân thể hắn cũng không khống chế được, không ngừng run rẩy, hơi thở dồn dập vô cùng mãnh liệt.

– Ngươi tìm được Lý thúc của ta! Còn có Linh Khê lão tổ? Còn có đồng môn Nghịch Hà Tông chúng ta? Bọn họ ở nơi nào?

Bạch Tiểu Thuần sợ mình nghe nhầm. Phải biết rằng mấy năm nay hắn ở Thánh Hoàng Thành, cũng từng phát động toàn lực đi tìm, nhưng lại không có thu hoạch được gì. Hiện tại Trương Đại Bàn vừa mở miệng, đối với hắn mà nói, lại giống như sấm nổ bên tai.

– Tìm được. Nhưng ta không dám gặp mặt bọn họ. Ta sợ để lộ hành tung của bọn họ. Chỉ có điều ta biết bọn họ hiện tại rất an toàn, ở trên mảnh Tiên Vực này!

Trương Đại Bàn biết tâm tình Bạch Tiểu Thuần dao động lợi hại, không giấu diếm, vội vàng nói hết tất cả những gì mình biết cho Bạch Tiểu Thuần nghe.

– Không gặp sao… Vậy cũng tốt. Chỉ cần an toàn, chỉ cần còn sống… Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi…

Bạch Tiểu Thuần cố gắng bình phục lại hơi thở. Hắn chậm rãi buông lỏng cánh tay của Trương Đại Bàn. Trước mắt hắn hiện ra ánh mắt nghiêm khắc che giấu sự từ ái của Lý Thanh Hậu. Hốc mắt của hắn ướt át.

– Lý thúc…

Chapter Truyện / Chương 1167 – Gặp Lại