Chương 1273 – Vĩnh Hằng Điểm Cuối

Chapter Truyện / Chương 1273 – Vĩnh Hằng Điểm Cuối

Đúng như là theo lời Thánh Hoàng nói, thế gian này nếu như thật sự có sinh linh có thể tìm tới Vĩnh Hằng Chi Mẫu, như vậy cũng chỉ có thể là Vĩnh Hằng Chi Quy sinh linh của Vĩnh Hằng Chi Hoa.

Đối với Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng, thậm chí đối với mọi người ở toàn bộ Vĩnh Hằng Tiên Vực mà nói, Vĩnh Hằng Hà kia ở trong truyền thuyết, lại không có cách nào bị người tìm được. Nhưng ở dưới mũi của Tiểu Ô Quy này, nó chỉ là mang theo Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng chui vào Vĩnh Hằng Hải thời gian ba tháng, lại ở sâu bên trong đáy biển, tìm được một cái khe nứt.

Đáy biển Vĩnh Hằng Hải tồn tại vô số vết nứt như vậy. Nếu không nhờ có Vĩnh Hằng Chi Quy, dựa vào lực lượng của Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng, cho dù lại thêm nhiều nhân thủ hơn nữa, muốn tìm kiếm từng vết nứt một, cuối cùng sợ là cũng cần phải mất mấy nghìn năm năm tháng. Nhưng cho dù là như vậy, bọn họ xem như tìm được khe này, cũng vẫn phải trở ra, không thu hoạch được gì.

Thật sự ở sâu bên trong khe này, sau khi đi tới điểm cuối, lúc đã không có lối đi, Tiểu Ô Quy liên tục thở dài, rất không tình nguyện quay đầu lại nhìn Bạch Tiểu Thuần u oán, một chút lúc này mới hung hăng cắn răng một cái. Đầu nó nhất thời vươn dài ra, trực tiếp cắn một cái ở trên cổ mình. Sau khi cắn đứt cổ của mình, theo cái đầu bay ra, theo rất nhiều máu tươi phun tới vách tường ở cuối vết nứt.

Bức tường này lập tức phát ra ánh sáng ôn hòa, cuối cùng lại từ từ hóa thành một mặt gương…

– Tiến vào nơi đây, có thể nhìn thấy được Vĩnh Hằng Hà. Lần này Quy gia vì giúp các ngươi, lại hi sinh quá lớn. Ta nói với các ngươi, những con Thiên Long Ngư đó đều là của ta!

– Còn có Bạch Tiểu Thuần, ta cũng cần đạo lữ. Ngươi nhanh, tìm cho ta tám trăm một nghìn con rùa qua…

– Thánh Hoàng kia, hạt sen trong thiên trì của ngươi cũng sắp chín, ta muốn tám phần mười!

Tiểu Ô Quy bay đi, đầu còn không ngừng nói đâu đâu. Nhưng lúc này Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng đều nín thở, vội vàng gật đầu đáp ứng Tiểu Ô Quy, sau đó nhìn chằm chằm mặt gương không ngừng biến hóa ra này.

Sau một nén hương, vách đá cuối vết nứt hoàn toàn trở thành cái gương, giống như một cái lối đi, nối liền với một thế giới bên kia. Thậm chí còn có tiếng nước chảy nhẹ nhàng truyền đến, còn có hơi nước từ bên trong cái gương này nhẹ nhàng bay ra. Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng nhìn nhau một cái, đều thấy được người kia phấn chấn.

Bởi vì lần này tìm kiếm Vĩnh Hằng Chi Mẫu, gần như có thể nói là hi vọng cuối cùng của bọn họ. Không chút do dự, thân thể Bạch Tiểu Thuần thoáng một cái lao thẳng đến cái gương. Thánh Hoàng cũng theo sát phía sau. Về phần Tiểu Ô Quy, lúc này đầu đã trở về, nối liền cùng thân thể. Sau đó, nó nói thầm mấy câu, cũng vội vàng bay vào bên trong cái gương.

Sau khi bọn họ tiến vào trong, cái gương này chậm rãi vặn vẹo, hình như có gợn sóng quay lại, dần dần một lần nữa tiêu tan, khôi phục thành hình dáng vách đá.

Mà ở bên trong cái gương này, ở trong nháy mắt Bạch Tiểu Thuần hạ xuống, bên tai của hắn lại truyền đến tiếng nước chảy ào ào. Thời điểm thế giới trước mắt trở nên rõ ràng, Bạch Tiểu Thuần liếc mắt liền thấy được một… Con sông lớn mênh mông dồi dào!

