Chương 1265 – Chúa Tể

Chapter Truyện / Chương 1265 – Chúa Tể

Tất cả mọi thứ bên ngoài, Bạch Tiểu Thuần không nhìn thấy được, cũng không thời gian đi quan tâm. Lúc này hắn trải qua một trận đánh với Khôi Tổ, thân thể rất mệt mỏi. Cũng may cùng lúc còn có Bất Tử Quyển khôi phục đang duy trì tồn tại.

Về phương diện khác lại là ở trong một trận đánh giữa hắn cùng với Khôi Tổ, bảo lưu lại không ít lực tu vi, chính là đề phòng ở thời điểm chữa trị phong ấn cuối cùng, thất bại trong gang tấc.

– Khôi Tổ để lại bên trong ngũ tạng của ta, hẳn là Bất Tử Quyển quyển thứ sáu!

Bạch Tiểu Thuần lao nhanh như tên bắn, đã ở cảm nhận được bên trong ngũ tạng, theo ánh sáng năm màu của Khôi Tổ tản ra, do đó dâng lên từng cảm giác ấm áp.

Nhưng ngoại trừ tình cảm ấm áp này ra, lại không có phản ứng khác. Đáng tiếc hiện tại không phải là thời điểm để suy nghĩ sâu xa. Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể khiên cho tâm tư trầm tĩnh, không lại suy nghĩ tới ánh sáng bên trong ngũ tạng, duy trì tóc độ nhanh chóng đi về phía trước.

Lộ trình cuối cùng kia, cùng với suy nghĩ của Bạch Tiểu Thuần có chút chênh lệch. Tự nhiên lại không có bất kỳ u ảnh nào xuất hiện. Hình như đến nơi này, u ảnh đã không có cách nào hình thành.

Nhưng trong lòng Bạch Tiểu Thuần lại vẫn còn có chút bất an. Hắn luôn cảm thấy ở điểm cuối cùng phía trước, cũng chính là vị trí đan điền của Nghịch Phàm, sẽ tồn tại một kẻ địch lớn khiến cho hắn không tưởng được.

Loại cảm giác này đến từ trực giác Thái Cổ của bản thân hắn. Lúc này ở dưới tâm tình khẩn trương, Bạch Tiểu Thuần tận lực giảm tốc độ chậm xuống một ít. Cho đến lực lượng thân thể của hắn đã khôi phục lại hơn phân nửa, để tránh đêm dài nhiều mộng, Bạch Tiểu Thuần lại không chút do dự, đi nhanh về phía trước.

Không bao lâu, ở trong mắt của mọi người của Vĩnh Hằng Tiên Vực, điểm sáng đại biểu cho Bạch Tiểu Thuần, đã đến vị trí đan điền. Trước mắt Bạch Tiểu Thuần, xuất hiện một mảnh tinh không tối tăm!

Giống như nước biển màu đen, lại giống như khoảng không đêm đen, tràn ngập sự vô tận, mênh mông vô cùng. Bạch Tiểu Thuần biết rõ, chỉ cần mình chạm đến mảnh tinh không này, có thể hoàn toàn chữa trị huyết mạch phong ấn, do đó nối liền mi tâm cùng đan điền của Nghịch Phàm Chúa Tể kia.

Chỉ là… Lại ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần muốn nhảy vào nơi đây, bỗng nhiên, bên tai của hắn truyền đến một tiếng thở dài tang thương giống như từ trong năm tháng bay tới!

Tiếng thở dài này vừa ra, lại có một lực mạnh bỗng nhiên ở phía trước Bạch Tiểu Thuần khuếch tán ra, hình thành một tầng mỏng manh, lại trực tiếp ngăn cản Bạch Tiểu Thuần ở bên ngoài.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần nhất thời biến đổi, hoàn toàn không có một chút do dự trực tiếp triển khai Bất Tử Cấm. Nhưng Bất Tử Cấm này vẫn luôn thuận lợi trong mọi việc, xuyên thấu bất kỳ cấm chế gì, tự nhiên ở chỗ này lần đầu lại thất bại!

Ầm một tiếng, thân thể Bạch Tiểu Thuần bị cứng rắn bắn ra. Trong lòng Bạch Tiểu Thuần có chút hồi hộp, chậm rãi quay đầu, nhìn về phía ở cách đó không xa, lúc này từ bên trong hư vô chậm rãi lộ ra một bóng người.

Bóng dáng ấy đưa lưng về phía Bạch Tiểu Thuần, khoanh chân ngồi tĩnh tọa, toàn thân mặc đế bào, mang theo một đế quan, tu vi toàn thân cuồn cuộn, sâu không lường được, khiến cho Bạch Tiểu Thuần chỉ là liếc mắt thoáng nhìn, đã cảm thấy hai mắt đau đớn, thậm chí tâm thần cũng dâng lên sóng lớn ngập trời.

