Chương 427 – Khi Dễ Người Mà

Chapter Truyện / Chương 427 – Khi Dễ Người Mà

Bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh, tất cả đệ tử nhìn thấy cảnh này đều há hốc mồm. Thời gian dần qua sắc mặt mọi người không ngừng biến hóa… Có hâm mộ, có ghen ghét, có suy nghĩ, cũng có xấu hổ và bất đắc dĩ.

Bọn họ trơ mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần dùng phương pháp không thể tưởng tượng nổi vượt qua thí luyện màu xanh lá mà bọn họ cho rằng rất khó khăn, những hành động đó làm mọi người xấu hổ, sau yên tĩnh ngắn ngủi liền bộc phát tiếng kinh hô như sấm.

– Đây là bí quyết?

– Không thể nào, như vậy cũng được?

– Lại dùng phương pháp hèn mọn bỉ ổi này vượt qua một cửa, hơn nữa nhìn bộ dạng Triệu Nhất Đông đã đạt tới cực hạn, sau khi dùng phương pháp kia lại đi thêm mười trượng!

Từng người nghị luận với nhau, chuyện này không chỉ huyên náo trong Vạn Tinh cầu vồng, bốn vực trong Tinh Không Đạo Cực Tông cũng đều bàn tán chuyện này. Phương pháp Bạch Tiểu Thuần vượt qua thí luyện màu xanh lá trước nay chưa từng có, tâm thần mọi người rung động rất mạnh, thậm chí có thiên kiêu dừng lại ở thí luyện màu xanh lá này. Hô hấp của bọn họ trở nên dồn dập, ánh mắt tỏa ra hào quang sáng ngời. Chỉ cần có thể vượt qua thí luyện màu xanh lá, đừng nói là rên rỉ, cho dù là chuyện khó nói hơn nữa bọn họ cũng tiếp nhận!

Dù sao cầu vồng màu xanh lá chỉ có một ngàn ngôi sao, nếu có thể xông qua thí luyện màu xanh lá sẽ tiến vào bài danh năm trăm, một ngàn và năm trăm có chênh lệch rất lớn.

Từ thiên kiêu một đường biến thành thiên kiêu một vực.

– Ta hiểu rồi, bí quyết của cửa này không chỉ khảo nghiệm tốc độ và cường độ thân thể, đồng thời cũng có tác dụng phụ trợ tu hành.

– Đây không chỉ đơn giản là rên rỉ, đó quy luật tiết tấu hô hấp, dùng phương thức này mượn nhờ uy lực tia chớp tinh lọc tạp chất của bản thân, khi đó thân thể sẽ mạnh hơn, thậm chí còn có thể vững chắc kinh mạch.

– Cũng không nhất định phải rên rỉ, trên thực tế chỉ cần điều chỉnh tiết tấu hô hấp mà thôi, nếu không hiểu thì làm thế nào cũng không hiểu, một khi hiểu ra sẽ hiểu ra!

Đám thiên kiêu dừng lại ở thí luyện màu xanh lá hiểu ra, lúc này hào quang truyền tống trận đi Vạn Tinh cầu vồng liên tục sáng lên, từng đạo thân ảnh từ bốn vực xông vào Tinh Không Đạo Cực Bảng.

Trên thực tế cũng đúng là như vậy, trước Bạch Tiểu Thuần không phải ai cũng biết bí mật ẩn giấu trong thí luyện màu xanh lá của Tinh Không Đạo Cực. Lão tổ Bán Thần trong Tinh Không Đạo Cực Tông cũng hạ pháp lệnh không cho phép nói bí quyết cho người khác khi xông quan.

Trước Bạch Tiểu Thuần có vài trăm đệ tử xông cửa thành công, tính cách của bọn họ không có vui vẻ và không bị trói buộc như Bạch Tiểu Thuần.

Cho nên chuyện trong thí luyện màu xanh lá mới bị Bạch Tiểu Thuần truyền ra bốn phía, có thể tưởng tượng không lâu sau sẽ có rất nhiều người vượt qua thí luyện này.

– Nhất định là như vậy, ta đã nghĩ ra vì sao chỉ có vài trăm người vượt qua thí luyện màu xanh lá, hiện tại nhớ tới tất cả bọn họ đều có tiết tấu hô hấp rất quỷ dị!