Nước con sông lớn này đặc biệt trong suốt, có linh khí nồng đậm đến cực hạn, từ bên trong nước sông này nhẹ nhàng tản ra, khuếch tán ra bốn phía xung quanh. Bạch Tiểu Thuần xuất hiện ở nơi này, toàn thân chính là trôi lơ lửng ở trên mặt nước sông.

– Vĩnh Hằng Hà!

Vừa hạ xuống, lúc này Thánh Hoàng vô cùng kích động, cúi người chạm đến nước sông một chút, hưng phấn trên toàn thân còn nâng lên một ít, lại trực tiếp uống cạn một ngụm.

Về phần Tiểu Ô Quy, lại đơn giản trực tiếp nhảy tới trong nước sông, lúc này ở bốn phía xung quanh bơi qua bơi lại. Chú ý tới vẻ kích động của Thánh Hoàng, nó hừ nhẹ một tiếng.

– Có cái gì phải kích động. Năm đó Quy gia ở trong con sông này, không biết cho ra bao nhiêu nước tiểu…

Tiểu Ô Quy vừa nói ra lời này, sắc mặt Thánh Hoàng nhất thời lại thay đổi. Bạch Tiểu Thuần vội vàng bắt Tiểu Ô Quy, lại trừng mắt với nó, rất đau đầu.

– Đừng ba hoa nữa. Tiểu Ô Quy, nhanh dẫn đường đi. Ngươi yên tâm, đạo lữ của ngươi ta sai người chuẩn bị, cho ngươi mười vạn con!

– Còn có những con Thiên Long Ngư, đều là của ngươi. Thậm chí hạt sen trong thiên trì đều cho ngươi. Chuyện này Thánh Hoàng sẽ không cự tuyệt.

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, nhìn về phía Thánh Hoàng.

Thánh Hoàng cũng trừng mắt với Tiểu Ô Quy. Nếu như đổi lại vào thời điểm khác, hắn có lẽ còn có thể so sánh giá trị một chút. Nhưng hôm nay tai họa lớn sắp buông xuống, đối với Thánh Hoàng mà nói, nhìn thấy Vĩnh Hằng Chi Mẫu mới là chuyện cực lớn. Những vật khác… Hắn đã không thèm để ý.

– Cho ngươi!

Thánh Hoàng lập tức lại mở miệng.

Có Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng chính miệng hứa hẹn, Tiểu Ô Quy cũng kích động. Thân thể từ trong Vĩnh Hằng Hà bay ra, hét lớn một tiếng. Trên thân thể nó lập tức lại xuất hiện vô số phù văn.

Những phù văn này nhanh chóng ngưng tụ, sau đó lại khuếch tán ra. Ở thời gian mấy lần hít thở, tự nhiên ở bên ngoài thân thể Tiểu Ô Quy, hình thành thân thể hư ảo cực lớn.

Từ phía xa nhìn lại, thật giống như Tiểu Ô Quy thoáng cái biến thành lớn, sau khi đạt tới kích thước chừng mười trượng, nâng Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng, ở trong Vĩnh Hằng Hà lập tức bay nhanh phía trước!

Theo Tiểu Ô Quy nhanh chóng bay về phía trước, Bạch Tiểu Thuần cũng nhận thấy được sức cản tồn tại ở trong Vĩnh Hằng Hà này. Hắn có thể cảm nhận được từ bốn phía xung quanh trong sông nước này, tản ra một lực ngăn cản cực lớn, hình như ngăn cản tất cả vật di chuyển ở trong nước sông này!

Cho dù là bay trên bầu trời, cũng sẽ nhận được sự ngăn cản. Thánh Hoàng ở một bên, cũng phát hiện, lực cản này lại liên tục gia tăng. Nói cách khác, thời điểm vừa đi tới nơi này, có thể sức cản rất nhỏ. Nhưng càng đi về phía trước, sức cản càng lúc càng lớn. So với như tốc độ của Tiểu Ô Quy bây giờ, ở trong Vĩnh Hằng Hà này lao nhanh như tên bắn khoảng chừng mấy vạn trượng, Bạch Tiểu Thuần đã chấn động trước lực cản tản ra từ trong nước sông này.

Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng nhìn nhau một cái. Bọn họ đều nhìn ra được sự kinh hãi của nhau, cũng đều hiểu, nếu như không có Tiểu Ô Quy, sợ là cho dù bọn họ tìm được vết nứt, tìm được biện pháp tiến vào, nhưng ở chỗ này, vẫn sẽ bị ngăn cản, khó có thể đi về phía trước quá lâu.

