Chương 1182 – Ngươi Chuẩn Bị Xong Chưa

Chapter Truyện / Chương 1182 – Ngươi Chuẩn Bị Xong Chưa

Giọng nói này đang vang vọng ở bên trong thế giới. Trong nháy mắt, giống như mảnh quy tắc của thiên địa này bị đổi, trực tiếp xóa đi. Kể cả này tất cả khu phế tích ở bốn phía xung quanh, cũng ở trong một tích tắc này, ở trong âm thanh khuếch tán ra, lại trực tiếp giống như vượt qua vô số vạn năm, chớp mắt một cái, lại phủ bụi, trở thành hư vô.

Bầu trời giống như cũng bị ảnh hưởng, không còn quang đãng, mà biến thành một mảnh màu xám. Mặt đất còn ở trong một chớp mắt này giống như vạn năm trôi qua, trở thành từng hố sâu.

Chỉ có bức tượng Chúa Tể này vẫn đứng sừng sững ở nơi đó. Hình như cho dù thời gian trôi qua bao lâu, nó đều sẽ không xuất hiện biến hóa quá lớn. Tới một mức độ nào đó, giống như vĩnh hằng.

Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt. Hơi thở của hắn trở nên gấp gáp nhất từ trước tới nay. Từ trước đến nay hắn chưa từng nghĩ tới, lại có một người có thể chỉ một câu nói, khiến cho biển cả hóa ruộng dâu, khiến cho thiên địa nghịch chuyển, tất cả năm tháng vạn năm trôi qua.

Hắn càng không có cách nào tưởng tượng được, nếu như phương pháp này sử dụng ở trên người tu sĩ, sẽ phải đáng sợ tới mức nào. Hắn không thể tưởng tượng nổi, cho dù là cường hãn giống như Thái Cổ, cũng sẽ ở trong một câu nói này, trực tiếp trở thành tro bụi!

– Chúa Tể… Đây là Chúa Tể sao…

Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt, dường như nhận thức bị lật đổ. Lúc này, khí linh ở bên cạnh hắn đang run rẩy.

Phù phù.

Một tiếng động vang lên.

Nó lại quỳ lạy xuống. Trong mắt nó mang theo sự kính nể, e sợ. Mà ở sâu bên trong sự kính nể, e sợ này… Lại cất giấu sự tưởng niệm sâu sắc cùng bi thương.

Cùng lúc đó, theo âm thanh Chúa Tể khuếch tán, bóng người đứng ở nơi mi tâm của bức tượng Chúa Tể này rốt cuộc nhấc chân lên, chậm rãi đi về phía Bạch Tiểu Thuần.

Một bước hắn hạ xuống, trong lúc bất chợt bầu trời màu xám bạo phát ra sấm sét màu đen, công kích mặt đất, công kích tám phương, mang theo sự cuồng bạo cùng bá đạo nào đó, hình như muốn hủy diệt thế giới. Mỗi một đạo thiên lôi màu đen, cũng làm cho Bạch Tiểu Thuần có ảo giác giống như đối mặt với một quyền Thái Cổ phong bạo trước đó!

Mà trên thực tế, cảm giác của hắn không có sai. Những thiên lôi này, bất kỳ một đạo nào cũng có thể làm cho Thái Cổ biến sắc!

Giờ phút này bóng người Chúa Tể uy nghiêm vô tận, giống như là tồn tại duy nhất trong toàn bộ tinh không!

Không kết thúc. Theo bóng người Chúa Tể đi tới, mặt đất bốn phía xung quanh đã hóa từng hố sâu, lại có thể không ngừng thay đổi, dần dần xuất hiện từng bộ hài cốt. Những hài cốt này rất nhiều. Phóng tầm mắt nhìn lại, căn bản là vô số. Mặc dù thân thể của tất cả hài cốt đều vẫn hoàn chỉnh, nhưng lại có thể nhìn thấy được máu thịt của bọn họ vỡ nát cùng với tuyệt vọng cùng hoảng sợ lưu lại ở trong mắt bọn họ trước khi tử vong.

Số lượng quá nhiều. Thậm chí rất nhiều hài cốt cho dù tử vong, khí tức trên người hắn cũng là Thiên Tôn, Thái Cổ, v. v…

Thậm chí Bạch Tiểu Thuần còn thấy được một ít thân thể vô cùng khổng lồ. Rõ ràng thân thể người khổng lồ cao đâm vào trời cao. Nhưng mỗi một người đều quỳ chết ở nơi đó. Giường như trước tử vong, bọn họ muốn giãy dụa đứng lên, nhưng vẫn bị thất bại.

