Chương 1193 – Ngăn Cản Tà Hoàng

Chapter Truyện / Chương 1193 – Ngăn Cản Tà Hoàng

Trên Vĩnh Hằng Tiên Vực, giữa không trung Tà Hoàng Thành, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần biến mất trong một cái chớp mắt, bóng dáng Tà Hoàng cũng biến mất không thấy…

Trong tinh không, tối đen một mảnh, chỉ có ánh sáng của bản thân tàn phiến. Giống như là thêm một ngọn đèn dầu trong hư vô tối tăm này. Giờ khắc này ở trên quảng trường của tàn phiến này, tiểu khí linh đang lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn hai nữ tử cùng một thi thể trước mắt.

Tướng mạo hai nữ tử đều tuyệt mỹ. Lúc này mặc dù suy yếu hôn mê, nhưng sinh mạng lại không đáng ngại. Mà bụng dưới của các nàng lộ ra, cũng khiến cho bác học tiểu khí linh, không biết đây là cái gì nguyên nhân.

– Làm cái gì vậy?

Tiểu khí linh rất phiền muộn.

– Thật là gia hỏa vô sỉ đáng chết. Thế nào ngay cả thi thể cũng đưa tới…

Tiểu khí linh có chút bất mãn. Nó cũng không biết quan hệ giữa hai nữ tử này cùng Bạch Tiểu Thuần là thế nào. Lúc này nó chỉ có thể ngồi xổm ở một bên, vừa đờ người ra, vừa thở dài.

Trên thực tế ở trong khoảng thời gian Bạch Tiểu Thuần rời đi, hắn ngay cả ngủ say cũng không ngủ được. Mỗi lần nghĩ đến trên đỉnh đầu của mình xuất hiện thêm một người chủ nhân. Mình tự do đã nhiều năm tháng, đột nhiên trở nên không tự do. Những điều này đều làm cho hắn ủy khuất. Đồng thời, nó cũng xúc động thổn thức về vận mạng của mình.

Lúc này nó đang theo thói quen tiếp tục cảm thán. Bỗng nhiên, biểu tình trên mặt tiểu khí linh chợt biến hóa, bộ dạng không còn buồn bực, mà vội vàng lộ ra vẻ tươi cười, bộ dạng lấy lòng, khom người, nhìn về phía quảng trường cách đó không xa.

Gần như ở trong nháy mắt hắn nhìn lại, bóng dáng Bạch Tiểu Thuần ở trong nơi mắt hắn nhìn tới, dần dần lộ ra thân ảnh mơ hồ. Nhưng không đợi thân ảnh ấy hoàn toàn ngưng tụ, Bạch Tiểu Thuần giọng nói lo lắng, liền trực tiếp bạo phát ở trên tàn phiến này.

– Tiểu khí linh, mở ra trận pháp, địch tấn công!!!

Tiểu khí linh chợt giật mình một cái. Cùng lúc đó, sau lưng Bạch Tiểu Thuần thình lình cũng có một thân ảnh mơ hồ, đang nhanh chóng biến ảo. Còn có một khí tức thuộc về Thái Cổ, vào giờ phút này, ầm ầm bạo phát. Khí tức này đầy vẻ phấn chấn cùng tham lam, bạo phát ra. Đồng thời, ý chí của hắn càng khuếch tán ra.

– Bản hoàng cuối cùng… Lại đến nơi này. Quạt Chúa Tể này, là của ta!

Tiểu khí linh bất chợt hét lên một tiếng, vung tay áo một cái trước di chuyển hai nàng Tống Quân Uyển cùng với thi thể Tống Khuyết rời đi. Sau đó nó bấm quyết. Toàn bộ tàn phiến nhất thời chấn động, tản ra ánh sáng mãnh liệt. Mà điều sơn hà trên mặt quạt này, vào giờ phút này cũng đều vận chuyển. Một sóng dao động mãnh liệt, trực tiếp bạo phát, đột nhiên khuếch tán về phía chỗ Tà Hoàng.

Một loạt động tác cùng ứng phó này đều phát sinh trong nháy mắt. Gần như ở thời điểm gợn sóng này khuếch tán, đồng thời bóng dáng Bạch Tiểu Thuần dĩ nhiên hoàn toàn ngưng tụ. Tâm thần hắn chấn động, sắc mặt biến hóa. Thân thể hắn bất chợt vọt tới trước. Lực quyền hạn của bản thân hắn còn hoàn toàn tản ra, phối hợp cùng với tiểu khí linh, lập tức muốn đi trấn áp Tà Hoàng.

Mà giờ khắc này, bóng dáng của Tà Hoàng hắn đã rõ ràng hơn phân nửa. Thậm chí đều lộ ra ngũ quan. Chỉ là hắn tản ra thần niệm, không đợi xâm nhập bên trong cây quạt này, lại lập tức bị gợn sóng này truyền tới trực tiếp đánh vang, trở nên tán loạn. Gợn sóng này còn trực tiếp bao phủ thân thể Tà Hoàng đang nhanh chóng trở nên rõ ràng, giống như muốn bài xích đẩy hắn ra ngoài!

