Chương 1242 – Vĩnh Hằng Có Linh

Chapter Truyện / Chương 1242 – Vĩnh Hằng Có Linh

Đối mặt với tiếng rít gào của Đạo Trần, trong mắt Nghịch Phàm hoàn toàn không có một chút dao động nào. Hình dáng bình tĩnh này, giống như hắn đã hoàn toàn chặt đứt tất cả tình cảm. Ánh mắt hắn nhìn về phía Đạo Trần, giống như đang nhìn một người chết.

Nhưng hắn vẫn trầm mặc. Cho đến khi Đạo Trần lại gầm thét giận dữ, Nghịch Phàm chậm rãi mở miệng.

– Trong lòng ta, có hai người ràng buộc ngăn cản đại đạo của ta. Người đầu tiên, là nữ nhân hai người chúng ta đều có tình cảm chân thành. Người thứ hai… Chính là ngươi.

Đây là lần đầu tiên Nghịch Phàm mở miệng gián tiếp thừa nhận quan hệ giữa Đạo Trần cùng với mình.

Lời của hắn, khiến cho thân thể Đạo Trần run lên. Nhưng hắn hiểu người ca ca này của hắn. Lúc này hắn cười thảm một tiếng.

– Ta biết, cho nên ngươi giết tiểu sư muội trước hết, bước tiếp theo là giết chết ta… Từ nay về sau, đại đạo của ngươi lại không còn trở ngại nữa!

Nghịch Phàm trầm mặc. Sau một lúc lâu nhìn Đạo Trần suy yếu đã không có sức đánh trả, hắn từ từ gật đầu.

– Sau khi giết chết ngươi, bị Tiên Giới này phá huỷ, ta sẽ không có bất kỳ ràng buộc nào nữa. Về phần Vĩnh Hằng Chi Hoa, có đúng là lời đồn đại hay không… Không thử một chút, làm sao có thể biết được.

– Cho dù không có… Cũng phù hợp với đạo của ta!

Nghịch Phàm thì thào khẽ nói. Không đợi Đạo Trần mở miệng nói tiếp, trong mắt hắn lại có hàn quang lóe lên. Thời điểm hắn giơ tay phải lên, hư vô vặn vẹo. Vào giờ phút này, dường như toàn bộ tinh không ở trước mặt của hắn hình thành quy tắc nào đó, hóa thành một lưỡi dao sắc bén nhìn không thấy, nhưng lại có thể bẻ gãy nghiền nát… Chợt lóe lên ở phía trước hắn, ở dưới đầu, trên vai của Đạo Trần đang ôm thi thể đạo lữ của mình.

Máu tươi phun ra, đầu bay lên!

Mà lưỡi dao sắc bén này có lực quá lớn, theo nó đảo qua, theo đầu bay lên, thân thể Đạo Trần cùng với thê tử trong ngực hắn, ở một tích tắc này… Trực tiếp tan vỡ, trở thành tro bụi.

Chỉ là cái đầu bay ra, vẫn nói ra một câu cuối cùng của Đạo Trần!

– Sư phụ cũng từng nói, nếu thật sự có Vĩnh Hằng Chi Hoa, vậy hoa này hấp thu toàn bộ cô quạnh cùng tử vong của tinh không, nhất định có linh! Nghịch Phàm, ngươi nhất định thất bại!

Giọng nói này vang vọng trong tinh không, thật lâu không tiêu tan.

Thần sắc Nghịch Phàm vẫn giống như bình thường. Hắn đứng ở nơi đó hai mắt nhắm nghiền. Vào giờ phút này, khí tức của hắn lại có phần tăng lên. Theo tiếng nổ vang lên không lâu sau đó, tất cả quả cầu ở bốn phía xung quanh Tiên Giới, tan vỡ nổ tung ra. Chín tầng trời, đại lục Tiên Giới vô tận mênh mông, trở thành một mảnh phế tích. Tất cả sinh mạng trên đó đều bị diệt sạch, trở thành một phần của ma ảnh…

Đến lúc này, khí tức trên người Nghịch Phàm đã cường hãn đến mức không có cách nào hình dung. Lúc này hắn mới chậm rãi mở mắt ra. Lúc xoay người lại, hắn dẫn theo đại quân ma ảnh vô cùng vô tận phía sau hắn, bắt đầu hành trình diệt thế của hắn!

Cũng chính là ở trong một chớp mắt này, hình ảnh biến mất. Ý thức của Bạch Tiểu Thuần trở về. Hai mắt của hắn chợt mở ra. Trước mặt hắn là mấy thành số mệnh cuối cùng ở trong đầu của Chúa Tể, ở một tích tắc này tản ra, chui vào trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần.

