Chương 1189 – Giận Dữ Xông Qua Cửa

Chapter Truyện / Chương 1189 – Giận Dữ Xông Qua Cửa

– Uyển Nhi cùng Tử Mạch… Có cốt nhục của ta… Cốt nhục…

Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy. Giờ phút này, toàn bộ tâm thần hắn trực tiếp dâng lên gió bão lớn nhất cả đời hắn từ trước tới nay.

Đó là một loại cảm giác nói không ra lời. Vừa có sự vui thích, lại có sự lo lắng. Nghĩ đến thời khắc này, hai nàng không biết sống chết ra sao, trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần giống như có một ngọn lửa muốn thiêu đốt toàn bộ tâm thần của hắn.

– Tà hoàng tử này xem trọng, chắc là thân thể Tiểu Thuần ngươi. Ở dưới tình huống hắn không có cách nào nhận được, cùng lúc luyện hóa chúng ta. Về mặt lại bắt đi Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch, muốn luyện hóa hài đồng trong cơ thể các nàng, trở thành huyết mạch nguyên dương khí, tiến tới thu hoạch bí mật trong huyết mạch của ngươi!

Trong nháy mắt Bạch Tiểu Thuần mắt đỏ đậm đến cực hạn. Hắn ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng rít gào kinh thiên động địa. Trong cơ thể hắn, ở trong một chớp mắt này tức giận tùy ý bạo phát, so với trước còn mãnh liệt hơn rất nhiều!

Đó là nữ nhân của hắn. Đó là hài tử của hắn!!

Mà Tà hoàng tử lại muốn sinh sôi luyện hóa các nàng. Loại thù này, loại hận này, hóa thành sự điên cuồng, rất muốn máu nhuộm trời cao, hủy thiên diệt địa!

Mặc dù là người sợ chết, cho dù là người nhát gan, ở trong một chớp mắt này, cũng vẫn không có cách nào tiếp nhận được, cũng không thể tiếp nhận. Tất cả đều sẽ phát cuồng, tính cách đều sẽ hoàn toàn bạo phát!

Tiếng gào thét của Bạch Tiểu Thuần nhất thời trở nên thiên địa. Nhưng hắn vẫn chưa hoàn toàn mất lý trí. Trong lòng hắn biết rất rõ. Mình đi chuyến này không biết sống chết ra sao. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn sợ chết đã sợ cả đời. Hắn quá nhiều lần đều lựa chọn ổn thỏa, hắn rất ít khi mạo hiểm.

Nhưng bây giờ… Hắn không quan tâm. Cho dù phía trước có núi đao biển lửa, hắn cũng không quan tâm. Hắn muốn đi, nhất định phải đi. Nhất định phải đi, cho dù là tử vong!

– Tử vong, lại tính là cái gì!

Những lời này, vốn không ở trong đời của Bạch Tiểu Thuần. Nhưng hôm nay, những lời này lại ầm ầm vang vọng ở trong đầu của hắn!

Nhưng hắn còn có một tia lý trí như vậy. Lúc này ánh mắt hắn đảo qua hơn mười vạn người của Thông Thiên thế giới trước mặt. Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ, nếu như hắn rời khỏi, những người này nhất định sẽ gặp nguy hiểm. Đồng thời cho dù là sử dụng Bắc Mạch Đại Kiếm mang bọn họ đi, mà một khi bản thân ngã xuống, vận mạng của bọn họ cũng còn. Bạch Tiểu Thuần có thể lấy bản thân mình đi mạo hiểm, nhưng không thể bởi vì chuyện của mình, trói buộc sự sinh tử của hơn mười vạn mạng người ở cùng một chỗ với mình.

Ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, đã không có lựa chọn nào khác. Hắn không chậm trễ chút nào bấm quyết chỉ về phía Bắc Mạch Đại Kiếm. Nhất thời đại kiếm này trong tiếng nổ lớn, truyền ra lực hút lớn lao. Ở dưới sự điều động của Bạch Tiểu Thuần, hắn lại trực tiếp thu tất cả hơn mười vạn tu sĩ Thông Thiên thế giới bao gồm cả đám người Lý Thanh Hậu Linh Khê lão tổ vào bên trong Bắc Mạch Đại Kiếm!