Cảnh tượng như vậy, khiến cho Tà Hoàng cũng lấy làm kinh hãi. Hiển nhiên hắn tuy là có sự chuẩn bị, cũng có tính toán, nhưng từ trước tới nay hắn chưa từng nghĩ tới, trong thời gian ngắn ngủi, Bạch Tiểu Thuần lại có thể khiến cho khí linh của cây quạt này nghe theo lời hắn nói.

Mà điều này đại biểu cho đáp án… Điều này làm cho ánh mắt Tà Hoàng lóe lên, trong lòng hiện lên cảm giác không thể tưởng tượng nổi.

– Ngươi rốt cuộc đã trở thành chủ nhân của tàn phiến này?

– Không có khả năng. Vật ấy muốn nhận chủ, độ khó cực lớn. Thiên Tôn căn bản cũng không khả năng thông qua. Không phải chỉ cần vượt qua cửa ải một trăm. Khí linh này càng có cốt khí, tuyệt đối khó có thể thành công!

Tà Hoàng đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi. Mắt thấy gợn sóng này bài xích càng lúc càng mạnh, hắn bất chợt gầm khẽ một tiếng, hai tay bấm quyết. Nhất thời từ trên người hắn lại trực tiếp bạo phát ra ngọn lửa màu đen!

Ngọn lửa màu đen này đột nhiên khuếch tán. Một lực lượng Thái Cổ toàn diện bạo phát ra, khiến cho gợn sóng ở bốn phía xung quanh hắn, lại có chút không khống chế được.

– Đáng chết đáng chết đáng chết!

Tiểu khí linh mắt thấy như vậy, nhất thời sốt ruột. Bạch Tiểu Thuần ở bên cạnh cũng gấp gáp.

– Nhanh đuổi hắn ra ngoài đi. Nếu như để gia hỏa này tiến vào, vậy chúng ta sẽ xong rồi!! Ngươi là khí linh của cây quạt này. Cây quạt này là bảo vật Chúa Tể. Xua đuổi một Thái Cổ, có thể khó như vậy sao?

– Ngươi câm miệng lại cho ta. Đây chính là một Thái Cổ sống sót! Nếu như hắn ở bên ngoài thì cũng thôi.

Đằng này hắn cũng tiến vào đến một nửa. Nãi nãi của ngươi, lão tử đã rất dùng sức!

Lúc này tiểu khí linh cũng không để ý tới thân phận của Bạch Tiểu Thuần, rống to hơn. Sau đó, ánh mắt hắn cũng đỏ lên.

Bạch Tiểu Thuần cũng không kịp lưu ý tới giọng điệu của tiểu khí linh. Lúc này hắn lộ ra thần sắc khẩn trương. Hắn nảy sinh ý định ác độc gầm hét lên.

– Chúng ta liên thủ, vận dụng tay của Chúa Tể, trực tiếp đánh lão gia hỏa này ra!

Tiểu khí linh vừa nghe được lời này, tuy có chút do dự, nhưng lại hiểu rõ chỉ có làm vậy mới có thể tuyệt đối không xảy ra sai sót nhầm lẫn. Vì vậy nó hung hăng cắn răng, cùng Bạch Tiểu Thuần liên thủ bạo phát quyền hạn ra. Nhất thời giữa không trung trên mặt quạt này, bàn tay khổng lồ của Chúa Tể chợt run lên, rốt cuộc từ bên trong mặt quạt chậm rãi dâng lên!

Theo bàn tay của Chúa Tế dâng lên, Tà Hoàng đang giãy dụa, lại bất chợt mở miệng hít sâu một hơi.

– Tay của Chúa Tể!

Tâm thần Tà Hoàng chấn động mãnh liệt. Lúc này hắn còn âm thầm kêu khổ. Hắn vốn cho rằng mình đến đây, có thể vô thuận lợi cùng tiếp nhận quạt Chúa Tể này. Nhưng vì Bạch Tiểu Thuần tự nhiên trở thành chủ nhân của cây quạt, tất cả những điều này hoàn toàn nghịch chuyển cùng thay đổi.

Nhưng nếu lúc này rời đi, hắn lại không cam lòng. Trong lúc hít thở, hai mắt Tà Hoàng lại có thể trong nháy mắt hóa thành tối tăm. Một khí tức đặc biệt kỳ dị, ở trên người hắn trực tiếp bạo phát ra, dung nhập trong tu vi Thái Cổ của hắn, rốt cuộc khiến cho tu vi của hắn ở một tích tắc này, hình như đột phá, so với trước lại cường hãn không ít.

