Chương 1284 – Đốm Lửa Nhỏ

Chapter Truyện / Chương 1284 – Đốm Lửa Nhỏ

Trong tinh không, ở trong mười năm này, vô số cây bồ công anh này ẩn chứa sinh mạng cùng thần niệm của Bạch Tiểu Thuần, lúc này đã khuếch tán rất xa. Tốc độ của bọn chúng tu sĩ không thể so sánh được. Loại nhẹ nhàng tung bay xuyên qua hư vô này, trên trình độ nào đó, hình như so với bản thân của Bạch Tiểu Thuần còn muốn nhanh hơn rất nhiều.

Có cây bồ công anh đã rơi vào trên đống đổ nát, có cái còn đang nhẹ nhàng tung bay. Lúc này ở trên một đống đổ nát cách Vĩnh Hằng Tiên Vực không phải quá xa xôi, theo từng gốc cây bồ công anh năm đó hạ xuống, dần dần phát sinh thay đổi.

Nơi đây vốn là một mảnh đất hoang phế, không có sinh mạng, không có sinh lực. Có chỉ là một mảnh hài cốt, một mảnh khô héo, một mảnh tử vong tràn ngập.

Thậm chí nhìn kỹ, còn có thể nhìn thấy được sương mù ở đống đổ nát này giống như một bụi mù, nặng trịch giống như đọng lại.

Năm đó, bụi cây bồ công anh kia chính là chìm ở trong khói mù kia, biến mất. Cho đến mấy năm sau, ngày hôm nay, sương mù trong mảnh phế tích này tự nhiên dần dần trở nên thưa thớt, tử khí vốn tràn ngập, cũng từ từ bắt đầu tiêu tan…

Cho đến lại qua ba năm, sương mù cùng tử khí trên mảnh phế tích này cuối cùng lại đều biến mất. Mà khi chúng biến mất, đồng thời ở trên mặt đất của đống đổ nát này, lại có một mầm cây xanh nhạt, từ bên trong bùn đất chui ra!

Cho dù chỉ là nhánh mầm, lại đại biểu sinh lực!

Giống như phá tan phong ấn nào đó, giống như bổ ra một nguyền rủa, sinh lực này tràn ngập, khiến cho mảnh phế tích này dường như ở trong một chớp mắt này, có sự khác biệt!

Theo nhánh mầm xuất hiện, lại qua đi ba năm, mầm cây này tự nhiên chậm rãi nở hoa. Hình dạng của đóa hoa này thình lình là dáng vẻ của một đóa Nguyệt Lượng Hoa.

Đây chính là Nguyệt Lượng Hoa!

Mà theo Nguyệt Lượng Hoa nở rộ, có ánh sáng từ trên đó lập lòe phát lên, cho dù rất yếu ớt, cho dù rất nhỏ bé, nhưng ở trong đống đổ nát tối tăm này, ở trong một mảnh tinh không hắc ám này, chút ánh sáng yếu ớt ấy, vẫn sáng chói, vẫn loá mắt, càng chấn động tất cả!

Tia sáng này lại trực tiếp chiếu rọi mảnh phế tích này. Nó càng lúc càng sáng, sau khi xua tan bóng tối, càng lúc càng bền vững kiên cố, càng ngày càng lớn mạnh, cho đến khi đều tràn ngập toàn bộ đống đổ nát, từ phía xa nhìn lại, lại giống như ở trong tinh không tối tăm này, đốt sáng lên một ngọn đèn… Ngọn đèn sáng!

Ở đây chỉ là một chỗ trong rất nhiều đống đổ nát. Theo ngọn đèn sáng nơi đây lập lòe, từ từ, ở trong một chỗ đống đổ nát khác, ngọn đèn thứ hai, cũng được đốt sáng, chiếu rọi tinh không, khiến cho nơi hư vô tối tăm này, bắt đầu xuất hiện đốm lửa nhỏ…

Tuy là đốm lửa nhỏ, nhưng ai nói chúng không thể… Lửa cháy lan ra đồng cỏ!

Ở trong trạng thái rất nhiều đống đổ nát có điểm sáng này, ở trong càng nhiều đống đổ nát, được cây bồ công anh tìm kiếm tới, ở ngọn đèn sáng này theo năm tháng trôi qua, thời điểm xuất hiện càng lúc càng nhiều… Trên thời gian, từ khi Bạch Tiểu Thuần bắt đầu bế quan, cho đến hiện tại, đã qua hai mươi năm.

Hai mươi năm, Tiểu Bảo đã trở thành người thanh niên. Ấn tượng của hắn đối với phụ thân của mình, chỉ là một cánh cửa lớn hình như vĩnh viễn đều đóng kín. Nhưng trong lòng của hắn, từ lâu từ chỗ tất cả trưởng bối cùng với ca ca tỷ tỷ bốn phía xung quanh, biết được sự vĩ đại của phụ thân mình!

