Chương 411 – Ngươi… Ngươi Đang Nói Ta

Chapter Truyện / Chương 411 – Ngươi… Ngươi Đang Nói Ta

– Có hay không?

Phùng Hữu Đức nhìn thấy sắc mặt Vân Đạo Tử như vậy thì nhướng mày, giọng nói lớn hơn một chút.

– Có… Chính là một đệ tử trong nhóm mới nhận cách đây không lâu.

Vân Đạo Tử không biết vì sao Phùng Hữu Đức đột nhiên hỏi Bạch Tiểu Thuần, hiện tại hắn khẩn trương gật đầu.

– Ta nghĩ ra hắn rồi, ngươi lập tức dẫn hắn… Không, mời hắn tới đây, nhớ rõ nhất định phải khách khí.

Phùng Hữu Đức cười ‘ha ha’ phân phó một câu. Hiện tại hắn đã nhớ Bạch Tiểu Thuần là ai. Nghĩ đến đối phương lúc trước có tốc độ vượt qua mình, khi ấy chỉ cảm thấy không thoải mái, nhưng hiện tại hắn đã cải biến thái độ. Hắn thầm nghĩ Bạch Tiểu Thuần này là người được đại nhân vật chú ý, quả nhiên không giống người thường…

– Ah?

Vân Đạo Tử mở to mắt, đầu óc chấn động, sắc mặt biến hóa, thậm chí trên trán đổ mồ hôi lạnh. Hắn cảm thấy không đúng, nhất là Phùng Hữu Đức còn dùng từ ‘mời’, Vân Đạo Tử quá hiểu ý nghĩa của những lời này nên càng khẩn trương.

– Ân? Còn không đi?

Phùng Hữu Đức thấy Vân Đạo Tử nghe nói tên Bạch Tiểu Thuần liền đổ mồ hôi, nội tâm cảm thấy nghi hoặc, ánh mắt càng lăng lệ ác liệt.

– Đường chủ… Bạch Tiểu Thuần này… Hắn… Hắn không có ở đây, hắn đi chấp hành nhiệm vụ.

Vân Đạo Tử kiên trì nói ra, nội tâm thì chửi Lý Nguyên Thánh không ngừng. Trên thực tế, lần đầu tiên nhìn Bạch Tiểu Thuần hắn đã nhận ra, sở dĩ Bạch Tiểu Thuần bị chọn vào Hàng Ma đường cũng là Vân Đạo Tử tốn hao một ít tâm tư.

Dựa theo ước định giữa hắn và Lý Nguyên Thánh, chỉ cần đánh chết Bạch Tiểu Thuần thì hắn sẽ có rất nhiều chỗ tốt, mà loại chuyện này Vân Đạo Tử cũng không phải lần đầu làm. Tại hắn xem ra chỉ là một đệ tử mà thôi, cho dù là con tin thì như thế nào, ở trong Hàng Ma đường này hắn muốn ai chết thì kẻ đó phải chết.

Nhưng hiện tại trái tim Vân Đạo Tử run rẩy.

– Nhiệm vụ?

Phùng Hữu Đức sững sờ. Hắn nhìn Vân Đạo Tử, ánh mắt biến thành ác liệt như dao. Hắn thân là đường chủ Hàng Ma đường, mặc dù ngày bình thường mặc kệ không quản lý nhưng hắn quá hiểu không ít chuyện xấu xa trong nơi này. Hắn biết rõ nhất định Bạch Tiểu Thuần đã đắc tội ai đó, bằng không Vân Đạo Tử cũng không có khả năng có sắc mặt như vậy.

– Đi chấp hành nhiệm vụ gì?

Lời nói của Phùng Hữu Đức không vui.

– Vâng… Hắn đi chấp hành nhiệm vụ tiêu diệt dâm tu Tả Hằng Phong…

Vẻ mặt Vân Đạo Tử đau khổ nói ra.

– Đi đâu chấp hành, nói chi tiết!

Phùng Hữu Đức nheo mắt nhìn chằm chằm vào Vân Đạo Tử, giọng điệu càng ngày càng lạnh giá.

– Đi… Động phủ Địa Sát lão quái, Tả Hằng Phong là đệ tử mới thu của lão quái này…

Hiện tại Vân Đạo Tử cực kỳ buồn bực, đáy lòng càng hận Lý Nguyên Thánh tới cực điểm, đồng thời cũng cảm thấy ủy khuất. Nghĩ thầm Bạch Tiểu Thuần đã có quan hệ cứng như vậy, lại được đường chủ chú ý, tại sao không nói sớm…

– Cái gì!

Khóe mắt Phùng Hữu Đức như muốn nứt ra. Hắn phất tay áo một cái, lập tức cuồng phong nổ vang, đồ vật trong đại điện nổ nát. Càng như vậy Vân Đạo Tử càng run rẩy, uy áp bao phủ đại điện.

