Chương 1185 – Cướp Đoạt

Chapter Truyện / Chương 1185 – Cướp Đoạt

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, nhất thời hào khí vạn trượng.

Sau khi nghe tiểu khí linh giới thiệu rất nhiều công hiệu ở trên tàn phiến này, Bạch Tiểu Thuần cũng thử đi một chuyến tới tháp cao trên ngọn núi. Ở nơi đó, hắn cảm thụ một chút Sinh Tử Đạo Nguyên của Chúa Tể.

Tháp cao trên ngọn núi trong mặt quạt, tổng cộng có chín tầng. Tầng cao nhất lại là chỗ của Sinh Tử Đạo Nguyên. Chỉ có điều lấy tu vi của Bạch Tiểu Thuần, không có cách nào trực tiếp tiến vào tầng cao nhất. Hắn chỉ có thể tu luyện ở tầng thứ tư.

Nhưng tốc độ tu luyện ở chỗ này, lại vượt xa so với bên ngoài. Về phần Vĩnh Hằng Tiên Vực càng không có cách nào so sánh cùng với nơi đây. Bạch Tiểu Thuần chỉ ngồi khoanh chân trong thời gian một nén nhang, cũng cảm giác toàn thân nóng như lửa. Lực tu vi ở dưới Sinh Tử Đạo Nguyên này kích thích, rốt cuộc có thể so với một tháng tu luyện bình thường.

– Nơi này chính là thánh địa tu hành!

Bạch Tiểu Thuần nhất thời rất kích động. Tiểu khí linh ở bên cạnh cũng vội vàng mở miệng lấy lòng.

– Chủ nhân, chờ chủ nhân đến Thiên Tôn hậu kỳ, có thể đi vào tầng thứ năm. Nếu như có thể đạt tới Thái Cổ, như vậy thì có thể đi vào tầng cao nhất. Nơi đây càng đến gần Sinh Tử Đạo Nguyên, tốc độ tu luyện lại càng nhanh!

Lời tiểu khí linh nói ra, khiến cho Bạch Tiểu Thuần càng thêm phấn chấn. Sau khi ở chỗ này tu luyện một thời gian ngắn, hắn cảm giác được rõ ràng tu vi cùng chiến lực của mình, đều mạnh mẽ hơn nhiều so với trước kia. Lúc này hắn mới rời khỏi tháp cao.

Sau khi ở trên tàn phiến này chạy hết một vòng, Bạch Tiểu Thuần lại tản ra lực tu vi, thử dựa vào khống chế của mình đối với tàn phiến, đi điều khiển những hình ảnh trên mặt quạt kia, nỗ lực khiến cho tất cả huyễn hóa ra, trở thành thuật pháp thần thông.

Đáng tiếc bất kể Bạch Tiểu Thuần thử như thế nào, cũng vẫn không có cách nào chấn động được ngọn núi kia, con sông kia. Rõ ràng tu vi của hắn không đủ để chống đỡ. Chỉ có điều chiếc thuyền cô độc trên con sông kia dường như yêu cầu không cao lắm đối với tu vi.

Sa khi Bạch Tiểu Thuần thử, hắn phát hiện mình tuy không có cách nào huyễn hóa ra chiếc thuyền cô độc này. Nhưng lại có thể khiến cho chiếc thuyền này chấn động vài cái. Nhất là hai người chơi cờ ở phía trên, ở trong thần niệm Bạch của Tiểu Thuần cũng khẽ chấn động.

Tuy rằng như vậy, nhưng Bạch Tiểu Thuần đã rất thỏa mãn. Hắn đứng ở trên tàn phiến, loại cảm giác thân là chủ nhân của nơi đây, khiến cho tâm tình hắn rất tốt đẹp.

Nhất là nghĩ đến trên tàn phiến này tồn tại những bảo vật cùng đan dược này, Bạch Tiểu Thuần lại càng thêm hưng phấn. Theo thần niệm tản ra, lập tức rất nhiều đan dược lại từ bên trong xương quạt ở bốn phía xung quanh đột nhiên xuất hiện, gào thét bay tới.

Đồng thời Bạch Tiểu Thuần cũng nghĩ đến, những cửa ải kỳ dị gặp phải trên đường đi tới. Ví dụ như Hắc Đan nhất tộc, ví dụ như thế giới đầy hồn này. Vì vậy thoáng một cái, thân thể hắn biến mất không thấy bóng dáng. Thời điểm xuất hiện, thình lình hắn đã ở bên trong cửa ải Hắc Đan nhất tộc.

Trước đó hắn không có cách nào tiến vào. Nhưng bây giờ hắn tới lui tự nhiên. Gần như ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, Hắc Đan nhất tộc bên trong cửa ải này lập tức liền liền phát giác ra. Sau khi một lần nữa thấy được bóng người giống như một cơn ác mộng trong lòng bọn họ, tất cả tộc Hắc Đan bắt đầu thét lên chói tai.

– Trời ạ, là hắn. Khắc tinh của tộc Hắc Đan chúng ta!