Tâm thần Bạch Tiểu Thuần run rẩy. Hắn bị thiên lôi trên bầu trời này, bị hài cốt nơi mặt đất này, làm cho hoàn toàn chấn động tâm thần. Cũng chính là vào lúc này, bóng người từ trên bức tượng Chúa Tể này đi tới. Hắn còn chưa đi đến bên cạnh Bạch Tiểu Thuần. Nhưng giọng nói của hắn đã vang vọng ở bên trong thế giới này ra.

– Cửa ải thứ chín mươi chín, ngươi đã thông qua. Hiện tại chỉ còn lại có cửa ải cuối cùng này!

Thời điểm âm thanh vượt qua thiên lôi, vang vọng toàn thế giới, một uy áp kinh người, lại trực tiếp từ bóng người trên bức tượng Chúa Tể đi tới, ầm ầm bạo phát.

Uy áp này giống như gió bão, trực tiếp cuốn theo tất cả ra toàn thế giới, đột nhiên đè ép về phía Bạch Tiểu Thuần. Toàn thân Bạch Tiểu Thuần run lên, hít thở dồn dập. Vào giờ phút này, thân thể máu thịt cùng xương hắn đều truyền ra những tiếng rắc rắc.

Ở dưới uy áp này, hắn lại giống như chiếc thuyền cô độc trong sóng dữ, hình như theo một ý chí của Chúa Tể, liền có thể tan thành mây khói!

Ở trong lúc tâm thần Bạch Tiểu Thuần đang chấn động mãnh liệt, bóng người từ bức tượng Chúa Tể chậm rãi đi tới. Giọng nói của hắn lại một lần nữa truyền về phía tám phương.

– Cửa ải này… Cần thu được sự tán thành của bản tôn. Một khi tán thành, từ nay về sau ngươi chính là đệ tử truyền thừa của lão phu, ban tặng quạt truyền thừa!

Hai chữ tán thành, ở trong lời nói giống như sấm đình vang vọng, đặc biệt nhấn mạnh, lại giống như ẩn chứa lực quy tắc, ẩn chứa năm tháng, vang vọng ra, giống như từ viễn cổ truyền lại. Bạch Tiểu Thuần thậm chí ngay cả tư tưởng cũng ở đây một cái chớp mắt bị kéo dài. Hắn càng có một loại ảo giác, mình ở bên trong cơn sóng dữ, giống như thời gian bị kéo dà rai.

– Chúa Tể này… Quá mạnh mẽ!!

Bạch Tiểu Thuần mở to mắt. Lúc này hắn khẩn trương đã đạt tới mức không có cách nào hình dung được. Nếu như nói hắn ở trước mặt Thái Cổ, còn có thể trấn định. Nhưng ở trước mắt Chúa Tể, ở dưới uy áp này, hắn hình như ngay cả khí lực, cũng bị rút đi.

Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần lập tức lại đỏ đậm. Đây không phải là kích động. Mà là hắn đang theo bản năng vận chuyển tu vi, đi chống lại uy áp đến từ Chúa Tể.

Vào lúc này, hắn vốn không có cách nào tập trung chú ý nghe rõ lời nói bên tai. Nhưng hết lần này tới lần khác âm thanh của Chúa Tể, ẩn chứa lực kinh người, lại có thể trực tiếp nổ tung ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.

– Mà nếu ngươi không có cách nào đạt được bản tôn tán thành… Lại phải chôn xương ở nơi đây!

Những lời này vừa ra, thiên địa biến sắc, phong vân cuốn ngược. Dường như có vô số hồn đang gào thét thê lương.

Cùng lúc đó, bóng người Chúa Tể này đã chậm rãi đi tới cách Bạch Tiểu Thuần ngoài trăm trượng. Hắn không dừng lại, vẫn đi từng bước một đến. Hắn càng tới gần, thiên địa bốn phía xung quanh hắn run rẩy. Tia chớp màu đen không ngừng bạo phát.

Hài cốt ở bốn phía xung quanh đều run rẩy. Dường như lại xuất hiện sự thê thảm khi còn sống.

– Tất cả mọi hài cốt ở bốn phía xung quanh đây, đều là tất cả người bên trong toàn bộ Vĩnh Hằng Linh Giới xông vào sau khi bản tôn sáng tạo ra chiếc quạt truyền thừa quạt này, trước khi mở ra cuộc chiến tinh không!

– Những người này… Không có bất kỳ một người nào thu được tán thành. Đều ở dưới một ngón tay của bản tôn, chết ở đây, trở thành máu thịt duy trì linh lực cho quạt truyền thừa vận chuyển.

Đi ở trong đống hài cốt, bóng dáng Chúa Tể càng thêm rõ ràng. Đây là một nam tử trung niên, tướng mạo tuấn lãng khó có thể hình dung. Nhất là ánh mắt hắn, còn giống như ẩn chứa tinh không, khiến người ta chỉ mới liếc mắt nhìn, sẽ không nhịn được chìm đắm vào trong đó. Hình như ngay cả linh hồn cũng bị thu lấy.

