Chương 1255 – Thái Cổ Chiến

Chapter Truyện / Chương 1255 – Thái Cổ Chiến

360 đạo Thái Cổ Chi Quang, không thể tưởng tượng nổi, nghe rợn cả người, khiến cho tất cả những người nhìn thấy được, trong đầu đều bị chấn động nổ vang, càng làm cho các cường giả đã từng suy đoán Bạch Tiểu Thuần đến cùng có bao nhiêu Thái Cổ Chi Quang, trong lòng mỗi một người dâng lên sóng lớn vượt trời.

– Tự nhiên… Tự nhiên nhiều như vậy!

– Sao có thể như vậy? Trời ạ, tổng cộng hơn ba trăm đạo. Như vậy xem ra, hoặc chính là Khôi Hoàng này lại mạnh mẽ. Hoặc chính là… Năm đó hắn trước sau không bị buộc phải lộ ra đòn sát thủ!

Bên trong Tà Hoàng Triều vô số người hoảng sợ. Đồng thời, Thiên Tôn cùng với Thánh Hoàng trong Thánh Hoàng Triều, sau khi bọn họ thông qua thần niệm từ phía xa cảm nhận, khí tức của mỗi người ngưng lại, tâm thần chấn động.

Nhất là Thánh Hoàng. Bất kể như thế nào hắn cũng không nghĩ tới, Thái Cổ Chi Quang của Bạch Tiểu Thuần tự nhiên lại nhiều như vậy. Hơn ba trăm đạo, đã kinh thiên động địa. Thậm chí cho dù là chính hắn, cũng cũng không có nắm chắc có thể ở dưới hơn ba trăm đạo Thái Cổ Chi Quang công kích tới, còn toàn thân trở ra.

Cùng lúc đó, hắn cũng giật mình đối với chiến lực Tà Hoàng thể hiện ra. Giờ phút này, ở trong mắt Thánh Hoàng Tà Hoàng hình như thật sự còn cường hãn hơn so với trước kia rất nhiều.

Nhất là Tà Đế Tinh này, loại này gần như ở trong cảnh giới Thái Cổ, có thể chống lại tất cả thần thông thuật pháp. Thánh Hoàng tự hỏi, chính hắn trừ khi không tiếc trả giá lớn, nếu không căn bản khó có thể chấn động được. Chỉ khi nào bỏ ra cái giá quá lớn, cho dù là hủy đi Tà Đế Tinh, sợ là mình cũng đã bị phản phệ trọng thương.

– Hai người bọn họ… Thế nào lại thoáng cái đều trở nên mạnh như vậy?

Trong lòng Thánh Hoàng dâng lên một cảm giác nguy cơ mãnh liệt. Cùng lúc đó, Tà Hoàng Thành trên bầu trời Tà Hoàng, trong lòng hắn cũng không có cách nào bình tĩnh được. Lúc này hắn hít thở dồn dập, sắc mặt không ngừng biến hóa, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.

Hắn cũng không nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần có nhiều Thái Cổ Chi Quang khiến cho người ta giận sôi gan. Điều này theo Tà Hoàng gần như là chuyện không thể nào. Nhưng hết lần này tới lần khác, chuyện này lại xuất hiện ở trong mắt của hắn.

– Hắn chắc hẳn sẽ không còn Thái Cổ Chi Quang gì nữa!

Ánh mắt Tà Hoàng lóe lên. Hắn vốn chỉ muốn thử một chút nội tình sâu cạn của Bạch Tiểu Thuần. Nhưng hôm nay thử ra kết quả, khiến cho trong lòng của hắn vốn tồn tại sát cơ, lại trở nên mãnh liệt hơn. Hắn thấy, không có Thái Cổ Chi Quang, nếu muốn đánh giết Bạch Tiểu Thuần, dễ dàng như trở bàn tay!

Về phần tu vi của Bạch Tiểu Thuần, ở trong mắt hắn, vẫn còn là Thiên Tôn mà thôi. Thật ra Bạch Tiểu Thuần áp chế đối với tu vi của bản thân, phối hợp bộ phận thời gian bổn nguyên của hắn gia tăng, cho dù là Tà Hoàng, trong thời gian ngắn cũng không có cách nào nhận ra được. Chỉ có điều Bạch Tiểu Thuần cũng hiểu rõ, thời gian dài một chút, đối phương nhất định có thể nhìn ra manh mối.

Nhưng hắn không quan tâm. Bạch Tiểu Thuần vốn cũng không có ý định cứ giấu diếm mãi. Sở dĩ hắn trước sau áp chế, là muốn đề phòng nếu chẳng may sớm để lộ ra, sẽ mất đi tiên cơ. Hắn dự định là sau khi nhìn thấu tất cả về Tà Hoàng, ở dưới sự đột nhiên bạo phát, lấy khí thế long trời lở đất một lần hành động xoay chuyển càn khôn.

– Bạch Tiểu Thuần, bản hoàng đánh cược, ngươi không còn Thái Cổ Chi Quang!

