Chương 1176 – Truyền Thừa [2]

Chapter Truyện / Chương 1176 – Truyền Thừa [2]

Nụ cười này rất tang thương. Nhất là con mắt trái của Khôi Hoàng đã trở thành lỗ thủng. Từ vết tích còn lại có thể nhận ra, giống như là chính hắn móc ra. Hắn vốn không phải là già nua như thế. Hiển nhiên mấy năm nay trở thành tù nhân, vị đại hoàng tử này ở trên người của hắn, không biết thi triển bao nhiêu lần nghiên cứu cùng tàn nhẫn hãm hại.

Đường đường là Khôi Hoàng, trước kia lúc còn ở Man Hoang, tuy rằng hắn bị Đại Thiên Sư lấy mất quyền lực, nhưng ở trên phương diện mặt mũi, hắn vẫn là hoàng giả của Khôi Hoàng Triều, vẫn được vô số con dân cúng bái!

Chỉ là hiện tại… Thê lương như vậy, bi thảm như vậy. Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, mở miệng lời lại nghẹn ở nơi đó. Trong đầu của hắn hiện ra, là hình dáng Khôi Hoàng của ở Man Hoang năm đó, và ngày hôm nay, lúc này, trước mắt… Dường như là hai người khác nhau.

Khí tức của Bạch Tiểu Thuần hỗn loạn. Bất kể như thế nào, hắn cũng không nghĩ tới, sau khi gặp lại Khôi Hoàng, lại chính là ở chỗ này!

Chú ý tới dao động thần thức của Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt đại hoàng tử lóe lên, trong lòng hắn rất đắc ý. Hắn nhằm vào Bạch Tiểu Thuần, mục đích chính là muốn khiến cho Bạch Tiểu Thuần phạm sai lầm. Dù sao thân phận đại sứ này, vô cùng mẫn cảm. Chỉ khi nào bản thân Bạch Tiểu Thuần phạm sai lầm, như vậy tất cả đều dễ nói.

Mà thứ hắn muốn, trên thực tế chính là thân thể của Bạch Tiểu Thuần. Có thể nói, đối với huyết mạch của Bạch Tiểu Thuần, vị đại hoàng tử này đã thèm nhỏ dãi đã lâu. Hắn có nắm chắc một phần nhất định, chỉ cần nắm giữ được thân thể Bạch Tiểu Thuần, hắn có thể phá giải bí mật của huyết mạch Khôi Tổ. Không chỉ có thể thu được thiên phú luyện linh, còn có thể tu luyện thành công công pháp Khôi Tổ lưu lại!

Bất Tử Trường Sinh Công của Bạch Tiểu Thuần, hiện tại ở Vĩnh Hằng Tiên Vực đã không phải là bí mật gì. Nhất là khả năng khôi phục của hắn nghịch thiên vậy, càng làm cho rất nhiều người lộ vẻ xúc động. Thậm chí trong tay đại hoàng tử, lại có pháp môn tu luyện Bất Tử Trường Sinh Công.

Chỉ là hắn không có cách nào tu luyện được. Chỉ có người có đầy đủ huyết mạch của Thông Thiên thế giới, mới có khả năng tu luyện thành công Bất Tử Trường Sinh Công này. Đây là điều kiện cơ sở nhất.

Tất cả những điều này, đều khiến cho đại hoàng tử đối với chuyện nhận được thân thể Bạch Tiểu Thuần, lại nhiệt tình như vậy!

Lúc này mắt thấy chuẩn bị của mình có hiệu quả, đại hoàng tử hít một hơi thật sâu, cười ha hả.

– Bạch đại sứ, tiểu vương đối với chuyện luyện linh, cảm thấy rất hứng thú. Ngươi cũng biết, con người của ta theo đuổi hoàn mỹ. Trong ngoài cơ thể, đã gần như đều đổi một lần.

– Thậm chí ta cũng không lừa gạt ngươi, bên trong cơ thể của ta cũng đã có một tia huyết mạch của Thông Thiên thế giới các ngươi, cũng lục lọi ra phương pháp luyện linh. Nhưng lực lượng của những huyết mạch này còn chưa đủ. Còn xa mới đủ…

– Mà bây giờ, ta đã được phụ hoàng đồng ý, chuẩn bị luyện hóa Khôi Hoàng này, đem toàn bộ thân thể máu thịt của hắn, chế luyện thành một cánh tay của ta!

– Cánh tay này có đầy đủ huyết mạch hoàn mỹ của Thông Thiên thế giới. Bởi vậy ta cũng có thể nắm giữ ở trình độ sâu hơn… Bí mật huyết mạch của Khôi Tổ!

Lời nói của đại hoàng tử vang vọng, toàn thân hắn đều mang theo một tia điên cuồng. Lời của hắn, thân thể hắn, dường như cũng đã phát điên rồi.

Nhưng hết lần này tới lần khác này mọi người ở bốn phía xung quanh phần lớn đều cảm thấy tất cả những điều này là bình thường. Thậm chí trong mắt một ít Bán Thần còn lộ ra một sự hâm mộ.

