Chương 1249 – Ta Cũng Là Vì Đệ Tử

Chapter Truyện / Chương 1249 – Ta Cũng Là Vì Đệ Tử

Trong cuộc hành trình tinh không dài dằng dặc lần này, mục tiêu duy nhất của Bạch Tiểu Thuần, chính là chế luyện ra tam thập sắc hỏa, cứu sống lại đệ tử của mình Bạch Hạo!

Hiện tại nhiều năm trôi qua, không chỉ đa sắc hỏa đã luyện chế được hai mươi chín màu, tu vi còn thăng cấp đến Thái Cổ. Lúc này mục tiêu cuối cùng xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, đã có thể giơ tay chạm tới.

Nhất là theo tu vi đột phá, đối với thôi diễn tam thập sắc hỏa đã nhanh hơn rất nhiều. Hơn nữa, trước đó Bạch Tiểu Thuần tích lũy kinh nghiệm, hiện tại ở trong lúc bảo phiến này bay đi, cách điều chế tam thập sắc hỏa đã từ từ chậm rãi được phác họa ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.

Đối với tam thập sắc hỏa có phải là cuối cùng hay không, Bạch Tiểu Thuần không có cách nào phán đoán. Nhưng hắn xác định được một điểm, dựa theo thôi diễn như vậy, không bao lâu hắn liền có thể hoàn thành sơ bộ cách điều chế tam thập sắc hỏa.

Tiếp theo chính là sử dụng rất nhiều hồn đi thử chế luyện. Ở trong quá trình chế luyện này không ngừng tổng kết nguyên nhân thất bại, cho đến cuối cùng hoàn toàn chế luyện ra tam thập sắc hỏa.

Mà hồn ở đây, Bạch Tiểu Thuần cũng đã không cần phải lo lắng nữa. Sau khi Tiên Hậu bị Bạch Tiểu Thuần lấy đi, bên trong thân thể nàng tản ra vô số hồn bị nàng hút tới trong bao nhiêu năm qua, cũng đủ để Bạch Tiểu Thuần đi thử qua nhiều lần chế luyện.

Nếu không phải trong lúc Bạch Tiểu Thuần thôi diễn, một khi tam thập sắc hỏa thất bại, khuếch tán cực lớn, Vĩnh Hằng Tiên Vực sợ là không chịu nổi. Nếu không, hắn đã sớm trực tiếp trở lại Vĩnh Hằng Tiên Vực.

– Rất nhanh…

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu. Cảm giác chờ mong trong lòng đã càng ngày càng mãnh liệt. Cứ như vậy, thời gian lại một lần nữa trôi qua. Bạch Tiểu Thuần đối với cách điều chế tam thập sắc hỏa cũng càng lúc càng hoàn thiện.

Dần dần, hắn bắt đầu sử dụng hồn tới thử chế luyện. Một lần luyện này… Chính là hơn mấy mươi lần. Mặc dù mỗi lần đều thất bại ở các bước đi khác nhau, nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, hắn thu được rèn luyện cũng rất nhiều. Lại như vậy, thời gian lại qua đi mấy năm.

Mắt thấy mình cách thành công đã càng gần, tâm thần Bạch Tiểu Thuần cũng càng thêm phấn chấn. Nhất là sau khi tu vi đến Thái Cổ, quá nhiều khu vực trong tinh không này, Bạch Tiểu Thuần đều có đủ thực lực đi tới dạo một chút.

Mấy năm nay, chỗ khu phế tích hắn đi qua đã vượt qua hơn mười cái. Còn có nhiều khu phế tích vì chỉ còn lại có một khu vực rất nhỏ, thần thức Bạch Tiểu Thuần đảo qua, sẽ không có bước vào trên đó.

Cho đến ngày này, Bạch Tiểu Thuần ngồi khoanh chân ở trên bảo phiến, trước mặt của hắn một ngọn đa sắc hỏa đang thiêu đốt, nhưng lại rất nhanh trở nên ảm đạm tắt đi. Sau khi lộ ra biển lửa kia, Bạch Tiểu Thuần cau mày.

– Còn thiếu một bước cuối cùng này, nhưng vẫn là thất bại.

Bạch Tiểu Thuần có chút buồn bực. Hắn cũng biết, có lẽ là vì mình quá mức nóng lòng, nếu không, không có khả năng bị nhiều lần ngăn cản ở trên bước cuối cùng này.

Sau khi mơ hồ tìm được nguyên nhân, Bạch Tiểu Thuần đơn giản nhắm mắt lại, chậm rãi khiến cho mình bình tĩnh trở lại, nỗ lực loại bỏ lòng được mất, mới có thể ở trên bước cuối cùng luyện tam thập sắc hỏa này, thu được đột phá.

Bình tĩnh như vậy giằng co hơn một tháng. Khi Bạch Tiểu Thuần muốn lại một lần nữa thử, bỗng nhiên, thần sắc hắn thoáng động. Hắn cúi đầu nhìn về phía mu bàn tay của mình. Nơi đó là ấn ký của Bạch Hạo, lúc này cuối cùng lại tản ra từng trận dao động, hình như gần đó có tồn tại nào đó, phát sinh kích thích cùng thu hút nào đó đối với Bạch Hạo.