– Công Tôn Uyển Nhi, Bạch Tiểu Thuần ta… Khẩn cầu ngươi một việc, giúp ta bảo vệ bọn họ, đưa thanh kiếm này… Đưa đến trong tay Đại Thiên Sư!

Tay phải Bạch Tiểu Thuần vung mạnh lên, nhất thời trong tiếng nổ lớn Bắc Mạch Đại Kiếm trực tiếp hóa thành một đạo cầu vồng, lao thẳng về phía xa. Không phải Bạch Tiểu Thuần không muốn dẫn mọi người đi tới tàn phiến. Thật ra, cho dù hắn trở thành chủ nhân của tàn phiến, cũng không có cách nào dẫn theo hơn mười vạn người đi vào.

Mà giờ khắc này, trên bầu trời bóng dáng của Công Tôn Uyển Nhi huyễn hóa ra, vẻ mặt đầy phức tạp. Nàng đã sớm tới. Chính nàng cũng không biết vì sao mình phải đến. Nàng vốn muốn cứu viện một chút. Nhưng tình thế phát triển, đã không cần nàng phải ra tay nữa.

Bạch Tiểu Thuần trực tiếp hô lên tên của nàng, hiển nhiên cũng biết Công Tôn Uyển Nhi tồn tại. Lúc này, sau khi Công Tôn Uyển Nhi trầm mặc, liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần. Nàng không nhìn thấy được ánh mắt Bạch Tiểu Thuần. Nàng nhìn thấy được… Là bóng lưng Bạch Tiểu Thuần lúc này ầm ầm, trực tiếp bạo phát ra, giống như một vì sao rơi, lao thẳng đến Tà Hoàng Thành!

– Hắn lại tin tưởng ta như vậy sao…

Công Tôn Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, bỗng nhiên quay đầu lại. Nàng hóa thành một đạo cầu vồng đuổi theo Bắc Mạch Đại Kiếm đang lao thẳng về phía xa. Nàng biết, hơn mười vạn người bên trong Bắc Mạch Đại Kiếm là nỗi lo lắng của Bạch Tiểu Thuần. Nàng còn biết thời khắc này Bạch Tiểu Thuần muốn đi làm cái gì. Nàng không có cách nào ngăn cản. Nhưng ở trong một chớp mắt này, trong lòng nàng có chấn động khác thường.

Bạch Tiểu Thuần đi, tốc độ cực nhanh, khiến cho thiên địa run rẩy, khiến cho tám phương biến sắc, khiến cho chỗ Tà Hoàng Thành ở trên rồng xương, hình như cũng rung động theo.

Không có Bắc Mạch Đại Kiếm, Bạch Tiểu Thuần biết chiến lực của mình sẽ giảm bớt một ít. Nhưng hắn hiểu rõ, cũng chỉ có như vậy, mình mới có thể không làm cho người khác thất vọng với một tiếng xưng hô Khôi Tổ này. Mình mới có thể không hề cố kỵ… Hoàn toàn huyết chiến một hồi!

– Tà hoàng tử, hôm nay nếu không giết ngươi, Bạch Tiểu Thuần ta thề không làm người!

Giết giết giết! Ở trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần, một sát khí mãnh liệt không ngừng khuếch tán, không ngừng bạo phát. Đến cuối cùng hắn biến thành lưu tinh, giống như hung tinh hạ xuống, sát khí ngập trời.

Phong vân biến sắc. Mặt đất run rẩy, hư vô cũng vì sát khí cùng tốc độ của Bạch Tiểu Thuần, lại trực tiếp vỡ vụn ra, lộ ra một vết dài cực lớn. Tất cả tu sĩ bên trong Tà Hoàng Thành, tâm thần đều run rẩy. Bọn họ cảm nhận được một uy áp mãnh liệt. Bọn họ cảm nhận được chấn động đến từ niệm lực của bản thân!

