Chương 1293 – Mở Mắt Ra

Chapter Truyện / Chương 1293 – Mở Mắt Ra

Theo âm thanh của Nghịch Phàm vang vọng, toàn bộ tinh không đều đang chấn động. Hình như bên trong giọng nói này ẩn chứa đạo, đủ để hủy diệt tất cả, có thể bao trùm tinh không, hoàn toàn nhấn chìm!

Thậm chí ở thời điểm giọng nói này khuếch tán, ngay cả khu vực đổ nát bên trong tinh không bị Bạch Tiểu Thuần chiếm cứ, cũng chấn động. Mà những tinh không bị bóng tối bao trùm, cùng hắc ám giống như nước thủy triều, nổ lớn tám phương.

Tay phải Nghịch Phàm, lúc này giống như ở trong trời cao, sau khi giơ lên, hạ xuống, toàn bộ Vĩnh Hằng Tiên Vực tràn ngập nguy cơ. Ở thời khắc mấu chốt này, ở trong đầu chúng sinh này mặc dù trống rỗng, vừa vặn thân thể lại đang theo bản năng run rẩy, Tống Khuyết cùng Thánh Hoàng hít thở dồn dập.

Bọn họ mặc dù cũng bị ảnh hưởng, nhưng vốn chính là nửa bước Chúa Tể, mức độ bị ảnh hưởng tuy lớn, nhưng vẫn có thể miễn cưỡng giãy dụa một chút.

Nguy cơ trước mắt, trán Tống Khuyết nổi gân xanh. Hắn nhìn bàn tay cực lớn giống như bao trùm nửa trời cao từ không trung hạ xuống. Bàn tay này màu đen, giống như bầu trời sụp xuống, khiến cho mặt đất run rẩy, Vĩnh Hằng Tiên Vực giống như cũng muốn tan vỡ. Tiếng rít gào từ trong miệng Tống Khuyết truyền ra. Hắn liều lĩnh, bất chợt ngẩng đầu. Cho dù thân thể ở dưới uy áp này cũng đang vỡ nát, nhưng hắn vẫn còn đỏ mắt. Thân thể lại một lần nữa thiêu đốt, nhằm về phía trời cao, nhằm phía bàn tay này đã tới.

Bên cạnh Tống Khuyết lúc này, chính là Thánh Hoàng, sắc mặt tái nhợt còn có một khí tức thiêu đốt của bản thân, theo đó bạo phát. Hắn cười thảm một tiếng, trong mắt mang theo sự kiên định cùng quả quyết, cũng lao ra.

Từ phía xa nhìn lại, bóng dàng hai người bọn họ, so sánh với bàn tay to trong trời cao, căn bản là bé nhỏ không đáng kể. Nhưng hết lần này tới lần khác, ở trong một chớp mắt này, bọn họ vẫn lựa chọn đối mặt cùng phản kháng!

Một cảnh tượng bi tráng này, một cảnh tượng kiên quyết này, mặc dù trong đầu chúng sinh trống rỗng, không có cách nào chú ý cùng nhìn thấy được, nhưng Vĩnh Hằng Tiên Vực có linh. Vĩnh Hằng Chi Mẫu mặc dù suy yếu, nhưng làm sao không biết được, hiểu được tất cả những điều này.

Một sự bi thương từ bên trong từng ngọn cây cọng cỏ của Vĩnh Hằng Tiên Vực này, cùng với tất cả chúng sinh trong thiên địa, đều phát ra, tràn ngập thế giới. Đồng thời, thân thể Tống Khuyết cùng Thánh Hoàng, đã tới gần bàn tay Nghịch Phàm hạ xuống!

Tống Khuyết gào thét, Thánh Hoàng rít gào. Trên người hai người bọn họ phát ra ánh sáng chói lòa. Nhưng so với bàn tay của Nghịch Phàm, căn bản là bé nhỏ không đáng kể. Mặc dù là bọn họ lựa chọn thiêu đốt, nhưng vẫn là… Không có cách nào ngăn cản.

Vào giờ phút này, tiếng sấm vang lên kinh thiên. Đó là Tống Khuyết cùng Thánh Hoàng ra tay, nhưng kết cục đã nhất định. Bọn họ ra tay, mặc dù là sử dụng toàn lực, mặc dù đã bỏ ra tất cả, nhưng vẫn… Chỉ là ở trong tiếng va chạm này, không có cách nào ngăn cản được được bàn tay của Nghịch Phàm cho dù chỉ là một lát!

Trong tiếng nổ lớn, Tống Khuyết phun ra máu tươi, thân thể giống như muốn tan vỡ, trực tiếp bị cuốn ngược lại, bị phản chấn đánh về phía mặt đất. Trong lúc thân thể hắn rơi xuống, không ngừng tan vỡ…

Thánh Hoàng cũng giống như vậy. Máu tươi tràn ngập toàn thân, thậm chí nửa người đều tan rã, ý thức đã tiêu tan. Nếu không phải ở trong một chớp mắt này khí tức Vĩnh Hằng Chi Mẫu, trên Vĩnh Hằng Tiên Vực tản ra, hóa thành quầng sáng bao phủ hai người, sợ là không đợi bọn họ rơi xuống đất, đã hình thần câu diệt.