Bạch Tiểu Thuần vô cùng kinh ngạc. Hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía tinh không xa xôi, thần thức còn tản ra.

Tinh không tối tăm, thoạt nhìn hình như không có gì khác biệt, nhưng theo Bạch Tiểu Thuần nhẹ a trong đứng lên, dần dần, ở cây quạt này tinh không phía xa bên trong, tự nhiên dần dần xuất hiện ánh nến!!

Nhìn kỹ, đây không phải là ánh nến, mà là ánh nến, tia sáng này không phải một, mà là một mảnh… Loại hình ảnh này, nhất là ánh sáng xuất hiện ở bên trong tinh không tối tăm, là một cảnh tượng cực kỳ hiếm thấy ở bên trong cuộc hành trình tinh không này của Bạch Tiểu Thuần.

Cho dù là đèn lồng của lão quỷ bà, ánh sáng của nó cũng mang theo tử khí. Cho dù Tiên Giới cũng không có những hào quang sáng chói như vậy. Duy nhất chỉ có lúc này chỗ trong mắt Bạch Tiểu Thuần đã nhìn thấy, cuối cùng lại giống như đại biểu cho sinh lực, giống như có ngọn đèn dầu ở trong căn phòng.

Điều này khiến Bạch Tiểu Thuần rất ngạc nhiên. Phải biết rằng hắn đã bay ở trong tinh không này đến nay, những chỗ đã nhìn thấy đều tử vong. Hắn cũng biết trước đây Nghịch Phàm giết chóc, mảnh tinh không này sớm đã trở thành một nơi chôn cất.

Thậm chí Bạch Tiểu Thuần mơ hồ có phần hiểu ra, Vĩnh Hằng Tiên Vực, chính là chỗ duy nhất có sinh lực, bên trong mảnh tinh không này. Nhưng hôm nay trước mắt xuất hiện những ngọn đèn, khiến cho Bạch Tiểu Thuần không khỏi kinh ngạc.

– Lẽ nào ở đây còn có tộc quần khác tồn tại?

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, điều khiển bảo phiến lại tới gần thêm một chút. Dần dần hắn thấy rõ được những ngọn đèn này.

Nơi này cũng là một chỗ khu phế tích. Chỉ có điều khu vực trung tâm của mảnh phế tích này hình như không bị phá hỏng quá nhiều. Nơi đó lại có một tòa lầu các. Tất cả ngọn đèn đều lộ ra từ bên trong hơn mười cửa số của lầu các này!

Nhưng những tia sáng này rõ ràng có chút vấn đề. Ở khoảng cách rất xa cũng có thể bị người ta nhìn thấy được. Hết lần này tới lần khác bất luận nhìn thế nào, hình như cũng không phải quá mức chói mắt. Dường như cho dù đến gần nó, nhìn thấy được ngọn đèn so với hiện tại, cũng không có khác nhau quá nhiều.

Hai mắt Bạch Tiểu Thuần hơi nheo lại. Tất cả những điều này cho hắn cảm giác đầu tiên, chính là không thích hợp!

Mấy năm nay, Bạch Tiểu Thuần ở bên trong tinh không này đi qua quá nhiều nơi, cũng đã gặp phải không ít chuyện kỳ quái. Lúc này hắn đứng ở trên bảo phiến, chăm chú nhìn một lúc lâu. Sau đó hắn thu hồi lòng hiếu kỳ, điều khiển bảo phiến lại muốn rời đi.

Cho dù tu vi đến Thái Cổ, nhưng sự ổn thỏa trong tính cách Bạch Tiểu Thuần không có thay đổi. Theo hắn thấy, loại địa phương này rõ ràng có vấn đề. Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình không nhất thiết phải vì một chút hiếu kỳ qua kiểm tra xem xét. Nhất là sóng dao động trong ấn ký của Bạch Hạo, lúc này cũng đã bình tĩnh trở lại. Hắn cảm thấy mặc dù bản thân đã rất mạnh, nhưng hiểu biết trên đường đi tới này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ, sự mênh mông cùng với thần bí ở trong mảnh tinh không này.

– Tinh không lớn như vậy, bớt một chút lòng hiếu kỳ không sai.

Bạch Tiểu Thuần nói thầm trong lúc điều khiển bảo phiến. Rất nhanh, hắn lại vòng qua mảnh phế tích này, dần dần đi xa. Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị ngồi tĩnh tọa tiếp tục thôi diễn tam thập sắc hỏa. Bỗng nhiên, chân mày Bạch Tiểu Thuần lại một lần nữa nhăn lại. Hắn nheo mắt, nhìn chăm chú vào bên trong tinh không tối tăm phía trước, lúc này lại xuất hiện ánh lửa!

Giống hệt với chỗ đã thấy trước đó!

Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, lại điều khiển bảo phiến vòng qua, thần thức cũng tản ra quan sát.

Nhưng rất nhanh, tinh không phía trước hắn, lại hiện ra ánh đèn.