– Ngươi bảo Bạch Tiểu Thuần đi động phủ tu sĩ Nguyên Anh đánh chết đệ tử của hắn?

Phùng Hữu Đức tức giận ngập trời.

– Nhanh chóng bảo hắn trở về, hắn không cần chấp hành bất cứ nhiệm vụ gì cả!

Phùng Hữu Đức nổi giận gầm lên một tiếng, tu vi Nguyên Anh bộc phát và giọng nói như sấm sét truyền khắp cả Hàng Ma đường.

– Đã… Không kịp, hắn đã đi mười ngày rồi, dựa theo thời gian đã sớm đến… Hơn nữa ta… Ta đưa ngọc giản cho hắn có gian lận, ra khỏi tông môn không dùng được…

Vân Đạo Tử bị lửa giận của Phùng Hữu Đức dọa run rẩy, hắn sợ hãi quỳ xuống nói ra.

– Ngươi… Ngươi…

Phùng Hữu Đức cảm giác trái tim của mình rét lạnh, tâm thần như bị sét đánh trúng, mồ hôi lạnh chảy khắp toàn thân. Địa Sát lão quái chính là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, lại tụ tập không ít tán tu, nhất là người này có ham mê đặc thù. Vừa nghĩ tới ham mê của đối phương, nội tâm Phùng Hữu Đức khẩn trương. Nghĩ tới nếu như trước khi Thông Thiên sứ giả triệu kiến cũng thì thôi, nhưng nếu sau khi triệu kiến mà Bạch Tiểu Thuần lại chết thảm ở ngoài, hậu quả của việc này khó đoán được.

Vừa nghĩ đại nhân vật có thể làm lão tổ Bán Thần lễ kính ba phần, Phùng Hữu Đức đã sợ hãi không nhỏ, đôi mắt hắn đỏ lên, sắc mặt không ngừng biến hóa và hét lớn.

– Ngươi làm chuyện tốt!

Cơn giận xông não, Phùng Hữu Đức tức quá tát một cái, trực tiếp đánh Vân Đạo Tử bay ra khỏi đại điện, mà thân thể của hắn cũng biến mất, sau khi đứng trên quảng trường liền quát lớn khắp Hàng Ma đường.

– Tất cả đệ tử Hàng Ma đường tập kết trong mười hô hấp.

– Mở Hàng Ma chiến thuyền cho ta!

– Truyền tống trận đi Vĩnh Động Châu cũng mở toàn diện, mở phạm vi lớn nhất! Lập tức!!!

Phùng Hữu Đức nổi giận rống to, cả Hàng Ma đường cũng phải rung động. Người nghe được lời này đều khiếp sợ, không dám chậm trễ chút nào. Chỉ trong nháy mắt hơn vạn tu sĩ Hàng Ma đường đã xuất hiện trên không trung, bọn họ lập tức bái kiến Phùng Hữu Đức.

Cùng lúc đó từng chiếc từng chiếc chiến thuyền lớn vạn trượng đều hoạt động, chúng bay lên giữa không trung. Mười chiếc chiến thuyền này đen kịt, ai nhìn cũng phải sợ hãi.

Còn chưa chấm dứt, truyền tống trận đi Vĩnh Động Châu cũng vận hành toàn diện, tiếng nổ vang không dứt bên tai. Động tĩnh của Hàng Ma đường đã làm các đường khác chú ý, thậm chí ngay cả chưởng tọa Không Vực đang ở trên ngọn núi bảy màu cũng giật mình.

Còn không chờ bọn họ chú ý, Phùng Hữu Đức đã mang hơn vạn tu sĩ Hàng Ma đường tiến vào chiến thuyền, dù vận hành truyền tống trận tiêu hao cực lớn cũng phải truyền tống chiến thuyền rời đi.

Tiếng nổ vang ngập trời, hào quang truyền tống trận rực rỡ. Bởi vì nhân số truyền tống quá nhiều cho nên tu sĩ ba cầu vồng khác cũng chú ý, cả đám vô cùng giật mình.

– Không Vực cầu vồng xảy ra chuyện gì?

– Đây… Đây là Không Vực Hàng Ma đường? Truyền tống quy mô lớn như thế, chẳng lẽ là đi diệt môn?

Vào lúc mọi người nghị luận, cả Không Vực xôn xao không nhỏ… Lý Nguyên Thánh đứng trong đám người cũng trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh này, nội tâm của hắn có chút bất an.

Lúc Hàng Ma đường xuất động truyền tống Vĩnh Động Châu, Bạch Tiểu Thuần trong Vĩnh Động Châu đang muốn buông tha làm nhiệm vụ và bay nhanh về phía truyền tống trận.

Dựa vào tốc độ toàn lực của hắn, dự tính chỉ ba ngày là tới nơi. Hiện tại đáy lòng Bạch Tiểu Thuần đang thở dài, hắn không biết mình buông tha nhiệm vụ quay về sẽ phải chịu trừng phạt gì.