Cùng lúc đó, đầu của Chúa Tể hình như hoàn thành nguyện vọng cuối cùng, ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, từ từ hóa thành tro bụi, tiêu tan ở trong đống đổ nát của Tiên Giới. Hình như cho dù là đến ngày hôm nay, hắn cũng vẫn muốn chôn cất cùng Tiên Giới trong một chỗ.

Bạch Tiểu Thuần lặng lẽ đứng ở nơi đó, nhìn tro bụi nhẹ nhàng tung bay, trầm mặc hồi lâu. Thông qua ký ức của Đạo Trần Tiên Tôn, Bạch Tiểu Thuần đối với lịch sử đã qua, có phần hiểu rõ sâu hơn.

Mà lúc này hắn càng hiểu rõ… Vĩnh Hằng Tiên Vực, chính là Vĩnh Hằng Chi Hoa. Hắn cũng hiểu rõ, ở bên ngoài Vĩnh Hằng Tiên Vực này, người khổng lồ bị phong ấn, thân phận của hắn.

– Nghịch Phàm…

Bạch Tiểu Thuần khẽ thì thào nói. Hắn đã có thể ở trong đầu, tập trung rất nhiều chuyện lại cùng một chỗ, cho dù có một chút thiếu sót, nhưng dựa vào thôi diễn cùng suy đoán, cũng có thể hoàn thiện đến tám phần mười trở lên.

Rất hiển nhiên, năm đó sau khi Nghịch Phàm chém giết đệ đệ cùng nữ nhân hắn có tình cảm chân thành, sau khi hủy diệt Tiên Giới, hắn mang theo đại quân ma ảnh kia, một đường đi qua, một đường hủy diệt…

Cho đến cuối cùng, hắn hủy diệt tất cả tộc quần bên trong tinh không này, tất cả thế giới lại giống như hắn, khiến cho tinh không này từ nay về sau biến thành tối tăm. Bởi vì trong truyền thuyết, chỉ có khi một tinh không đều bị hủy diệt, khi mảnh tinh không này cô quạnh tử vong, mới có một gốc cây là Vĩnh Hằng Chi Hoa, ở trung tâm vũ trụ tinh không này xuất hiện, nở rộ.

Mà Vĩnh Hằng Chi Hoa này, ở trong truyền thuyết, là phương thức duy nhất có thể khiến cho tu sĩ đột phá Chúa Tể cảnh, bước vào cảnh giới cũng là trong truyền thuyết… Vĩnh Hằng cảnh!

Mà Nghịch Phàm chỉ thiếu chút nữa, hắn lại thành công. Hắn thực sự khiến cho tinh không này tối tăm, thực sự hủy diệt tất cả, khiến cho tinh không vũ trụ cô quạnh. Thậm chí hắn cũng thành công chứng thực lời đồn đại, tận mắt nhìn thấy được Vĩnh Hằng Chi Hoa xuất hiện cùng nở rộ!

Bên ngoài Vĩnh Hằng Tiên Vực, Nghịch Phàm vô cùng to lớn. Nếu như hai tay hắn giơ lên, hạ xuống, theo Vĩnh Hằng Chi Hoa tan vỡ dung hợp, hắn nhất định sẽ đạt tới Vĩnh Hằng cảnh.

Chỉ là… Phương diện này hiển nhiên xuất hiện bất ngờ!

– Bất ngờ này, hẳn là… Giống như lời Đạo Trần Tiên Tôn đã nói, vĩnh hằng có linh!

Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ. Hắn nghĩ đến lời đồn đại trong Vĩnh Hằng Tiên Vực lưu truyền liên quan tới Vĩnh Hằng Chi Mẫu cùng ba Vĩnh Hằng Chi Tử. Nghĩ đến thời điểm mình thành tựu Thiên Tôn, bên tai truyền đến tiếng thì thầm giống như mẫu thân đến từ Vĩnh Hằng Chi Mẫu.

– Như vậy sự thực đã có thể thôi diễn ra được, khi Nghịch Phàm giơ hai tay lên, muốn đi dung hợp với Vĩnh Hằng Chi Hoa, trong một cái chớp mắt, vĩnh hằng chi linh, cũng chính là Vĩnh Hằng Chi Mẫu, nàng không cam lòng bị dung hợp, vì vậy phân hoá bản thân, tản ra ba tia thần niệm, hình thành… Khôi, Thánh cùng với Tà, ba Vĩnh Hằng Chi Tử này!

– Ba Vĩnh Hằng Chi Tử, đánh với Nghịch Phàm một trận. Lại có Vĩnh Hằng Chi Mẫu trợ giúp, nhưng cuối cùng bỏ ra cái giá vô cùng nghiêm trọng. Mặc dù tạm thời hóa giải nguy cơ trong thời gian ngắn ngủi, nhưng cũng chỉ có thể phong ấn Nghịch Phàm mà thôi.