Nhất là Vĩnh Hằng Hà này không phải thẳng tắp, nó quanh co khúc khuỷu. Đồng thời, còn có rất nhiều nhánh sông. Thậm chí có không ít nhánh sông, kích thước so với chỗ sông Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng đang bay, còn muốn lớn hơn rất nhiều, khiến người ta khó có thể phân biệt rõ, rốt cuộc cái nào mới là dòng chính.

Mà Tiểu Ô Quy cũng không phải đi tới đáy con sông. Mỗi khi gặp phải phân nhánh, nó đều sẽ dừng lại, cẩn thận cảm nhận sau lại lựa chọn. Lại như vậy, hai người một rùa, lại giống như tiến vào một mê cung cực lớn, ở trong Vĩnh Hằng Hà này không ngừng đi về phía trước.

Thời gian cũng mỗi ngày lại qua. Ở chỗ này ngoại trừ con sông giống như mê cung ra, không có uy hiếp nào khác. Ở chỗ này, Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng tu luyện, thậm chí cũng thông thuận không ít. Điều duy nhất khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy đau đầu, chính là Tiểu Ô Quy… Lạc đường.

Tên này bao giờ cũng lạc đường. Bình thường sau khi đi rất lâu, nó đột nhiên hú lên quái dị, vò đầu bứt tai ngửi hồi lâu, lại bắt đầu đổi đường. Vài lần đầu Bạch Tiểu Thuần còn có thể tiếp nhận, nhưng dần dần, khi này lạc đường số lần đạt hơn mấy mươi lần sau, Bạch Tiểu Thuần cũng nhức đầu.

– Tiểu Ô Quy, ở đây chúng ta trước đó đã đi qua… Ngươi ổn không, có thể tìm tới không?

– Đương nhiên có thể tìm tới. Các ngươi yên tâm!

Cứ như vậy, lại qua đi không biết bao lâu, Thánh Hoàng cũng phiền não. Trán của Tiểu Ô Quy đã đổ mồ hôi, trong miệng nói thầm.

– Không đúng. Thế nào lại không tìm được…

Tiểu Ô Quy đầy tâm trạng, nói thầm. Mắt thấy không tìm được vị trí của Vĩnh Hằng Chi Mẫu, nó cũng sốt ruột. Sau khi mắt chậm rãi đỏ lên, cuối cùng nó lại rướn cổ lên, cắn một cái ở trên cổ mình. Nhất thời máu tươi phun ra, mượn lực máu tươi của mình, Tiểu Ô Quy hít mạnh một hơi thật sâu, lại hút hơi nước o bốn phía xung quanh vào trong mũi, tuy rằng sau đó lại từ chỗ cổ bị đứt của nó phun ra, nhưng ánh mắt của nó lại nhất thời sáng lên.

– Tìm được rồi!

Tiểu Ô Quy quát to một tiếng. Sau khi cái cổ trở lại thân thể, mang theo Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng, lao thẳng đến một nhánh sông bên cạnh đổ ra biển. Trong nháy mắt lao đi, một đường hoàn toàn không có chút dừng lại. Càng tới gần, một mùi thơm thoang thoảng, cũng tràn ngập ở bốn phía xung quanh. Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng mừng rỡ. Hai người đồng thời tản ra thần thức, chỉ có thể bao trùm không đến nghìn trượng, nhìn về phía trước.

Cho đến qua mấy ngày sau, Bạch Tiểu Thuần bất chợt đứng lên. Thánh Hoàng bên cạnh cũng theo đó đứng lên. Trong đầu của hai người ở trong một chớp mắt này đều có sóng lớn cuộn trào. Bên trong thần thức của bọn họ, thình lình thấy được bên ngoài nghìn trượng… Điểm cuối của con sông này, thình lình nổi lơ lửng một quầng sáng cực lớn!!

Quầng sáng cực lớn này phát ra ánh sáng rực rỡ, truyền ra khiến cho Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng cảm giác được khí tức vô cùng thân thiết cùng quen thuộc, lại giống như kẻ lãng tử ra ngoài, về nhà thăm đến người nhà. Cảm giác này, khiến cho từ trong huyết mạch, từ bên trong linh hồn của Bạch Tiểu Thuần cùng Thánh Hoàng, đều dâng lên dao động ấm áp không có cách nào hình dung!

Mà ở bên ngoài quầng sáng, lại là bao phủ một cái chuông lớn gần như trong suốt!

Chapter Truyện / Chương 1273 – Vĩnh Hằng Điểm Cuối