Thiên Nhân cũng tốt, Bán Thần cũng được, cho dù là Thiên Tôn, mỗi một người đều hít thở ngưng trệ. Nhất là đám người ở bên trong đại sứ quán, càng hít sâu.

Bên trong toàn bộ Tà Hoàng Thành, hình như đều rơi vào trong một áp lực. Ở trong một chớp mắt này, vô số ánh mắt đều nhìn về từ phía xa. Bạch Tiểu Thuần ở bên trong lưu tinh đang gào thét lao tới, càng lúc càng gần!

Cũng chú ý tới phương hướng của Bạch Tiểu Thuần… Chính là… Phủ hoàng tử!!

Từ phía xa nhìn lại, Bạch Tiểu Thuần lại giống như một thanh sát đao đã rút ra khỏi vỏ. Lúc này sát khí của hắn chính là hướng về phía đại hoàng tử!

Cùng lúc đó, ở bên trong phủ hoàng tử này, tất cả dưới quyền của hắn tâm thần đều điên cuồng run rẩy. Mỗi một người đang kinh hoàng. Ở trong mật thất của phủ hoàng tử, vẻ mặt đại hoàng tử điên cuồng, đang nhìn trận pháp trước mặt hắn.

– Chính là tiểu thú, ta xem ngươi có thể kiên trì bao lâu!

Trận pháp này giống như âm dương thái cực. Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch, hai mắt của hai nàng đang nhắm lại. Lúc này sắc mặt bọn họ tái nhợt, thân thể run rẩy, thần sắc lộ ra sự thống khổ. Ở bốn phía xung quanh các nàng đang có từng luồng khí đen, không ngừng vây quanh, giống như muốn luyện hóa các nàng cùng với huyết mạch trong bụng!

Nhưng lại có một mảnh ánh sáng màu tím, ở bên trong một chỗ đồ đằng trên cánh tay Tống Quân Uyển phát ra, không ngừng chống lại, bảo vệ nàng cùng Chu Tử Mạch. Nhìn kỹ, bức họa đồ đằng, này chính là Thiết Đản!

Mà ở dưới trận pháp này, lại bày ra một cái bình huyết sắc. Khí đen chính là từ bên trong cái bình này tản ra.

Theo đại hoàng tử bấm quyết, trận pháp này không ngừng vận chuyển. Nhưng vào lúc này, đại hoàng tử bỗng nhiên cúi đầu, lấy ra ngọc giản truyền âm kiểm tra. Sau đó, thần sắc hắn đại biến.

– Đáng chết, thậm chí ngay cả một người cũng không ngăn cản được!

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi muốn giết bản vương sao? Ngươi đây là đang đâm đầu vào chỗ chết! Như vậy thì xem thử là ngươi nhanh, hay là ta nhanh. Chỗ của ta… Sẽ lập tức thành công!

Sắc mặt đại hoàng tử nhăn nhó, trực tiếp truyền âm cho phụ hoàng hắn. Nhưng một lát sau hắn vẫn không thấy hồi phục. Hắn dần dần hoảng loạn. Ngay lập tức, hắn lại truyền âm cầu cứu cho mấy Thiên Tôn.

Vì để cho Thiên Tôn ra tay, hắn còn không tiếc giá lớn, hứa nhiều điều. Sau khi nhận được câu trả lời thuyết phục, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng hắn vẫn có chút không yên lòng. Vì vậy hắn hạ lệnh khiến cho tất cả Bán Thần bên trong phủ hoàng tử của hắn, đều đi ra ngăn cản Bạch Tiểu Thuần.

Theo phần lớn cường giả bên trong phủ hoàng tử không thể không kiên trì bay ra. Thời khắc này Bạch Tiểu Thuần dĩ nhiên đã nhảy vào vị trí trung tâm của Tà Hoàng Thành. Trên thiên địa, những tiếng nổ lớn không ngừng vang lên.

Nhưng người ngăn cản vẫn đến. Ở dưới sự đồng ý của đại hoàng tử, Thông Thiên đạo nhân, Nguyên Yêu Tử, Phệ Linh Thượng Nhân cùng với Quảng Mục Thiên Tôn, mỗi một người đều động tâm. Tất cả đều thi nhau hiện thân.