Ý thức của Tống Khuyết vẫn giữ lại một tia. Lúc này trong tiếng cười thảm, hắn nhìn bàn tay to của Nghịch Phàm trên trời cao, nổ lớn lao đến, trong mắt của hắn lộ ra sự tuyệt vọng. Hắn muốn quay đầu nhìn lại liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần tĩnh tọa, nhưng lại không có khí lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay to của Nghịch Phàm, sau khi bao trùm hơn nửa trời cao, nhanh chóng bao trùm mặt đất…

Hắn có thể tưởng tượng được, một khi bàn tay của Nghịch Phàm hạ xuống, tử vong đầu tiên, chính là chúng sinh trên Vĩnh Hằng Tiên Vực này. Nhưng sau đó Vĩnh Hằng Tiên Vực tan vỡ. Cuối cùng… Có thể chính là Vĩnh Hằng Tiên Vực tan vỡ này, bị Nghịch Phàm Chúa Tể luyện hóa, trở thành chống đỡ cuối cùng để hắn bước vào vĩnh hằng!

– Kết thúc sao…

Tống Khuyết thì thào, bi thương ý không ngừng dâng lên, cùng bi ai của Vĩnh Hằng Tiên Vực, dung hợp với nhau. Ánh mắt hắn cũng chậm rãi nhắm lại.

Nhưng ngay trong một chớp mắt này, bỗng nhiên, Bạch Tiểu Thuần trên mặt đất người duy nhất khoanh chân tĩnh tọa, da mắt của hắn chợt run lên. Từ trong cơ thể hắn, ở trong một chớp mắt này, lại trực tiếp bạo phát ra khí tức kinh người!

Khí tức này trong tiếng nổ lớn khuếch tán ra, từ trăm trượng trước đó trong nháy mắt liền trở thành vạn trượng. Ngay sau đó hoàn toàn không có chút dừng lại, lan tràn ra mười vạn trượng, trăm vạn trượng thậm chí vô tận…

Dưới những tiếng động ầm ầm cuồn cuộn bạo phát ngập trời, khí tức trên người Bạch Tiểu Thuần, còn có bổn nguyên lực trong cơ thể hắn, ở dưới sự khuếch tán không ngừng này, mơ hồ, lại có sóng dao động của Chúa Tể, từ trong cơ thể hắn, theo đó nổ lớn.

Mà khí tức Chúa Tể tản ra, lại giống như giọt nước rơi vào trong chảo dầu, khiến cho sóng dao động của Bạch Tiểu Thuần khuếch tán vô tận, vào giờ phút này lại một lần nữa bạo phát ra. Trong âm thanh kinh thiên, ở thời điểm bàn tay Nghịch Phàm Chúa Tể này tới gần bầu trời Vĩnh Hằng Tiên Vực, trong nháy mắt khí tức trên người Bạch Tiểu Thuần bạo phát, lại trực tiếp hình thành một màn hào quang cực lớn, bao trùm bản thân, bao trùm tất cả chúng sinh giữa không trung, bao trùm Khôi Hoàng Triều, bao trùm năm Tiên Vực lớn, bao trùm tất cả thiên địa, trực tiếp bạo phát ra, cho đến cùng bàn tay của Nghịch Phàm Chúa Tể, ở trên bầu trời Vĩnh Hằng Tiên Vực này, va chạm vào nhau.

Vào giờ phút này, âm thanh điếc tai nhức óc vang lên khiến thiên địa hoảng sợ. Tống Khuyết chợt mở ra mắt, hít thở dồn dập. Đồng thời, chúng sinh ở giữa không trung được màn ánh sáng của Bạch Tiểu Thuần bao trùm, ý thức của bọn họ thoáng cái lại tỉnh táo lại. Khi nhìn thấy được tất cả bốn phía xung quanh, nhìn thấy được ánh sáng trên người Bạch Tiểu Thuần tản ra, từng tiếng kêu kích động cùng kinh ngạc vang lên, không ngừng truyền ra.

– Là Khôi Hoàng!

– Khôi Hoàng xuất quan!

– Tiểu Thuần…

– Phụ thân…

Vô số tiếng hô hoán, ở một tích tắc này tràn ngập toàn bộ Vĩnh Hằng Tiên Vực. Lúc này thân thể Bạch Tiểu Thuần cũng từ từ động. Đầu của hắn chậm rãi nâng lên. Trong lúc ngẩng đầu lên, thân thể khô gầy cuối cùng lại lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được, khôi phục lại.