Nói đến đây, đại hoàng tử chợt giơ cánh tay trái lên, trong nháy mắt chém cánh tay phải của mình xuống. Hắn không để ý tới máu tươi đang phun ra. Hắn nắm lấy Khôi Hoàng, lại trực tiếp đặt ở trên vết thương của mình!

Trong nháy mắt, rốt cuộc có số lượng lớn thịt mầm, chuyển động quỷ dị, trông buồn nôn đến cực điểm, theo thân thể Khôi Hoàng lại trực tiếp chui vào. Thân thể Khôi Hoàng run rẩy kịch liệt, nhưng ánh mắt hắn vẫn đang nhìn Bạch Tiểu Thuần. Cho dù thần sắc trên mặt hắn vặn vẹo, nhưng vẫn mỉm cười.

Vào giờ phút này, từ trong miệng hắn còn có âm thanh truyền ra khắp bốn phía xung quanh.

– Con mắt trái của trẫm, cất giấu bí mật huyết mạch của Khôi Tổ, không ai có thể lấy đi!

– Ở ngày đầu tiên chịu sỉ nhục nhất định, ở thời điểm bọn họ còn không biết tới bí mật huyết mạch của Khôi Hoàng, trẫm lại móc ra con mắt trái. Bí mật của huyết mạch Khôi Tổ, là căn cơ của Thông Thiên thế giới ta, là tất cả Thông Thiên thế giới ta. Bọn họ… Ai cũng không lấy đi được!

Khôi Hoàng cười. Ở trong tiếng cười kia, hắn giống như bạo phát ra sức lực cuối cùng trong cơ thể, ở trước mặt văn võ toàn triều Tà Hoàng, ở bên trong hoàng cung này, nói ra một hồi những lời như thế.

Những lời này, hắn hiển nhiên không phải là nói với những người khác, mà là mở miệng nói với Bạch Tiểu Thuần!

Bởi vì hắn biết, huyết mạch của Bạch Tiểu Thuần, từ một loại ý nghĩa nào đó, có thể không chính thống bằng mình, nhưng ở trên phương diện độ dày, đã vượt qua mình!

Hắn càng hiểu rõ, hắn là hoàng tôn của Thông Thiên thế giới. Cho dù chỉ là hoàng tôn mạt đại, cũng muốn gánh vác trách nhiệm của bản thân. Trách nhiệm này, hắn hiện tại đã không có cách nào gánh vác được. Nhưng hắn không thể để cho bí mật của huyết mạch Khôi Hoàng, mất từ trong tay mình được!

Mà Bạch Tiểu Thuần… Chính là sự lựa chọn của hắn!

– Từ một khắc khi ta móc xuống con mắt trái của mình, ta đã không còn là Khôi Hoàng nữa. Hiện tại chết ở chỗ này, cũng không phải là Khôi Hoàng, chỉ là một Bán Thần bình thường của Thông Thiên thế giới!

Khôi Hoàng ngửa mặt lên trời cười to. Cho dù thân thể run rẩy, cho dù thân thể đã bị thịt mầm của đại hoàng tử hoàn toàn chui vào, ở trong sự chuyển động, thân thể hắn rõ ràng đang co rút lại. Toàn thân dường như hóa thành một bức tượng sáp đang tan chảy, vô cùng quỷ dị!

Nhưng giọng nói của hắn vẫn mãnh liệt. Cho dù suy yếu, cũng vẫn vang vọng ở bên trong hoàng cung này.

– Ta… Không còn là Khôi Hoàng. Khôi Hoàng thật sự… Ở một khắc trước khi Thông Thiên thế giới kia tan vỡ, đã xuất hiện!

Tiếng cười của Khôi Hoàng càng thêm suy yếu. Nhưng mắt phải của hắn lại vô cùng sáng ngời, trước sau đều nhìn về một phương hướng, trước sau đều nhìn một người!

Hướng kia, là nơi Bạch Tiểu Thuần đang đứng. Người kia… Chính là Bạch Tiểu Thuần!

Lời của hắn còn chưa nói hết, cũng mặc kệ là Bạch Tiểu Thuần, hay mọi người ở bên trong hoàng cung này, tất cả đều hiểu, Hoàng giả mới trong miệng Khôi Hoàng nói ra… Chính là Bạch Tiểu Thuần!

So với nói lần này là đại hoàng tử luyện hóa Khôi Hoàng, không bằng nói… Đây là Khôi Hoàng cũ mới một lần ở dưới sự chứng kiến của Tà Hoàng Triều thay thế cùng truyền thừa!!

Khôi Hoàng, truyền thừa!

Theo lời nói vang vọng, thân thể lão Khôi Hoàng càng không còn hình dáng. Mắt phải của hắn cũng chậm rãi nhắm lại, nhưng khóe miệng của hắn ở trong thống khổ này, vẫn lộ ra một tia thả lỏng. Hình như đã buông ra tất cả trách nhiệm.