Thật ra… Hắn từng nghĩ có thể gặp được ai ở chỗ này, thậm chí cũng suy nghĩ tìm hiểu có lẽ có thể gặp phải người trước mắt này. Nhưng người này, lại là người hắn trăm triệu không muốn gặp.

Lúc sắc mặt Bạch Tiểu Thuần khó coi, bóng người đưa lưng về phía hắn lúc này chậm rãi quay đầu lại, lộ ra một tiên phong đạo cốt, còn có toàn thân chính khí, gương mặt tuấn lãng!

Gương mặt này không giận tự uy, mơ hồ lộ ra sự ổn trọng, hình như long trời lở đất ở trước mặt hắn, cũng sẽ không khiến cho người này có quá nhiều biểu hiện xúc động. Hắn… Chính là…

– Đạo Trần Chúa Tể…

Bạch Tiểu Thuần mở miệng thốt ra từng chữ một, trong lòng khổ sở. Đồng thời, hắn còn có thầm than. Hắn không biết lần này mình có thể thành công hay không. Thật ra đối mặt với Đạo Trần Chúa Tể, Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không có một chút nắm chắc nào.

Nhưng trong lòng hắn vẫn mang theo một ít mong chờ. Dù sao tất cả kẻ địch gặp được trước đó, nhìn như cường đại nhưng rõ ràng đều yếu hơn so với khi còn sống rất nhiều. Nhưng hắn vẫn muốn đi câu thông một chút, xem Đạo Trần Chúa Tể này còn có ý thức hay không.

Chỉ có điều không đợi Bạch Tiểu Thuần mở miệng, trong mắt Đạo Trần thoáng lộ ra một tinh quang. Hắn giơ tay phải lên, chỉ về phía Bạch Tiểu Thuần. Dưới một chỉ này, một đạo ánh sáng màu trắng đột nhiên xuất hiện, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần nổ lớn.

– Thái Cổ Chi Quang!

Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc la lên thất thanh, thân thể nhanh chóng lui về phía sau. Ầm một tiếng, địa phương hắn ở lại trước đó, đã bị Thái Cổ Chi Quang này trong nháy mắt đánh tan!

– Thái Cổ Chi Quang chẳng lẽ không phải đạo pháp bàn cờ trên thuyền bên trong bảo phiến sao? Mà là Đạo Trần Chúa Tể, in thuật pháp của hắn in vào? Nếu như là như vậy, lẽ nào Thái Cổ Chi Quang này trên thực tế chắc là… Chúa Tể Chi Quang?

Bạch Tiểu Thuần hít thở nhất thời gấp gáp. Hắn mặc dù thu được một phần ký ức của Đạo Trần Chúa Tể, nhưng trong trí nhớ này không liên quan tới thần thông thuật pháp. Cho nên mãi cho tới lúc này, Bạch Tiểu Thuần mới ý thức được, tất cả mọi thứ trên bảo phiến, có thể không giống với những gì mình hiện tại suy đoán.

Lại ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần lui về phía sau, trong nháy mắt, theo Đạo Trần phất tay, nhất thời từng Thái Cổ Chi Quang huyễn hóa ra, xông về phía Bạch Tiểu Thuần. Bạch Tiểu Thuần lập tức né tránh. Thật ra, mỗi một đạo Thái Cổ Chi Quang này cũng làm cho hắn cảm nhận được nguy cơ. Cũng chính là vào thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng cảm nhận được sự đau đầu của Tà Hoàng trước đó, đối mặt với Thái Cổ Chi Quang.

Thái Cổ Chi Quang thật sự quá nhiều. Ở trong tay Đạo Trần Chúa Tể, giống như vô biên vô hạn, không có số lượng hạn chế. Trong tiếng nổ lớn lại giống như một hồi mưa Thái Cổ Chi Quang, trút nước xuống. Nó đi qua nơi nào, tất cả đều bị bẻ gãy nghiền nát.

Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể lui về phía sau. Dần dần, trong sự chật vật Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ một tiếng.

– Thái Cổ Chi Quang lại như thế nào!

Bạch Tiểu Thuần vỗ mạnh vào một cái túi trữ vật, nhất thời lại có đa sắc hỏa từ bên trong bay ra. Hai mươi màu, hai mươi mốt màu, hai mươi hai màu… Cho đến hai mươi bảy màu!

Những đa sắc hỏa này đều do Bạch Tiểu Thuần chế luyện tam thập sắc hỏa lúc trước còn sót lại. Lúc này, hắn lấy ra không ít, ở trước mặt ném mạnh lên. Nhất thời bốn phía xung quanh có biển lửa ngập trời bùng lên, đốt cháy tám phương. Những Thái Cổ Chi Quang đó mặc dù sắc bén, nhưng sau khi va chạm cùng biển đa sắc hỏa, vẫn bị trung hòa không ít.