– Không có khả năng. Hắn tại sao lại tới đây. Chúng ta không phải đã đuổi hắn đi rồi sao!

Trong khi cả tộc Hắc Đan run rẩy, sợ hãi đến cực hạn, Bạch Tiểu Thuần mắt thấy như vậy, ngửa mặt lên trời cười to. Thân thể hắn thoáng một cái lao thẳng đến từng chỗ của tộc Hắc Đan. Đối với tộc quần luyện đan này, Bạch Tiểu Thuần không muốn buông tha. Lúc này, sau khi một lần nữa đến đây, hắn dựa vào sự uy hiếp của mình, dựa vào quyền hạn khống chế của mình, rất nhẹ nhàng lại làm cho cả Hắc Đan nhất tộc khuất phục…

Tiếp nhận rất nhiều điều kiện của Bạch Tiểu Thuần, vẻ mặt mỗi một người giống như đưa đám. Bọn họ bắt đầu luyện đan cho Bạch Tiểu Thuần…

Không kết thúc, Bạch Tiểu Thuần lại đi vào thế giới hồn. Khi trở về, một cửa ải kia đã trống không. Tất cả những hồn trước đây hắn chưa kịp lấy đi, hiện tại bị hắn hễ quét sạch. Về phần tiểu khí linh trước đó nói không có cách nào để Bạch Tiểu Thuần lấy ra, theo Bạch Tiểu Thuần, vậy tự mình đi vào lấy là được.

Tiểu khí linh trước sau ở bên cạnh hắn, mắt mở trừng trừng nhìn những điều này. Hắn cảm thấy hình dáng Bạch Tiểu Thuần cướp đoạt hình như rất nhuần nhuyễn. Trong lòng hắn đang thầm rỉ máu. Nhưng trên mặt hắn cũng không dám hoàn toàn lộ ra. Hắn chỉ có thể dùng đôi mắt mong chờ nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Đừng nhìn ta như vậy. Những hồn để ở chỗ này quá lãng phí. Bản thân ta là chủ nhân của bảo phiến, tuyệt đối không thể cho phép những hồn này không ngừng tiêu hao lực lượng của bảo phiến linh!

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, ngôn từ chính nghĩa mở miệng. Sau đó, hắn không để ý tới tiểu khí linh, khoanh chân ngồi ở một bên, bắt đầu mượn đan dược của tàn phiến, tu luyện.

Thời gian chậm rãi trôi qua. Rất nhanh nửa tháng đã trôi qua. Trong nửa tháng này, Bạch Tiểu Thuần vì mới trở thành chủ nhân của bảo phiến, tinh lực tràn đầy, hăng hái dạt dào, đang không ngừng hiểu công hiệu của rõ bảo phiến. Những thời gian khác, hắn hoặc là tu luyện, hoặc chính là nghiên cứu nhị thập tam sắc hỏa.

Dù sao hiện tại, số lượng hồn trong túi hắn mặc dù không phải đặc biệt nhiều, nhưng cũng đủ để hắn trong khoảng thời gian ngắn chế luyện đa sắc hỏa. Mà đối với nghiên cứu cùng hiểu biết của hắn về nhị thập tam sắc hỏa, đã đã kỹ hơn không ít. Vì vậy trong khoảng thời gian này, Bạch Tiểu Thuần cũng thỉnh thoảng thử chế luyện. Mặc dù đều thất bại, nhưng sau mỗi lần thất bại, Bạch Tiểu Thuần đều dường như suy nghĩ tới điều gì. Hắn tin chắc, không cần quá nhiều thời gian, mình nhất định có thể chế luyện ra nhị thập tam sắc hỏa.

Cũng chính lúc Bạch Tiểu Thuần chìm đắm trong việc khống chế đối với tàn phiến cùng tu luyện, ở bên trong Tà Hoàng Thành này phát sinh một chuyện lớn đối với toàn bộ tu sĩ Thông Thiên thế giới mà nói, là kinh thiên động địa!

Lại giống như sự yên tĩnh trước khi cơn bão tố tới, một khoảng thời gian trước, bất luận là Tà Hoàng hay đại hoàng tử, đều tương đối yên tĩnh. Tà Hoàng bế quan, đại hoàng tử hình như cũng thoáng cái không thấy hứng thú đối với Bạch Tiểu Thuần. Thật sự quá yên tĩnh.

Nhưng trên thực tế… Ở bên trong Tà Hoàng Triều này, đại hoàng tử có một việc lớn hơn nữa cần hoàn thành. Mục tiêu của hắn… Chính là đám người Linh Khê Tông!

Bên trong Tà Hoàng Triều, cho dù đám người Linh Khê lão tổ ẩn nấp sâu hơn, cho dù Trương Đại Bàn lại che giấu, nhưng theo số lượng người của Linh Khê Tông không ngừng tập trung lại, sự tồn tại của bọn họ dĩ nhiên đã lộ ra!