Cho đến sau khi hắn hoàn toàn ngẩng đầu, mắt của hắn… Từ từ mở ra!

Ở trong chớp mắt khi hai mắt của hắn đang khép mở ra, toàn bộ Vĩnh Hằng Tiên Vực, toàn thế giới, toàn bộ tinh không, lại có âm thanh cộng hưởng, ầm ầm vang lên. Âm thanh này có thể bị tất cả mọi người nghe được, nhưng có hết lần này tới lần khác nghe không rõ cụ thể là gì. Lại giống như tiếng u minh, chấn động đến từ Vĩnh Hằng Tiên Vực, chấn động đến từ mọi chỗ đống đổ nát bên trong tinh không, càng là chấn động đến từ vô số quy tắc cùng pháp tắc bên trong tinh không này!

Trong một chớp mắt này, đạo thân của Bạch Tiểu Thuần trong tất cả đống đổ nát năm phần khu vực trong tinh không, đều phát ra ánh sáng chói mắt. Chúng còn nối liền lại cùng nhau, xua tan tất cả hắc ám bên trong năm phần khu vực này. Ở trên người mỗi một đạo thân của Bạch Tiểu Thuần khoanh chân tĩnh tọa, lúc này đều lần lượt tản ra âm thanh cộng hưởng!

Âm thanh cộng hưởng này càng lúc càng mạnh, cho đến cuối cùng tất cả đống đổ nát trong năm phần bên trong tinh không, tất cả đạo thân của Bạch Tiểu Thuần đều tản ra cộng hưởng, âm thanh cộng hưởng này kinh thiên động địa, truyền khắp tinh không. Nguồn gốc của nó… Chính là trong Vĩnh Hằng Tiên Vực, Bạch Tiểu Thuần lúc này mở mắt ra!

Trong mắt của hắn, không còn là đen trắng rõ ràng, mà là lộ ra ánh sáng chói ngời hình như có thể không để ý tới tất cả. Tất cả ánh sáng chói lòa, ý chí Chúa Tể trong cơ thể hắn còn ầm ầm ầm phát ra giống như gió bão, kinh thiên, cuốn lên nửa tinh không!

Đạo của Nghịch Phàm Chúa Tể là thông qua hủy diệt tất cả, tịch diệt tất cả, giống như tắt hết tất cả những ngọn đèn ở tỏng toàn bộ tinh không, khiến cho người ta nhìn có cảm giác, tất cả đều là bóng tối.

Loại đạo này, không cần bất kỳ thế giới nào tán thành. Hoặc nói, không có bất kỳ thế giới nào có tư cách đi tán thành, do đó tự mình thăng cấp, thành tựu Chúa Tể. Đây là… Chúa Tể mạnh nhất!

Mà đạo của Bạch Tiểu Thuần, cũng giống như vậy. Hắn là thông qua tỉnh lại sinh lực, trồng đạo chủng của mình vào tinh không bị tắt, do đó ngưng tụ ra đạo thân, tản ra ánh sáng, khiến tinh không bị tắt đèn này, một lần nữa được thắp sáng!

Đây là đạo của hắn. Đạo này cũng không cần bất kỳ thế giới nào đi tán thành. Cũng là… Không có bất kỳ ý chí thế giới nào có tư cách đi tán thành… Đạo mạnh nhất!

Hắn lấy thăng cấp này, ở trong một chớp mắt này đột phá Thái Cổ, bước vào Chúa Tể, đồng thời, cũng đã… giống như số mệnh của Nghịch Phàm… Chúa Tể mạnh nhất!

– Nghịch Phàm!

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, không có đi nhìn màn ánh sáng của mình va chạm với bàn tay to trên trời cao, mà là nhìn về phía chỗ xa hơn, Nghịch Phàm Chúa Tể này đứng ở trong tinh không, giống như ở trong một cái chớp mắt này, thần sắc nghiêm nghị, trong mắt mang theo ánh sáng kỳ dị, bao quát mình.

Ở thời điểm trong ánh mắt bọn họ, cách thiên địa cùng một chỗ, trong chớp mắt, thân thể Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên đứng lên. Sau khi hắn đứng lên, khí thế càng cường thế hơn từ trên người hắn cuồn cuộn bạo phát ngập trời. Khí tức mạnh mẽ này bạo phát ra, lại trực tiếp trùng thiên khuếch tán, khiến cho bàn tay Nghịch Phàm trên trời cao hạ xuống, ở trong nháy mắt va chạm với màn ánh sáng, không đợi lực lượng bạo phát, trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần bạo phát ra khí tức mạnh hơn, đã vọt tới, trong những tiếng động ầm ầm ngập trời, lại trực tiếp va chạm vào bàn tay Nghịch Phàm muốn hạ xuống, cuối cùng lại chấn động lùi về phía sau!

Chapter Truyện / Chương 1293 – Mở Mắt Ra