Chương 1235 – Tiên Hậu

Chapter Truyện / Chương 1235 – Tiên Hậu

Sau khi cúi đầu, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, thân thể thoáng lắc một cái, lao thẳng đến trời cao. Thời điểm mới tới, chút thời gian chảy loạn này sẽ làm cho Bạch Tiểu Thuần ở đây hãi hùng khiếp vía. Nhưng hiện tại Bạch Tiểu Thuần nắm giữ sơ bộ đối với thời gian bổn nguyên, đã có thể không cần để ý tới những thời gian chảy loạn này.

Mặc cho bọn chúng thay đổi tốc độ như thế nào, cũng vẫn không có cách nào chấn động được dấu vết đồng hồ cát chuyển động trong đầu Bạch Tiểu Thuần. Bởi vậy ý chí của Bạch Tiểu Thuần làm chuẩn, tất cả mọi thứ bên ngoài, giống như gió thổi qua núi đá, trừ khi quanh năm ăn mòn, bằng không hoàn toàn không thể lay động được.

Gần như trong chớp mắt, Bạch Tiểu Thuần lại từ bên trong mảnh thế giới đồng hồ cát nơi này nhảy lên một cái. Thời điểm xuất hiện hắn đã ở bên ngoài thế giới, trong tinh không. Lại thoáng lắc một cái, hắn liền trực tiếp đến trên bảo phiến!

Gần như trong chớp mắt khi Bạch Tiểu Thuần bước vào bảo phiến, chính là lúc tiểu khí linh ở nơi đó, thân thể đang cúi xuống, muốn khoanh chân tĩnh tọa. Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, khiến cho tiểu khí linh ở đây hét lên một tiếng, rõ ràng bị giật mình.

– Đã xảy ra chuyện gì?

Tiểu khí linh hít thở dồn dập, bất chợt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần. Lúc này nó hãi hùng khiếp vía, thần niệm còn tản ra. Sau khi phát hiện bốn phía xung quanh chí bảo này không có chút động tĩnh nào, tiểu khí linh nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần. Bạch Tiểu Thuần cũng bị phản ứng mãnh liệt này của tiểu khí linh làm cho thoáng sửng sốt.

– Ngươi nhất thời kinh sợ gì vậy… Nói cho ta biết, lần này ta đi tới chỗ mảnh thế giới đồng hồ cát đó, đã đi bao lâu?

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt với tiểu khí linh. Hắn vốn đã lâu không gặp đối phương, trong lòng còn có một chút tưởng niệm. Nhưng lúc này mắt thấy động tác quái dị của tiểu khí linh, trong lòng Bạch Tiểu Thuần mơ hồ có một cảm giác bất an.

– Đi bao lâu? A? Chính ngươi không biết sao?

Tiểu khí linh có chút mờ mịt.

– Ngươi mới vừa đi vào, đại khái… Ba tới năm lần hít thở đi? Dù sao ta nhìn theo ngươi trở ra, không đợi ngồi xuống, ngươi lại vèo một cái trực tiếp trở về.

Tiểu khí linh nói đến đây, giống như kịp phản ứng, lại chợt mở to mắt, chỉ vào Bạch Tiểu Thuần.

– Ngươi… Chẳng lẽ ở trong cảm giác của ngươi, ngươi đã ở nơi đó rất lâu?

Bạch Tiểu Thuần cũng chấn động. Ban đầu hắn vốn cho rằng bản thân mình đối với thời gian bổn nguyên, đã nắm giữ sơ bộ. Nhưng tiểu khí linh nói, khiến cho tâm thần hắn dâng lên sóng lớn ngập trời.

– Làm sao có thể? Dựa theo phán đoán cùng lý giải của ta, ta ở trong mảnh thế giới đó, chí ít cũng phải mười năm thậm chí trên trăm năm cũng có thể… Bên ngoài làm sao có thể… Chỉ qua mấy hơi thở!

Bạch Tiểu Thuần hết lần này đến lần khác xác định. Khi hiểu rõ tất cả những điều này là sự thật, hơi thở của hắn lại một lần nữa trở nên dồn dập. Hắn chợt cúi đầu nhìn về phía mảnh thế giới đồng hồ cát này.

Lúc này tiểu khí linh cũng hoàn toàn hiểu rõ đầu đuôi. Nó cũng hoảng sợ, cùng Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía mảnh thế giới này.

Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu. Hắn bỗng nhiên ý thức được, ngay từ lúc đầu mình cho rằng thời gian bên ngoài là tiêu chuẩn để phán đoán, bản thân đã là sai lầm. Mảnh thế giới đồng hồ cát này, nếu chỉ là tương đối so với ở bên ngoài mà thay đổi tốc độ chảy, vậy từ trình độ nào đó mà nói, vẫn là đường nhỏ mà thôi.

Nhưng mảnh thế giới này… Nó đã làm được. Không cùng một quỹ tích với mảnh tinh không này, giống như rời khỏi, giống như siêu thoát. Từ trình độ nào đó, theo Bạch Tiểu Thuần, chỉ có một từ ngữ có thể hình dung.