Đại Bảo ở nơi đó, đã bắt đầu chủ trì quốc sự của Khôi Hoàng Triều. Hắn chính là thái tử, ở dưới trợ giúp của đám người Đại Thiên Sư, Khôi Hoàng Triều ở Vĩnh Hằng Tiên Vực, đã hoàn toàn dung hợp với Tà Hoàng Triều trước kia.

Về phần Tiểu Tiểu, theo năm đó thăng cấp Thiên Tôn, cho dù nàng không được Vĩnh Hằng Chi Mẫu tán thành, nhưng theo Bạch Tiểu Thuần tán thành, theo cây bồ công anh do Bạch Tiểu Thuần hóa thành khuếch tán toàn bộ tinh không, hình như giữa bọn họ, ở trên đạo tồn tại nhân quả nào đó, cuối cùng lại khiến tu vi của Tiểu Tiểu đột nhiên tăng mạnh. Hai mươi năm ngắn ngủi, lại đạt đến cảnh giới Thiên Tôn trung kỳ!

Cũng chính là vào lúc này, biến đổi khác thường… Xuất hiện!

Nghịch Phàm Chúa Tể trên trời cao, hai mươi năm ở dưới trạng thái vẫn không nhúc nhích, đột nhiên lại chấn động. Cảnh tượng như vậy nhất thời lại khiến cho mọi người Vĩnh Hằng Tiên Vực khẩn trương cùng cảnh giác.

Chỉ là Bạch Tiểu Thuần đang bế quan, Thánh Hoàng cũng bế quan. Thời khắc này Vĩnh Hằng Tiên Vực, căn bản cũng không có cường giả Thái Cổ. Đúng lúc lần này không có bất kỳ Vẫn Thạch nào rơi xuống. Nhưng theo thân thể Nghịch Phàm Chúa Tể chấn động, bên trong mi tâm của hắn cuối cùng lại xuất hiện vòng xoáy lần nữa.

Theo vòng xoáy ầm ầm ầm chuyển động, Thông Thiên đạo nhân trước đây bị Bạch Tiểu Thuần hù dọa, bỏ chạy trở về, bóng dáng hắn lại một lần nữa đi ra. Sắc mặt của hắn khó coi. Sau khi đi ra, nhìn trận pháp xung quanh, nhìn phía dưới Vĩnh Hằng Tiên Vực, trong lòng hắn than khẽ.

Nếu có khả năng, hắn không muốn tận mắt nhìn thấy được Vĩnh Hằng Tiên Vực diệt vong. Chỉ là hắn có thể cảm nhận được, Nghịch Phàm Chúa Tể ngủ say, hình như cảm nhận được nguy cơ nào đó, truyền tới cho mình một sứ mạng phải đi hoàn thành.

– Phá vỡ trận pháp, ngăn cản Bạch Tiểu Thuần bế quan cảm ngộ sao…

Thông Thiên đạo nhân trầm mặc. Đối với Bạch Tiểu Thuần, hắn luôn luôn có cảm giác phức tạp. Cho dù đến ngày hôm nay, cũng vẫn như vậy.

Lúc này, sau khi trầm mặc, Thông Thiên đạo nhân biết mình không có lựa chọn. Hắn hiểu rõ mình tuy là môn đồ, nhưng phần nhiều lại là bị đạo của bản thân điều khiển. Dù sao hắn không phải đầu nguồn của đạo. Mất đi đạo, đầu nguồn của hắn theo Thông Thiên nhìn lại, dĩ nhiên chính là Nghịch Phàm Chúa Tể.

Cho dù hắn ở dưới sự gia tăng của Nghịch Phàm Chúa Tể, hiện tại đã vượt qua Thái Cổ, có thể nói là nửa bước Chúa Tể, nhưng chung quy không hoàn toàn của riêng mình.

Trong tiếng than khẽ, Thông Thiên đạo nhân thỉnh thoảng cũng sẽ tự hỏi mình, tất cả những điều này có đáng giá hay không? Nếu như có thể trở lại trước đây, hắn vẫn có thể chọn lựa như vậy hay không? Nhưng lại không có đáp án. Lúc này hắn chỉ có thể thu hồi phiền muộn trong lòng, trong mắt lộ ra ánh sáng lạnh lùng tàn khốc. Tay phải hắn vung mạnh lên. Nhất thời từ phía sau hắn, bên trong mi tâm của Nghịch Phàm Chúa Tể, lập tức lại truyền đến từng tiếng rít gào. Ngay sau đó, lại có vô số ma ảnh, trong phút chốc từ bên trong vòng xoáy này, ầm ầm lao ra!

Số lượng những ma ảnh này nhiều, căn bản là vô số, lúc này giống như bạo phát lao ra, sau đó hình thành đại quân ma ảnh, dưới sự chỉ huy của Thông Thiên đạo nhân, nhất thời lại công kích về trận pháp thời gian bổn nguyên do Bạch Tiểu Thuần bố trí bốn phía xung quanh.