Bạch Tiểu Thuần cố gắng kìm chế thân thể đang run rẩy. Mắt hắn có chút mơ hồ. Hắn hướng về phía lão Khôi Hoàng, ôm quyền lạy một cái thật sâu!

Một cái cúi đầu này, chính là cúi lạy Khôi Hoàng đời trước!

Một cái cúi đầu này, chính là lạy một vị anh hùng!!

Anh hùng tuổi xế chiều… Có thể trước kia hắn không phải là anh hùng. Nhưng bây giờ, hắn chính là một người anh hùng!

Chuyện này cho dù là đại hoàng tử, cũng không nghĩ tới. Lúc này mắt thấy chuyện lại có thể chuyển biến đến mức độ này, hắn nhất thời thẹn quá thành giận, gầm khẽ một tiếng. Hắn hấp thu nhanh hơn. Nhất thời thân thể lão Khôi Hoàng trong phút chốc liền trực tiếp trở thành một đám máu thịt. Ở dưới chuyển động quỷ dị kia, toàn bộ thân thể hắn rốt cuộc hòa tan lại, ngưng tập lại một chỗ, hóa thành một… Cánh tay!

Cánh tay này bị vô số thịt mầm kéo lại, lại trực tiếp dung hòa vào trong miệng vết thương của đại hoàng tử, trong nháy mắt lại dung hòa cùng nhau!!

Một lực lượng huyết mạch Thông Thiên thế giới trong chớp mắt lại từ trên tay phải này phát ra. Đại hoàng tử đứng ở nơi đó, sau khi cảm thụ một lúc lâu, hắn chợt nắm chặt nắm đấm, cười ha hả.

– Bạch đại sứ, ngươi xem cánh tay này của ta như thế nào? Ta cảm nhận được khí tức luyện linh nồng đậm!

Đại hoàng tử nheo cặp mắt lại, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

Thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần vẫn cúi đầu bái lạy ở nơi nào. Trong mắt của hắn đã đỏ đậm một mảnh. Từng đợt kích động hóa thành nhiệt huyết, ở trong đầu của hắn gần như muốn nổ tung ra.

Hắn không có cách nào đi trả lời vấn đề của đại hoàng tử. Bởi vì giờ phút này, sát cơ trong lòng hắn đã mạnh mẽ, ngập trời. Một khi bạo phát ra, thậm chí sát cơ lửa giận đều có thể thiêu đốt toàn bộ trời cao.

Hắn chợt ngẩng đầu, mắt nhìn đỏ đậm liếc nhìn về phía đại hoàng tử, sau đó lại nhìn về phía Tà Hoàng.

– Tà Hoàng bệ hạ, Bạch mỗ đã người của Thông Thiên thế giới, cũng là đại sứ của Thánh Hoàng Triều. Không tính thân phận, ta cũng là một trong mười hai Thiên Tôn của Vĩnh Hằng Tiên Vực. Lần yến hội này, một hoàng tử Bán Thần sỉ nhục đối với Bạch mỗ như vậy, có phần hơi quá. Nếu có lần sau, Bạch mỗ nói trước, đừng trách ta… Giết người!

Bạch Tiểu Thuần nói xong, xoay người rời đi.

Trong lòng đại hoàng tử cũng đột nhiên kinh hoàng. Ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần mãnh liệt hơn so với trước kia. Thậm chí cũng đã lưu lại dấu vết ở trong lòng của hắn.

Nhưng không đợi đại hoàng tử nói cái gì, hai mắt Bạch Tiểu Thuần nhắm nghiền, bỗng nhiên xoay người, trực tiếp đi về phía ngoài hoàng cung, đến!

Cho đến khi Bạch Tiểu Thuần đi ra ngoài đại điện hoàng cung, đại hoàng tử ở nơi đó mới từ trong sự kinh hãi khôi phục lại một ít. Trong lòng hắn vô cùng buồn bực xấu hổ. Hắn đang cân nhắc tiếp theo phải làm như thế nào, Tà Hoàng bên kia khẽ lắc đầu. Sâu bên trong đôi mắt có một tia châm chọc mà người ngoài không nhìn thấy được. Châm chọc này là đối với Bạch Tiểu Thuần, cũng là đối với đại hoàng tử này.

Hắn không nói chuyện, chỉ là đứng dậy thoáng một cái, rời khỏi hoàng cung. Mắt thấy Tà Hoàng rời đi, đám người Quảng Mục đều thi nhau đứng dậy. Trong lòng bọn họ đều biết, lần này Bạch Tiểu Thuần xem như đã tránh thoát được một kiếp!

Đến cuối cùng, trong toàn bộ đại điện hoàng cung chỉ còn lại một mình đại hoàng tử. Sắc mặt của hắn chậm rãi vặn vẹo. Trong mắt của hắn thoáng lộ ra một sự điên cuồng.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi là của ta. Ta nhất định phải nhận được thân thể của ngươi!

Trong tiếng gầm nhẹ, đại hoàng tử hung hăng vung cánh tay, phẫn nộ rời đi. \

Chapter Truyện / Chương 1176 – Truyền Thừa [2]