Tà Hoàng ngửa mặt lên trời vừa hô lên, tay phải đột nhiên giơ lên. Không có Tà Đế Tinh, nhưng Tà Hoàng có rất nhiều đòn sát thủ. Dù sao nội tình nhiều năm, nơi đây lại là Tà Hoàng Thành, là căn cơ hắn tồn tại. Lúc này theo tay phải của hắn bấm quyết, chỉ về phía Tà Hoàng Thành phía dưới!

Nhất thời xương rồng ở trên tam xoa kích cực lớn này giống như vạn cổ không động, thân thể chợt chấn động. Nó nâng hoàng cung ở giữa đầu, vị trí hai mắt, trong phút chốc lại xuất hiện hai ngọn lửa màu đen.

Theo hỏa diễm xuất hiện, một khí tức kinh thiên động địa, lại trực tiếp từ trên người của con rồng xương này bạo phát ra. Thân thể hào hùng, khí thế ngập trời, ở trong chớp mắt khi vừa hình thành, trời cao thất sắc, phong vân tan ra. Bốn phía xung quanh còn dâng lên từng tầng gió bão, tám phương nổ lớn. Thân thể của con rồng xương này chợt rung lên, tản ra lực lượng vô cùng chấn động.

Con rồng xương này quá lớn. Có thể nói nó chính là căn cơ tồn tại của Tà Hoàng Thành. Toàn bộ Tà Hoàng Thành đều xây dựng ở trên thân thể của nó. Mà giờ khắc này theo lực chấn động của khuếch tán ra, nhất thời phạm vi lớn kiến trúc Tà Hoàng Thành trên người nó sụp xuống. Vô số tu sĩ Tà Hoàng Thành, căn bản cũng hoàn toàn không có sức lực chống lại, trong phút chốc đã bị chấn động bay ra khỏi thân thể của rồng xương!

Bên trong Tà Hoàng Thành, mấy trăm vạn tu sĩ, mỗi một người đều hoảng sợ kinh ngạc kêu lên, đồng thời bị ném ra ngoài. Thời điểm tâm thần mỗi một người chấn động mãnh liệt, con rồng xương này cũng chợt ngẩng đầu, ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gầm thét điếc tai nhức óc. Thân thể nó theo đó lắc lư, cuối cùng lại từ trên tam xoa kích này, bỗng nhiên bay đến giữa không trung!

Thân thể của nó quá lớn, khí thế quá mạnh mẽ. Nhất là hoàng cung ở đỉnh đầu hắn vẫn chưa sụp xuống. Từ phía xa nhìn lại, lại giống như một đế quan, khiến cho con rồng xương này, giống như đế long!

Dữ tợn vô cùng, tử khí kinh thiên, hỏa diễm màu đen trong mắt nó lộ ra sự lạnh lùng cùng hung tàn. Lúc này sau khi bay đến giữa không trung, ở trong sự kinh hãi cùng ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người ở bốn phía xung quanh, ở trong lúc Tà Hoàng bấm quyết điều khiển, sau khi con rồng xương rít gào, cuối cùng lại lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.

Nó đi qua nơi nào, hư không đều tan vỡ sụp xuống, giống như không chịu nổi uy áp của con rồng xương này!

– Rồng Thái Cổ!

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần co lại. Khí tức trên thân của con rồng xương này tản ra, chính là Thái Cổ cảnh. Hiển nhiên đây là một trong những đòn sát thủ của Tà Hoàng. Hiện tại vì giết chết Bạch Tiểu Thuần, đối phương dĩ nhiên lại không tiếc phá huỷ Tà Hoàng Thành!

Nếu như đổi lại là thời điểm còn chưa thăng cấp cảnh giới Thái Cổ, Bạch Tiểu Thuần đối mặt với con rồng Thái Cổ này, sau khi không có Thái Cổ Chi Quang, hắn căn bản không có cách nào ứng phó được, chỉ có thể toàn lực bỏ chạy. Nhưng hiện tại, mặc dù hắn hít thở có chút gấp gáp, nhưng lại hoàn toàn không có chút ý định lùi bước nào. Ngược lại, trong mắt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc khác thường. Ở trong nháy mắt khi con rồng Thái Cổ rít gào lao đến, hai tay hắn giơ lên, bấm quyết sau đó vung mạnh lên, trong miệng khẽ nói.

– Luân Hồi Quá Khứ Kinh!

Ở trong chớp mắt khi Bạch Tiểu Thuần mở miệng, nhất thời một khí tức huyền diệu khó có thể hình dung, bỗng nhiên từ trong hai tay hắn khuếch tán ra. Khí tức huyền diệu này vừa ra, thần sắc Tà Hoàng đột nhiên biến đổi. Đây không phải là lần đầu tiên hắn nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần triển khai thuật pháp kỳ dị. Nhưng hôm nay lần này, hình như có chút không giống.

