Chương 1197 – Chí Bảo Chúa Tể

Chapter Truyện / Chương 1197 – Chí Bảo Chúa Tể

Nhìn kỹ, bên trong đoàn ánh sáng này, rốt cuộc thình lình tồn tại một nửa tàn phiến!

Tàn phiến này tản ra ánh sáng ôn hòa giống như chỗ cây quạt của Bạch Tiểu Thuần. Chỉ có điều so sánh xuống, vẫn có thể phát hiện ánh sáng của tàn phiến đối diện đã ảm đạm hơn nhiều. Nhất là càng tới gần, có thể nhìn thấy được trên đó có rất nhiều xương quạt đều vỡ nát. Thậm chí nửa cây quạt này, đều khiến người ta có một loại cảm giác dường như nó có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.

– Cuối cùng cũng đến. Chủ tử, ngươi tới giúp ta. Chúng ta cùng nhau khiến cho hai thanh tàn phiến này từ nay về sau trở thành hoàn chỉnh, trở thành chí bảo Chúa Tể thật sự!

Tiểu khí linh vô cùng kích động. Hắn chờ đợi ngày này, đã đợi quá lâu. Hắn vốn cũng không có cách nào làm được. Chỉ có thể để cho hai tàn phiến ở bên trong tinh không này, mỗi cái bay với quỹ tích khác nhau.

Cho đến khi cánh tay Chúa Tể xuất hiện, bị dung nhập vào mặt quạt, tản ra khí tức Chúa Tể, khiến cho tàn phiến cũng đủ động lực. Lúc này mới có thể ở dưới sự vận chuyển của tiểu khí, dần dần trùng hợp quỹ tích cùng một nửa tàn phiến kia. Vì vậy mới có một cảnh tượng hiện tại… Hai thanh tàn phiến gặp nhau!

So với tiểu khí linh kích động, Bạch Tiểu Thuần mặc dù cũng rất chờ mong, nhưng lại tương đối bình tĩnh hơn nhiều. Hắn đứng ở sát mép tàn phiến, từ phía xa nhìn một nửa tàn phiến này dần dần tới gần. Sau khi quan sát, hắn lập tức mở miệng.

– Ngươi xác định này trên một nửa tàn phiến kia, không có khí linh chứ?

– Cho dù là có, lão tử cũng nhất định có thể trấn áp dung hợp nó!

Sau khi tiểu khí linh thoáng sửng sốt một chút, cũng cảnh giác. Nhưng thấy nhìn Bạch Tiểu Thuần, hắn nhất thời có tự tin.

Bạch Tiểu Thuần không nói gì. Trong cơ thể hắn vận chuyển tu vi. Trong mắt hắn cũng chậm rãi lộ ra sự chờ mong. Vừa nghĩ tới cảnh tượng, nếu cây quạt hoàn chỉnh, uy lực của nó nhất định sẽ lớn hơn nữa, tâm tư Bạch Tiểu Thuần lại trở nên sống động.

Không bao lâu, theo hai cây quạt không ngừng tới gần, cuối cùng khoảng cách giữa hai bên đã đến quá gần, tiểu khí linh hét lớn một tiếng. Hai tay hắn bấm quyết, điều khiển tàn phiến. Ngay lập tức trên tàn phiến lại bạo phát ra ánh sáng mãnh liệt. Tia sáng này đầy khí thế, lại trực tiếp khuếch tán, lan tràn về phía một nửa tàn phiến kia.

Nhưng ngay khi tia sáng này đụng chạm tới một nửa tàn phiến kia. Trong nháy mắt, bên trong một nửa tàn phiến đang tới gần đột nhiên truyền ra một tiếng gầm khẽ tràn ngập lệ khí. Rốt cuộc từ trên đó, ngưng tụ ra một thân ảnh khổng lồ!

Thân ảnh ấy thoạt nhìn, lại giống như tiểu khí linh được phóng đại lên rất nhiều lầy. Chỉ có điều hình dáng hắn dữ tợn, da màu xanh, giống như lệ quỷ. Trong mắt hắn còn có sự điên cuồng cùng tham lam, rốt cuộc trực tiếp nuốt những ánh sáng lan tràn qua.

Cảnh tượng như vậy, khiến cho ánh mắt Bạch Tiểu Thuần co lại. Tiểu khí linh lại hít vào một hơi, lớn tiếng reo lên.

– Lại thật sự có thể có khí linh!

Bạch Tiểu Thuần nheo mắt lại. Lúc này hắn đạt tới tu vi Thiên Tôn hậu kỳ, lòng tin càng vượt xa so với trước kia. Lúc này hắn hừ lạnh một tiếng, trong thân thể hắn thoáng một cái, rốt cuộc trực tiếp đi ra khỏi tàn phiến. Thời điểm hắn xuất hiện, thình lình ở điểm cuối của tia sáng kia, bên cạnh khí linh cực lớn, lao tới gần sát chỗ của hắn. Ngay lập tức lại khiến cho khí linh cực lớn này cảnh giác. Lúc hắn ngẩng đầu về phía Bạch Tiểu Thuần rống lên giận dữ. Bàn tay không lồ của hắn chộp tới.

