Chương 1247 – Nông Nổi

Chapter Truyện / Chương 1247 – Nông Nổi

Trong lúc tiểu khí linh lộ ra sự hoài nghi, trong lòng nó cũng đang do dự, cảm thấy người trước mắt bất luận là khí tức hay cảm giác, đều là Đạo Trần chủ nhân trước kia của mình, nhưng hết lần này tới lần khác tất cả những gì đối phương nói, khiến cho nó lại cảm thấy lời như vậy, chỉ có Bạch Tiểu Thuần vô sỉ thích dối trá này mới có thể nói ra mới đúng…

Đạo Trần, chủ nhân trước kia của mình, đó là một trong những Chúa Tể chí cường trong thế gian này, làm sao có thể đi nói ra những lời khiến người ta nghe cũng cảm thấy toàn thân nổi da gà, muốn ngã xuống như vậy được.

Nhưng hết lần này tới lần khác ở trên khí tức, lại chính xác không sai lầm. Điều này khiến cho tiểu khí linh có chút không phân biệt rõ, trong lòng cũng rối rắm.

Ở thời điểm tiểu khí linh đang do dự, Bạch Tiểu Thuần từ từ nhắm hai mắt, nhìn như nghiêm nghị, nhưng trong lòng lại đầy đắc ý. Trên thực tế trước đó lúc Đạo Trần liều lĩnh thiêu đốt chấp niệm bạo phát, mặc dù điều khiển thân thể hắn, nhưng ý thức của Bạch Tiểu Thuần vẫn tồn tại như cũ. Chỉ có điều lại giống như biến thành một người ngoài cuộc, nhìn mỗi lời nói mỗi hành động thân thể của mình không chịu sự khống chế. Cảm giác này, lúc vừa mới bắt đầu, khiến cho Bạch Tiểu Thuần rất kinh hoàng.

Nhất là nhìn thấy được tiểu khí linh, bộ dạng cảm động khóc thầm, trong lòng Bạch Tiểu Thuần lại hừ hừ vài cái. Nhưng hắn lại không có tâm tình đi để ý tới. Ở trong sự lo lắng không yên cùng đau thương trong lòng, hắn nhìn thân thể mình tiến vào sương mù, nhìn thấy được chiếc thuyền cô độc này, cũng thấy được hài cốt phía trên. Có thể nói tất cả những gì Đạo Trần cảm giác được, Bạch Tiểu Thuần đều thấy rõ ràng.

Khi đó, hắn đau thương mãnh liệt hơn, cảm thấy sơn cốc sương mù này thật sự quá nguy hiểm. Ở dưới sự dày vò này, thật vất vả chấp niệm của Đạo Trần chậm rãi tiêu tan, cho đến một khắc khi Bạch Tiểu Thuần đi ra khỏi sương mù, đứng ở bên ngoài, chấp niệm của Đạo Trần đã hoàn toàn tản đi.

Từ nay về sau, biến mất ở mảnh tinh không này, cũng không có cách nào lại tạo thành ảnh hưởng đối với Bạch Tiểu Thuần. Chỉ có điều chuyện này đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, cũng có tạo hóa. Mặc dù chấp niệm của Đạo Trần chiếm thân thể của Bạch Tiểu Thuần trong thời gian ngắn, nhưng theo chấp niệm của hắn tiêu tan, nhưng lưu lại một ít khí tức thuộc về Đạo Trần. Sau khi khí tức này bị Bạch Tiểu Thuần nắm giữ, hắn có thể đi thay đổi khí thế của bản thân, từ trình độ nào đó, có thể làm cho mình biến thành… Đạo Trần!

Mặc dù không có chiến lực của Đạo Trần, nhưng ở trên phương diện hù dọa người, vẫn có thể đưa đến tác dụng trấn áp nhất định.

Cũng chính là vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần chú ý tới tiểu khí linh lo được lo mất, nghĩ đến cảnh tượng trước đó tiểu khí linh từng ôm bắp đùi Đạo Trần, loại đãi ngộ này, hắn từ trước đến nay chưa từng hưởng thụ qua. Vì vậy hắn đơn giản giả trang Đạo Trần, đi hù dọa tiểu khí linh… Thuận tiện giáo dục một hồi, để sau này mình có thể sai khiến tiểu khí linh tốt hơn, đánh ra cơ sở vững chắc…

Nghĩ đến trước đó tiểu khí linh bị sợ gần chết, trong lòng Bạch Tiểu Thuần lại thầm vui mừng. Tất cả những gì ở bên trong cốc, hắn cảm thấy cũng không có quan hệ quá lớn đối với mình. Hiện tại cũng đã an toàn đi ra, vì vậy sau khi giả vờ giả vịt một hồi, Bạch Tiểu Thuần chậm rãi mở mắt ra.

Vì để cho mình diễn chân thực hơn, Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra, bỗng nhiên khoa trương rú lên quái dị, lộ ra biểu tình kinh ngạc không hiểu.