Trước đó hắn không hề động tới Linh Khê Tông, là bởi vì tất cả đều đang nằm trong sự khống chế. Hiện tại đại hoàng tử đã không còn kiên trì được nữa. Sau khi hắn luyện hóa Khôi Hoàng thành cánh tay của mình, hắn thử luyện linh phát hiện vẫn thất bại, toàn thân đại hoàng tử đã phát điên. Khát vọng của hắn đối với huyết mạch luyện linh, đã đến cực hạn. Cho nên hắn đang chuẩn bị mấy tháng sau, nhằm vào Linh Khê Tông, phát động một hồi bao vây tiễu trừ!

Không ra tay thì thôi. Một khi ra tay, chính là một đòn sấm sét. Nếu như ở Thánh Hoàng Triều, đại hoàng tử có thể vẫn không làm được điểm ấy. Nhưng ở bên trong Tà Hoàng Triều, chuyện giống như vậy, hắn muốn đi làm, lại cực kỳ đơn giản.

Thậm chí hắn cũng thỉnh động mấy vị Thiên Tôn ra tay. Kể từ đó, đám người Linh Khê Tông căn bản là bất lực, thậm chí đều không có lực phản kháng cùng giãy dụa nào đáng nói, đã bị đại hoàng tử trực tiếp bắt giữ tất cả!

Chuyện này truyền ra, chấn động toàn bộ Tà Hoàng Triều. Vô số người tâm thần chấn động. Đồng thời, một chuyện khiến cho bọn họ càng chấn động hơn, cũng theo đó xuất hiện. Đại hoàng tử tuyên bố, hắn muốn ở trên bình nguyên bên ngoài Tà Hoàng Thành, bố trí một trận pháp luyện hóa!

Hắn muốn ở trong trận pháp này, đi luyện hóa rất nhiều tu sĩ Thông Thiên thế giới. Không chỉ là đám người Linh Khê Tông, còn có rất nhiều tu sĩ Thông Thiên thế giới bị giam giữ ở trong Tà Hoàng Thành mấy năm nay. Tổng công lại có khoảng chừng hơn mười vạn người.

Những người này đều bị phong kín ở trong trận pháp. Theo trận pháp vận chuyển, tất cả đều bị luyện hóa trở thành huyết mạch. Đại hoàng tử mặc dù không tự mình trấn thủ, nhưng hắn mời Tuyệt Địa Thiên Tôn cùng với Phệ Linh Thượng Nhân, để cho hai vị Thiên Tôn này chủ trì trận pháp.

Chuyện này chấn động tám phương. Cho dù bên trong Thánh Hoàng Triều cũng biết được. Về phần những tu sĩ Thông Thiên thế giới đang ở rải rác các nơi bên ngoài, sau khi nghe được chuyện này, tâm thần trực tiếp muốn bùng nổ!

– Tà hoàng tử!

Chỗ Tiên Vực trên Tà Hoàng Thành, Tống Quần một đường tới gần nơi đây, đang chuẩn bị tập hợp cùng Linh Khê Tông. Khi còn cách Tà Hoàng Thành không xa, sau khi nghe được chuyện này, tu vi của hắn lại trực tiếp ầm ầm khuếch tán. Ánh mắt hắn lộ ra sự điên cuồng cùng sát cơ.

Nhiều năm qua, hắn trải qua cuộc sống giống như một con sói cô độc, giết chóc rất nặng. Hắn còn không tiếc trả giá lớn, thu hoạch tài nguyên tu luyện, sát phạt quyết đoán. Hiện tại tu vi hắn đã đột phá từ lâu, không còn là Nguyên Anh, mà đã đạt đến Thiên Nhân hậu kỳ!

Tuy chỉ là hậu kỳ, nhưng một khi hắn tản ra sát khí, hắn có niềm tin đánh với Bán Thần một trận!

Đây chính là đạo sát phạt hắn ở trong tu hành cảm ngộ ra trong những năm gần đây. Ở trên con đường này, hắn đã đi tới cực điểm. Toàn thân từ hắn trên xuống dưới lại giống như một thanh lợi kiếm dính máu được rút ra khỏi vỏ, lao thẳng đến Tà Hoàng Thành.

Cũng chính là vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần ở trên tàn phiến, cuối cùng đã chết luyện ra nhị thập tam sắc hỏa. Hắn cảm thấy hài lòng, cũng kết thúc lần bế quan này. Sau khi từ tàn phiến trở lại mật thất của đại sứ quán Tà Hoàng Thành, ngọc giản truyền âm của Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt lại chấn động mãnh liệt.

Thời điểm hắn ở trên tàn phiến, vì khoảng cách quá xa, ngọc giản truyền âm giống như bị cắt đứt. Lúc này hắn trở về, tất cả truyền âm trong nháy mắt bạo phát. Loại chấn động mãnh liệt này, khiến cho sắc mặt Bạch Tiểu Thuần đột nhiên thay đổi. Trong lòng còn có chút hồi hộp. Một dự cảm không tốt, khiến cho hắn không biết tại sao lại khẩn trương. Hắn lập tức lấy ra ngọc giản truyền âm, thần thức đảo qua thần tốc.

Gần như tất cả tin tức trên đó, đều đến từ Trương Đại Bàn!!

Chapter Truyện / Chương 1185 – Cướp Đoạt