Bầu trời chấn động, tinh không vang vọng tiếng nổ lớn. Giờ phút này hành động phá trận, lập tức đã bị tu sĩ trên Vĩnh Hằng Tiên Vực chú ý tới. Tâm thần mỗi người đều chấn động. Cùng lúc đó theo trận pháp bị công kích, tất cả tu sĩ trên Vĩnh Hằng Tiên Vực, đều tự mình vận chuyển tu vi, dâng lên sức lực chống lại!

Đây chính là chỗ tinh diệu của trận pháp Bạch Tiểu Thuần trước đây. Bất kỳ một tu sĩ nào, đều là mắt trận của trận này. Kể từ đó liền khiến cho được trận pháp này, từ trình độ nào đó, có thể nói là trận bất diệt!

Lại chỉ là trên trình độ nào đó mà thôi. Khi lực lượng phá trận đột phá điểm tới hạn, như vậy thì trận pháp không bất diệt, chẳng qua là vấn đề thời gian dài hay ngắn mà thôi.

Lần này phá trận, lại trực tiếp giằng co ba năm!

Ba năm, trên bầu trời Vĩnh Hằng Tiên Vực nổ lớn, cả ngày lẫn đêm hoàn toàn không có dừng lại chút nào. Đối với Thông Thiên đạo nhân mà nói, ở trong cơ thể Nghịch Phàm có vô số đại quân ma ảnh. Cho Dù tất cả những đại quân ma ảnh này tử vong, hắn cũng không có một chút nhíu mày. Cho dù là ba năm, những đại quân ma ảnh không ngừng công kích trận pháp xung quanh, đã tổn hao cực kỳ nghiêm trọng, nhưng hắn vẫn không có nửa điểm dự định muốn dừng lại.

Lúc này vẫn còn có cuồn cuộn đại quân ma ảnh không ngừng lao ra, lao thẳng đến trận pháp. Sau khi đến gần trận pháp, chúng lập tức lại tự bạo, hình thành điểm đen giống như mực vết vậy, nhuộm ở trên trận pháp thời gian bổn nguyên này, khiến cho trận pháp này vận chuyển, cũng ở trong ba năm này, càng thêm thong thả.

– Nhanh…

Thông Thiên đạo nhân khàn giọng nói nhỏ. Hắn lại phất tay. Lập tức càng nhiều đại quân ma ảnh, lại một lần nữa công kích tới…

Về phần trong Vĩnh Hằng Tiên Vực, ba năm đối với tất cả tu sĩ mà nói, đều rất khó nhịn. Hiện tại gần như tất cả tu sĩ cũng không có cách nào tu luyện. Bọn họ nhất định phải khoanh chân ngồi tĩnh tọa, bất kỳ thời khắc nào cũng đang phân tán áp lực đến từ trận pháp, đi sử dụng tu vi của mình vững chắc trận pháp, đi chống lại trùng kích đến từ đại quân ma ảnh.

Hai bên lại cách trận pháp, dựa vào lực trận pháp này, tiến hành một hồi đấu pháp hoàn toàn không giống với đối đầu trước kia!

Mà giờ khắc này trong tinh không, sinh mạng cùng thần niệm của Bạch Tiểu Thuần hình thành cây bồ công anh, đã hoàn toàn khuếch tán ra, rơi vào mọi chỗ đống đổ nát trước kia. Cho dù từng chiếc quan tài trôi nổi ở bên trong tinh không, cũng có từng cây bồ công anh cắm rễ ở bên trong.

Đồng thời, ngọn đèn của đống đổ nát bị đốt sáng, cũng ở trong mấy năm này, càng lúc cũng nhiều… Thậm chí ngẩng đầu nhìn bầu trời, ở lúc buổi tối vốn là một mảnh tối tăm, cũng xuất hiện thêm không ít tinh quang lập lòe!

Tất cả những điều này, hình như khiến cho Nghịch Phàm Chúa Tể trong giấc ngủ mê, càng nôn nóng, tiến tới biểu hiện ở chỗ Thông Thiên đạo nhân, hơi thở của hắn cũng chậm rãi trở nên gấp gáp. Sau khi cảm ứng được đến sự thúc giục cùng phẫn nộ từ Nghịch Phàm Chúa Tể, Thông Thiên đạo nhân cúi đầu nhìn này trận pháp đã nghìn lở trăm lỗ. Ở trong một chớp mắt này, trong mắt hắn lộ ra màu đỏ.

– Không khác biệt lắm… Cũng nên kết thúc!

– Bạch Tiểu Thuần bế quan. Mấy năm nay tu vi của ta cũng đã mượn Nghịch Phàm Chúa Tể, thành tựu nửa bước Chúa Tể. Hiện tại… Đã không người nào có thể ngăn cản ta!

Chapter Truyện / Chương 1284 – Đốm Lửa Nhỏ