– Hiện tại nhiều năm trôi qua, ngươi là người xông qua ải đầu tiên sau cuộc chiến tinh không, đi đến nơi đây. Bây giờ trả lời ta… Ngươi… chuẩn bị xong chưa?

Khi một câu nói vang vọng, cùng này đó bóng dáng của Chúa Tể đã đi tới cách Bạch Tiểu Thuần mười trượng. Hắn đứng ở nơi đó, lại giống như một tòa núi lớn có thể trấn áp tinh không. Bạch Tiểu Thuần ở trước mặt hắn, lại giống như con kiến hôi.

Loại uy áp này, loại khí thế này, loại cảm giác nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt này, loại cảm giác bá đạo chỉ ở trong một ý niệm của hắn, liền có thể quyết định sinh tử của tất cả chúng sinh. Tất cả tập chung lại một chỗ, sau đó hóa thành sóng dữ. Dường như chỉ chờ sau khi Bạch Tiểu Thuần đưa ra một câu đáp án, sẽ trực tiếp cắn nuốt Bạch Tiểu Thuần!

Ở trước sóng dữ này, Bạch Tiểu Thuần có loại trực giác mãnh liệt… Mình nếu như choáng váng, gật đầu nói chuẩn bị xong, như vậy sợ là câu này lời vừa nói xong, mình sẽ ở trong nháy mắt bị sóng dữ này đập cho hình thần câu diệt!

– Ta…

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần khẩn trương, vừa mở miệng ra, loại cảm giác nguy cơ này đã bị hủy diệt, lại một lần nữa bạo phát. Ở trong sự sợ hãi này, ở dưới uy áp này, Bạch Tiểu Thuần vội vàng lắc đầu.

– Ta còn không có chuẩn bị tốt…

Hắn vừa nói ra lời này, ánh mắt của bóng người Chúa Tể lóe lên. Khí linh ở bên cạnh cũng trợn trừng mắt. Trong mắt nó đột nhiên phát ra ánh sáng. Tia sáng kia, lại giống như phát hiện ra ra đại lục mới, giống như che giấu niềm vui mừng muốn phát điên.

– Đúng vậy, hắn không biết cửa ải này…

Khí linh nghĩ đến đây, nhất thời kích động.

Sau đó thế giới chớp mắt nổ lớn, trực tiếp trút xuống một lực truyền tống bạo phát, lại trực tiếp cuốn Bạch Tiểu Thuần, biến mất khỏi nơi đây.

Thời điểm xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần đã rời khỏi cửa ải một trăm, trở lại trên tàn phiến. Hắn thở hồng hộc. Hắn vừa hiện thân lại vội vàng lau mồ hôi trên trán. Trước đó, hắn thật sự có cảm giác giống như người phàm tay trói gà không chặt, đối mặt với một con mãnh hổ bất cứ lúc nào cũng có thể cắn nuốt người.

– Tuy rằng có chút kinh sợ…

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu. Hắn cũng cảm thấy mình có chút kinh sợ. Nhưng vừa nghĩ, đổi lại thành bất kỳ kẻ nào, đối mặt với Chúa Tể khí thế ngập trời như vậy, chắc hẳn cũng không dám cứng cổ lại gật đầu.

– Nhưng không qua được cửa ải này, những gì ta làm trước đó đều uổng phí.

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, nhất thời rầu rĩ. Hắn khoanh chân ngồi ở chỗ đó một hồi. Khi hắn mở mắt ra, hung hăng cắn răng một cái.

– Cây quạt này dù sao cũng muốn tìm chủ nhân. Nhiều năm như vậy không ai tới, chắc hẳn hình chiếu của Chúa Tể này cũng sốt ruột… Nói không chừng có thể nương tay đối với ta…

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, hít một hơi thật sâu. Sau đó hắn lại lựa chọn tiến vào cửa ải thứ một trăm.

Mới vừa đi vào, bóng dáng trên bức tượng Chúa Tể chậm rãi đứng lên. Khí thế bạo phát. Trong thiên địa có tiếng nổ lớn. Hắn lại đi tới từng bước một, lời nói tương tự, cũng lại một lần nữa vang vọng ở bốn phía xung quanh.

Nhất là lần này Bạch Tiểu Thuần vừa muốn mở miệng, Chúa Tể này lại có thể nâng tay phải lên. Ngay lập tức khí thế của hắn kinh thiên, một trận gió bão hủy thiên diệt địa, lại trực tiếp quét ngang bốn ở phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần.

Loại cảm giác hẳn phải chết không thể nghi ngờ này, khiến cho tròng mắt Bạch Tiểu Thuần cũng run run.

Hắn vội vàng hô to…

– Ta còn không có chuẩn bị tốt. Lần sau, lần sau trở lại.

Chapter Truyện / Chương 1182 – Ngươi Chuẩn Bị Xong Chưa