– Cút ngay!

Bạch Tiểu Thuần vung tay áo một cái, tu vi Thiên Tôn hậu kỳ đầy khí thế.

Ầm ầm ầm.

Khí thế bạo phát, hình thành một trên gió bão trong tinh không, đột nhiên quét ngang. Khí linh cực lớn này mới vừa cùng Bạch Tiểu Thuần va chạm, lại phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, thân thể nhanh chóng lui về phía sau.

Tổn thương khí linh cực lớn này, không phải là lực lượng tu vi của Bạch Tiểu Thuần, mà là khí tức Chúa Tể trên người hắn!

Khí tức này người ngoài có thể không phát hiện được quá rõ ràng. Nhưng khí linh cực lớn này lại cảm nhận được cực kỳ mãnh liệt. Trong mắt hắn mang theo vẻ kinh hoàng, lúc này lui về phía sau. Hai tay Bạch Tiểu Thuần bấm quyết, đứng ở giữa hai tàn phiến, giơ tay chộp mạnh kéo cả hai lại với nhau!

Ầm.

Một tiếng động vang lên. Hai nửa tàn phiến này liền trực tiếp va chạm vào nhau, không truyền đến tiếng nổ lớn. Mà khi hai bên va chạm vào nhau, lại trực tiếp phát sinh dung hợp!!

Cùng lúc đó, trong lúc khí linh cực lớn lộ ra vẻ mặt kinh hoàng cùng tức giận, Bạch Tiểu Thuần thản nhiên mở miệng.

– Tiểu khí linh, còn không đi trấn áp!

Tiểu khí linh cũng bị chấn nhiếp bởi cảnh tượng Bạch Tiểu Thuần ra tay. Nhưng sau đó hai mắt hắn lại phát ra ánh sáng. Thân thể thoáng một cái lao thẳng đến khí linh cực lớn này, trong miệng còn la ầm lên.

– Lão tử mới thật sự là khí linh. Cái đầu ngươi lớn cũng vô dụng. Ta phải nuốt ngươi!

Trong tiếng rít gào, tiểu khí linh hóa thành một đạo ánh sáng, lại trực tiếp va chạm vào khí linh khổng lồ kia. Giữa chúng lập tức lại truyền ra tiếng rít gào. Ở dưới tàn phiến này dung hợp lẫn nhau, không ngừng trấn áp lẫn nhau, muốn cắn nuốt đối phương.

Chuyện này, Bạch Tiểu Thuần cũng không có cách nào tương trợ. Lúc này hắn ngồi xuống khoanh chân, thần thức tản ra, hoàn toàn dung nhập bên trong hai thanh tàn phiến, khiến cho hai thanh tàn phiến này dung hợp càng thuận lợi hơn.

Dần dần, tàn phiến chậm rãi hoàn chỉnh. Bất luận là xương quạt hay mặt quạt, đều ở dưới ánh sáng lập lòe, chậm rãi dung hợp lại với nhau. Trong lúc đó, cuộc tranh đoạt giữa hai khí linh cũng sắp kết thúc. Khi Bạch Tiểu Thuần đứng lên, hắn nhìn thấy được, tiểu khí linh mở miệng, trực tiếp cắn nuốt khí linh cực lớn này.

Thân thể hắn cũng bành trướng, chợt lớn chợt nhỏ. Lúc bay trở về, hắn cũng có phần lảo đảo. Khi hắn đến bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, hắn còn ợ một cái, trong mắt mang theo vẻ vui mừng. Sau đó hắn một đầu rơi vào trên mặt quạt, rơi vào giấc ngủ say, biến mất không thấy bóng dáng.

Sau khi thần thức của Bạch Tiểu Thuần đảo qua, xác định tiểu khí linh không có vấn đề gì ngại, ánh mắt hắn mới rơi vào trên cây quạt này. Thời khắc này, sau khi cây quạt này hoàn toàn dung hợp, thoạt nhìn đã gần như hoàn chỉnh.

Mặc dù là có một vài chỗ vẫn tồn tại sự thiếu sót. Không ít khu vực còn có vết nứt. Nhưng dựa theo khả năng tự khôi phục của cây quạt, theo Bạch Tiểu Thuần tính, sợ là không cần bao lâu, sẽ hoàn toàn hoàn mỹ.

Cùng lúc đó, theo cây quạt trở nên hoàn chỉnh, không chỉ phạm vi lớn hơn nữa, trên đó tản ra ánh sáng cũng sáng hơn so với trước kia rất nhiều. Nhất là trên cây quạt này phát ra khí tức, còn ở trong tinh không này đi về phía trước, giống như quái vật khổng lồ, khiến cho người ta nhìn thấy mà giật mình.