– Có chút thú vị.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần có chút khó coi. Sau khi thử mấy lần, hắn đã phát hiện, mình hình như rơi vào trong một vòng tròn. Bất luận vòng qua thế nào cũng không ra được mảnh phế tích này, cứ mỗi lần vòng qua, thời điểm lại một lần nữa xuất hiện, đều cách lầu các trong đống đổ nát này càng gần hơn một ít.

Nhất là lúc này, Bạch Tiểu Thuần thậm chí cũng có thể nhìn thấy được bên trong lầu các, hình như có bóng người…

Dựa vào kiến thức của Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng đã nhìn ra, khu vực này chắc là mặc dù đã từng không nhiều nhân khẩu lắm, nhưng hiển nhiên có Chúa Tể, còn có chỗ tộc quần độc đáo riêng. Bốn phía xung quanh giấu diếm tinh không hình tròn, chính là bộ phận trận pháp của tộc quần này.

Mà mình trong lúc vô ý xông vào, lúc này muốn đi ra ngoài, phải phí một ít trắc trở, lại ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ xông ra như thế, bỗng nhiên, ngọn đèn của lầu các này thoáng cái sáng ngời lên không ít. Hình như từ bên trong mơ hồ truyền ra từng tiếng cười vui vẻ. Nhất là có một chỗ cửa sổ như vậy, tự nhiên bị đẩy ra, lộ ra một nữ tử mặc cái yếm màu hồng nhạt. Nữ tử này diêm dúa loè loẹt nhiều vẻ, lúc này trong tay còn cầm một khăn tay, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần nhẹ nhàng vẫy.

– Tới đi, qua đi…

Trong âm thanh mềm mại truyền ra, cuối cùng lại lan tràn tới trong tinh không, truyền vào đến trong tai Bạch Tiểu Thuần. Mắt Bạch Tiểu Thuần chợt trợn tròn. Hắn nhìn nữ tử lộ ra ở cửa sổ, lại nhìn lầu các này một chút, nhất thời hoảng hốt.

– Ở đây lại là một thanh lâu?

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, có chút động tâm. Nhưng nghĩ tới không thể có quá nhiều lòng hiếu kỳ, vì vậy hắn hừ một tiếng, điều khiển bảo phiến lại muốn rời đi. Chỉ là hắn ở chỗ này lại lòng vòng hồi lâu, phát hiện muốn rời khỏi nơi đây, chỉ có tìm được mắt trận mới có thể. Chỗ mắt trận kia, chính là thanh lâu.

Bạch Tiểu Thuần thở dài. Mặc dù không muốn, nhưng hiện tại hắn cũng không có biện pháp khác. Hắn suy nghĩ mình bây giờ lợi hại như vậy, ngay cả lão quỷ bà cũng không phải là đối thủ của mình.

Những trò xiếc ở nơi đây, chắc hẳn là không đáng ngại.

Cũng chính là vào lúc này, dao động ấn ký của Bạch Hạo lại một lần nữa trở nên mãnh liệt. Thần sắc Bạch Tiểu Thuần nhất thời càng cổ quái hơn một chút. Hắn thầm nghĩ đệ tử này của mình, chẳng lẽ cũng muốn đi thanh lâu này?

– Hạo nhi, ngươi học thói xấu.

Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng. Để ổn thỏa hơn, thần thức hắn tản ra bao phủ thanh lâu trước.

Dần dần, trái tim Bạch Tiểu Thuần cũng yên ổn xuống. Hắn đã nhìn ra được nơi này chính là do một ít hồn đặc biệt ngưng tụ thành. Đối với mình hoàn toàn không có một chút năng lực uy hiếp nào.

– Vậy đi xem thử. Ta tuy rằng không muốn đi, nhưng vì đồ nhi của ta, ta lại đi xem là được.

Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng, triệu hoán hai vị nô bộc Thái Cổ làm thị vệ của mình, lại để cho tiểu khí linh chuẩn bị một chút, một khi thấy không ổn lại tới cứu viện. Lúc này hắn mới ở trong ánh mắt tò mò của tiểu khí linh này, nghênh ngang đi ra khỏi bảo phiến, lao thẳng đến thanh lâu trong đống đổ nát phía dưới.

Theo hắn tới gần, khu thanh lâu này vọng ra tiếng vui cười phóng đãng càng thêm mãnh liệt. Cho đến khi Bạch Tiểu Thuần đến gần lầu các, cửa lớn của lầu các tự mình mở ra. Một nữ tử trang phục tú bà đỉnh đầu nhuốm máu đào, uốn éo người đi ra. Sau khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, mắt nàng cũng sáng, hô to một tiếng.

– Các cô nương, tới đón khách!

Nhất thời một đám nữ tử trang phục trang điểm xinh đẹp, đều mang theo tiếng cười duyên, từ bên trong đi ra nghênh đón.

– Khách quan mời mau tiến vào!

– Ở chỗ của chúng ta có rất nhiều cô nương, bảo đảm đại gia ngài thoả mãn.

Chapter Truyện / Chương 1249 – Ta Cũng Là Vì Đệ Tử