– Vĩnh hằng!

Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ, trong mắt lộ ra khát vọng mãnh liệt.

– Thời gian bổn nguyên… Quả nhiên thần bí!

Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động, hồi lâu khom người, lại cúi đầu về phía mảnh thế giới này, lại liếc mắt thoáng nhìn. Lúc này hắn mới dẫn theo tiểu khí linh, điều khiển bảo phiến, nhanh chóng rời khỏi nơi đây.

Lúc này tiểu khí linh càng nghĩ cũng càng cảm thấy nơi đây quỷ dị thần bí. Nó chỉ ước gì đi sớm một chút. Lúc này nó sử dụng toàn lực đi phối hợp. Rất nhanh, bảo phiến lại từ trong mảnh tinh không uốn lượn nơi này, dần dần tránh thoát ra, gào thét lao về phía xa!

Cho đến rời khỏi đó, Bạch Tiểu Thuần vẫn không có cách nào từ trong loại chấn động này khôi phục lại. Tiểu khí linh cũng trầm mặc. Thật ra, nó cũng bị lời Bạch Tiểu Thuần nói hù dọa.

Một đường bình yên. Lại qua đi mấy tháng, khi suy nghĩ của Bạch Tiểu Thuần chậm rãi khôi phục. Bỗng nhiên, ngày này, Bạch Tiểu Thuần đang khoanh chân tĩnh tọa, chợt mở ra mắt.

Hắn không do dự chút nào, trong chớp mắt khi mở mắt ra, tay phải trực tiếp giơ lên, bỗng nhiên chỉ một cái về phía một mảnh khu vực trống trải phía trước bảo phiến!

Lúc này tiểu khí linh còn chưa có kịp phản ứng, chỉ thấy Bạch Tiểu Thuần chỉ xuống, khu vực này chợt vặn vẹo, giống như sụp xuống lõm xuống, dường như hình thành một mảnh khu vực chí bảo đồng hồ cát loại nhỏ!

Ở trong khu vực uốn lượn này, tiểu khí linh không nhìn thấy được, nhưng Bạch Tiểu Thuần lại có thể cảm nhận lực dẫn theo đó xuất hiện. Lực dẫn này vừa ra, lại trong giây lát trở nên vô cùng mãnh liệt. Thậm chí ngay cả khu vực kèm theo bị lõm xuống, trong nháy mắt cũng mở rộng. Dường như tới cá thể tới gần hình thành lực dẫn này, vô cùng to lớn!

Cùng lúc đó, theo lực dẫn tăng lớn, thời gian khu vực này trôi qua, cũng trong nháy mắt chậm lại. Cũng chính là vào lúc này, một tiếng rít gào mang theo sự phẫn nộ cùng kinh ngạc, từ bên trong truyền ra. Chỉ có điều sau khi đi ngang qua khu vực lực dẫn này, giọng nói này cũng vặn vẹo, nghe rất quỷ dị, thật giống như bị kéo dài ra.

Sau đó, bóng dáng của giấy bà bà mang theo đèn lồng giấy, thong thả từ trong khu vực này huyễn hóa ra. Đây cũng là lần đầu tiên, trong mắt nàng xuất hiện một tia rung động.

Không chỉ là nàng chấn động, lúc này tiểu khí linh cũng chấn động, nghiêng đầu nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần. Trong mắt tiểu khí linh cuối cùng lộ ra một tia kính nể, e sợ. Nó kính nể, e sợ chính là Bạch Tiểu Thuần cuối cùng lại sớm phát hiện ra, thậm chí dưới một chỉ, tự nhiên hình thành khu vực tương tự cùng chí bảo đồng hồ cát này. Cho dù chỉ là tương tự, nhưng loại thi triển cùng vận dụng này, ở trong mắt tiểu khí linh thấy, đây là… Bổn nguyên đạo pháp!

Cũng gọi là… Đạo pháp của Chúa Tể!

– Bạch Tiểu Si, đứng ngây ra đó làm gì? Còn không điều khiển bàn tay của Chúa Tể!

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra ánh sáng kỳ lạ. Hắn bị lão quỷ bà này truy sát một đường, trong bụng đã sớm đầy lửa. Lúc này bảo hắn đi ra ngoài cùng đối phương đánh một trận, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy không ổn thỏa. Nhưng đối phương bị nhốt ở bên trong thế giới thời gian thong thả, mượn bảo phiến đi giết chết, Bạch Tiểu Thuần vẫn rất thích ý làm.

Lúc này hắn tản thần niệm ra, nhất thời từng Thái Cổ Chi Quang lại ầm ầm ra, lao thẳng đến chỗ lão quỷ bà đi. Cùng lúc đó, một vị nô bộc Thái Cổ cũng bị Bạch Tiểu Thuần triệu hồi ra, dưới một bước, bước vào tinh không, lướt về phía lão quỷ bà.