Bên ngoài Tinh Không Đạo Cực Bảng có không ít thiên kiêu lục tục đi vào, trong đó một thanh niên ngửa mặt lên trời cười to, trong mắt mang theo hào quang kích động, chỉ trong nháy mắt hắn phóng vào trong cánh cửa.

Trong lúc thanh niên này tiến vào cánh cửa, những thiên kiêu khác cũng đi vào. Lại có thêm vài chục người đi vào Tinh Không Đạo Cực Bảng, hiển nhiên là muốn dùng phương pháp của Bạch Tiểu Thuần xông cửa.

Bạch Tiểu Thuần cũng không biết những việc này, hiện tại thân ảnh của hắn biến mất trong thí luyện màu xanh lá, lúc xuất hiện hắn đã ở thí luyện màu xanh dương.

Tinh Không Đạo Cực Bảng chia làm đỏ, cam, vàng, xanh lá, xanh dương, chàm, tím, tổng cộng là bảy tầng thí luyện. Mà thí luyện màu xanh dương chỉ có năm trăm người, có thể bước vào thí luyện màu xanh dương, bài danh Bạch Tiểu Thuần đã vượt qua một ngàn.

– Cũng không phải rất khó.

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, vẫy vẫy tay áo nói.

– Ta chỉ có ý định tiến vào bài danh trước một ngàn, không nghĩ tới lại tiến vào bài danh năm trăm, đau đầu…

Mặc dù Bạch Tiểu Thuần không thấy bài danh của mình, nhưng sau khi nhớ tới số lượng các ngôi sao trong phạm vi màu xanh dương, trong nội tâm hắn liền cảm thấy mình rất lợi hại. Hắn đắc ý hất cằm vung tay áo ra sau lưng, đang muốn tiếp tục tự kỷ một lúc, ánh mắt nhìn qua thí luyện hiện tại, hô hấp của hắn dừng lại, im lặng.

Thí luyện màu xanh dương này là bầu trời màu xám, mặt đất màu xám và lành lạnh, rất là yên tĩnh, trên mặt đất đầy mộ bia, những mộ bia này rậm rạp vô biên vô hạn.

Lúc này khí tức âm hàn bao phủ xung quanh, Bạch Tiểu Thuần cẩn thận cảm thụ và phát hiện khí tức này chính là tử khí, khí tức đậm đặc thậm chí có thể khiến hư vô vặn vẹo.

Bạch Tiểu Thuần chỉ nhìn một lát liền sợ hãi, hắn vô cùng khiếp sợ.

– Tinh Không Đạo Cực Tông lại có thể làm ra nơi quỷ quái này, nơi đây tử khí quá nồng… Nhất định có quỷ!

Bạch Tiểu Thuần cảm giác sợ nổi da gà, hắn nuốt nước bọt một lát, sắc mặt trắng bệch. Hắn lại nhớ tới thứ không sạch sẽ mà các lão tổ Nghịch Hà Tông đã nói, toàn thân run run mà lấy Tịch Tà Phù trong túi trữ vật ra dán khắp toàn thân.

– Tinh Không Đạo Cực Tông đáng chết, tại sao làm ra cửa ải này chứ.

Thời điểm nội tâm Bạch Tiểu Thuần sợ hãi, một ánh mắt âm lãnh từ đằng xa bay tới, nó bay ngang qua người Bạch Tiểu Thuần.

Lúc ánh mắt này xuất hiện còn kèm theo tiếng gào rú thê lương giống như tiếng kim loại ma sát vào nhau, chỉ thấy tấm bia mộ cách đó không xa có một oan hồn bay ra ngoài. Oan hồn có lưỡi thật dài, toàn thân sinh ra oán khí rất mạnh nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, bay về phía hắn thật nhanh.

Tốc độ cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã lao tới gần Bạch Tiểu Thuần. Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi khí lạnh nâng tay phải lên vận chuyển Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết, lúc này ngón tay của hắn sinh ra hàn khí kinh người va chạm với oan hồn này. Oan hồn kêu thê lương thảm thiết, thân thể vỡ vụn trong nháy mắt, nhưng lại không có lập tức tử vong, nó lui ra sau thật nhanh.

– Ồ? Cũng không phải rất lợi hại nha.