Trong tiếng nổ lớn, theo sự cường hãn của hắn, hắn tản ra hỏa diễm màu đen. Nhất thời gợn sóng ở bốn phía xung quanh lại hoàn toàn bị xua tan. Cũng vào giờ phút này, thân thể hắn có phân nửa trở nên vô cùng rõ ràng, bước ở trên quảng trường của tàn phiến. Một nửa thân thể kia lúc này cũng đang nhanh chóng ngưng tụ, mắt thấy sẽ hoàn toàn đứng vững.

Bạch Tiểu Thuần cùng tiểu khí linh nhất thời nóng lòng. Hai người đều phát sự ngoan độc. Bạch Tiểu Thuần không tiếc phun ra máu tươi. Tiểu khí linh cũng không tiếc thần niệm bị hao tổn. Dưới sự điều khiển toàn lực hai người, nhất thời tay Chúa Tể này dâng lên với tốc độ nhanh hơn. Cuối cùng ở trong nháy mắt khi thân thể Tà Hoàng gần như hoàn toàn rõ ràng, bàn tay của Chúa Tể ở dưới một tiếng nổ lớn tiếng điếc tai nhức óc, từ bên trong mặt quạt bồng bềnh đi ra.

– Trở lại cho ta!

Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, điều khiển tay Chúa Tể, đột nhiên đánh về phía Tà Hoàng!

Tay Chúa Tể này quá lớn, lúc này đang gào thét lao đến, giống như long trời lở đất. Cường hãn giống như Tà Hoàng, thân thể cũng phải run rẩy. Ánh sáng màu đen trong mắt hắn càng nhiều hơn. Hỏa diễm màu đen trên toàn thân hắn không tiếp tục khuếch tán trong phạm vi lớn, mà trong nháy mắt ngưng tụ, trực tiếp hình thành một người lửa cực lớn cao chừng mấy trăm trượng, gào thét chống lại tay Chúa Tể đang xông tới.

Trong tiếng nổ lớn, người lửa khổng lồ kia bất chợt run rẩy mạnh. Ở dưới tay của Chúa Tể này đánh ra, người lửa đột nhiên tan vỡ. Nhưng sau khi tan vỡ, bên trong lộ ra bóng dáng của Tà Hoàng. Bên ngoài thân thể của hắn này lộ ra khí tức quỷ dị, rốt cuộc chẳng biết tại sao, lại khiến cho tay Chúa Tể đánh đến, cũng dừng lại một chút.

Mượn cơ hội dừng lại này, Tà Hoàng hét lớn một tiếng. Một nửa thân thể kia, cuối cùng không còn mơ hồ, mà đã trở nên rõ ràng. Mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ đậm, lực tu vi toàn diện tản ra. Thần niệm cũng như vậy. Thậm chí thân thể hắn cũng trực tiếp bay lên, điều khiển tay Chúa Tể, hung hăng đánh qua.

– Hợp lại!

Tiểu khí linh cũng mù quáng, hét lên một tiếng. Thân thể nó thoáng một cái, lại có thể chui vào đến bên trong bàn tay to của Chúa Tể. Nhất thời bàn tay to Chúa Tể này chấn động mạnh, rốt cuộc tản ra khí tức của Chúa Tể!

Khí tức Chúa Tể này vừa ra, sắc mặt Tà Hoàng đại biến. Hỏa diễm màu đen bên ngoài thân thể cũng mơ hồ run rẩy, giống như muốn tắt. Cho dù thân thể hắn đã trở nên rõ ràng, nhưng bị khí tức Chúa Tể này xác định phong tỏa, căn bản là không có cách nào tránh thoát, chỉ có thể ở trong một tiếng rít gào không cam lòng, bị bàn tay to Chúa Tể này lại trực tiếp đánh vào trên thân thể.

Tiếng nổ chấn động tinh không. Thậm chí toàn bộ tàn phiến cũng rung động.

– Bạch Tiểu Thuần, ta không tin ngươi vĩnh viễn không trở lại!

Tiếng Tà Hoàng gầm thét giận dữ còn đang vang vọng. Nhưng vào giờ phút này, thân thể hắn vẫn lựa chọn trở về. Đây cũng không phải là điều hắn mong muốn. Thật ra, bàn tay khổng lồ của Chúa Tể này hạ xuống, theo khí tức Chúa Tể ảnh hưởng, lại giống như hắn đẩy ra một cánh cửa, đi vào, nhưng cuối cùng vẫn bị chủ nhân dùng sức đạp đi ra.

Thân thể hắn trong nháy mắt trở nên mơ hồ. Khi hắn hoàn toàn biến mất, tiểu khí linh từ bên trong bàn tay khổng lồ của Chúa Tể bay ra, sắc mặt tái nhợt, lại trực tiếp cắm đầu xuống, hôn mê bất tỉnh.

Bạch Tiểu Thuần cũng điên cuồng phun ra máu tươi. Hắn miễn cưỡng mới duy trì sự tỉnh táo của mình, ngồi xuống khoanh chân, lập tức ngồi tĩnh tọa khôi phục.

Chapter Truyện / Chương 1193 – Ngăn Cản Tà Hoàng