– Dù có trừng phạt cũng không có khả năng muốn mạng nhỏ của ta.

Bạch Tiểu Thuần động viên chính mình. Đang đau khổ phi hành, bỗng nhiên hắn dừng bước nhìn nơi xa, lập tức nhìn thấy ở đó có ba đạo hào quang đang bay tới.

Người chính giữa là một thanh niên, thanh niên này rất tuấn lãng, trong tay còn cầm một cây quạt, mặc trường bào đỏ thẫm, vừa nhìn đã thấy không tầm thường. Hai mắt hắn ảm đạm không có nhiều sắc thái giống như tửu sắc đã lấy sạch tất cả.

Hai người bên cạnh hắn đều có tu vi Kết Đan trung kỳ, sắc mặt lạnh lùng đi theo thanh niên.

Bạch Tiểu Thuần nhìn qua ba người này, bọn họ cũng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, tất cả đều sững sờ. Nơi đây rất hoang vu, rất khó xuất hiện thân ảnh tu sĩ, hai bên đối diện, Bạch Tiểu Thuần lập tức cảnh giác, nhất là hắn nhìn thấy tên thanh niên kia liền chấn động.

Người này chính là Tả Hằng Phong trong ngọc giản nhiệm vụ, hắn từ bức họa trong ngọc giản đã nhận ra ngay.

– Không ngờ gặp được… Quả nhiên nhiệm vụ có vấn đề, tu sĩ Trúc Cơ lại có hai tu sĩ Kết Đan đi theo hộ vệ. Đáng chết, ta thân là Thiếu Chủ Nghịch Hà Tông, lúc đi ra ngoài còn không có đãi ngộ này!

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần run lên, chỉ trong nháy mắt đã giả bộ không nhận ra đối phương, lập tức rời đi.

Tuy hắn muốn rời đi nhưng lúc Tả Hằng Phong nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần thì hai mắt sáng ngời, hắn vô ý thức mở cây quạt ra phe phẩy vài cái, khóe miệng còn cười dâm đãng.

– Đã lâu không gặp được tu sĩ trắng như vậy, làn da đẹp như thế, dáng người không mập không gầy để ta tán thưởng không thôi, trên mặt còn mang theo nét thanh thuần… Nếu như có thêm nữ trang chắc chắn là tuyệt thế giai nhân.

Tiếng cười của Tả Hằng Phong vang vọng núi rừng, ánh mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần sáng hơn trước.

Nghe Tả Hằng Phong nói thế, lúc đầu Bạch Tiểu Thuần còn chưa kịp phản ứng nhưng sau đó đã cảm thấy không đúng. Hắn quay đầu lại thấy Tả Hằng Phong đang dùng ánh mắt nóng bỏng quan sát mình, liền cảm thấy da đầu run lên.

– Ngươi… Ngươi đang nói ta?

Bạch Tiểu Thuần có chút mộng, ẩn ẩn cảm giác dưới ánh mắt đối phương chính mình giống như không có mặc quần áo vậy, cảm thấy là lạ.

– Hai vị trưởng lão, bắt người này lại, đây chính là thọ lễ ta muốn tặng cho sư phụ!

Tả Hằng Phong liếm liếm bờ môi, sau khi cười ‘ha hả’ liền chỉ vào Bạch Tiểu Thuần nói.

Hai lão giả Kết Đan trung kỳ nhíu mày, bọn họ nhận ra tu vi Bạch Tiểu Thuần. Nếu là lúc khác bọn họ sẽ né tránh, hiện tại Tả Hằng Phong nói muốn dùng người này làm thọ lễ, hai người bèn nhìn kỹ Bạch Tiểu Thuần một lúc. Không thừa nhận cũng không được, người này thật sự phù hợp khẩu vị của Địa Sát lão quái.

Vì vậy hai người nhìn nhau, trong mắt tỏa ra hàn quang.

– Tiểu bảo bối, đừng có gấp, chúng ta có thời gian nói chuyện với nhau.

Tả Hằng Phong kích động, trong mắt tỏa ra hào quang lóng lánh, thậm chí trên mặt còn hơi ửng hồng.

Hiện tại Bạch Tiểu Thuần mới kịp phản ứng, lập tức nổi giận gào to một tiếng.

– Ta là nam!!!

– Ta biết rõ, trong chốc lát ca ca sẽ dạy dỗ ngươi thật tốt, tuyệt sắc như thế quả là hiếm thấy trong nơi hoang vu này nha.

Tả Hằng Phong cười hắc hắc. Hai lão giả Kết Đan bên cạnh hắn lao tới gần Bạch Tiểu Thuần.

Chapter Truyện / Chương 411 – Ngươi… Ngươi Đang Nói Ta