– Như vậy còn có một vấn đề, mọi người trên Vĩnh Hằng Tiên Vực, là xuất hiện thế nào…

Bạch Tiểu Thuần nhắm mắt lại, sau một hồi lâu lại mở ra. Trong đầu của hắn, có một suy đoán.

– Vì vậy, Vĩnh Hằng Chi Mẫu cũng vì hóa giải nguy cơ này, lựa chọn để cho ba Vĩnh Hằng Chi Tử của nàng, hóa thành bức tượng, sau đó phân hoá thần niệm của bản thân, hình thành thế giới trong cơ thể, hình thành vô số sinh mạng. Nàng hi vọng nhiều năm sau, trước khi Nghịch Phàm giải phong ấn, có thể có người cuối cùng bước vào Vĩnh Hằng cảnh, hóa giải kiếp nạn này!

– Đây cũng là biện pháp duy nhất của nàng!

Bạch Tiểu Thuần không biết suy đoán cuối cùng này của mình, có mấy phần sự thật. Nhưng lúc này, dưới những manh mối hắn nắm giữ được, đây có thể là khả năng lớn nhất hắn có thể nghĩ tới.

Trong sự trầm mặc, Bạch Tiểu Thuần than nhẹ. Hắn nhìn về phía khu phế tích Tiên Giới, về phía đầu Đạo Trần Tiên Tôn rơi lả tả hóa thành tro bụi. Hắn ôm quyền cúi đầu thật sâu, lúc này mới trở lại trên bảo phiến.

Tiểu khí linh muốn nói lại thôi. Trong sự trầm mặc, nó ngơ ngác nhìn đầu của Đạo Trần Tiên Tôn hóa thành tro bụi, trong mắt lộ ra sự bi thương.

– Ngươi muốn biết ký ức liên quan tới Đạo Trần Tiên Tôn, ta sẽ nói cho ngươi biết.

Bạch Tiểu Thuần liếc mắt nhìn tiểu khí linh, khẽ nói nói.

– Không cần. Những điều này đã là quá khứ.

Tiểu khí linh lắc đầu, không nói nữa.

Bạch Tiểu Thuần nhìn tiểu khí linh, sau một hồi lâu gật đầu. Hắn ngồi xuống khoanh chân, cảm nhận một tia số mệnh cuối cùng trong toàn bộ Tiên Giới trong cơ thể lúc này đang lưu chuyển. Hắn hít một hơi thật sâu, sau đó vận chuyển tu vi, bắt đầu đi thử… Trùng kích Thái Cổ cảnh!

Thái Cổ cảnh, ở trong tinh không hiện tại không có Chúa Tể này, đã là cảnh giới cuối cùng tu sĩ có thể đạt được. Mức độ khó khăn to lớn. Toàn bộ Vĩnh Hằng Tiên Vực, hiện tại cũng chỉ có hai vị mà thôi.

Đây là cảnh giới tất cả Thiên Tôn tha thiết ước mơ, nhưng làm thế nào cũng vẫn không có cách nào làm được!

Trước đây Bạch Tiểu Thuần không hiểu. Nhưng hôm nay hắn đã hiểu rõ. Muốn trở thành Thái Cổ, không chỉ cần bản thân mình đủ cường hãn, còn cần phải thu được thế giới tán thành!

Không có loại tán thành này, căn bản cũng không có khả năng thăng cấp thành công. Sở dĩ trên Vĩnh Hằng Tiên Vực, không có Thái Cổ thứ ba, chuyện này hiện tại theo Bạch Tiểu Thuần nhìn lại, hắn có thể mơ hồ đoán được đáp án.

– Vĩnh Hằng Chi Mẫu quá mức suy yếu. Cái gọi là tán thành, phải là đưa ra một phần lực lượng thuộc về của nàng, cũng chính là số mệnh… Hiển nhiên, hiện tại Vĩnh Hằng Chi Mẫu đã quá mức suy yếu, dầu hết đèn tắt, không có cách nào chống đỡ ba Thái Cổ tồn tại! Có thể, không phải là ba vị, mà là hai vị!

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, trong tiếng thì thào khẽ nói, theo tu vi trong cơ thể vận chuyển, theo cùng một tia số mệnh cuối cùng của toàn bộ Tiên Giới này dung hợp, trên người của hắn dần dần xuất hiện triệu chứng muốn đột phá!

Ở đây dù sao cũng là Tiên Giới, đã từng là tộc quần mạnh nhất, cũng là thế lực lớn nhất trong toàn bộ ngân hà. Cho dù hôm nay đã sớm tan vỡ trở thành khu phế tích, còn lại cũng chỉ là một tia số mệnh, nhưng một tia này… Cũng đủ để cho một người, thành tựu Thái Cổ cảnh!

Chapter Truyện / Chương 1242 – Vĩnh Hằng Có Linh