Nô bộc Thái Cổ không thể ở lại lâu dài trong tinh không. Nhưng hôm nay theo tu vi của Bạch Tiểu Thuần tăng cao, trong thời gian một nén hương vẫn có thể làm được. Cùng lúc đó, sau khi tiểu khí linh bị Bạch Tiểu Thuần quát lớn, cũng giật mình một cái, lập tức khống chế bàn tay của Chúa Tể kia. Theo một tiếng nổ lớn truyền ra, bàn tay khổng lồ của Chúa Tể lại trực tiếp từ bên trong mặt quạt chậm rãi vươn ra, trực tiếp đánh về phía lão quỷ bà!

Đây là lần đầu tiên từ khi Bạch Tiểu Thuần bắt đầu bị đuổi giết, phản kích cường lực nhất. Lúc này giấy bà bà khổng lồ này gầm thét giận dữ. Trong một chớp mắt này, đèn lồng trong tay lại chợt phát ra biển lửa ngập trời. Biển lửa này là màu đen, trong nháy mắt lại đốt cháy tám phương.

Cường hãn giống như khu vực thời gian của Bạch Tiểu Thuần, lại ở dưới biển lửa này xuất hiện bất ổn. Đây không phải là thần thông của Bạch Tiểu Thuần không mạnh. Mà là tu vi của lão quỷ bà kia… Rất cao!!

Nhưng cho dù là như vậy, Dẫn Sát hình thành khu vực thời gian, cũng vẫn lại kiên trì mấy hơi thở, khiến cho mấy đạo Thái Cổ Chi Quang, lại trực tiếp đánh vào trên người lão quỷ bà. Tuy vẫn giống như thân ở không gian khác nhau, trực tiếp xuyên qua, nhưng vì khu vực thời gian tồn tại, cuối cùng lại vẫn hình thành tổn thương đối với lão quỷ bà này.

Theo âm thanh thê lương vang vọng, khi nô bộc Thái Cổ một bước dung nhập cánh tay của Chúa Tể, cánh tay này ầm một tiếng, trong nháy mắt lao thẳng đến đánh lão quỷ bà này. Đèn lồng ở trong tay của lão quỷ bà tản ra hỏa diễm màu đen, cuối cùng hoàn toàn thiêu đốt hết Dẫn Sát hình thành khu vực thời gian này. Sau khi hoàn toàn đốt cháy, trong tiếng nổ lớn, lão quỷ bà đột nhiên thoát khỏi sự vây khốn, trong nháy mắt phát ra gầm thét giận dữ. Nàng cuối cùng lại một tay bấm quyết, điều khiển biển lửa màu đen ở bốn phía xung quanh, thình lình hình thành một đèn lồng màu đen cực lớn, lao thẳng đến tay của Chúa Tể.

Hai bên trong nháy mắt va chạm vào nhau. Một tiếng động kinh thiên động địa, chấn động tám phương ầm ầm vang vọng. Nô bộc Thái Cổ phun ra máu tươi, bị trực tiếp chấn động văng ra khỏi cánh tay của Chúa Tể, cuốn ngược trở về trên bảo phiến. Mặc dù cánh tay của Chúa Tể lông tóc không tổn hao gì, nhưng chung quy thiếu lực thúc đẩy mạnh, cho dù bản thân cường hãn, lúc này cũng vẫn vì ít trung thành, ở trong tiếng nổ lớn này lùi về phía sau, cùng nô bộc Thái Cổ, trở lại trên bảo phiến.

Nhưng đồng dạng, lão quỷ bà kia cũng không chịu nổi, tóc tai bù xù, rất chật vật. Thậm chí thân thể cũng trở nên mơ hồ một chút. Nhưng trong mắt nàng lại lộ ra sự điên cuồng, trong tiếng gào thét không ngừng, từ bên trong thân thể của nàng, có thêm nhiều hỏa diễm màu đen bạo phát ra. Dần dần bốn phía xung quanh hình thành một biển lửa. Biển lửa này vẫn đang không ngừng khuếch tán. Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ vội vàng cùng tiểu khí linh, điều khiển bảo phiến bỏ chạy nhanh như tên bắn.

Phía sau bảo phiến, biển lửa cuồn cuộn, giống như truy kích, không ngừng lan tràn. Lão quỷ bà gào thét, ở phía sau đã đuổi theo mãnh liệt hơn. Từ phía xa nhìn lại, vòng tròn biển lửa này đẩy mạnh, càng lúc càng lớn, mãi cho tới cuối cùng, ở nơi lão quỷ bà ở lại, biển lửa trực tiếp bạo phát. Mơ hồ, giống như hình thành một bóng dáng nữ tử.

Nữ tử này tướng mạo tuyệt mỹ, quần áo đẹp đẽ quý giá, mắt phượng mang theo uy nghiêm. Chỉ là mi tâm của nàng, đã có một cái đinh ngọn lửa màu đen, cắm chặt ở bên trong trán, khiến cho toàn thân nàng thoạt nhìn, không có sự ung dung, mà là dữ tợn, lệ khí ngập trời!

– Tiên Hậu!

Khi nhìn thấy được bóng dáng của nữ tử này, trong chớp mắt, tiểu khí linh kinh ngạc la lên thất thanh.

Chapter Truyện / Chương 1235 – Tiên Hậu