– Bạch Tiểu Thuần, còn không lui xuống!

– Tà Hoàng sắp xuất quan. Bạch Tiểu Thuần, ngươi tỉnh táo một chút đi. Chuyện gì cũng có thể từ từ nói chuyện. Không cần thiết phải làm như vậy!

Đám người Nguyên Yêu Tử đều mở miệng, nỗ lực khiến cho Bạch Tiểu Thuần dừng bước lại.

Nếu như đổi lại là thời điểm khác, Bạch Tiểu Thuần có lẽ còn có thể lựa chọn thỏa hiệp. Nhưng hôm nay hắn không chỉ là đỏ mắt, tim hắn cũng đầy sát khí. Khí tức của hắn, khí thế của hắn, đều bị tràn ngập sát khí ngập trời mà cả đời này của hắn, cực kỳ hiếm thấy.

– Cho ta… Cút cút cút!

Đối mặt với sự ngăn cản của mọi người, Bạch Tiểu Thuần căn bản cũng không có nói thừa. Lúc âm thanh giống như thiên lôi trực tiếp rít gào, hắn rốt cuộc trực tiếp triển khai Hám Sơn Chàng. Sau khi lực lượng thân thể cùng tu vi dung hợp, toàn diện bạo phát, lại phối hợp với tốc độ Bất Tử Cấm, càng lao nhanh về phía trước. Bạch Tiểu Thuần trực tiếp triển khai Thần Sát.

Ầm một tiếng. Hắn lại cùng Nguyên Yêu Tử cùng Thông Thiên đạo nhân phía trước, trực tiếp va chạm vào nhau. Nguyên Yêu Tử phun ra máu tươi. Thông Thiên đạo nhân cũng điên cuồng phun ra máu tươi. Thời điểm hai người lùi về phía sau, Phệ Linh Thượng Nhân cùng Quảng Mục Thiên Tôn cho dù có chút do dự, nhưng vẫn đi về phía trước ngăn cản, lại cùng Bạch Tiểu Thuần va chạm.

Những tiếng động ầm ầm rung trời vang vọng. Bạch Tiểu Thuần phun máu tươi, ngực lõm xuống. Nhưng hắn lại không thèm để ý chút nào, thậm chí còn cười rộ lên đầy hung dữ. Rốt cuộc hắn còn muốn điên cuồng so với trước đó. Một tay hắn đã nắm lấy cánh tay Quảng Mục Thiên Tôn, lại có thể sử dụng đầu của hắn, hung hăng trực tiếp đập tới.

Tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc vang lên. Quảng Mục Thiên Tôn cũng phun ra máu tươi. Nhất là khi chú ý thấy Bạch Tiểu Thuần lại có thể mở miệng, giống như muốn cắn một cái về phía mình, hắn chợt hít vào một hơi. Trong nháy mắt thân thể hắn trở nên mơ hồ. Hắn không tiếc giá lớn, triển khai bí pháp, nhanh chóng lui về phía sau.

– Hắn điên thật rồi!

Cùng lúc đó, theo tất cả cường giả bên trong phủ hoàng tử đều thi nhau lao ra, trấn giữ ở giữa không trung bốn phía xung quanh, dường như đang phong tỏa Bạch Tiểu Thuần ở đây. Lúc này ở bên ngoài phủ hoàng tử, có một người đi tới!

Người này cầm một cây trường thương, toàn thân mặc áo bào đen, mái tóc đen theo gió tung bay. Rõ ràng chỉ là Thiên Nhân, nhưng trên người của hắn rốt cuộc phát ra một trận gió bão đủ để đánh với Bán Thần.

Đó chính là, Tống Khuyết!

Hắn ngẩng đầu liếc mắt nhìn lên trận đại chiến đang bạo phát trên bầu trời xa xăm. Thời điểm cúi đầu, trong mắt hắn mang theo một sự kiên định. Hắn trực tiếp đi về phía phủ hoàng tử.

– Tiểu cô, Khuyết nhi tới cứu tiểu cô!

Chapter Truyện / Chương 1189 – Giận Dữ Xông Qua Cửa