Có một điều càng làm cho Bạch Tiểu Thuần phấn chấn hơn. Hắn phát hiện, theo cây quạt trở nên hoàn chỉnh, quyền hạn của mình chẳng những không có giảm bớt, trái lại càng tăng thêm. Hắn hoàn toàn không có một chút cảm giác không hòa hợp nào. Chỉ cần tâm niệm hắn thoáng động, hắn liền có thể điều khiển hướng bay của cây quạt này, thậm chí muốn khiến cho nó tăng nhanh tốc độ hoặc dừng lại, cũng đều có thể!

Loại cảm giác khống chế như bình thường này, là trước đó không có.

Chỉ có điều ở dưới điều khiển này, Bạch Tiểu Thuần cũng cảm nhận được sau khi cây quạt hoàn chỉnh, hình như cũng tồn tại quỹ tích của bản thân nó. Thậm chí sau khi thần thức của hắn khuếch tán ra toàn bộ cây quạt, cũng có thể mơ hồ cảm nhận được, hình như ở chỗ thật xa, có một lời triệu hoán…

Triệu hoán này giống như sự dẫn dắt nào đó, khiến cho cây quạt này sau khi hoàn chỉnh hơn, đang không ngừng bay về phía chỗ triệu hoán đó.

– Có thể khiến cho sau khi cây quạt hoàn chỉnh, vẫn phát sinh ảnh hưởng bị triệu hoán. Chẳng lẽ là…

Sau khi Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một lát, trong lòng thầm giật mình. Đáp án đưa ra thật sinh động.

– Sáng tạo Sinh Tử Đạo Nguyên, sáng tạo cây quạt này… Chúa Tể Tiên Giới sao?

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi. Theo như hắn hiểu, đối phương cũng đã ngã xuống rồi mới phải.

Lúc này hắn có chút do dự. Hắn phát hiện mình tuy rằng có thể trì hoãn được quỹ tích của cây quạt này. Nhưng muốn thay đổi nó, vẫn không cách nào làm được. Sau khi hắn suy nghĩ một chút, liền tùy ý bỏ qua quyết định này. Hắn tính chờ sau khi tiểu khí linh tỉnh dậy sẽ hỏi ý của nó một chút.

Trừ điều đó ra, cây quạt biến hóa lớn nhất, chính là thế giới mặt quạt!

Trước đó, trên mặt quạt có một con sông, một ngọn núi, một tòa tháp, trên sông có một chiếc thuyền cô độc. Bên trong thuyền cô độc có hai lão nhân đang đánh cờ. Bên cạnh bờ sông nổi lên một tòa cung điện. Trên bầu trời có cánh tay Chúa Tể!

Mà bây giờ… Con sông kia hoàn chỉnh, còn đầy khí thế. Đồng thời, có thêm một con cá đen. Trong mắt của con cá đen này mang theo tia sáng kỳ dị. Mặc dù nó vẫn không nhúc nhích, nhưng Bạch Tiểu Thuần lại từ ở trên người con cá màu đen này cảm nhận được sóng dao động khí tức của Chúa Tể!

Khí tức này… Lại có ý vị của Sinh Tử Đạo Nguyên, mơ hồ cùng Đạo Nguyên sơn, không ngừng chiếu rọi lẫn nhau. Sau khi Bạch Tiểu Thuần cẩn thận quan sát, hắn lập tức lại xác định được, con cá màu đen này… Chỉ sợ chính là thuật pháp thần thông thật sự thuộc về Chúa Tể ẩn chứa trên cây quạt này!

Cây tàn phiến trước đó, tuy có Đạo Nguyên sơn, nhưng lại thiếu con cá màu đen này. Một nửa tàn phiến kia tuy có con cá màu đen, nhưng lại không có Đạo Nguyên sơn.

Chỉ có lúc này, sau khi hoàn chỉnh, thần thông thuộc về quạt Chúa Tể này mới rốt cục hoàn chỉnh!

Trong sự kích động, Bạch Tiểu Thuần thử qua vài lần. Nhưng hắn lại tiếc nuối phát hiện, lấy tu vi của hắn lại vẫn không cách nào khiến cho cây quạt này thi triển ra thuật pháp của Chúa Tể. Nhưng trong lòng Bạch Tiểu Thuần không cam lòng. Hắn liên tục thử. Hắn phát hiện bất luận là ngọn núi kia, hay con sông này, hoặc là thuyền cô độc, hắn vẫn không có cách nào hoàn toàn tác động tới được.

Chỉ có điều, đối với cung điện kia, hắn lại có thể. Nhưng cung điện này không trọn vẹn. Bên trong tuy có một phần hồn Thái Cổ, nhưng không có cách nào uy hiếp được Thái Cổ. Ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần có chút ảo não, thần thức của hắn lại đảo qua chiếc thuyền cô độc. Bỗng nhiên… Thân thể hai lão nhân chơi cờ trong chiếc thuyền cô độc, chấn động mạnh một cái. Nhất là quân cờ trong tay một người trong đó đang nâng lên. Rốt cuộc trong nháy mắt, quân cờ kia phát ra ánh sáng mãnh liệt chói mắt cùng sóng dao động đáp lại!

Chapter Truyện / Chương 1197 – Chí Bảo Chúa Tể