Lại ở thời điểm thần sắc Tà Hoàng biến hóa, thân thể của con rồng xương đang rít gào lao tới, đột nhiên chấn động. Cuối cùng lại từ trên thân thể khổng lồ của nó, từ trong không trung sinh ra rất nhiều phù văn. Những phù văn này trong nháy mắt chằng chịt, cuối cùng lại làn tràn về phía toàn thân của nó, ầm ầm khuếch tán.

Từ phía xa nhìn lại, căn bản là phán đoán không được số lượng những phù văn này, rậm rạp chằng chịt lại giống như hình thành một cái lưới lớn, tự nhiên vây khốn con rồng Thái Cổ này ở bên trong!

Mà những phù văn tạo thành lưới lớn này, bất kỳ một cái nào, hình như đều đại biểu cho một đoạn ký ức. Chỉ cần nhìn thời gian dài, sẽ ở nhìn thấy được bên trong phù văn này có hình ảnh của con rồng xương khi còn sống!

Đây chính là… Luân Hồi Quá Khứ Kinh, một trong ba thần thông lớn Tuyên Cổ Quyển, của Bạch Tiểu Thuần. Trước kia hắn vì ngại tu vi không đủ, khó có thể phát huy ra lực lượng thật sự của ba thần thông lớn. Nhưng hôm nay ngăn cản này đã không còn. Luân Hồi Quá Khứ Kinh ở trong tay Bạch Tiểu Thuần thể hiện ra, bạo phát ra lực lượng phong ấn thật sự của nó!

Lấy ký ức của con rồng xương, hóa thành phù văn. Giữa mỗi một đạo phù văn này cùng rồng xương đều tồn tại liên quan mật thiết không thể tách rời. Mượn những liên quan này, lại giống như hình thành nhân quả, do đó phong ấn bản thân!

– Phong!

Theo giọng nói của Bạch Tiểu Thuần mang theo sự băng lạnh, đột nhiên truyền ra, trong thiên địa giống như có gió lạnh thổi tới. Con rồng xương kia bị tấm lưới lớn phù văn bao phủ, phát ra tiếng gào thét thê lương. Nhưng mặc cho nó giãy giụa như thế nào, cũng không làm ra được chuyện gì. Bất kể trước đó nó kinh người tới mức nào, khí thế kiêu căng ngập trời tới mức nào, nhưng giờ phút này, ở bốn phía xung quanh nó, tấm lưới lớn phù văn co lại, nó căn bản không có cách nào thoát khỏi sự vây khốn, chỉ có thể ở trong lúc vô số tu sĩ Tà Hoàng Thành bốn phía xung quanh trợn mắt há hốc mồm cùng tiếng nổ lớn trong đầu, tận mắt nhìn thấy được tấm lưới lớn do vô số phù văn này tạo thành, đang từng tầng co lại, lại trực tiếp phong ấn con rồng xương Thái Cổ này, thành một quả cầu cực lớn!!

Theo phong ấn hoàn thành, một tiếng nổ ầm truyền ra. Quả cầu phong ấn này tản ra nhiều màu, từ giữa không trung rơi xuống, nện ở trên mặt đất, không nhúc nhích.

– Trời ạ, Khôi Hoàng tự nhiên phong ấn rồng xương!

– Điều này… Không thể như vậy được!

Vào giờ phút này, tiếng vô số người kinh ngạc kêu lên thất thanh đã vang vọng ở bốn phía xung quanh.

Cho dù là Tà Hoàng, hơi thở cũng dừng lại, chợt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, mắt dần dần híp lại.

– Ngươi không phải là Thiên Tôn! Nhưng ngươi không thể nào là Thái Cổ…

Lại ở trong nháy mắt khi Tà Hoàng nói ra những lời này, Bạch Tiểu Thuần chợt ngẩng đầu, khí tức trong nháy mắt bạo phát. Tu vi Thái Cổ mênh mông cuồn cuộn tràn ra, chấn động thiên địa, hóa thành gió bão, khiến cho âm thanh của vô số người thoáng ngừng lại. Toàn thân hắn giống như một mũi tên rời cung, gào thét lao xuyên qua hư vô, lao thẳng đến chỗ Tà Hoàng!

Những tiếng động ầm ầm rung trời vang lên. Hai người ở trên bầu trời này, thời gian ngắn ngủi mấy lần hít thở, lại giao đấu với nhau vượt quá mấy trăm lần, khiến cho tám phương run rẩy, hư vô sụp xuống. Bên trong Thánh Hoàng Thành, mắt Thánh Hoàng lại trợn tròn, trong tâm thần có sóng lớn dâng lên!

– Hắn sao có thể thăng cấp Thái Cổ? Không thể như vậy được! Vĩnh Hằng Chi Mẫu ngủ say. Nếu có người được Vĩnh Hằng Chi Mẫu tán thành trở thành Thái Cổ, tên của hắn tất nhiên sẽ được truyền khắp Vĩnh Hằng Tiên Vực!

Chapter Truyện / Chương 1255 – Thái Cổ Chiến