Tinh thần Bạch Tiểu Thuần chấn động, đang muốn đuổi theo nhưng oan hồn lui ra xa còn mang theo ánh mắt thù hận, thân thể sụp đổ một nửa lại phát ra tiếng gào rú thảm thiết.

Tiếng gào rú này làm thế giới chấn động giống như đất rung núi chuyển, thiên địa nổ vang. Trong mộ bia lại có oan hồn bay ra, những oan hồn này vô biên vô hạn, cả đám vô cùng đáng sợ, bảo trì bộ dạng trước khi chết. Tại sau khi chúng xuất hiện, tử khí cả thế giới nồng đậm tới mức tận cùng.

Bạch Tiểu Thuần lui ra sau, hai mắt mở to, hắn hít vào một hơi khí lạnh liên tục và run rẩy.

– Quá… Quá nhiều rồi…

Nhiều oan hồn nhìn chằm chằm như thế, Bạch Tiểu Thuần hét lên một tiếng, đang muốn lui ra sau thì ở xa xa có tiếng gào rú vang lên. Tiếng gào rú còn lớn hơn cả tiếng sấm sét, chỉ trong nháy mắt hồn ảnh này xuất hiện.

Hồn ảnh bay ra từ một đế quân, oan hồn đế quân này vô cùng khổng lồ giống như có thể chống trời, trong mắt nó có ánh lửa màu xanh lá bốc cháy, khóe miệng cười lạnh, trong tay cầm Tam Xoa Kích. Thân thể của nó do vô số oan hồn tạo thành, có thể nhìn rõ có hằng hà gương mặt đang cười khóc và sinh ra các tiếng gào thét quỷ dị.

– Nếu đã tới thì đừng đi…

Không phân rõ tiếng nói này là khóc hay cười, nó quanh quẩn tứ phương. Tam Xoa Kích trong tay hồn đế xoay tròn chỉ thẳng vào Bạch Tiểu Thuần, lập tức một đạo chấn động kinh người từ Tam Xoa Kích lan ra xung quanh, dường như nó ẩn chứa ý chí nào đó, lập tức làm tất cả oan hồn nơi đây gào rú có tiết tấu.

Oanh!

Những oan hồn từ bốn phương tám hướng lao tới, chúng dùng tốc độ cực nhanh bay về phía Bạch Tiểu Thuần.

Thậm chí Bạch Tiểu Thuần còn nhìn thấy ở xa xa còn có oan hồn gia nhập vào. Thân thể của hắn run rẩy, hắn kêu thảm thiết! Cả đời này hắn chưa từng nhìn thấy nhiều quỷ hồn như thế…

Trong lúc hoảng sợ Bạch Tiểu Thuần cắn răng.

– Bạch gia gia không chơi với các ngươi.

Mục đích Bạch Tiểu Thuần tới nơi này chỉ là vì bài danh trước một ngàn, nếu như bài danh không đạt cũng bỏ đi. Hiện tại hoàn thành vượt mức còn gặp nguy hiểm như thế, hắn không còn tâm tư tiếp tục xông quan. Thân ảnh hắn lui ra sau, tay cầm ngọc bội bảy màu và muốn bóp nát nó. Trong mắt hồn đế ở xa xa mang theo khinh miệt.

– Ngươi chiến hay không chiến!

Giọng nói khàn khàn còn vượt qua cả tiếng sấm từ miệng nó nói ra quanh quẩn bốn phương. Bạch Tiểu Thuần biến sắc, bị đối phương khiêu khích như vậy, hắn cảm thấy không còn mặt mũi, lại quay đầu nhìn sang.

– Ta…

Bạch Tiểu Thuần còn chưa nói xong, tất cả oan hồn bốn phía đều gào thét giống như tăng cường thanh thế cho hồn đế!

Bạch Tiểu Thuần bị âm thanh này chấn nhiếp, hít vào một hơi khí lạnh một chút. Nếu chỉ có một mình hồn đế cũng bỏ đi, hiện tại tất cả oan hồn đang gào thét, nhìn qua đám oan hồn khí thế ngập trời, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy bọn chúng thật quá khi dễ người.

– Các ngươi chờ đó cho ta, hôm nay mệt mỏi, chờ ta nghỉ ngơi một thời gian lại tới thu thập các ngươi!

Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, hắn bóp nát ngọc bội truyền tống.

Chapter Truyện / Chương 427 – Khi Dễ Người Mà