– Chuyện gì xảy ra?

– Đáng chết, ta thế nào lại đứng ở chỗ này. Ta nhớ rõ ràng vừa rồi cảm giác giống như ngủ thiếp đi, lúc này tự nhiên cái gì cũng không nhớ rõ!

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, trong mắt mang theo sự hoảng sợ, nhanh chóng bay ra, hình như muốn rời xa sơn cốc sương mù màu đen. Trong phút chốc, hắn lại lao thẳng đến chỗ bảo phiến.

Tiểu khí linh ở nơi đó nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, nhìn thấy được mỗi lời nói mỗi hành động của Bạch Tiểu Thuần sau khi tỉnh dậy, nó càng do dự nhiều hơn. Lúc này nó thật sự không tìm hiểu rõ chân tướng, cuối cùng chỉ có thể thở dài một tiếng, giống như chấp nhận số mệnh, theo Bạch Tiểu Thuần cùng trở lại bảo phiến.

Hình như cảm thấy hành động của mình trước đó có chút nông nổi, sau khi trở lại bảo phiến, Bạch Tiểu Thuần tổng kết lại khuyết điểm trước đó, thần sắc nghiêm nghị, nhìn tiểu khí linh, giống như bù đắp đi hỏi chuyện phát sinh sau khi mình hôn mê.

Nếu như đổi lại là trước kia, tiểu khí linh nhất định sẽ không nói thật. Cho dù là nói, cũng lười đi miêu tả kỹ càng tỉ mỉ. Trừ khi Bạch Tiểu Thuần sử dụng chuyện đổi tên tới uy hiếp, nếu không, có thể mơ hồ qua cửa, nó lại tuyệt đối sẽ không lãng phí miệng lưỡi.

Nhưng hôm nay, nhớ tới mệnh lệnh cuối cùng của chủ nhân trước kia của mình, tiểu khí linh rơi vào đường cùng, nói ra tất cả những gì mình thật sự đã nhìn thấy. Chỉ có điều cuối cùng là giải thích cho Đạo Trần Tiên Tôn một chút.

– Đạo Trần Tiên Tôn không có ác ý. Lão nhân gia ta chỉ là chấp niệm, sau đó còn khen ngợi ngươi.

Thời điểm tiểu khí linh giải thích, cũng lo lắng Bạch Tiểu Thuần sẽ ghi hận Đạo Trần Tiên Tôn, đang chuẩn bị tiếp tục khuyên bảo. Nhưng nó không nghĩ tới sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe được tất cả những điều này, thân thể hắn cuối cùng lại chấn động mạnh, giơ tay phải lên ngăn.

– Không cần nói, Đạo Trần Tiên Tôn lại giống như sư phụ của ta. Không có lão nhân gia, Bạch Tiểu Thuần ta đã sớm ngã xuống, căn bản cũng không có Thái Cổ giờ phút này!

– Đừng nói là chiếm cơ thể của ta, cho dù là bảo Bạch Tiểu Thuần ta bất chấp gian nguy, chỉ cần là Đạo Trần Tiên Tôn nói một câu, Bạch Tiểu Thuần ta tuyệt đối không một chút nhíu mày!

– Bạch Tiểu Thuần ta, luôn luôn ân oán rõ ràng. Đạo Trần Tiên Tôn có ân đối với ta, chuyện này Bạch mỗ suốt đời khắc ghi!

Bạch Tiểu Thuần nói những lời này chính khí nghiêm nghị, còn có cảm giác phát ra từ phế phủ, đầy sự chân thành. Tiểu khí linh nghe được cũng lộ vẻ xúc động. Lần đầu tiên trong lòng nó dâng lên sự kính trọng đối với Bạch Tiểu Thuần.

– Chủ nhân!

Tiểu khí linh cảm động. Nó vẫn quá đơn thuần. Lúc này nó không khỏi nghĩ đến những lời lẽ khen ngợi của Đạo Trần Tiên Tôn đối với Bạch Tiểu Thuần. Dần dần, cuối cùng lại hiếm có một lần cảm thấy, Đạo Trần Tiên Tôn chắc là nhìn thấu bản chất của Bạch Tiểu Thuần. Bạch Tiểu Thuần trước mắt này, có thể thật sự chính là giống như Đạo Trần Tiên Tôn nói.

Trong sự kích động, tiểu khí linh hít một hơi thật sâu, trong lòng tự nói với mình, sau đó cứ dựa theo lời Đạo Trần Tiên Tôn nói để làm. Bạch Tiểu Thuần trước mắt này, có lẽ có thể thật sự giao phó tất cả mọi thứ của mình ra.

Nghĩ như vậy, tiểu khí linh nhiệt tình mười phần, căn bản cũng không cần Bạch Tiểu Thuần đi phân phó giống như trước kia, lại tự mình đi điều khiển bảo phiến, để cho Bạch Tiểu Thuần tiết kiệm rất nhiều khí lực. Thậm chí tốc độ của bảo phiến này cũng tăng nhanh hơn rất nhiều.