Cứ như vậy, mượn đa sắc hỏa biển, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng thở hổn hển, trong mắt cũng theo đó lộ ra ánh sáng kỳ dị.

– Hắn so với trong ký ức của ta, thật sự yếu hơn rất nhiều… Một trận chiến này, không phải không thể thắng!

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, đang muốn phóng đi. Nhưng vào lúc này, ánh mắt Đạo Trần Chúa Tể lóe lên. Hắn giơ tay trái lên, bỗng nhiên vung lên. Tay trái của hắn tự nhiên biến đổi thành gần như trong suốt. Nhìn kỹ lại, cuối cùng lại giống như do nước tạo thành. Theo hắn vung vẩy, bên trong tay trái của hắn tự nhiên tản ra rất nhiều giọt nước.

Những giọt nước này hội tụ vào một chỗ, trong nháy mắt lại hình thành một con sông lớn. Con sông này quét ngang tám phương. Bên trong có bọt sóng dâng lên. Từ phía xa nhìn lại, giống như một con rồng nước!

Bên trong bất kỳ một giọt nước nào đều ẩn chứa lực lượng vạn quân. Hiện tại tất cả biến ảo, nhất thời khiến cho bốn phía xung quanh không ngừng nổ lớn, còn có uy áp mãnh liệt khó có thể hình dung, không ngừng hạ xuống.

Không chỉ có như vậy, còn có từng trận băng lạnh khuếch tán ra khắp nơi. Hơi lạnh này kinh người. Thậm chí ngay cả biển đa sắc hỏa cũng không áp chế được. Trong khoảnh khắc, biển đa sắc hỏa tự nhiên bị tắt hơn phân nửa!

Khiến cho những Thái Cổ Chi Quang đó lại bạo phát!

Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể nhanh chóng lui về phía sau. Khi nhìn thấy được con sông này, trong chớp mắt hắn đã nở nụ cười khổ. Hắn liếc mắt lại nhận ra, con sông này, chính là con sống lớn trên mặt của bảo phiến. Lúc này sau khi xác định suy đoán đối với bảo phiến, thân thể Bạch Tiểu Thuần cũng thoáng lắc một cái, trong mắt lộ ra sự quyết đoán, giơ tay phải cũng vung lên!

Thần thông thứ tư, Dẫn Sát, đột nhiên triển khai!

Lập tức chỗ khu vực nước sông này nhất thời lõm xuống hình thành uốn lượn. Ở trong sự uốn lượn này, lực dẫn biến ảo, ảnh hưởng tới tốc độ chảy của dòng thời gian. Trước đó, nước sông vẫn dồi dào vô tận, lúc này cuối cùng lại thoáng cái chậm lại, thật giống như dần dần bị giam cầm.

Bạch Tiểu Thuần biết Dẫn Sát của mình mặc dù cũng là bổn nguyên chi pháp, nhưng có lẽ so sánh cùng Đạo Trần Chúa Tể, vẫn còn có chút chênh lệch. Cho dù người trước mắt không có đủ chiến lực của Đạo Trần thật sự, cũng khiến cho Bạch Tiểu Thuần có áp lực cực lớn. Lúc này hắn hoàn toàn không có một chút do dự nào, thân thể trong nháy mắt lao ra, lao thẳng đến chỗ Đạo Trần!

– Từ đầu đến cuối, hắn đều ngồi ở chỗ đó. Nếu ta cùng với hắn kéo dài khoảng cách, dưới Thái Cổ Chi Quang, ta căn bản rất khó tới gần. Hiện tại… Chỉ có đi tới gần đánh một trận!

Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng, lao tới. Mắt thấy lại sắp tới gần Đạo Trần, nhưng vào lúc này, Đạo Trần khẽ nhíu mày. Tay phải của hắn lại một lần nữa nhấc lên. Thình lình ở trong tay hắn có một ngọn núi… Huyễn hóa ra!

– Đạo Nguyên Sơn!

Cho dù trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng có sự chuẩn bị, nhưng khi nhìn thấy được ngọn núi này, trong nháy mắt, trong lòng đập thịch một tiếng. Ngọn núi này, chính là… ngọn núi chỗ Sinh Tử Đạo Nguyên trên bảo phiến!

– Đạo Trần, ngươi đây là in tất cả thần thông của ngươi vào trên cây quạt này à.

Bạch Tiểu Thuần nhất thời nhức đầu. Nếu không phải ở nơi đây không có cách nào triệu hoán cây quạt, Bạch Tiểu Thuần cũng muốn triệu hoán cây quạt qua đánh với Đạo Trần một trận.

Chapter Truyện / Chương 1265 – Chúa Tể