Đối với tất cả những điều này, trên mặt của Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ tươi cười cổ vũ, trong lòng lại đang đắc ý, suy nghĩ vẫn là mình lợi hại hơn một chút. Trong cảm giác mỹ mãn, Bạch Tiểu Thuần ngồi khoanh chân ở trên bảo phiến. Lúc này mặc dù tu vi là Thái Cổ, nhưng Bạch Tiểu Thuần còn chưa hoàn thành mục tiêu.

Mục tiêu của hắn là tam thập sắc hỏa!

Trước đó ở trên nhị thập cửu sắc hỏa, hắn gặp phải bình cảnh, ngại vì tu vi, không có cách nào tiếp tục chế luyện. Nhưng hôm nay cảnh giới Thái Cổ, Bạch Tiểu Thuần sau khi hít một hơi thật sâu, trong đầu lập tức xuất hiện cách điều chế nhị thập cửu sắc hỏa.

Cách điều chế này ở trong đầu hắn không ngừng phân giải, không ngừng tổ hợp, thôi diễn lẫn nhau. Sau khi Bạch Tiểu Thuần phát hiện mình thăng cấp Thái Cổ, thần niệm cường hãn hơn so với trước kia rất nhiều, căn bản là không có cách nào đi so sánh lẫn nhau, lúc này tốc độ thôi diễn, đều vượt qua trước kia.

Rất nhanh, cách điều chế nhị thập cửu sắc hỏa đã bị Bạch Tiểu Thuần sửa lại một lần nữa. Hắn vung tay áo một cái, lấy ra rất nhiều hồn, bắt đầu chế luyện.

Lúc cảnh giới Thiên Tôn thất bại, một mặt là độ khó của cách điều chế, mặt khác là tu vi của Bạch Tiểu Thuần không có cách nào chống đỡ. Nhưng hôm nay tất cả những điểm ảnh hưởng tới thành công, đều bị Bạch Tiểu Thuần hóa giải từng cái một. Lần này chế luyện, thuận lợi nhất từ trước tới nay, chỉ cần dùng một tháng. Khi bảo phiến này cuối cùng bay ra khỏi khu vực phế tích Tiên Giới, trong tay Bạch Tiểu Thuần thình lình xuất hiện một ngọn lửa phát ra ánh sáng chói lòa, màu sắc không ngừng biến hóa… Nhị thập cửu sắc hỏa!

– Chỉ thiếu một cái cuối cùng… Tam thập sắc hỏa!

Sau khi dung nhập nhị thập cửu sắc hỏa này vao ấn ký Bạch Hạo trên mu bàn tay, Bạch Tiểu Thuần kích động. Hắn cảm nhận được rõ ràng sinh lực của Bạch Hạo ở bên trong ấn ký này, lại trở nên càng thêm sống động. Hình như chỉ kém một lớp màng mỏng cuối cùng, có thể bạo phát ra, phục sinh!

Dưới sự phấn chấn, Bạch Tiểu Thuần đang muốn không ngừng nỗ lực cho đến lúc cuối cùng, suy diễn ra tam thập sắc hỏa. Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên sắc mặt Bạch Tiểu Thuần nhất thời biến đổi. Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, trong nháy mắt, tay phải của hắn giơ lên, đột nhiên trực tiếp chỉ về phía một mảnh tinh không xa xôi nhìn như trống trải!

Dưới một chỉ này, nhất thời nơi nào hình thành vết lõm xuống, xuất hiện uốn lượn, lực dẫn phóng ra. Thời gian hình như cũng vặn vẹo. Tiểu khí linh cũng sững sờ, sau đó lập tức nghĩ đến đáp án. Trong mắt nó trở nên phức tạp, nhưng vẫn điều khiển bảo phiến. Nhất thời lại có mười đạo Thái Cổ Chi Quang, trong chớp mắt bạo phát, lao thẳng đến khu vực này.

– Nô bộc Thái Cổ!

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra tinh quang, khẽ quát một tiếng. Lập tức có hai vị nô bộc Thái Cổ biến ảo, đồng thời cất bước bay ra khỏi bảo phiến, lao thẳng đến khu vực này!

Đến lúc này, từ trong mảnh khu vực vặn vẹo này, truyền ra tiếng gào thét của lão quỷ bà mang theo sự hung tàn!

– Đáng chết, không để yên. Tự nhiên ở chỗ này chờ ta đi ra!

Đổi lại là thời gian trước, Bạch Tiểu Thuần đã sớm chạy thoát. Nhưng hôm nay cảnh giới Thái Cổ, hắn cảm thấy sung túc, lúc này tay áo vung, ý chí chiến đấu bay lên!

Chapter Truyện / Chương 1247 – Nông Nổi